Con Trai! Ba Ba Con Là Ai?


“Chú…

Chú già… Chú già lông trắng…” Cô rốt cuộc bị làm sao vậy? Tại sao lại có cam

giác giống như say xe.


“Chú

già… Tôi khát…”


Nhìn cô

gái nằm trên giường mở miệng nói những lời vô nghĩa, Hạ Vũ Trạch bất đắc dĩ lắc

đầu. Hắn xoay người đến tủ lạnh lấy ra một chai nước khoáng, sau đó trở lại

trước giường nâng Chu Hiểu Hiểu dậy, mang chai nước đút đện tận miệng cô.


“Cô

không phải là muốn uống nước sao? Uống đi!”


Chu

Hiểu Hiểu tiếp nhận chai nước khoáng uống ừng ực, chất lỏng trong suốt từ khóe

miệng của cô tràn ra ngoài, theo chiếc cằm nhọn chạy xuống dưới làm xuất hiện

một đường cong hoàn mỹ, bộ ngực lúc ẩn lúc hiện.


Tùy

tiện đem cái chai quẳng sang một bên, cô dùng sức nắm áo của mình “Nóng quá!”


“Ách…”

Hạ Vũ Trạch hít một hơi, cô gai này rốt cuộc có mình đang làm cái gì không đây?


“Nóng

quá! Nóng quá!” Nói xong, cô quẳng cái khăn quàng cổ, chuẩn bị cỡi đến quần áo.


“Này!

Cô…! Đủ rồi!” Hắn bắt lấy tay cô, nhanh chóng ngăn lại động tác nguy hiểm của

cô.


“Chú

già? Chú cũng nóng sao?” Hai gò má Chu Hiểu Hiểu đỏ bừng, một mặt vô tội nhìn

hắn “Tôi giúp chú cỡi quần áo”


“Cô gài

này! Đáng chết!” Đối mặt với hai khóe mắt long lanh của cô, Hạ Vũ Trạch không

kiềm được cảm xúc đẩy gã cô trên giường “Cô an phận một chút không được sao?”


“Chú

già… Chú cứ như vậy làm sao tôi giúp chú cỡi quần áo đây?” Hai tay cô bị hắn

kềm chặt trên giường, ông chú này hiện tại ở thật gần mình, hơi thở dốc ầm nóng

phả vào mặt cô, cô cảm nhận ngay cả tim của hắn cũng đập thật nhanh. Ông chú già

trước mặt này có bộ dáng thật tốt nha. Ánh trăng xuyên thấu qua lớp thủy tinh

của sổ, rơi trên mặt hắn. Tầng ánh sáng trong suốt càng khiến hắn giống như

tinh linh từ trên trời rơi xuống. Thật đẹp! Điều này khiến cho cô không thể nào

dời đi ánh mắt mình.


“Chú

già… chú thật xinh đẹp nha”


“Cô ở

đây là đang câu dẫn tôi sao?”


“Không

nha…” Cô còn chưa nói xong, hắn đã chiếm giữ lấy đôi môi mềm mềm đó. Có mỗi ông

trời mới biết hắn rốt cuộc có bao nhiêu khát vọng được chạm vào đôi môi này,

thật mong muốn được hôn lấy cô gái ngọt ngào trong lòng. Thật lâu… hắn mới

buông cô ra, đôi môi đã sưng đỏ, nhìn thẳng vào hai mắt đã xuất hiện chút dục

vọng của cô.


“Nếu cô

ở đây là để câu dẫn tôi… vậy cô đã thành công”


“Chú…

Chú già!… Tôi… Tôi không… Không có…” Chu Hiểu Hiểu há mồm thở phì phò, chưa

từng hôn qua ai nên cô không hề có chút kinh nghiệm nào, lại không biết trong

lúc hôn mình có thể dùng mũi để hô hấp.


“Hiện

tại… hối hận sao?” Hắn trêu tức hỏi.


“Hả?”

Chu Hiểu Hiểu trợn to mắt nhìn hắn, gương mặt trông thật ngây thơ, không rõ hắn

đang nói cái gì.


“Hiện

tại hối hận thì cũng đã quá muộn! Bởi vì… tôi đã muốn dừng không được…” Hắn nắm

chặt lấy hai tay cô đặt trên đầu giường, một tay giữ lấy, một tay chỉnh lại

thân người cô sai cho thật khớp với vị trí của mình hiện tại. Hắn phải cướp

đoạt hết ngọt ngào của cô gài này. Đúng vậy! Tất cả của cô đều là của hắn .


•••••••••••••

Hoa lệ phân cách tuyến •••••••••••••


Sáng

sớm, ánh dương xuyên thấu qua khe hở của bức màn thêu, chiếu rọi đến trên

giường. Nhìn vào gương mặt của tên đàn ông tóc trắng đang trần trụi nằm trên

giường, lấm lưng phẳng dường như muốn che kín đi từng vết máu đỏ. Chu Hiểu Hiểu

trợn tròn mắt, hiển nhiên vết máu chói mắt này chính là kiệt tác của cô… Cô vốn

tưởng rằng tất cả những chuyện đêm qua đều là giấc mộng, nhưng mà phía dưới

truyền đến từng trận đau đớn đã nhắc nhở cô rằng đây không phải mộng, đây là sự

thật. Cô nhanh chóng bị mất đi lần đầu tiên quý giá, mà đối phương lại là ông

chú tóc trắng chỉ mới quen biết ngày hôm qua.


Cô rốt cuộc

là nên khóc hay nên cười đây? Bây giờ cũng không phải lúc ngồi suy nghĩ chuyện

gì đã xảy ra tối hôm qua. Nếu như ông chú này tỉnh dậy phát hiện cô ở trên

giường hắn nhất định sẽ rất tức giận, hắn vẫn rất ghét cô đấy thôi. Mà hiện tại

nhất định sẽ càng ghét người trèo lên giường của hắn.


Nhớ rõ

đêm qua, cô vì cảm thấy nóng nhiệt liệt cởi hết quần áo của chính mình, sau đó

lại nghĩ hắn nhất định cũng nóng giống mình bèn giúp hắn thoát hết quần áo…

Trời ạ! Tất cả đều là do cô sao? Không được! Nhất định phải nhân cơ hội hắn còn

đang ngủ mà cố gắng chạy cho thật nhanh.


Cô đem

ánh mắt nhìn thân ảnh trần trụi của Hạ Vũ Trạch trên giường, sau đó rón ra rón

rén leo xuống dưới, tìm kiếm quần áo của mình trong đống hỗn độn trên mặt đất.


“Này!”

Thanh âm khàn khàn từ phía sau truyền đến, Chu Hiểu Hiểu giống như người gỗ

đứng im tại chỗ không dám động đậy.


“Em vẫn

còn muốn câu dẫn anh sao?” ( Phi Phi: Đổi cách xưng hô cho hấp dẫn nhá! )


Cô máy

móc quay người lại, nhìn vào gương mặt tươi cười của Hạ Vũ Trạch đang dựa lưng

trên thành giường.


“Lên

đây!” Hắn hướng cô ngoắc ngoắc ngón tay.


“Tôi…

Tôi…” Chu Hiểu Hiểu theo bản năng nắm mớ quần áo che trước ngực.


“Anh

muốn em lên đây”


“Anh…

Anh…”


“Đi

lên!”


“Anh…

Tôi… Tôi…”


“Anh

muốn em lập tức trèo lên đây” Hắn rống lớn một tiếng.


“Tôi

mới không nghe theo lời của anh” Cô nghiêm mặt nói.


“Em

thật sự sẽ không trèo lên đây?”


“Không

lên!”


“Thật

sự? Thật sự không lên?”


“Không

lên! Đánh chết cũng không lên!”


“Tốt

lắm, anh đi xuống!” Nói xong hắn làm bộ đứng dậy, chiếc chăn màu xanh lục nhạt

theo chuyển động của hắn mà rơi dần xuống. Bộ phận bí mật của đàn ông cùng với

cơ thể nam tính của hắn cứ như vậy hiện ra trước mặt Chu Hiểu Hiểu. Gương mặt

cô đùng một cái đỏ lên như gấc chín, lập tức quay mặt đi chỗ khác.


Hạ Vũ

Trạch từ trên giường bước xuống dưới, đi đến bên cạnh Chu Hiểu Hiểu, cúi người

xuống tới gần bên tai cô nói nhỏ “Em đây là đang thẹn thùng sao?”


“Mới…

mới không có!” Cô một phen đẩy hắn ra, dự định sẽ một phát chạy thật nhanh ra

ngoài.


“Đi

đâu?” Hắn giữ chặt lấy tay cô.


“Về

nhà!” Cô đưa lưng về phía hắn, những đường cong gợi cảm cùng tấm lưng trắng nõn

nà lại hấp dẫn ánh mắt hắn.


“Em cứ

như vậy mà đi sao?”


“Tôi

còn ở đây làm cái gì?”

còn ở đây làm cái gì?”


“Chẳng

lẽ em lại không chịu trách nhiệm với anh sao?” Hắn trêu tức hỏi. Thường thường

câu này đều là do những người phụ nữ khác nói với hắn, không nghĩ tới hôm nay

nó lại xuất ra từ miệng mình.


Chu

Hiểu Hiểu thân mình cứng đờ, mạnh mẽ quay đầu lại lớn tiếng nói “Dù sao tôi

cũng sẽ không phụ trách”


Hắn

ngây ngẩn cả người, căn bản hắn cũng không tính toán rằng mình sẽ phụ trách cô,

thế nhưng khi vừa nghe đến lời này của cô, trong lòng hắn đột nhiên có chút khó

nói. Cô không có khóc lớn,nháo tới nháo lui bắt hắn phải chịu trách nhiệm sao?

Quay đầu nhìn đóa hoa màu đỏ bắt mắt trên tấm grap giường, chẳng lẽ lần đầu

tiên đối với cô mà nói là thứ không quan trọng sao? Rốt cuộc đầu óc cô gái này

đang nghĩ cái gì vậy?


“Tôi

cũng không phải cố ý cường bạo anh” Cô thật ủy khuất, rõ ràng người bị thương

tổn chính là bản thân, thế mà hắn lại bắt cô gánh vác hết hậu quả sao?


“Ách!

Cường bạo?” Hình như người bị cường bộ là cô thì phải? Hắn thay đổi bộ mặt bất

cần bằng bộ dạng ủy khuất, nói “Vậy em nói anh phải làm sao bây giờ? Anh bị em

cường bạo mất rồi”


“Tôi…

Tôi khi đó rõ ràng là mơ mơ màng màng, cho nên… cho nên không tính. Dù sao anh

cũng không có gì phải gọi là thiệt thòi” Ông chú già này rốt cuộc muốn như thế

nào đây? Hắn hẳn là không thiếu phụ nữ bên người nha. Bộ dạng tốt như vậy, tùy

tiện giơ tay cũng hốt được một nắm người theo bên cạnh.


“Vậy

còn những chuyện em đã làm với anh đấy, chẳng lẽ em không nên phụ trách sao?”

Hắn giơ biểu tình khóc không ra nước mắt, giống như bô dáng thật sự bị thương,

mà trong lòng hắn đã sớm cười đến chịu không nổi. Thú vị! Cô gái bé nhỏ trước

mắt này thật sự rất thú vị, lối suy nghĩ của cô thật khác biệt với những người

bình thường nha.


“Này!…

Vậy anh… Vậy anh nói tôi phải làm sao bây giờ? Tôi lại không có tiền bồi thường

cho anh” Nói xong, khóe mắt của cô xuất hiện nước mắt. Cô thật sự chịu không

nổi trách nhiệm này. Hắn không thiếu tiền, thậm chí cái phòng ngủ này của hắn

còn lớn gấp mấy chục lần căn phòng thuê trò tồi tàn của cô. Nếu hắn mở miệng

bắt cô phải bồi thường, cô thật sự không có cái gì để mà đền cho hắn.


Hắn

ngây ngẩn cả người. Nhìn nước mắt của cô, trái tim của hắn đột nhiên co thắt

lại. Hắn chẳng qua chỉ muốn đùa giỡn với cô, căn bản không cần cô phải phụ

trách cái gì cả. Nói cách khác, chính hắn cũng không nghĩ tới sẽ phụ trách cô.

Nhưng mà, nếu là cô, hắn cũng không ngại có thêm một người phụ nữ thú vị ở bên

cạnh. Ý tưởng này vừa xuất hiện, bản thân hắn cũng bị dọa, hắn như thế nào có

thể nghĩ đến cho phép cô gái này ở bên cạnh mình? Đây không phải tác phong của

hắn nha.


“Tôi

bất quá chỉ một đứa nghèo kiết xác, lại không có tiền cũng không có gì đáng giá

bên người. Anh đừng làm tôi khó xử được không? Nói rõ hơn một chút, người thiệt

thòi rõ ràng là tôi nha” Thấy hắn thật lâu cũng không nói chuyện, Chu Hiểu Hiểu

xoay người đối mặt với hắn.

xoay người đối mặt với hắn.


“Vậy em

rốt cuộc vẫn là mặc kệ anh sao? Em thật là một cô gái không có trái tim”


“…” Chu

Hiểu Hiểu bậm môi, nước mắt cũng đi đà lạch tạch chảy xuống “Ông chú già… Hu hu

hu… Chú rốt cuộc là muốn thế nào?… Hu hu hu…”


“Em…”

Cô khóc sao?


“… Hu

hu hu… Chú khi dễ người khác…”


“Được

rồi! Đừng khóc. Anh không cần em phụ trách nữa” Hắn vì cô mà lau đi nước mắt

trên mặt. Nước mắt của cô khiến tâm của hắn cũng muốn theo đó mà nhảy ra ngoài.


“Thật…

Thật sao?” Cô lau đi nước mắt trên mặt, khờ dại trừng lớn hai mắt nhìn hắn.


“Haizz!”

Thật sự là thất bại trong tay cô, cô gái này trong não đều là cái gì đây?


“Không

được đổi ý đó”


“Sẽ

không!” Đây là kết quả hắn muốn nha, hắn lại không có ngốc, nếu mỗi lần làm

xong đều phải chịu trách nhiệm thì vợ hắn hiện tại chắc cũng đầy cả vài chiếc

xe tải. Bất quá lời nói tuy là như thế nhưng không hiểu sao trong lòng hắn vẫn

xuất hiện một chút cô đơn.


“Này…

Ông chú… Chú còn có thể mang tôi đi công viên trò chơi không?”


Cô cũng

không thể nói những câu khiến người khác muốn tự tử như vậy được. Mỗi một câu

đều không hề bình thường chút nào. Hắn lại thất bại trong tay cô, thậm chí là

thua hoàn toàn.


“Haizz!

Được rồi!”


“Không

được đổi ý đấy”


“Sẽ

không!”


“Ha hả…

Hu ra…” Chu Hiểu Hiểu nín khóc mỉm cười, hơn nữa cười đến cực kỳ vui vẻ. Giống

như mọi chuyện đêm qua chỉ đơn thuần là một giấc mơ khi ngủ.


“Haizz!”

Hạ Vũ Trạch nhẹ giọng thở dài nhìn Chu Hiểu Hiểu. Cô rốt cuộc là người như thế

nào đây? tại sao ánh mắt của hắn lại không thể nào rời khỏi thân ảnh của cô? Cô

lại không xinh đẹp, dáng người cũng thật là bình thường, tính cách cổ quái, còn

nghèo kiết hủ lậu. Muốn chết! Hắn rốt cuộc là làm sao vậy? Thật sự là cho tới

bây giờ, cái cảm giác này chưa từng xuất hiện trong cuộc đời hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận