Công Chúa Cầu Thân


Khai

thật? Tuy không biết biết hai chữ này viết thế nào tôi nào dám cạnh khóe người

ta vào lúc quan trọng thế này, đành cười hì hì vậy.


"Đừng

nói anh đến đây là để giết tôi nhé? Ngày mai tôi sẽ nằm trong tay rồi mà anh

không chờ thêm một buổi tối được à?" Đừng tưởng nhầm Phùng Trần Sở Dương

tôi là anh hùng hảo hán gì, tôi sợ chết, cho dù chết ở thế giới này chẳng qua

là quay lại thế giới hiện tại nhưng vừa mới đến chưa kịp làm gì đã chết không

tức sao được.


Tôi

nhìn thấy gì đây? Ôi trời ơi! Tên này lại cười, không chỉ cười mà còn cười rất

đẹp, làm tôi ngẩn người ra nhìn. Mẹ của hắn chắc chắn là đại mĩ nữ nếu không

sao lại sinh được thằng con đẹp trai thế này? Nghĩ tới đây tôi không khỏi chạnh

lòng vì sự hẹp hòi của bà mẹ quý phi của mình.


Hắn ta

chẳng thèm để ý đến tôi bị mê hoặc, di chuyển tay từ cổ lên gò má làm tôi nổi

hết da gà.


"Ngươi

chẳng có vẻ gì là sợ hãi?"


"Sợ,

nói thật tôi rất sợ.", tôi thành thật nói mà không hiểu tên này rút cục

muốn gì.


"Yên

tâm, ta đến không phải để giết ngươi, có giết ngươi cũng không cần ta đích thân

ra tay.", ngón tay cái của hắn nhẹ nhàng lướt qua môi tôi.


"Vậy

thì tốt, thật cám ơn trời đất.", tôi chắp hai tay lại thở phào, nhẹ nhàng

lùi về phía sau thoát khỏi tầm tay của hắn.


Hắn ta

cười, nói khẽ: "mà đến để phá trinh của ngươi."


Aaa! Đồ

bệnh hoạn ! Sao lại có thể tự nhiên mà nói ra chuyện vô liêm sỉ vậy chứ? Tôi

đẩy tay hắn ra, cố lùi sau, kinh ngạc không nói được gì.


Hắn ta

nhàn nhã ngồi lên giường, bắt đầu tháo giầy. Tên này, tên này lại muốn lên

giường nữa. Tôi hốt hoảng nói: "Anh đừng hẹp hòi thế, tôi chỉ đá đểu có

mấy câu. Hơn nữa con gái Ngõa Lặc chết hết rồi sao để đường đường tam hoàng tử

phải đến hậu cung Đại Chu "hái hoa" (hái hoa ở đây mang nghĩa đến

cưỡng hiếp con gái nhà lành - người dịch). Không chỉ thế, nhan sắc của tôi cũng

đâu xứng với anh, anh "hái" tôi thế này không thấy thiệt thòi sao? Chúng

ta thương lượng nhé, trong cung tôi có ba mươi sáu kế, người người xinh đẹp,

anh đi "hái" bọn họ được không?"


"Ba

mươi sáu kế?"


"A!

Nhầm, là ba mươi sáu phi tần."


Anh ta

tỏ vẻ ngạc nhiên, nhíu mày nói: "Ngươi đang ra điều kiện với ta?"


Còn tôi

chỉ muốn tát vào khuôn mặt đẹp đẽ ấy.


"Không

phải ra điều kiện mà là khuyên nhủ . Tôi muốn tốt cho anh."


"Ừ.",

hắn ta bắt đầu cởi quần áo.


"Anh

lên giường với tôi xong sẽ bị ám ảnh."


"Ừ.",

áo ngoài của hắn đã cởi ra rồi.


Tôi vừa

lùi vào trong giường vừa uy hiếp: "Anh đừng có đến gần. Tôi không phải

người bình thường. Tôi biết yêu thuật đấy." Trời ơi, chẳng lẽ phải gọi

Đinh tiểu tiên đến? Bà đây vẫn chưa chơi đã đã phải về sao?


Hắn ta

cười, áo đã cởi chỉ còn hai vai trần, giơ tay ra kéo lấy người tôi. Tôi đạp

chân, hét: " Quân tử động khẩu không động tay."


"Sao

ngươi động chân?"


"Tôi,

tôi là con gái với lại tôi không động tay, động chân đấy chứ."


"Ngươi

đúng là hay ho hơn ta tưởng, hôm nay đành miễn cưỡng bản thân vậy.", hắn

nói. Tôi bực mình, cái loại ăn mày còn đòi xôi gấc, nhân lúc hắn không chú ý

liền đạp một phát đoạn tự tuyệt tông.


"Cút!

"Cút!

Bà đây không từ chối lên giường với giai đẹp nhưng không thích bị cưỡng

bức.", tôi quát.


Hắn

ngẩn ra một lúc có phần không tiêu hóa được lời tôi vừa nói. Nhân cơ hội tôi

vội vàng bò đến đầu kia giường, nhìn một cách phòng bị.


Sắc mặt

tên này sa sầm xuống, cười gằn: "Đừng tưởng ta thích ngươi, đã nói rồi, ta

đến chỉ là để phá trinh."


"Sao

phải phá trinh?", tôi ôm chăn hỏi.


"Ngươi

giả vờ ngốc?"


"Giả

vờ?"


"Chẳng

lẽ ngươi không biết, ngày mai trước khi xuất phát sẽ có cung nữ hai nước đến

kiểm tra thân thể rồi điểm dấu thủ cung để biểu thị khi ra khỏi cửa ngươi vẫn

là gái trinh."


"Thế

thì sao?" đầu óc tôi đang loạn lên, không thể suy nghĩ được gì chỉ máy móc

hỏi.


"Thế

nào?", hắn cười. "Ngươi nói thử xem? Ngõa Lặc liệu có cần đến một

công chúa không còn trinh trắng?"


Ặc, đã

không cần đến vậy ép tôi đi cầu thân làm gì?


"Thế

mà anh dám ngang nhiên đến, cũng không thèm đeo mặt nạ? Ngày mai tôi làm chứng

là do anh hại thì anh nói sao?"


"Ha

ha, liệu ai tin?"


Bà cào

cho hai phát, rồi cắn cho mấy phát nữa, dấu vết rành rành ra đấy xem bon họ tin

hay không tin.


"Hơn

nữa ta dám đích thân đến thì sẽ có cách để ngươi ngày mai không giải thích

được."


Hắn làm

thế này là do hoàng đế Ngõa Lặc chỉ thị? Nếu thế thì khác gì cởi quần đánh rắm.

Còn nếu không phải thì là vì cái gì?


"Anh

không muốn việc cầu thân thành công đúng không?", tôi đoán mò.


Ánh mắt

anh ta có vẻ chấn động. Xem ra đoán đúng rồi.


"Để

chuyện cầu thân thất bại không chỉ có cách này. Tôi có cách khác.", tôi

nghiến răng nói.


Anh ta

nhìn tôi hoài nghi còn tôi trèo xuống giường, lôi túi hành lý của mình từ gầm

giường ra, nói: "Đưa tôi ra khỏi cung, tôi sẽ chạy trốn một mình, tuyệt

đối không bại lộ, ngày mai cũng không hành đại lễ được, thế nào? Anh cũng chẳng

phải hạ mình ngủ với tôi."


Chàng

ta cúi đầu xem túi đồ trên tay tôi với nét mặt không thể tin nổi, rồi lại quay

lên nhìn tôi như thể nhìn một quái vật.


"Thế

nào? Anh không hề chịu thiệt trong cuộc mua bán này."


"Trong

túi này có những gì?", hắn lạnh lùng hỏi.


Tôi

giấu cái túi sau lưng vẻ đề phòng, bà mất bao công sức mới gom góp được ít tiền

của, đừng có mà thấy vàng lóa mắt. ( tác giả: Phùng Trần Sở Dương, cái đồ ngốc,

người ta đường đường là tam hoàng tử của Ngõa Lặc, có bảo bối nào chưa nhìn

thấy, lẽ nào lại đi để ý chút vàng bạc này?)


"Không

cho tôi xem?"


Tên này

vừa cười mỉm, ngay cả uy hiếp cũng chưa cần dùng đến đã khiến tôi mất hết dũng

khí, thành thật đưa túi đồ ra. Hắn mở túi đồ khiến trâm vàng, lá vàng trong túi

rơi hết xuống đất. Tôi xót của, ngay tức khắc quỳ xuống lượm lên.


"Cẩn

thận chút không được sao? Phòng thì tối, nhỡ rơi thiếu mất cài gì thì biết làm

thận chút không được sao? Phòng thì tối, nhỡ rơi thiếu mất cài gì thì biết làm

sao?", tôi vừa nhặt vừa trách.


Thấy

không có phản ứng gì tôi ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt thăm dò của anh ta.

Chẳng thèm để ý, tôi để gọn những lá vàng vào túi, buộc cẩn thận rồi đeo lên

vai, nói: "Anh có thể vào một cách dễ dàng thì đưa tôi ra cũng không phải

vấn đề lớn. Thế nào? Đưa tôi ra ngoài, tôi bảo đảm sau này tuyệt đối không xuất

hiện trước mặt anh."


"Cô

muốn ra ngoài làm gì?"


"Giang

hồ, hành tẩu giang hồ, ăn uống chơi bời, kiếm tiền, bao giai..." Tôi cố hạ

thấp giọng, hai mắt phát sáng nhìn tam hoàng tử.


"Với

chỗ vàng này?"


"Ừ.",

tôi gật đầu đầy cảm động, nếu tôi có đuôi thì chắc hẳn nó đang vẫy một cách

kinh thiên động địa.


"Cô

có biết một vật nhỏ bày trên cái kệ này cũng đáng giá hơn cả cái bao vàng của

cô không?", anh ta chỉ vào kệ đồ bách bảo trong phòng và nói.


"Thật

không? Là cái nào?", tôi vội vạng chạy đến trước kệ đồ, nhìn N vật trang

trí bằng ngọc bày trên đấy. Trời! Cái chỗ ngọc này đáng tiền thế à? Đã thế phải

cầm vài cái đi theo mới được. Dáng vẻ kích động, tôi sờ cái này, cầm cái kia

quên sạch sành sanh cái tên đang ngồi trên giường.


"Anh

bảo cái nào đáng tiền nhất?", tôi quay đầu hỏi, không ngờ hắn đã đứng sau

tự khi nào, va đầu vào cằm hắn đau điếng.


"Phúc

Vinh công chúa mà lại lấy trộm đồ trong cung của mình? Lại không biết trên kệ

đồ cái nào đáng quý nhất?"


"Anh

xem lại mình xem, vai trần thế kia mà không lạnh sao? Tốt nhất là mặc áo

vào." tôi cố tình nói lái đi.


Anh ta

chỉ cười gằn rồi tiến lên trước làm tôi phải lùi xuống, sau lưng là kệ đồ,

không còn đường lùi nữa rồi. Chống hai tay vào hai bên người tôi, hắn khóa tôi

trước người, hơi thở lướt qua vành tai.


"Nói,

cô là ai? Công chúa thật ở đâu?"


Cái tư

thế này có phần hơi thân mật quá. Trong phim Hàn Quốc nhận vật nam chính nào

chẳng giở trò này. Tôi cố lùi ra sau cho đến khi lưng dựa vào kệ đồ thì không

dám ngọ nguậy gì nữa, chỉ sợ không cẩn thận làm đổ kệ đồ. Haiz... trên đó toàn

là vàng là bạc, là cổ vật, không được xâm phạm đến văn vật, đấy là phạm pháp.


Anh ta

phát hiện tôi không để ý đến lời nói của mình, lại lần nữa hận hận nói:

"Khai! Công chúa thật ở đâu?"


"Xa

tận chân trời gần ngay trước mắt." tôi đắc ý đáp.


"Ồ?

Nhất quyết không khai thật, có phải không?" anh ta ghé gần tai tôi cười,

đôi môi lướt qua vành tai làm tôi rùng mình. Cái tên này muốn gì? Thế này, thế

này rõ ràng là đến mê hoặc con gái nhà lành.


"Tam

hoàng tử, xin hãy tôn trọng một chút. Củ cải tuy bé nhưng là bậc bề trên, tôi

dù sao cũng là mẹ kế của hoàng tử."


Nghe

tôi nói xong người anh ta sững lại, đứng cách xa tôi hơn một chút. Khó khăn lắm

mới dám thở phào, tôi nhanh chóng hít một hơi thật sâu, lúc nãy sợ quá tí thì

quên phải thở. Nhưng khi chờ đến khi nhìn rõ gương mặt hằm hằm ấy tôi chỉ hận

muốn tát cho mình một cái. Haiz! Sao lại nói đểu người ta rồi, nhỡ làm người ta

bực mình thì chết chắc.


Tôi sợ

hãi nhắm mắt, mím môi chờ đợi cơn thịnh nộ, đợi mãi mà không thấy gì, mở mắt ra

nhìn trộm thì không ngờ thấy tên này đang cười, vội vàng niệm Phật, đêm không

sợ nghe tiếng mèo khóc chỉ sợ nghe tiếng mèo cười. Cười thế này chắc chẳng có

gì tốt đẹp? Quả nhiên nghe thấy tiếng hắn vừa cười vừa nói: "Nếu bây giờ

ta giết cô thì công chúa thật có xuất hiện không?"


"Không."

tôi lập tức đáp lại.


"Ồ?"


"Vì

tôi chính là công chúa Phúc Vinh." đã đến nước này thì giả cũng phải biến

thành thật chứ đừng nói tôi vốn dĩ là công chúa thật, chỉ sợ chần chừ một chút

thành thật chứ đừng nói tôi vốn dĩ là công chúa thật, chỉ sợ chần chừ một chút

thôi là mất mạng.


"Nghe

nói Phúc Vinh công chúa là tài nữ."


"Đúng.",

tôi xác nhận, tên này có khi nào muốn kiểm tra?


"Ồ?"

anh ta nhìn qua những thứ bày trên thư án cạnh kệ đồ rồi nói: "Vậy thì

công chúa chắc phải thuộc lòng cuốn "Thượng tử"?"


""Sỏa

Tử" đã là gì, bổn cung học thuộc lòng từ khi mới bảy tuổi." tôi vội

khẳng định mà lòng ngờ vực sao lại có sách gì tên là "Sỏa Tử". (nhân

vật nữ đã nghe nhầm Thượng Tử thành Sỏa Tử nghĩa là đồ ngốc - ND). Khóe mép hắn

giật giật liên hồi rồi nói: "Vậy xin hỏi công chúa Sỏa Tử chương thứ 73

viết về cái gì?"


Viết

cái gì? Trời ơi! Hỏi tôi viết cái gì?


"HA

HA HA..." tôi bắt đầu cười lớn như thể vừa nghe truyện cười, cố kéo dài

thời gian đã, bọn cung nữ kia chết hết rồi hay sao? Sao bà đây cười to như vậy

mà không thấy động tĩnh gì? Cho dù trúng thuốc mê thì cũng phải sắp tỉnh rồi

chứ?


Tên đó

thấy tôi cười cũng cười theo.


Một lúc

sau tôi không cười nổi nữa đành giả vờ mình đang cố gắng nín cười, nói:

"Tam hoàng tử có vẻ xem thường tôi quá. Tôi đã nói mình học thuộc cuốn

sách này từ khi 8 tuổi mà hoàng tử vẫn cố tình hỏi câu hỏi đơn giản này đúng là

khinh thường người khác quá đáng.


"8

tuổi? Không phải 7 tuổi sao?", anh ta cố ý giả vờ kinh ngạc hỏi.


"hehe",

tôi gượng cười: "7 tuổi là đọc thuộc lòng từ trên xuống, còn 8 tuổi là đọc

ngược từ dưới lên."


Hắn

cười thành tiếng."Tức là có thể đọc chương 73 ngược từ dưới lên?"


"Đương

nhiên." tôi tự hào nói.


Đột

nhiên có tiếng gõ cửa khe khẽ làm tôi lo lắng, không biết là Thẩm lão đầu hay

có ai khác đến cứu nguy? Nhìn theo tam hoàng tử thấy hắn im lặng nghiêng đầu

nghe.


"Công

tử, thời gian không còn sớm, đến lúc phải đi rồi." từ bên ngoài vang lên

giọng nam trầm.


Haiz,

hóa ra là đồng bọn. Tam hoàng tử nhìn thấy nỗi thất vọng trên mặt tôi chỉ cười,

quay lại giường mặc áo. Tôi không dám tin mình được buông tha dễ dàng thế này,

chăm chăm nhìn theo.


Lát

sau, anh ta mặc xong áo liền đi ra ngoài cửa.


"Anh

không giết tôi nữa à?"


Hắn gật

đầu, "Giữ lại cô để sau này dùng vào việc khác."


"Cũng

không hái hoa nữa?", chết thật, không để ý gì cả, nghĩ gì nói nấy.


Anh ta

quay đầu, đá lông nheo cười đểu: "Thất vọng rồi à? Hay tôi miễn cưỡng mình

thêm chút nữa?"


"Đừng!"

tôi xua tay, " Mời anh đi mau cho, đừng miễn cưỡng bản thân làm việc mình

không thích.


Anh ta

không nói gì thêm, mở cửa, lách ra ngoài, bên cạnh còn một người nữa cúi đầu

bẩm báo mấy câu rồi hai người biến mất trong chớp mắt.


Tôi lê

chân lên giường nghĩ thầm đây đúng không phải nơi người ở, nhỡ đâu có thích

khách đến muốn giết tôi thì chẳng phải đến là giết ngay được sao?


P/S:

Hai cái đứa này cãi nhau vui phải biết. Càng ngày càng gay cấn. Nhưng đúng là

lúc đầu đọc thấy ghét cái tên tam hoàng tử này khiếp >"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận