Con Tin


Triệu Lục ngỡ ngàng há hốc miệng.

Nếu như bảo phương án đầu tiên của Lãnh thị ngẫu nhiên giống hệt với bọn họ, vậy phương án thứ hai y đúc cái đã bị sếp Khuất bỏ đi sao tự dưng lại chình ình trên màn hình thế này?

Thế quái nào lại trùng hợp vậy, sao mà giống tình tiết phim truyền hình quá đi?

Không chỉ anh ta, toàn bộ người của AIR bây giờ mong nhất là được xông lên kéo giật cái kẻ đại diện cho Lãnh thị, đang đứng trên bục giảng giải từng slide show kia xuống.

Nhóm chuyên gia thương lượng hồi lâu, cuối cùng yêu cầu hai bên đưa ra phương án thứ ba.

Giờ giải lao, nhóm chuyên gia thành phố vừa ra khỏi phòng, Triệu Lục cũng lập tức đẩy ghế đứng lên. Mỹ nữ nổi tiếng nóng tính của Lãnh thị Tiết Diệu Sắc ngồi phía đối diện, ung dung chăm chút cho bộ móng vốn đã được tỉa tót kỹ càng, chẳng thèm để tâm tới cơn tức sùng sục của đám Triệu Lục. Bầu không khí sặc mùi gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây, cảnh tượng vô cùng khó coi.

Phỉ Nhiên lắc đầu lôi Triệu Lục ra ngoài, thầm thì đôi câu, thấy anh ta bình tĩnh lại mới rủ anh ta cùng tới phòng nước.

Vừa đổ bột cà phê xuống, trong đầu Phỉ Nhiên vừa móc nối mọi chuyện. Thương trường như chiến trường, việc bị lộ phương án không phải chuyện nhỏ, nhưng cũng không phải chuyện chưa thấy bao giờ, bao chuyện trùng hợp dồn tới, chắc hẳn gián điệp chính là Nguyễn Tiểu Kiều, nhưng cậu ta không thể nào hiểu nổi thái độ của Khuất Dương. Nguyễn Tiểu Kiều rõ ràng đã chạy trốn, song Khuất Dương không những không nói ra sự thật, còn tuyên bố với mọi người rằng cô ấy được cử ra nước ngoài làm hạng mục khác.

Rốt cuộc anh ta định làm gì? Phỉ Nhiên bất thần nhăn mặt nhíu mày, vô ý đưa cả cốc cà phê nóng lên miệng, Triệu Lục đang định nhắc, song cốc cà phê bỗng được một đôi tay với bộ móng đỏ chót giữ lại.

"Phỉ Nhiên, thắng thua chưa phân. Sao hả? Đã vội tìm cớ chuồn à?"

Tiết Diệu Sắc châm chọc mỉa mai, Triệu Lục lại bừng bừng cơn tức, toan đáp trả thì bị Phỉ Nhiên cản lại.

"Giám đốc Tiết đùa chắc? Thuật Không chiến mà khuất phục người* nghe thì hay đấy, nhưng có vẻ không thật cho lắm."

*Là một chiến thuật trong "Binh pháp Tôn Tử", trong đó một bên dựa trên những nền tảng sức mạnh của mình buộc đối phương phải khiếp sợ và từ bỏ vũ trang về tinh thần. Từ đó phục tùng sự điều khiển của sức mạnh từ bên ngoài, làm cho đối phương phải thay đổi hành vi.Theo Tôn Tử thì trong chiến tranh, biện pháp tốt nhất là không hề sử dụng vũ lực mà lại luôn làm cho quân địch khuất phục mình.

"Trợ lý Phỉ nói đúng lắm. Có điều lịch sử đâu thiếu những chuyện kinh ngạc như vậy... Trong trường hợp hôm nay... Cũng không phải không thể xảy ra." Cô ta dứt lời liền nhét lại cốc cà phê vào tay Phỉ Nhiên, Triệu Lục thấy thái độ của cô ta có vẻ hơi hờn dỗi. "Tôi rất mong chờ phương án thứ ba của AIR đấy. Chỗ này chật chội, không làm phiền hai vị nữa, tôi đi trước." Tiết Diệu Sắc dứt lời rồi cầm cốc nước của mình ung dung ra ngoài.

Triệu Lục quyết định chẳng thèm tranh cãi với cô ả này nữa, khó khăn lắm mới ổn định lại tâm trạng, vậy mà vừa quay lại liền thấy Phỉ Nhiên đang cúi đầu, mỉm cười ngắm nghía chiếc cốc trong tay. Anh ta nổi hết da gà, không thèm đoái hoài tới Phỉ Nhiên, tất tả rời đi trước.

Phỉ Nhiên quay về phòng họp, trông thấy Shaks thì vô cùng ngạc nhiên.

Shaks hơi nghiêng người cười với cậu ta, rồi ghé đầu thảo luận tiếp với Tiết Diệu Sắc. Tiết Diệu Sắc liên tục lật giở tập tài liệu trong tay, Shaks ra chiều chỉ trỏ, rồi cầm lên một tờ giấy, lại nói dăm ba câu, khiến Tiết Diệu Sắc cực kỳ yên tâm, nhìn Shaks với ánh mắt như nhìn thấy chúa cứu thế.

Phỉ Nhiên nhớ tới lời Khuất Dương dặn trước đó: "Nếu như tôi không tới kịp, vậy phương án cuối cùng giao cho cậu trình bày, cậu vốn hiểu rõ mọi ý tưởng và định hướng của tôi, tôi tin cậu và Triệu Lục sẽ giành được dự án này." Xem tình hình hiện tại, Khuất Dương chắc hẳn sẽ không xuất hiện, còn Shaks ắt là đích thân lên đài. Phỉ Nhiên thầm thở dài, ánh mắt lơ đãng lướt qua, hai người họ... Có vẻ thân mật quá nhỉ!

***

Lúc Khuất Dương về AIR, toàn thể công ty ngập tràn không khí ăn mừng. Anh nghe tin phong thanh thì chưa tin lắm, hiện giờ thấy vậy rốt cuộc nhẹ nhõm hẳn đi.

Lúc Khuất Dương về AIR, toàn thể công ty ngập tràn không khí ăn mừng. Anh nghe tin phong thanh thì chưa tin lắm, hiện giờ thấy vậy rốt cuộc nhẹ nhõm hẳn đi.

Một người đứng giữa vòng tròn, khoa chân múa tay nói: "Mọi người không biết đâu, lúc đó trợ lý Phỉ oai phong khôn tả! Ngay cả Shaks đích thân xuất trận cũng chẳng nhằm nhò gì..."

Khuất Dương nhoẻn cười mặc cho bọn họ đồn thổi. Đi vòng quanh công ty mới tìm thấy Phỉ Nhiên đang đứng ở hành lang.

Hai chàng trai cao lớn sóng vai trước cửa kính, yên lặng như một bức tranh. Trầm ngâm hồi lâu, Khuất Dương tươi cười trêu chọc cậu ta: "Nghe nói hôm nay trợ lý Phỉ giỏi giang lắm, ngay cả Shaks đích thân thuyết giảng cũng không bằng? Mà nghe nói, đại diện của Lãnh thị lại là Tiết Diệu Sắc?"

Phỉ Nhiên phì cười, quay qua đấm mạnh vào bả vai Khuất Dương.

"Phỉ Nhiên, cảm ơn cậu."

Giọng nói trịnh trọng của anh làm Phỉ Nhiên cảm động, cậu toe toét bảo: "Khách sáo quá."

Theo dự báo thời tiết của thành phố S, mây đen rợp trời như vậy, hẳn sắp mưa to.

Lãnh Tri Ngôn biết tin liền nổi trận lôi đình, trút hết vào đám nhân viên dưới quyền, khiến ai nấy đều co đầu rụt cổ, Shaks lên tiếng khuyên nhủ, nhưng Lãnh Tri Ngôn hiện giờ vô cùng tức tối, ai cũng không tha.

Cô chĩa mũi dùi vào Shaks: "Lãnh Tri Niên đã đưa bản phương án của AIR để anh sửa lại, sao cuối cùng vẫn thua hả. Lẽ nào anh không bằng Khuất Dương sao?"

"Em nói gì? Phương án Lãnh Tri Niên đưa vốn là của AIR ư?"

Nhất thời lỡ miệng, Lãnh Tri Ngôn bất chợt giật thót. Sợ nói rõ chuyện ra lại dây dưa tới Nguyễn Tiểu Kiều, cô đành im bặt, không thừa nhận cũng không giải thích.

Kiến trúc sư sợ nhất bị đạo tác phẩm, trong mỗi bản vẽ của Shaks đều có ký hiệu riêng, bản sửa phương án lần này cũng thế. Thật không ngờ người khiến anh lâm vào tình huống đó lại người anh một lòng yêu thương, thậm chí chuyện xảy ra rồi cô cũng không muốn giải thích rõ nguồn cơn cho anh. Anh tự nguyện theo cô, dâng cả tấm chân tình cho cô, thế nhưng cô đâu thèm đoái hoài, để mặc nó lăn lóc dưới đất, chẳng buồn giơ tay nhặt lấy. Cô chỉ giữ thế trầm mặc, ngầm mặc nhận...

"Anh vốn tưởng em cũng có chút tình cảm với anh, thế nên dù miệng luôn chê phiền nhiễu nhưng vẫn luôn để anh ở bên cạnh em, nào ngờ hóa ra anh chỉ là thứ công cụ để Lãnh thị đối phó với AIR. Anh thật không hiểu, cô gái luôn tươi cười mơ mộng ở Pháp năm ấy rốt cuộc biến đi đâu mất rồi." Anh ta hít sâu, mắt đỏ vằn lên: "Chắc hẳn bây giờ em không cần tới anh nữa nhỉ. Xin lỗi vì không thể giúp em chiến thắng." Shaks run giọng, đoạn quay đầu bước thẳng ra ngoài.

Lãnh Tri Ngôn cắn chặt môi dõi theo bóng lưng anh, tiếng bước chân ngày một xa dần, chẳng còn vang vọng.

Tiết Diệu Sắc thở dài, giơ tay ra hiệu cho đám nhân viên lui ra ngoài, rồi rút tờ giấy ăn đưa cho cô: "Người đi rồi mới khóc, phỏng có ích gì? Thể diện quan trọng thế sao?"

Lãnh Tri Ngôn lau nước mắt nước mũi, lúc lâu sâu cất giọng nghèn nghẹn: "Mặc kệ tôi." Nói rồi bực bội giật lấy hộp giấy ăn trong tay Tiết Diệu Sắc, lao thẳng vào phòng vệ sinh.

Cô còn phải tới báo cáo lại với Lãnh Tri Niên, con bé ở nhà chẳng biết làm sao, cứ luôn mồm gào thét đòi ra ngoài, bố mẹ thấy vậy lại suốt ngày bám lấy cô hỏi han, Lãnh Tri Niên mặc kệ, cô bị kẹp ở giữa khó xử vô vàn, ở công ty lại có một đống việc to nhỏ cần cô xử lý, làm gì còn thời gian để đuổi theo người ta.

Chỉnh trang tươm tất, Lãnh Tri Ngôn lại đeo vẻ mặt lạnh lùng cố hữu, gõ cửa.

Chỉnh trang tươm tất, Lãnh Tri Ngôn lại đeo vẻ mặt lạnh lùng cố hữu, gõ cửa.

"Anh, em đây."

"Vào đi."

Cô đóng chặt cửa, do dự không biết nên nói thế nào để vị hung thần này đỡ nổi nóng. Lãnh Tri Niên từ tốn viết xong chữ cuối cùng, mở lời trước: "Dự án thế nào?"

Lãnh Tri Ngôn phỏng đoán ngữ khí anh, không dám trả lời tùy tiện, đành chọn cách lắc đầu trong im lặng.

"Bởi thế mà giận cá chém thớt sang Shaks à?" Lãnh Tri Niên gõ tay lên bàn, lộ vẻ bất đắc dĩ: "Tài liệu do Tiểu Ngữ trộm lấy, USB lại do anh tự tay đưa Shaks, em biết rõ, sao không giải thích rõ cho cậu ta? Em cũng là em gái anh, anh thương Tiểu Ngữ bao nhiêu thì cũng thương em bấy nhiêu. Từ nhỏ tới giờ em luôn ngoan ngoãn vâng lời, ít khi làm phiền tới anh, nhưng anh không muốn bởi vậy mà em luôn đặt ra gánh nặng cho mình, hễ gặp chuyện lại trốn tránh."

Lãnh Tri Ngôn kinh ngạc, như thể không tin vào tai mình. Cô cứ ngỡ Lãnh Tri Niên sẽ vì chuyện dự án mà trách mắng cô, nào ngờ anh không những không giận, trái lại còn quan tâm tới cảm nhận của cô. Cô khó mà tin nổi, đành tự thú: "Anh à, lần này Lãnh thị đấu thầu thua rồi."

"Anh biết."

"Anh không giận à?"

Lãnh Tri Niên bật cười.

"Anh chỉ giận em luôn coi anh là sếp trên, mà quên mất anh cũng là anh trai ruột của em. Thua lần này thì vẫn còn những dự án khác, nhưng người đã đi mất thì em bảo anh biết tìm đâu cho em một kiến trúc sư ngốc nghếch như cậu ấy bây giờ?"

Chưa bao giờ ông anh trai vốn lạnh lùng nghiêm khắc lại khiến cô cảm động tới luống cuống như hôm nay.

***

Dân cư thành phố S dạo gần đây không hay bàn chuyện vật giá leo thang, mà thay vào đó lại say sưa nói về bản thiết kế của chàng "rùa vàng" Hoa kiều - Tổng Giám đốc Khuất Dương của công ty AIR, đã được tập đoàn nhà đất lâu đời Lãnh thị chọn làm bản vẽ chính thức cho công trình tòa thị chính kiêm kiến trúc tiêu biểu của thành phố S vừa mới động thổ xây dựng gần đây!

Đối với Triệu Lục, kết quả này chấn động như thể sấm đánh giữa trời quang, làm bao nhiêu chuyện, chẳng phải đều bởi thắng làm vua mà thua thì làm giặc ư? Sao... dự án còn chưa hoàn thành đã xảy ra biến chuyển lớn tới vậy! Triệu Lục ôm tim, lảng tránh những người dự tiệc, lén bỏ thêm vài đóa hoa cúc vào cốc trà của mình.

Khéo léo thoát khỏi nhóm chuyên gia, Lãnh Tri Niên đưa mắt nhìn khắp đại sảnh, cầm ly rượu ra sân thượng, quả nhiên thấy Khuất Dương, cậu ta không uống được nhiều rượu, chỉ có thể trốn ở đây. Nhớ tới con bé ương bướng ở nhà, Lãnh Tri Niên nảy lên ý xấu.

"Tổng Giám đốc Khuất hào hứng lắm nhỉ."

Thấy Lãnh Tri Niên bước tới, Khuất Dương thở ra một hơi. "Sợ bị chuốc rượu nên phải chuồn ra đây."

Lãnh Tri Niên bắt chước anh, đặt tay lên lan can, cất giọng hỏi nghi vấn từ lâu: "Cậu nhận ra thân phận của Tiểu Ngữ từ khi nào?"

"Lúc Lãnh Tri Ngôn tới tìm cô ấy, tôi lo lắng nên sai người đi theo."

"Lúc Lãnh Tri Ngôn tới tìm cô ấy, tôi lo lắng nên sai người đi theo."

"Cậu cũng nhẫn nại thật."

"Dù sao đã tặng lễ vật rồi, đành chịu thôi."

Trông anh cười khổ nhưng lại toát vẻ ngọt ngào vô ngần. Biết làm thế nào được, anh không thể hận cô.

"Nhóm chuyên gia ca ngợi cậu lắm đấy, họ bảo e rằng tìm khắp cả nước cũng chẳng đâu có được tòa thị chính độc đáo như của thành phố S. Cậu nên vào tiếp họ đi."

Khuất Dương than thở, đành trở vào đại sảnh. Lãnh Tri Niên cười gian tà, móc điện thoại ra nhắn tin, rồi nhanh chóng quay vào theo.

Khuất Dương được Phỉ Nhiên dìu ra khỏi đại sảnh. Xe lăn bánh rồi anh mới nhẹ nhàng mở mắt, Phỉ Nhiên nhìn gương chiếu hậu, thấy anh đang day huyệt Thái Dương thì mới biết ban nãy sếp giả vờ say. Cậu ta lập tức ra chiều thán phục: "Không ngờ sếp diễn giỏi thế."

Khuất Dương cáu kỉnh: "Cũng tại Lãnh Tri Niên cố tình chuốc rượu nữa."

"Anh vợ sếp ác thật đấy, nhận sính lễ to thế rồi mà còn chơi khó sếp. Ôi chao, thư ký Nguyễn mà biết thì đau lòng lắm thay."

Khuất Dương giả lơ, biết cậu ta quen thói bóng gió đặng dò la chuyện, anh bèn dứt khoát nhắm mắt giả vờ ngủ. Phỉ Nhiên thấy sếp mãi chẳng đáp lời, đành tập trung lái xe.

Không cần Phỉ Nhiên giúp, Khuất Dương tự mình đi thang máy lên tầng. Khó khăn lắm mới tra được chìa vào ổ, bất ngờ một bóng người lao ra ôm chầm lấy anh từ sau lưng, Khuất Dương sững người, cúi xuống nhìn, nhận ra hương vị quen thuộc của cô.

Nguyễn Tiểu Kiều bị nhốt trong nhà thêm một tuần, cô hoàn toàn không hay biết rằng anh trai mình đã đóng gói đem bán cô từ lâu. Tối nay nhân lúc sơ hở cô bèn trốn ra, chạy thẳng tới nhà Khuất Dương, nhưng vì không có chìa khóa nên đành bó gối ngồi chờ trước cửa, nào biết Khuất Dương lại về muộn như thế. Lòng đầy tủi thân xen lẫn hối hận, Nguyễn Tiểu Kiều chỉ biết ôm chặt lấy anh.

Khuất Dương định thần lại, từ tốn tách cô ra khỏi người mình. Nguyễn Tiểu Kiều ngây ngẩn một lát mới phát hiện ra, lại vội ôm chặt lấy anh, vừa khóc vừa kể lể.

Khuất Dương chẳng biết làm sao, đành để mặc cô ôm chặt cứng. "Đừng khóc nữa." Anh uống rượu nên giọng nói hơi toát vẻ lạ lùng.

"Anh đừng như vậy, em biết lỗi rồi mà." Nguyễn Tiểu Kiều tưởng anh vẫn lạnh lùng thì càng thêm phần hốt hoảng, tay chân run lẩy bẩy.

Nhận ra cô đang sợ hãi, Khuất Dương bèn dang tay ôm ngược lấy cô, vỗ nhẹ vào lưng cô.

"Cô bé ngốc."

"Ngoài Nguyễn Tiểu Kiều ra, em còn một cái tên khác, là Lãnh Tri Ngữ, em gái ruột của Lãnh Tri Niên và Lãnh Tri Ngôn."

"Anh biết."

"Anh biết."

"Em vào công ty vốn để ăn trộm phương án thiết kế."

"Anh biết."

"Hôm đó không phải sinh nhật em."

"Anh biết."

"Em giả ốm lừa anh."

"Anh biết."

"Em bị anh cả giam lại trong nhà."

"Anh biết."

"Ngày nào em cũng nhớ anh."

"Anh biết."

"Em yêu anh."

Khuất Dương siết chặt cô vào lòng như thể coi cô là cả thế giới, anh dịu dàng vỗ về, nhỏ giọng dỗ dành, nhoẻn cười tươi tắn, cất giọng khàn đặc: "Anh biết, anh đều biết hết."

Tốt rồi, cô cũng yêu anh, cô đã về bên anh. Thế sự vô thường, chỉ mong được cầm tay nhau đi hết đường đời. Tiểu Kiều của anh, hãy yên tâm ở bên anh.




----Hết----


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận