Công Chúa Nếm Trái Cấm


Có lẽ trời tính thật đúng. Hạ Tiểu Tiệp chưa từng thấy bé gái nào vừa mới gặp, mặc kệ là nam hay nữ, là luôn thiếu, hay không có quan hệ gì với mẹ con họ, ví dụ như ba mẹ của cô… con bé chưa từng như vậy. Vậy mà bây giờ rất nhanh thân thiết với người này, tình nguyện nhận người đó làm bố, muốn anh hôn, muốn anh ôm, không cần tới người mẹ này. Nói thật là cô hơi ghen tị. Nhưng nhìn hai người đó ở bên nhau rất hoà hợp, vui vẻ, không miễn cưỡng chút nào lại khiến cô cảm thấy cảm động, rất vui, rất muốn khóc. Tóm lại, tâm trạng của cô bây giờ rất phức tạp. Nhưng so với chuyện tâm trạng phức tạp, cô càng khẩn trương chuẩn bị đối mặt với mọi chuyện. Phải đưa La Khiêm về nhà, giới thiệu cho bố mẹ biết, cũng công khai luôn chuyện hai người đã đăng ký kết hôn ở Mỹ.


Từ nhỏ đến lớn, khi so sánh với Tiểu Dư, cô luôn được khen là hiền lành, có hiểu biết, không cần bố mẹ quan tâm, lo lắng nhiều. Kết quả là năm năm trước, cô lừa gạt bố mẹ chưa lấy chồng, chưa kết hôn đã làm mẹ, mà bây giờ cô lại tiền trảm hậu tấu, không báo trước tiếng nào đã kết hôn. Cô thật sự rất sợ bố mẹ tức giận quá mà sinh bệnh. Hơn nữa, cô cũng hơi lo lắng bố mẹ quá tức giận lại đổ hết tội lên đầu La Khiêm, quát mắng anh. Thậm chí trực tiếp đuổi anh ra khỏi cửa lớn. Aizzz! Cô thực sự không nghĩ rằng nhanh vậy đã phải đối mặt với tất cả mọi chuyện. Nhưng bây giờ không đối mặt cũng không được. Bởi vì sau này con bé sẽ không thể ở cùng hai người để hai người vui vẻ, đến lúc đó chữ “bố” này cô không thể không nói ra sao? Cho nên, đằng nào cũng là thế. Không bằng nói trước. Chết sớm đầu thai sớm.


Đây cũng chính là nguyên nhân tại sao ba người họ lại ở cửa hàng bách hoá. Bởi vì La Khiêm muốn mua quà gặp mặt cho bố mẹ vợ. Vấn đề là mua cái gì. Mẹ rất thích đồ làm bếp. Lần trước Tiêu Kì đã mua tặng mẹ. Nếu giờ lại mua bà không những không vui mà còn có thể sẽ bị mắng. Bố thích uống trà. Lần trước Tiêu Kì mua một đống trà, tạm thời không thiếu trà uống. Về phần dụng cụ pha trà cũng không thiếu. Bởi vì mỗi người có cái nhìn khác nhau, họ cảm thấy đẹp nhưng người khác lại không nghĩ vậy, không có cái nhìn giống bố, mua mà không dùng đến để một xó rất tốn diện tích. Không bằng không mua. Mua cái gì? Đúng là vấn đề khó khăn.


“Em phiền não cái gì?” La Khiêm một tay giữ con, một tay cầm đồ cho mua cho nó, đi bên cạnh cô hỏi.


“Thì ra là anh còn nhớ đến sự tồn tại của em. Em còn tưởng anh có niềm vui mới nên quên mất em rồi.” Cố liếc nhìn người bên cạnh, đăm chiêu nói, cố ý hừ một tiếng.


La Khiêm sửng sốt một chút, lộ ra vẻ mặt quái dị. “Oa Nhi.” Anh đột nhiên ngồi xổm xuống, nhìn con bé nói. “Mẹ đang ghen tị, con mau nói cho mẹ biết người thân yêu nhất của con là ai?”


“Con yêu mẹ nhất, cả bố nữa.” Con bé rất thông minh, suy nghĩ cho cả hai bên. Có bố thật sự rất tốt. Bố mua nhiều đồ chơi mới cho mình nên con bé cũng rất yêu bố, giống như yêu mẹ.


Hạ Tiểu Tiệp nghe xong, lúc đầu có ghen tị. Anh mới ở bên cạnh con bé có mấy giờ ngắn ngủi mà địa vị của hai người đã giống nhau sao? Càng nghĩ càng thấy không cam lòng, cô ngồi xổm xuống, nhìn con gái hỏi: “Nếu chỉ có thể chọn một, Oa Nhi yêu ai nhất?”


La Khiêm nhất thời lộ ra biểu tình dở khóc dở cười.


“Chỉ có thể chọn một.” Oa Nhi trừng mắt nhìn.


“Đúng.” Cô kiên định nói.


“Vì sao?” Oa Nhi hỏi


“Không hỏi nhiều. Chính là chỉ có thể chọn một.” Cô yêu cầu.


“Vậy…” Con bé do dự quay sang bên trái nhìn mẹ, rồi lại do dự quay sang bên phải nhìn bố. Rất khó để quyết định. Bởi vì con bé thật sự rất thích bố. Nếu bé chọn mẹ thì liệu bố có tức giận không? Bé thật sự rất lo lắng.


“Oa Nhi yêu mẹ nhất, sau đó mới đến bố. Có đúng không?”


Nhìn thấy bố cười nói với mình như vậy, thoạt nhìn không có chút tức giận nào khiến bé cũng nhếch miệng cười theo.


“Đúng.” Con bé gật đầu mạnh, rồi ôm lấy cổ mẹ, làm nũng nói: “Oa Nhi yêu mẹ nhất.”


Hạ Tiểu Tiệp không biết nên khóc hay nên cười, liếc mắt nhìn La Khiêm một cái. Anh nhún vai lộ vẻ mặt vô tội. Giây tiếp theo, hai người cùng bật cười.


“Thật là không biết rốt cuộc mình bị sao nữa.” Cô bật cười lắc đầu nói.


“Em đang ghen.” La Khiêm có lòng tốt cho cô biết đáp án.


Cô lườm anh một cái: “Cảm ơn đáp án của anh.”


“Kỳ thực em không phải ghen. Bởi vì cho dù con bé yêu người khác nhất… một ngày nào đó nó trở thành một cô gái, rồi trở thành cô dâu, nhưng tình yêu của anh vĩnh viễn không đổi, vĩnh viễn là em.” Anh mỉm cười nhìn cô nói ra hết tình cảm của mình.


Hạ Tiểu Tiệp giật mình nhìn anh. Không thể ngờ anh lại đột nhiên nói những lời như vậy. Người anh yêu nhất sẽ vĩnh viễn không thay đổi, vĩnh viễn là cô. Lời như vậy sao có thể nói ra miệng? Rất… buồn nôn. Rất thẹn thùng. Mặt của cô không tự chủ được đỏ lên.


“Anh… Khụ.” Cô ho khan, tránh ánh mắt nóng rực của anh đang nhìn mình chăm chú, đứng dậy nói: “Chúng ta có cần mua quà tặng bố mẹ không?”


“Em nghĩ nên mua cái gì?” Anh đứng dậy theo, cùng cô mỗi người nắm một tay của con.


Anh nhắc đến vấn đề này khiến Hạ Tiểu Tiệp lại nhíu mày phiền não.


“Không thể nghĩ được.” Cô lắc lắc đầu. “Lần trước Tiểu Dư đưa bạn trai là Tiêu Kì về nhà gặp bố mẹ đã mua cho bố rất nhiều trà, mua cho mẹ đồ làm bếp. Em thật sự không biết chúng ta còn gì để mua nữa.”


“Việc em phiền não chính là chuyện này?” Anh hỏi.


“Đúng vậy.”


“Anh nghĩ bố mẹ em không phải là người thích quà quý hiếm đắt tiền.” Anh đoán.


“Đương nhiên.” Hạ Tiểu Tiệp gật đầu không chút do dự.


“Một khi đã như vậy thì em cần gì phải lo lắng. Có tâm là được. Không phải à?”


Cô liếc anh một cái, không nhịn được nói: “Anh nghĩ rằng anh và em không phải lo lắng à?” nếu không phải vì muốn để lại cho anh một ấn tượng tốt trong lòng bố mẹ thì cô cần gì phải nghĩ.


“Em có ý gì?”


“Không có ý gì.”


La Khiêm hơi đăm chiêu nhìn cô, đột nhiên như tỉnh ngộ:”Em là vì anh?”


Cô nhìn anh một cái, không phủ nhận cũng không thừa nhận. Nhưng La Khiêm biết mình đã đoán đúng. Kỳ thực thì không cần phải đoán. Anh đã sớm nghĩ rằng cô phiền não như thế đều là vì anh, bởi vì họ như thế này là muốn gặp bố mẹ của cô, muốn mỗi ngày đều nhìn thấy bố mẹ, sao cô không khẩn trương, không phiền não cho được? Tất cả đều là vì anh.


Ngực nóng khiến anh có cảm giác nếu không làm điều gì sẽ không thể giúp cô thôi phiền não. Anh di chuyển người hướng vào tường, hôn lên mặt cô một cái. Cô hoảng sợ, đột nhiên dừng lại, đôi mắt mở to nhìn anh.


“Cảm ơn em, vợ yêu. Anh yêu em.” Anh chân thành, dịu dàng nhìn cô nói.


Hạ Tiểu Tiệp trừng mắt nhìn, mặt ngày càng nóng lên, nóng không chịu được bởi vì cô nhìn xung quanh, không khéo lại gặp đúng lúc có người chỉ vào họ, khe khẽ nói nhỏ. Hình như là đang nói họ không biết xấu hổ. Con gái lớn như vậy rồi mà còn công khai thân mật. Rất ghê tởm. Ngay cả như vậy, cảm giác xấu hổ, ngượng ngùng vẫn bị áp chế bởi hành động, ánh mắt cùng lời nói của rung động của anh. Trong lòng cô nhanh chóng dâng lên một cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc.


“Bố yêu mẹ.”


Cô bé đứng ở giữa họ đột nhiên thốt ra một câu, tiếng nói của trẻ con nhẹ nhàng, trong trẻo rất nhanh đã truyền đi bốn phía, lại thêm họ là một gia đình ba người nên thu hút rất nhiều ánh mắt nhìn vào.


Hạ Tiểu Tiệp cảm giác mình như sắp cháy, cô cúi đầu muốn mở miệng nói: “Đi mau!”


Không thể nào đoán được La Khiêm lại muốn đổ thêm dầu vào lửa. Thế mà, “Đúng vậy. Bố yêu mẹ. Thực sự rất yêu.” Anh nghiêm trang nhìn con gật đầu nói, không hạ giọng khiến âm thanh truyền đi bốn phía.


Hạ Tiểu Tiệp nhắm mắt lại ai thán. Không nghĩ tới giây tiếp theo lại nghe thấy tiếng nói trong trẻo của con bé vang lên. “Thật đáng ghét.”


Âm thanh ở bốn phía như dừng lại một giây. Tiếp theo, một giọng nói nhỏ, bao gồm cả tiếng La Khiêm cười to sung sướng ở bên trong. Mặt của cô nóng đến mức như bị đốt cháy. Đỏ mặt cúi đầu, cô lôi con gái đi trước, đồng thời thề sau này không bao giờ cùng họ đi dạo phố nữa. Rất mất mặt…


*******


Sợ đến bất ngờ khiến bố mẹ bị dọa ngất, Hạ Tiểu Tiệp do dự một lúc, cuối cùng quyết định rời công ty bách hoá trước, lấy cớ đi WC gọi điện thoại về nhà, nói cho mẹ biết tối nay cô sẽ đưa một vị khách tới nhà. Cô còn chưa nói hết, bất thình lình mẹ đã nói đến một vấn đề.


“Con thật sự đã kết hôn?”


Tuy rằng sớm biết tính của Tiểu Dư khó giữ bí mật, càng dặn cô ấy không được nói thì càng khó nhịn. Nhưng khi nghe mẹ nói là bà biết rồi, lại còn nói là bà bảo Tiêu Kì chiều nay tiện ghé qua nhà. Cô còn tưởng lần này Tiểu Dư sẽ giúp cô giữ bí mật, sao biết được cẩu không đổi được ăn thỉ, ngưu khiên đến thế nào vẫn là ngưu*. Chỉ có cô ngốc ngếch mới tin tưởng Tiểu Dư. Thật sự rất đáng buồn.


Trong lòng trộm mắng Tiểu Dư một lát, cô mới cẩn thận lên tiếng trả lời: “Vâng.”


“Cậu ta chính là bố đẻ của con bé?” Bà Hạ lại hỏi.


“Vâng.”


“Nếu biết cuối cùng vẫn đến với nhau, sao trước đây lại chia tay? Bởi vì cậu ta không thích có con?” Bà Hạ hỏi.


“Không phải đâu mẹ. Lúc con có thai anh ấy không có biết chuyện, nếu nói cho anh ấy biết thì chắc chắn anh ấy sẽ cần con bé.” Sợ La Khiêm bị hiểu lầm, cô nhanh chóng trả lời.


“Một khi đã như vậy thì tại sao hai đứa lại chia tay? Sao cậu ta lại không cùng con chăm sóc con bé?” Tiếng của à Hạ lạnh lùng, hơi doạ người, rõ ràng không thể lượng giải.


Hạ Tiểu Tiệp trầm mặc một chút mới thẳng thắn với mẹ, giọng nói tha thiết cầu xin. “Bởi vì anh ấy không biết chuyện gì. Bởi vì con chủ động nói chia tay. Bởi vì con không muốn anh ấy bị liên luỵ. Mẹ, khi con về với anh ấy thì con sẽ nói tất cả cho mẹ biết. Con chỉ hy vọng mẹ và bố sẽ hiểu được mọi chuyện, đừng làm khó anh ấy. Anh ấy thật sự không hề làm sai chuyện gì đâu. Thật đấy.”


Đầu dây bên kia im lặng, không có phản ứng.

Đầu dây bên kia im lặng, không có phản ứng.


“Mẹ. Con xin mẹ.” Cô nài nỉ.


Sau một hồi mới truyền đến tiếng thở dài bất đắc dĩ. “Mấy giờ các con đến?”


Nghe đến câu đó, cô biết mẹ đã thoả hiệp.


“Cảm ơn mẹ, chắc khoảng năm giờ. Mẹ không cần chuẩn bị thức ăn đâu. Bữa tối con sẽ mời mọi người ra ngoài ăn.”


“Trong nhà có nhiều đồ ăn, sao lại phải đi ăn bên ngoài? Ở nhà là tốt rồi. Mẹ nấu, mấy đứa ăn. Nếu ở nhà thiếu cái gì thì tự đi mua.” Bà Hạ dặn dò.


“Vâng.” Cô nói giọng khàn khàn cảm ơn. “Cảm ơn mẹ.”


“Nói ngốc nghếch. Mẹ tắt điện thoại đây.”


Mẹ nói xong thì tắt máy luôn. Nhưng cảm xúc của cô cũng mất một hồi lâu mởi trở lại như cũ.


Năm giờ. Hạ Tiểu Tiệp đưa La Khiêm về nhà. Mẹ chiêu đãi La Khiêm như khách bình thường. Không lạnh không nóng. Khi nghe nói đến việc anh không có bố mẹ, từ nhỏ đã sống trong cô nhi viện thì bản năng làm mẹ của bà Hạ trỗi dậy, liên tục gắp đồ ăn cho anh, bảo anh ăn nhiều một chút, hỏi anh thích ăn cái gì lần sau bà sẽ làm cho anh. Phản ứng của bố rất tốt. Hỏi một chút về công việc của La Khiêm, chắc chắn tình trạng kinh tế bây giờ của anh sẽ không để con gái và cháu ngoại của ông chịu khổ. Sau đó không hỏi nhiều, nói chuyện nhà với La Khiêm, sau đó thì làm lật tẩy chuyện cô nói dối ngày trước.


“Bố em không phải cảnh sát.” Vào lúc nghỉ ngơi, La Khiêm tìm được cơ hội lên án Hạ Tiểu Tiệp.


“Ai nói với anh ông là cảnh sát?” Cô chọn giả ngốc.


“Em.”


“Em nói à?”


“Đúng. Em nói.”


“Khi nào?


“Vào lần đầu tiên em theo anh về nhà.”


“Em quên rồi.”


“Em quên nhưng anh vẫn nhớ. Sao em dám làm chuyện như vậy? Nếu anh là người xấu, hoặc bất ngờ nảy ra ác ý với em, em có biết hậu quả ra sao không?”


“Vấn đề anh không phải là người xấu, cũng không nảy ra ác ý với em.” Cô đáp hợp tình hợp lý.


Nhìn cô đắc chí thắng lơi, La Khiêm không biết nói gì, nói chuyện này với bố mẹ, hại cô bị bố mẹ mắng cho một trận quả là hơi ti bỉ.


Nhìn anh ở cùng bố mẹ tự nhiên, gọi cũng tự nhiên khiến cô sinh ra cảm giác đau lòng. Nếu bố mẹ anh biết ngày xưa đã vứt bỏ một người con có tiền đồ như thế, tính tình hiền lành, tốt bụng thì liệu họ có hối hận không? Nhất định là có.


Cô đem chuyện này nói với mẹ. Mẹ không chút lo lắng, lập tức gật đầu đồng tình. “Đương nhiên.” Còn mang theo vẻ mặt biểu lộ sự tức giận bất bình, khiến cô bỗng hiểu được anh đã chiếm được lòng mẹ.


Một lúc sau, Hạ Tiểu Tiệp thấy không còn sớm nữa, nhắc anh nên về nhà nghỉ ngơi, mẹ nói, “Vợ chồng đã kết hôn sao lại tách ra, ai về nhà nấy.” Nói như vậy không hề kỳ lạ.


“Tối nay ở đây hay là mang hai mẹ con nó về thì con tự quyết định.” Mẹ nhìn La Khiêm nói khiến Hạ Tiểu Tiệp có cảm giác con gái lấy chồng như bát nước hắt đi.


“Mẹ. Mẹ không thấy tiếc à?” Cô không nhịn được mở miệng hỏi.


“Tiếc ai? Oa Nhi à? Cũng có. Hay để con bé ở lại, con về cùng La Khiêm.”


“Mẹ. Con là nói con. Mẹ không chút luyến tiếc con à?” Cô cố ý nói.


“Luyến tiếc thì có ích gì? Con không phải đã đi cùng người khác rồi sao.” Bà Hạ xem thường liếc mắt một cái nói.


“Con rõ ràng vẫn ở đây, nào có đi cùng ai?” Cô nghiêm chỉnh phản đối.


“Đi kết hôn với người ta. Còn nói là không đi?”


“Đó là…”


“Tóm lại, tục ngữ nói đúng, con gái lớn không thể ở trong nhà. Mẹ con đã sớm biết được.” Bà Hạ cảm khái lắc đầu nói.


Đêm nay mẹ rất lạ khiến cô có cảm giác dở khóc dở cười. Nhưng La Khiêm ở bên cạnh lại khác.


“Mẹ.” Anh mở miệng nói. “Con sẽ cùng Tiểu Tiệp hiếu thuận với bố mẹ. Mẹ không phải mất đi một cô con gái mà là được thêm một chàng rể. Nếu bố mẹ không ngại thì con sẽ chuyển đến đây sống cùng hai người hoặc là hai người chuyển đến chỗ con. Chúng ta sẽ sống cùng nhau. Con sẽ hiếu kính bố mẹ.”


Bà Hạ giật mình, ngạc nhiên nhìn anh, không nói ra lời. Mà Hạ Tiểu Tiệp trừ cảm động vẫn là cảm động. Bởi vì xem ra anh nói là thật. Đột nhiên lúc đó cô cảm thấy từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận mình thật là buồn cười. Hay là do cô đọc quá nhiều tiểu thuyết, suy nghĩ miên man nên bị mắc chứng vọng tưởng? Ngay cả việc bị bố mẹ vứt bỏ anh cũng không oán hận. Ngay cả bị người khác chém một dao cũng có thể cười trừ. Cả người vô cùng mệt mỏi không thể chống đỡ nổi nữa cũng có thể giúp đỡ người khác. Người như anh thì sao có thể có suy nghĩ trả thù được. Anh vẫn là anh, vẫn là người con trai khiến cô động lòng năm năm trước. Một chút cũng không thay đổi. Tựa như là hai bức ảnh giống hệt nhau… Chân, thiện, mĩ. Cô cảm thấy mình thật sự không yêu sai người. Có thể gặp lại anh, gả cho anh nhất định là kiếp trước cô tu nhiều phúc. Cô thật sự rất thương anh.


“Con có tâm ý như vậy là được rồi.” Bà Hạ nói, thoạt nhìn rất vui. “Đêm nay ở lại đây, Oa Nhi ngủ cùng mẹ. Còn con với Tiểu Tiệp một phòng.”


“Con muốn ngủ cùng mẹ.” Đột nhiên cô bé lên tiếng.


“Oa Nhi phải nghe lời bà. Đêm nay ngủ cùng bà.” Bà Hạ nhìn về phía con bé nói.


“Con muốn ngủ cùng mẹ.” Cô bé vẫn kiên trì nói. Đã mấy đêm không ngủ cùng mẹ, bé rất muốn ngủ cùng.


“Oa Nhi lại đây.” Bà Hạ đột nhiên nói với con bé. Bé chầm chậm tiến đến.


“Oa Nhi có muốn có em trai hoặc em gái không?” Bà Hạ ngồi xổm xuống đối diện với bé, nói.


“Em trai hoặc em gái?” Bé lộ ra vẻ mặt vui vẻ, gật đầu nói: “Muốn.”


“Vậy thì tối nay Oa Nhi phải ngoan ngoãn ngủ với bà. Như vậy thì mới nhanh có em trai hoặc em gái được.” Bà Hạ nói không chút ngượng ngùng.


“Thật à?” Bé ngẩng đầu hỏi mẹ thì phát hiện mặt mẹ rất đỏ.


“Đúng vậy.”


Là lời của bố. Sau đó mẹ đánh bố một cái. Bà lại cười rất lớn ở bên kia. Bé có đôi chút tò mò, cùng không biết mọi người đang làm gì.


“Được rồi, đã mười giờ, Oa Nhi lên tầng đi ngủ cùng bà. Chúc bố mẹ ngủ ngon đi.” Bà Hạ đứng lên.


Tuy rằng rất muốn ngủ cùng mẹ, nhưng bé lại muốn có một em trai hoặc em gái hơn. Cho nên…


“Mẹ, ôm con một cái.” Bé nhìn mẹ nói. Mẹ lập tức xoay người ôm bé một cái. “Cả bố nữa.” Bé nói với bố. Bố cũng bế bé lên, hôn một cái. Sau đó bé nói: “Mẹ ngủ ngon, bố ngủ ngon.” Rồi mới cùng bà lên phòng ngủ trên tầng hai.


Sau khi hai bà cháu đi, phòng khách rơi vào im lặng trong phút chốc. La Khiêm đột nhiên cười khẽ ra tiếng.


“Anh thấy mẹ em rất thú vị.” La Khiêm nói. Trước mặt con gái của mình, lần đầu tiên gặp con rể đã có tình cảm như vậy. Lời nói nồng hậu làm sao. Thật thú vị.


“Cái gì mà mẹ em. Từ nay trở đi đó cũng là mẹ anh.” Cô sửa lại.


Anh dịu dàng nhìn cô, mỉm cười. Giữ sự cảm tạ và kích động ở trong lòng. Bởi vì quan hệ với cô, anh đã có rất nhiều người nhà, không chỉ có vợ và con gái, anh còn có thêm bố mẹ. Nằm mơ anh cũng không dám vọng tưởng nhiều như vậy. Cô tuyệt đối sẽ không biết anh đã cảm ơn ông trời bao nhiêu lần khi cho cô xuất hiện trong cuộc đời anh, cùng với cảm ơn cô.


Nhẹ nhàng cầm tay cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, ôm lấy cô, nhìn cô. Thiên ngôn vạn ngữ cũng không biết nói từ đâu. Cuối cùng chỉ có thể nhìn cô nói: “Cảm ơn.”


Hạ Tiểu Tiệp hoàn toàn hiểu được ý anh muốn nói là gì, nhìn anh mỉm cười, đáp nhẹ một câu: “Không cần khách sáo.”


Trong phút chốc, anh biết mình nhất định sẽ yêu người con gái này cả đời. Không phải vì cái gì khác, chỉ vì tấm lòng của cô đã đủ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận