Con Mồi


Tòa nhà kia rất cao, ở phía trên có cần trục hình tháp cao ngất ngưởng, chiếc cần trục kia treo một thanh thép dài, chậm rãi lắc lư trong gió.

trên mặt đất rất nóng, nhưng cô biết anh làm việc trên cao còn nóng hơn, cô cho tới bây giờ không đi lên qua, nhưng cô từng nghe chú Bang, người hay giúp đỡ anh, nói qua, không gian hoạt động bên trên không lớn, mùa hè mặt trời chói chang sưởi nắng, mùa đông gió lạnh thổi mạnh, bởi vì leo lên leo xuống rất phiền toái, cho nên anh ngay cả ăn cơm hay đi toilet cũng giải quyết hết ở trên đó, đến giờ cơm thì có hộp tiện lợi được đưa lên, muốn đi toilet thì dùng bình đặc biệt để giải quyết.

Làm thao tác viên cần trục hình tháp, thoạt nhìn cao cao tại thượng, trên thực tế so với làm việc nặng nhọc trong phòng còn vất vả hơn.

cô luôn luôn hiểu, anh là một người đàn ông nguyện ý chịu khổ cực.

Hoài An tiếp tục đi về phía trước, vừa thong thả đi tới vừa chốc chốc lại ngẩng lên nhìn về phía cần trục hình tháp.

Có đôi khi, các tòa kiến trúc trước mắt sẽ chắn mất tòa tháp kia, nhưng cô vẫn tiếp tục đi về phía nó. Đến khi cô đi tới giữa một ngõ nhỏ, trước khi đi đến công trường liền phát hiện một cửa hàng tiện lợi nhỏ, bên trong còn có bàn ghế.

Lại hơn một giờ trôi qua, anh hẳn là nên tan tầm rồi, cô không muốn quấy rầy anh, cho nên quyết định ở trong tiệm chờ anh.

Trong công trường người tới người đi tấp nập, thường xuyên có xe tải ra vào.

cô bồn chồn lật lật quyển sách mình mang theo, chốc chốc lại không kiềm được ngẩng đầu lên nhìn, tuy rằng theo góc độ này, căn bản không có khả năng nhìn đến phòng anh làm việc, nhưng cô vẫn không thể ngăn cản hành vi của chính mình.

Sau đó, rốt cục đã đến giờ tan tầm, một đám công nhân ùa ra, đi đến bãi giữ xe, lấy xe, rời đi.

cô lúc này mới phát hiện nhân viên công trường này rất nhiều, cô có khả năng không thấy anh, nhưng ngay lúc cô lấy điện thoại định liên lạc với anh, cô phát hiện ra anh ở trong đám đông.

Nhiều đàn ông như vậy, mỗi người mặc kiểu áo lại na ná nhau, còn đội mũ bảo hiểm công trường màu vàng, nhưng cô liếc mắt một cái liền nhận ra anh.

Đột nhiên, ngay tại giờ phút này, nhìn thấy người đàn ông kia, cô biết được vì sao cô muốn tới gặp anh.

cô muốn trực tiếp đối diện với anh, chính miệng mình nói cho anh, để anh là người thứ nhất biết được tin tức này.

Hoài An đứng lên, đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi, mau chóng bước qua, nhưng lại bị đèn giao thông ngăn lại, đem cô giữ lại ở phía bên kia đường.

cô nóng ruột nhìn đèn tín hiệu, dường như cô có thể dùng ý trí để biến nó trở thành màu xanh đáng yêu, cô nhìn anh đi đến bãi đỗ xe, sải bước tới xe máy, cô lấy ra di động định bấm nút gọi cho anh, màn hình đột nhiên nhảy ra cảnh báo xâm nhập.

cô ngẩn ra, hoả tốc ấn vào xem xét, sắc mặt cô nháy mắt trắng xanh.

Có một người đàn ông cao lớn đứng trước cửa nhà trọ, hắn ta cơ hồ đồng thời phát hiện camera giấu kín, hắn ngửa đầu nhìn về phía màn ảnh, khung cảnh xung quanh biến mất, chỉ còn hình ảnh người đàn ông kia phóng đại, hắn dùng con ngươi màu xanh nhìn cô, một bên mắt màu xanh linh động, một cái mắt khác cứng nhắc, sau đó hắn lộ ra nụ cười tà ác, há miệng phun ra từng từ ngữ đáng sợ.

Hello, Alice.

cô cho rằng trò chơi đã kết thúc sao?


Trừ phi cô chết, nếu không nó sẽ không kết thúc.

cô là con mồi của tôi, là sở hữu của tôi, vĩnh viễn đều là như vậy ——

nói xong, hắn cười giơ súng lên, nổ súng bắn cô.

không, không phải cô, là màn ảnh giám thị, nhưng bởi vì quá mức kinh hoảng, cô vẫn theo phản xạ ném xa chiếc điện thoại ra ngoài, chiếc điện thoại màu đen rơi xuống đường cai, trong nháy mắt bị chiếc ô tô chạy qua nghiền thành những mảnh nhỏ, giống như cuộc sống của cô vậy.

Sau đó vài giây, cô không thể nhúc nhích, kinh hoảng muốn chạy trốn, lập tức xoay người chạy đi, rời xa tất cả mọi thứ.

Sau đó, cô nhớ tới A Phong.

Hoài An kích động ngẩng đầu, thấy người đàn ông kia đã ngồi trên xe máy, đi khỏi bãi đỗ xe vào trong đường chính.

"A Phong! A Phong!"

cô há miệng hô to, nhưng anh không nghe thấy.

"Lã Kì Phong —— "

cô đuổi theo, cách một con phố, chạy đuổi theo anh, hoảng loạn gào to tên anh, mà lúc này lại đúng vào thời gian tan tầm, người và xe cộ trên đường chật cứng, vô cùng ầm ỹ.

anh đi xe máy, bỗng chốc biến mất ở con đường phía trước.

Càng tệ hơn là, so với ô tô, đường dành cho xe máy không quá tắc, cô biết cho dù cô có ngồi taxi cũng không đuổi kịp anh.

Về người đàn ông kia, A Phong cái gì cũng không biết, anh nếu cứ như vậy trở về, tuyệt đối sẽ bị bắt, tên kia sẽ dùng hết những cách hắn biết để ép hỏi thông tin của cô từ anh.

Cả người cô rét run, sợ hãi cùng mồ hôi lạnh xâm nhập vào từng tế bào cơ thể cô.

Cho đến giờ phúc này, cô mới nhận ra chính mình đã làm cái gì.

Từ nhỏ, cô luôn được cho là thông minh, khí chất nhã nhặn dễ hấp dẫn đàn ông, cho nên cô đặc biệt chọn một người đàn ông bằng cấp không cao, bộ dạng bình thường, bình thường căn bản lười suy xét, vì chính là để lúc cần thiết, cô có thể tùy thời rời đi mà không có lưu luyến gì.

cô cho rằng tìm một người đàn ông để lấy sẽ rất an toàn, cô cho rằng nếu bị phát hiện, chỉ cần đào tẩu là tốt rồi, cô không nghĩ tới mình thế nhưng sẽ yêu người đàn ông mà ngay từ đầu cô đã lên kế hoạch vứt bỏ.

cô là một ả kỹ nữ tư lợi, một tiện nhân vô tâm.


cô không nghĩ tới bọn họ thế nhưng sẽ trực tiếp thả những tên ác quỷ này ra ngoài, cô còn cho rằng bọn chúng sẽ có nhiều cố kỵ với thế giới thực, cho nên mới thiết kế không gian riêng cho trò chơi, cho nên trước kia mới chỉ phái sát thủ đuổi giết cô, nhưng hiển nhiên đây chỉ là vọng tưởng của cô mà thôi.

cô đúng là ngu ngốc, là đứa ngốc vô cùng.

Những người đó tất cả đều điên rồi, bằng không làm sao có thể làm ra chuyện như vậy? Bọn chúng đã tự tay thiết kế ra trò chơi đáng sợ tàn nhẫn ấy, làm sao còn để ý đến điều cố kỵ gì chứ?

Nghĩ đến những điều anh có thể phải đối mặt, cô gần như sắp nôn ra, sau đó cô nhớ tới anh không sẽ trực tiếp về nhà, anh sẽ tới phòng luật trước để đón cô.

cô vọt tới trạm xe điện ngầm, nhưng ở trước đài ngắm trăng, hai bên đường ra vào thành phố đều đông cứng, cô biết chính mình phải lựa chọn, quay về văn phòng luật, cô không nhất định ngăn được anh, nhưng nếu cô về nhà trước, cô nhất định có thể đến nhanh hơn anh.

cô có thể dẫn đám người đó rời đi, những tên thợ săn.

cô thực sự sợ hãi, cô biết tên kia không phải là người duy nhất, bọn chúng từ trước tới giờ không chỉ có một mình.

Trời tối.

Đèn đường được thắp sáng, trong cửa sổ ở thành phố cũng lục tục sáng đèn.

Bởi vì tắc xe, Hoài An xuống taxi, chạy vội qua các ngõ nhỏ, vừa quẹo ra góc đường, cô liền thấy ánh đèn sáng lên từ cửa sổ nhà mình.

Trong lòng cô kinh hoàng, nhất thời có chút ù tai.

Lúc cô ở trạm xe điện ngầm có mượn điện thoại gọi cho anh, nhưng anh không nghe máy, cô chỉ có thể lưu lại tin nhắn cho anh, nói anh cô đang ở công trường, sau đó hy vọng khi anh không gặp được cô, sẽ kiểm tra di động, mà không phải ngây ngốc về thẳng nhà.

Sau khi xuống xe điện ngầm, nhảy lên xe taxi, cô cho rằng mình sẽ đuổi kịp, ai biết giữa đường gặp tại nạn, làn xe lập tức bị đông cứng.

Mặc dù cô đã để lại tin nhắn cho anh, nhưng cô vẫn quyết định xuống xe một đường chạy như điên, nháy mắt nhẹ nhàng thở ra, nhưng cô thời gian của mình không có nhiều lắm.

anh có lẽ còn chưa tới gia, nhưng tùy thời đều có khả năng tới nơi.

hiện tại, cô chỉ có thể làm một chuyện, cô phải giải quyết tên thợ săn này, bị phát hiện, sau đó bắt đầu đào vong.

Từ trước tới giờ cô đều chỉ nghĩ phải đào vong như thế nào, cho tới bây giờ cô không nghĩ tới thế nhưng lại có một ngày, cô sẽ cam tâm tình nguyện như vậy mà chui đầu vào lưới.

Mỗi bước chân cô đều muốn xoay người, nhưng cô biết nếu mình chạy trốn, anh sẽ không có cơ hội sống sót, nhưng cô không giống anh, cô biết chính mình phỉa đối mặt với cái gì, cô biết làm thế nào để chạy trốn.


Hơn nữa, đây là địa bàn của cô.

cô thừa dịp cửa nhà trò cách vách mở ra, bước nhanh tiến lên, lắc mình vào cửa, sau đó một đường hướng lên trên đi đến đỉnh, xoay người bám vào tường vây.

Lúc trước cô lựa chọn thuê nơi này, sở dị vì nó bao quanh bởi một đống nhà trọ, tầng cao nhất có tường vây quanh, tương đương hai tòa nhà đều có lối thoát hiểm.

cô lén lút đi tới nóc nhà mình, đi đến chỗ phòng cháy sau ban công, đem túi xách thả xuống, móc súng lục ra, sau đó cẩn thận trèo qua tường, dẫm nát tấm vải che lầu, mỗi bước của cô đều rất cẩn thận, xác định mỗi bước chân đều đạp lên tấm vải che lầu.

Lúc này đã tới thời gian ăn cơm tối, trong không khí tràn ngập mùi đồ ăn.

Khi Hoài An đi tới cửa sổ ở phòng tắm, cô bám vào tường,thủy tinh ở cửa sổ đục màu, nhưng cô có thói quen giữ lại một khe hở trên tường.

Trong phòng tắm không có người, cô cẩn thận đẩy ra cửa sổ, từ bệ cửa sổ trèo vào, cửa sổ không lớn, bình thường đàn ông không qua được, nhưng lại đủ rộng cho cô, đây cũng là một nguyên nhân khác cô lựa chọn căn phòng này.

Trong phòng ngủ cô đụng phải tên thợ săn thứ nhất, cô không nghĩ nhiều, dùng súng nhắm, sau đó bóp cò.

cô biết rõ hơn ai hết những thợ săn này đều không phải người bình thường, bọn họ đều là tội phám biến thái cuồng giết người, từng người đều như vậy.

cô không có thời gian sợ hãi, cô phải giải quyết bọn họ.

Ngã xuống một tên.

Bởi vì không nghĩ tới cô sẽ từ trong phòng tắm đi ra, hắn bị một phát súng bắn trúng ngực, sau đó cô lắp ống giảm thanh vào súng, tiếng tên kia ngã xuống như cũ vẫn dụ một tên khác từ cửa chạy vào, thời điểm cô nổ súng, hắn cũng bắn, cánh tay của cô bị bắn trúng, súng lục văng khỏi bàn tay, cô không lùi mà tiến tới, cầm lấy bình acid clorhidric dội vào mặt hắn.

cô xoay người chạy, súng hắn liên tục bắn ở địa phương gần cô.

"Ha ha ha ha —— chạy đi, chạy đi, mày chạy đi, để tao xem mày có thể chạy đi chỗ nào —— "

Tên biến thái kia cố ý đùa giỡn cô. Mỗi phát súng đều bắn cách cô rất gần, nhưng sẽ không thực sự trúng vào người cô, khăn trùm đầu cô rơi trên mặt đất, phát ra tiếng thét chói tai.

"Đừng—— "

hắn cười ha ha, đi lên phía trước nhấc chân đá cô, cô muốn bảo vệ chính mình, nhưng tên kia vẫn như cũ không chịu dừng lại, chính là cười to một cước một cước đá cô.

"Mày chạy đi chứ, không phải rất muốn chạy sao? Chạy đi —— "

cô vươn tay chân đến hướng bên cạnh, lại bị hắn túm lấy tóc, hướng phía ngược lại kéo mạnh.

"A —— đau quá —— đừng như vậy —— không cần —— "

Súng của tên thợ săn vẫn như cũ hướng vào cô, nhưng nàng nhận ra được trong nháy mắt ánh mắt của hắn lộ ra sự hưng phấn khó có thể đè nén.

cô biết chính mình đang có bộ dáng gì, vạt áo của cô trong lúc hỗn loạn bị kéo mở ra mấy nút thắt, lõa lồ ra hơn nửa bộ ngực sữa, tuy rằng còn mặc bra, nhưng cũng không che chắn được bao nhiêu.


cô rất rõ ràng tên Shere này rất lâu rồi không đụng tới phụ nữ, cho nên cô dựa lưng vào salon, từng ngụm từng ngụm hút khí, rưng rưng nhìn hắn, liếm liếm môi nói: "anh muốn... thế nào cũng được... Tôi sẽ không... sẽ không phản kháng..."

Tên biến thái kia chằm chặp nhìn cô, con ngươi co rút lại.

Yết hầu cô co rút nhanh, buộc chính mình chậm rãi mở ra hai mắt.

Giây tiếp theo, hắn đè lên người cô, đem cô áp tới trên sofa, cúi đầu hôn hôn cô.

cô không có phản kháng, kể cả khi hắn cởi bỏ quần áo cô cũng không, cô chỉ là lén nhìn, rên rỉ, thút thít, sau đó ngay tại lúc hắn thò tay vào trong quần lôi ra nam căn, từ dưới đệm ghế sofa, lấy ra khẩu súng được giấu kín, hướng bụng hắn nã một phát súng.

Tên kia cả người chấn động, phẫn nộ kêu to, muốn đưa súng bắn cô, nhưng cô không có cho hắn cơ hội này, cô đã sớm một tay đoạt đi súng của hắn, sau đó đem khẩu súng giơ lên cao, chĩa về bên mắt đông cứng của hắn, lại nổ một phát súng.

Máu hắn văng tung tóe lên mặt cô, sau đó ngã xuống, không còn nhúc nhích.

cô cũng không thút thít, chính là chết lặng từ sofa đứng lên, kéo lên quần áo bị cởi gần hết, thấy tên bị tạt axit nằm chết ở cửa phòng, giữa mi tâm là một lỗ đạn, cô mới phát hiện thợ săn đúng như tưởng tượng của cô.

cô là phụ nữ, là con mồi, bọn họ muốn đối với cô thế nào cũng được.

Trong trò chơi, thợ săn có thể hợp tác với nhau, nhưng là đồng thời cũng là đối thủ của nhau, chỉ có người giết được cô mới có thể lấy điểm để đổi tiền.

cô không tốn nhiều thời gian tẩy rửa cho mình, chỉ là cầm khắn ướt lau đi máu loãng trên mặt, dùng tốc độ nhanh nhất cởi bỏ quần áo dính máu, thay đồ mới, sau đó lấy ba lô chạy nạn sớm đã chuẩn bị, đóng cửa lại, sau đó vào phòng trong đóng hết cửa sổ, mở gas trong phòng bếp, rồi bấm thiết bị hẹn giờ.

cô không muốn làm như thế này, không muốn thiêu hủy gian phòng này, thiêu hủy nhà trọ duy nhất ở cùng anh, nhưng cô không có lựa chọn nào khác.

Chỉ có thể đốt nó, sau đó bỏ lại tất cả chạy trốn, những người đó mới biết cô không có lưu niệm gì, mới có thể cho rằng anh không có ý nghĩa đối với cô.

May mắn duy nhất là, cặp tình nhân cách vách tháng trước đã truyển đi rồi, dưới lầu hai nhà đều là đi làm, bình thường sau mười giờ mới trở về, tối hôm nay trừ bỏ cô ra, sẽ không có người bị thương.

không dám lãng phí thời gian, cô không dám liếc mắt thêm cái nào, chỉ nhẫn tâm đóng cửa lại, quả quyết rời đi.

Nhà anh cháy.

Làm Lã Kì Phong khi lái xe qua chỗ rẽ, liền nơi ở của hai người đang thiêu đốt, lửa cháy cao tới tận trời, làm bừng sáng cả mản đêm, vài chiếc xe cứu hỏa chen chúc trong ngõ nhỏ, tắc cả đường, vài nhân viên cứu hỏa đứng trên xe thang, hướng nhà trọ kia tưới nước, nhưng dù vậy, cũng không có cách nào ngăn chặn ngọn lửa lớn đốt cháy tất cả.

Cứt chó! Đồng nghiệp bà tám của cô nói thân thể cô không thoải mái, buổi chiều về nhà trước!

Trong lòng anh chấn động, ném xe máy sang một bên, đẩy ra đám người, chạy vội qua.

"Tránh ra, để cho tôi qua, mẹ nó! Đấy là nhà của tôi! Vợ tôi còn ở bên trong!"

"Tiên sinh! anh bình tĩnh một chút! Bình tĩnh một chút —— "

"Vợ của tôi đâu? Vợ tôi trở lại trước! Các người có thấy cô ấy không?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận