Con Mồi


cô cuộn mình ở trên giường, tâm không tự chủ được đè nặng đau đớn, ngay lúc này từ cách vách đột nhiên truyền đến tiếng máy khoan đáng sợ, tiếng khoan tường ầm ỹ gần như rung lắc cả phòng ngủ.

cô phát hoảng, sau đó mới nhớ tới lời nói của tên bác sĩ quái dị kia, cô mở chiếc hộp trong suốt hình viên đạn ra, lấy ra tai nghe, nhét vào lỗ tai, ngăn đi mọi âm thanh.

Mặc dù có tai nghe, cô vẫn nghe thấy tiếng máy khoan, nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với lúc trước.

cô không ăn chiếc sandwich kia, cô buông rèm cửa sổ xuống, nằm lên giường, cuộn mình thành một đoàn, buộc chính mình nhắm mắt lại.

Vô luận như thế nào, tên bác sĩ kia nói đúng, cô rất buồn ngủ, ngủ đủ rồi, đầu mới có thể hoạt động, sau đó cô sẽ nghĩ ra biện pháp.

Công ty điều tra Hồng Nhãn Ý Ngoại, trong phòng khách công cộng ở tầng hai, vài nhân viên tập chung ở đó.

A Nam mới vào cửa, chỉ thấy lão bà Điềm Điềm đã một bước dài xông lên trước mặt, giành trước câu hỏi.

"Cho nên, anh hỏi được rồi sao? Lão bà A Phong cùng trò chơi kia rốt cuộc có quan hệ gì?"

hắn nhìn lão bà nóng vội, cười ngọt ngào, "anh không biết."

"anh không biết?" Đồ Hoan không thể tin được nhìn hắn, "anh còn chưa hỏi cô ấy?"

"Đồ Hoan đại tiểu thư, cô nghe qua cái gì kêu dục tốc Mazda sao?"

"Cái gì Mazda chứ, anh bán ô tô à?" Điềm Điềm bật cười, mở miệng sửa lại hắn: "Là dục tốc bất đạt."

"Cám ơn lão bà đại nhân chỉ giáo." A Nam hướng lão bà nhà mình thổi một cái hôn gió, mới sửa miệng nói: "cô cũng nghe lão bà của tôi nói rồi đó, là dục tốc bất đạt. Tóm lại là, tình huống của cô ấy cô cũng thấy rồi đó, lúc này nếu ép hỏi cô ấy, sẽ chỉ trầm trọng bệnh trạng của cô ấy, đến lúc càng ép, càng làm cô ấy sợ hãi, ngược lại mất nhiều hơn được."

"Vậy, cô ấy có khỏe không ?" Khả Phi lo lắng hỏi.

"không tốt lắm." A Nam rót một chén nước, uống một ngụm, nhìn trước nhóm phụ nữ trước mặt nói: "Xem phản ứng của cô ấy, tôi đoán vị trí của cô ấy bên trong hẳn là con mồi."

không cần hắn nói, mọi người trong phòng khách, phần lớn đều đã đoán được.

"Vậy, anh cảm thấy cô ấy điên rồi sao?" Hồng Hồng thẳng thừng, mắt cũng không chớp trực tiếp mở miệng hỏi ra nghi vấn trong lòng của mọi người.


"Tôi không xác định, tinh thần cô ấy có chút loạn, hiển nhiên thoáng chốc trong tình trạng ấy có thể không phân biệt thực tế cùng ảo giác, nhưng sau khi A Phong bị tống ra ngoài, cô ấy vẫn có thể trả lời tôi bình thường, tôi cho rằng hẳn là chỉ là vì ngủ không đủ, áp lực quá lớn khiến cho ý thức tạm thời bị hỗn loạn, chờ cô ấy ăn no ngủ đủ, hẳn là sẽ tốt hơn một chút." A Nam nhún vai, "Nhưng tôi không chuyên về khoa tâm thần, chuyện này có lẽ phải đợi Rain trở về mới có thể xác định."

"A Phong đâu?" Đồ Hoan hỏi lại.

Nghiêm Phong lúc này cũng đi đến, nói: "Cậu ấy kiên trì muốn chờ ở ngoài cửa."

"Võ ca, hiện tại nên làm gì?"

"không làm gì cả, liền nghe theo A Nam, để cho cô ấy nghỉ ngơi trước đã." Hàn Võ Kì nằm trên sofa lấy đá phủ trên mắt, đến lúc này mới mở miệng, cảnh cáo mọi người: "Tóm lại, chuyện này, trước đừng báo cho mọi người bên đó."

"anh xác định?" Đồ Hoan nhíu mày, hai tay ôm ngực hỏi.

"Địch lợi khải, sử thác lần đó, em cũng có mặt, anh cũng không muốn lại gặp tình huống này, trước khi có manh mối xác thực, mặc kệ nói cái gì, đều chỉ làm cho Mạc Sâm cùng Như Nguyệt càng thêm thống khổ mà thôi."

Đồ Hoan nghe vậy, co rúm lại một chút.

Năm trước Kane đem Khả Nam cứu về từ địch lợi khải? Trong một tấm ảnh cũ nhiều năm, Khả Nam phát hiện mất tích nhiều năm A Quang có khả năng còn sống, lúc ấy mỗi người đều ôm ấp hy vọng, không ngần ngại xa xôi bay đến Romania, ai biết tên kia đã bị người khác sử lý, nháy mắt chặt đứt này khả năng manh mối.

Tuy rằng Như Nguyệt cùng Mạc Sâm đều nói ít nhất A Quang còn sống, thế đã là tốt lắm rồi, so với những năm gần đây đều tốt hơn.

Nhưng cô vẫn nhìn ra được sự thống khổ cùng lo lắng trong mắt hai vợ chồng.

Sau sự kiện này, mọi người dùng mọi phương pháp để tìm manh mối liên quan đến trò chơi, nhưng nó cần rất nhiều tiền, những người phong bế tin tức lại là một lũ biến thái, rất khó tìm được tin tức, cho dù thật vất vả có manh mối, đối phương cũng sẽ phát hiện, rất nhanh chặt đứt thông tin.

Truy tìm tin tức tựa như ngồi tàu lượn siêu tốc, lúc lên cao lúc xuống thấp, làm cho người ta phi thường khó chịu, chính cô cũng vì vậy mà nổi trận lội đình, nếu không vì lão công Jack của cô tính tình tốt, cô đã sớm bị ly dị vài lần.

cô có thể lý giải Võ ca vì sao không cho người đi thông báo cho các bậc trưởng bối, khi chưa xác định được người phụ nữ kia rốt cuộc biết được bao nhiêu, chi bằng không nói gì thì hơn.

"Được rồi, em đồng ý." cô ngồi xuống trên sofa, đặt chân lên bàn, hỏi: "Vậy A Lỗi đâu?"

"Đúng vậy, A Lỗi đâu rồi? anh ấy sáng sớm đưa Tú Tú đi phòng làm việc, chờ một chút quay lại." Tiểu Phì sợ hãi hỏi: "Muốn cho anh ấy biết sao?"


Hàn Võ Kì nhíu mi, thở dài, nói: "Đặt cho cậu ấy vé máy bay đi, đưa vụ ở Malaysia cho cậu ấy, nói không cần trở lại, trực tiếp đi sân bay đi máy bay, như thế có thể làm cậu ấy bận ít nhất hai đến ba ngày."

Đúng lúc này, tiếng xây nhà cách vách, ầm ầm vang lên, rung động trời đất mà đến.

Chín giờ.

"Trời ạ, mấy người công nhân này cũng đúng giờ thật đấy?"

"Shit, cái văn phòng kia rốt cuộc còn bao lâu mới xong?"

"Chết tiệt, tôi còn tưởng tháng trước đã thi công xong rồi chứ."

không chịu nổi ma âm kia tra tấn não, đoàn người oán giận liên tục, ào ào theo lấy tai nghe từ trong túi ra, trong chớp mắt đồng loạt đeo lên, chỉ có Hàn Võ Kì nửa điểm cũng không để ý tạp âm đáng sợ kia, ngược lại ngả người nằm trên ghế sofa, đem khối băng đặt lên bên mắt bị thũng, lộ ra vui vẻ lại sung sướng mỉm cười.

Bởi vì đói bụng, cho nên cô mới tỉnh lại.

cô cho rằng mình không có khả năng ngủ được, vậy mà khi tỉnh lại cũng đã là nửa đêm.

Sau đó cô mới phát hiện, không biết từ khi nào cô đã đem chiếc gối lưu lại hương vị của anh, gắt gao ôm vào trong ngực, áp vào trong lòng.

cô buộc chính mình buông chiếc gối kia ra, từ trong bóng đêm ngồi dậy.

Tối rồi, trong phòng không ánh sáng, nguồn sáng duy nhất, là từ rèm cửa sổ xuyên vào, ánh sáng ảm đạm nhàn nhạt, chỉ đủ để cô mơ hồ nhìn thấy đường cong trong phòng.

cô hẳn là muốn bật đèn, nhưng cô không muốn.

cô thích ở trong bóng tối, trốn tránh, ẩn giấu. Nhìn không thấy chính mình, cũng không nhìn tới người khác.

Bụng cô vang lên, làm cô nhớ ra mình đói bụng nguyên một ngày, cô quay đầu sờ soạng, ở trên tủ đầu giường tìm được chiếc sanwich buổi sáng, cô cầm lấy, cắn một ngụm.

Tuy rằng trong phòng có bật điều hòa, nhưng để cả một ngày, nó vẫn bị hỏng.


cô phun nó ra.

đã từng có những ngày, vì sống sót, chỉ cần là đồ ăn, cái gì cô cũng ăn qua, kể cả đồ ăn quá đát, nhưng vài năm nay, miệng của cô đã bị chiều thành quen.

cô vào phòng tắm súc miệng, khi trở lại trong phòng, phát hiện có một cái khay mới trên bàn cạnh cửa sổ, bên trên có bát đũa mới, một chiếc nồi giữ ấm, và một mảnh giấy.

cô hoảng sợ, cương cứng tại chỗ.

Nơi đó vốn không có vật kia, cô không biết có người tiến vào, cô không nghe thấy tiếng động nào cả. Trong một giây ấy, cô cảm thấy khủng hoảng, khẩn trương các địa phương khác trong phòng, nhưng trong phòng trừ cô ra, cũng không có người khác, cô thậm chí nằm sấp xuống xem dưới gầm giường.

Dưới giường không có người, mà khi cô quỳ rạp trên mặt đất, mới bỗng nhiên nhớ tới, lúc ngủ mình đã đeo tai nghe.

Đáng chết, cô thật sự dọa sợ chính mình.

cô nhẹ nhàng thở ra, ngồi dưới đất, đem máy trợ thính lấy ra, sau đó mới nhìn về phía chiếc nồi kia.

Mảnh giấy lẳng lặng dán ở đế nồi, cô nhìn chiếc nồi giữu ấm, chần chờ một chút, mới đi qua, kéo một góc rèm cửa sổ ra, dùng ánh sáng chiếu vào xem mảnh giấy kia.

Xin chào Hoài An, tôi là Khả Phi, đây là món cháo nhẹ.

thật xin lỗi tôi đã tự tiện tiến vào, hy vọng không làm cô sợ.

Nhưng lúc tôi gõ cửa cô không đáp lại, sợ cô bị đói, tôi liền tự đi vào.

Bởi vì lúc đó cô còn đang ngủ, nên tôi để cháo ở đây.

Nếu cô cần cái gì, hãy gọi nội tuyến ấn số 0, ngàn vạn lần đừng khách khí.

PS: Đừng lo lắng, chìa khóa phòng ở trong tay tôi, A Phong sẽ không tiến vào.

Khả Phi

Nét chữ trên giấy, tròn tròn, thật đáng yêu.

Buổi sáng có rất nhiều người, cô không nhớ rõ Khả Phi là người nào, cũng không ấn tượng mình có nghe qua cái tên này, nhưng nét chữ này, cùng giọng điệu trên giấy, làm cho người ta cảm giác gặp được thân mật cùng tri kỷ, trên khay ngoại trừ bát đũa còn có một chiếc thìa sạch sẽ.

cô cầm giấy nhắn, để ra một bên, mở nắp nồi ra.


Khói trắng nghi ngút, cùng với mùi thơm của thức ăn trào ra.

cô đói bụng.

Tuy rằng cô rất khó tin tưởng người khác, nhưng cô biết nếu họ thật sự giúp thợ săn tìm thấy cô, sẽ không tốt bụng đưa đồ ăn cho cô, ngược lại nếu đem nhốt rồi bỏ đói cô, chuyện này còn có khả năng hơn.

Huống hồ, cô biết cô không có khả năng không ăn cái gì.

cô tự múc cho mình một chén cháo rau, cầm bát đũa, ngồi ở đuôi giường, cẩn thận ăn một ngụm.

Muỗng cháo ấm áp thực nhẹ nhàng khoan khoái, cô nhận ra được, nước dùng của cháo được hầm từ xương, sau đó lọc dầu, rồi mới mang đi hầm cháo, trước dùng lửa lớn để mau sôi, sau lại lấy lửa nhỏ chậm rãi hầm nhừ, đem gạo trắng hầm nở ra, đem các loại rau cắt nhỏ hầm tới mức độ nhừ vừa phải.

Món cháo này ăn ngon lắm, kể cả sau khi cô nuốt vào bụng, cũng không có bị buồn nôn giống như trước.

cô lại ăn một miếng, lại ăn một miếng, một ngụm một ngụm từ từ ăn, cảm nhận được sự dụng tâm qua món ăn, chậm rãi làm ấm vị giác, cũng làm ấm thân thể của cô.

Còn tưởng rằng, cô sẽ không ăn hết một chén, khi không để ý lại ăn hết cả nửa nồi cháo.

Ngủ đủ, sau khi ăn xong, đầu óc của cô rõ ràng hơn nhiều, cũng không còn hoảng loạn như trước.

Sau đó, cô nhìn thấy túi xách đặt ở trên ghế.

cô cầm lấy nó, mở ra lục lọi một chút, đụng đến điện thoại di động, cô bật đèn trong di động, thấy trong túi mọi thứ đều ở nguyên chỗ cũ.

cô tắt đi đèn pin, cầm lấy túi xách, ngồi xuống đất cạnh đuôi giường.

Nếu có thể, cô thật hy vọng không phải suy nghĩ bất kể cái gì nữa, cái gì cũng không quản, cứ như vậy luôn luôn giấu mình ở trong bóng tối.

Nhưng mà, từ rất lâu cho tới giờ, cô rất rõ người trốn tránh thực tế, chỉ ngồi chờ chết, bình thường sẽ bị chết nhanh nhất.

cô ôm chặt cái túi kia như phao cứu mạng, cổ họng co rút nhanh, biết cô không thể tiếp tục trốn tránh.

Những người đó, nhân viên của công ty này, cùng A Phong, hiển nhiên đều biết đến cái trò chơi kia. cô không biết vì sao bọn họ biết đến sự tồn tại của trò chơi, nhưng đây lần đầu tiên từ sau khi trốn thoát, gặp được người hiểu biết về trò chơi.

cô hiểu trước hết mình phải đem mọi thứ làm rõ.

Chậm rãi, cô thở sâu, cố lấy dũng khí quay đầu, sau khi thanh tỉnh, liền tận lực trốn tránh, không dám chăm chú nhìn về phía cánh cửa kia.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận