Con Mồi


Giống như hôm nay, cô vừa mới chạy bộ về, còn chưa kịp nói chuyện, anh đã đem cô áp lên trên cửa, cởi chiếc áo T-shirt đẫm mồ hôi của cô, cúi đầu cách nội y ẩm ướt của cô ngậm lấy núm vú đứng thẳng bị áo ngực chèn ép của cô.

"Đợi chút... Em... Còn chưa có... Tắm rửa..."

Hoài An co rúm lại run run, thanh âm nghẹn dần, đồng tử màu đen khuếch tán, tim đập càng ngày càng mau.

anh đưa ngón tay đến trước hạ thân cô vuốt ve, cảm giác được cô đã ướt đẫm, liền đem quần thể thao cùng quần lót của cô kéo xuống tới đùi, một bên mút hôn tai cô, thì thầm bên tai cô: "anh cũng chưa tắm, nhưng anh thích em giống anh, toàn thân ướt đẫm mồ hôi..."

nói xong, anh hướng lên trên thẳng tiến, liếm cổ của cô, khan khàn nói: "anh thích hương vị của em, thích em vừa ẩm lại vừa nóng..."

Từng câu từng chữ này, làm cho tai cô nóng lên, trong lòng kinh hoảng, thân thể càng thêm ướt át.

"Thích em ướt đẫm mồ hôi, gắt gao bọc lấy anh..."

anh trở lại bên môi cô, mút hôn, cắn cắn, tựa trán vào trán cô.

"Giống như anh..."

anh lui ra phía sau, rồi đột ngột đâm mạnh một cái.

"Nên là như vậy... rất gợi tình..."

Lời nói trực tiếp như thế, làm cho cô mặt đỏ tai hồng, nhưng không cách nào cãi lại, cô quả thật cần anh, cũng quả thật nhiệt tình yêu thương thân thể của anh, cô trước kia không phải như thế, không ham thích nam sắc như vậy, nhưng người đàn ông này cải biến rất nhiều thứ.

Có đôi khi, chỉ nhìn anh thôi, cũng khiến cho cô xuân tâm nhộn nhạo.

Khi cô động tình, anh tựa hồ có thể dễ dàng phát hiện, trước kia anh luôn tận lực phối hợp với quy củ của cô, mang cô trở lại giường mới bắt đầu làm tình, nhưng gần đây, chỉ cần anh phát hiện cô suy nghĩ đến cái kia, mặc kệ là ở phòng tắm, salông, hoặc trên bàn cơm, anh sẽ đều hành động theo bản năng.


Cho nên có lẽ hai người thời gian này giống như hai con thỏ đang động dục, không thể đồ thừa hết mọi thứ cho anh ——

anh đẩy nhanh tốc độ, làm cho cô mất đi khả năng suy nghĩ, chỉ có thể gắt gao bám lấy anh, dưới sự tấn công cuồng nhiệt dũng mãnh của anh, run run cùng anh đạt tới cao trào.

A Phong đem mặt giấu trong hốc gáy ẩm nóng của cô, cảm giác mạch đập dồn dập của cô, anh há miệng hôn lên động mạch cổ của cô, cơ hồ hận không thể một ngụm đem cô nuốt vào.

Mỗi lần làm tình với cô, anh đều cảm thấy mình như một người nghiện thuốc, tuy rằng có thể đạt được khoái cảm ngắn ngủi, nhưng lại muốn càng nhiều hơn nũa, luôn luôn cảm thấy không đủ.

Sau đó, anh mới thấu hiểu,cái anh cần không chỉ có hôn nhân, một người vợ, hay là cô sinh con cho anh, anh muốn càng nhiều, muốn có được từ cô càng nhiều.

anh muốn mọi thứ của cô, muốn cô cam tâm tình nguyện cho anh, thân thể, ý nghĩ, tình cảm, lý trí, tín nhiệm, thậm chí hỉ nộ ái ố, yêu hận căm ghét si, còn có tâm.

anh không muốn cô giữ lại một chút nào cả, đem tất cả mọi thứ, đều cho anh.

Toàn bộ cho anh.

anh ngẩng đầu, ngắm người phụ nữ bé nhỏ trước mắt, đôi mắt mơ màng, cánh môi ướt át, khuôn mặt đỏ bừng cùng gò má ửng hồng giống như vừa uống rượu, chiếc mũi khéo léo được phủ một lớp mồ hôi mỏng, một mặt ngượng ngùng mê mang thở phì phò, hoang mang nhìn anh, giống như không rõ chuyện gì đã xảy ra.

không rõ cũng tốt, anh không muốn cô có phòng bị với mình.

anh muốn cô trở nên giống anh, không cần hơn so với anh, nhưng ít nhất phải giống với bản thân.

Dù thế nào cũng phải giống như anh.

Vỗ về mặt cô, đôi môi của cô, anh cúi đầu ôn nhu hôn môi cô, sau đó ôm lấy cô vợ bé bỏng, quật cường, lại không biết mê hoặc anh như thế nào vào phòng phòng tắm, đem chính mình cùng cô tẩy rửa sạch sẽ.


Tắm rửa xong, sấy khô tóc, cô trở nên vạn phần sạch sẽ, nhẹ nhàng khoan khoái, lấy chiếc áo T-shirt rộng cùng quần đùi làm đồ ngủ, sau đó dùng cặp tóc buộc tóc lại cho chỉnh tề ngay ngắn.

Khi cô đi ngang qua anh, anh nhất thời lấy xuống cái cặp tóc ấy, làm cho mái tóc của cô bung ra.

Hoài An ngẩn người, quay đầu nhìn anh.

"đi ngủ mà luôn đeo cái này, em không thấy đau đầu sao?"

cô hôm nay còn chưa có làm xong việc đâu, ít nhất còn phải ngồi ở trên giường làm nửa giờ, nhưng người đàn ông này lại nhíu mi, cầm lấy chiếc cặp kia lắc lư trước mặt cô, đe dọa nói.

"Em cả ngày buộc chặt tóc, buổi tối còn luôn luôn lấy thứ này cặp lên, đến khi già thế nào cũng sẽ bị ngốc cho xem."

"nói hươu nói vượn." cô vừa bực mình vừa buồn cười vươn tay về phía anh, "Trả cặp cho em."

"không muốn."

anh nói xong, thu tay đem cặp tóc cặp lên cạp khăn tắm buộc ở quanh hông, hai tay khoanh trước ngực, còn giương mi, từ trên cao nhìn xuống cô, một bộ nếu cô dám tiến đến lấy cái cặp kia, anh liền đối với cô xằng bậy.

Hoài An há hốc mồm, sau đó nhíu mày hỏi lại: "anh biết là em vẫn còn cái cặp khác chứ?"

anh nghe vậy chỉ nhíu nhíu mày, rũ mắt nhìn cô nói: "Em cứ mang cặp tóc là anh lại ngứa tay, có thể em quen buộc tóc rồi nên không thấy đau, nhưng anh nhìn mà thấy đầu mình đau. Với lại, anh thích em xõa tóc hơn."

"Vì sao?"


"Nhìn rất thoải mái" anh mắt cũng không chớp nói: "Rất gợi cảm."

cô thất thần, hơi nóng bỗng nhiên dâng lên, làm cho cả mặt lẫn tai cô đều hồng.

Người đàn ông kia mặt không đỏ hơi không hụt nói xong, xoay người bước đến bên giường, tháo xuống khăn tắm quấn quanh hông cùng kẹp tóc của cô, lên giường nằm một cách thoải mái, còn cầm một quyển sách anh đọc cả năm cũng không xong, tự dương tự đắc lật xem quyển tiểu thuyết dày khủng bố, một bộ dáng chuyện này dừng lại ở đây.

cô có thể lại đi lấy một cái cặp tóc khác, nhưng khi bước sang bên kia, lại chần chờ một chút.

cô không hiểu, anh trước kia tựa hồ không để ý đến chuyện này, hay là anh luôn luôn rất để ý, chính là không nói ra thôi?

Hoài An vụng trộm nhìn thoáng qua anh, người đàn ông kia xem không được mấy dòng, đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

cô nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn tùy ý xõa tóc sau lưng, sau đó ngồi trên giường, tựa đầu lên thành giường, đem quyển sách trong túi xách lấy ra, đặt ở trên đầu gối, xem chi tiêu hôm nay, nhớ lại từng cái rồi ghi xuống, cũng xem xét chi phí cần cho vài ngày tiếp theo.

Đến khi cô tỉnh lại, anh đã sớm buông quyển sách rất hữu hiệu cho thôi miên, nặng nề ngủ.

cô nghiêng người qua, giúp anh đóng sách lại, tắt đi đèn giường bên anh, sau đó lấy quyển sách đi, rồi tắt đèn ngủ bên mình.

Đêm vắng vẻ, có rất nhiều tiếng vang từ thành phố, nhưng rõ ràng nhất là tiếng tim đập của anh.

Đêm hôm đó, cô nằm mơ, một giấc mộng ngọt ngào.

Trong mơ, cô sống ở một nơi có tràn ngập bong bóng đủ loại màu sắc, cô cùng anh ở một chỗ phập phềnh trong không trung, bị cuốn theo cơn gió mát, lướt qua biển, lướt qua núi, rồi đáp xuống trên thảo nguyên đầy hoa rực rỡ.

cô vì anh sinh rất nhiều con, cùng với anh tại nơi đẹp như mộng kia, thành lập gia đình riêng của mình, sau đó tại căn nhà bằng gỗ kia, cùng nhau chậm rãi, chậm rãi già đi.

Đó là một mùa hè nóng bức.

Nhiệt độ tới gần ba mươi tám độ, đến nhựa đường cũng tựa như sắp bị hòa tan, khi giẫm lên thậm chí còn thấy mềm mềm. Liếc mắt một cái nhìn ra bên ngoài, trên đường nơi nơi đều tản ra khí nóng, vô luận là ô tô, đường cái, các tòa nhà, đều giống nóng đến mức có thể bốc cháy bất cứ lúc nào.


Ba giờ mười chiều, Hoài An từ trong phòng khám đi ra, hơi nóng lập tức phả vào mặt, bao vây lấy cô.

cô xin phép nghỉ đi khám, chỉ vì muốn xác nhận một việc.

Bác sĩ đã xác nhận hoài nghi của cô, cô cũng không thực sự cảm thấy thực kinh ngạc, khi cô vứt bỏ gói thuốc kia, chỉ biết chuyện này sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra, cho nên khi kinh nguyệt không có tới, cô rất nhanh liền phát hiện, kỳ thực trước đó, cô đã đến hiệu thuốc mua que thử một lần, nhưng cô vẫn cần thêm xác định nên mới đến phòng khám.

cô hẳn là nên quay về làm việc, cô chỉ xin nghỉ một giờ, nhưng cô đi được vài bước, liền gọi điện thoại cho văn phòng luật, đem một giờ nghỉ đổi thành nửa ngày.

Sau đó cô tìm một quán nước ngồi xuống, vốn định gọi một tách cà phê, lại nghĩ tới chính mình hiện tại không thích hợp ăn đồ ăn có chất kích thích.

Cà phê có tính là kích thích sao không? Trà thì sao? cô không biết.

Về chuyện này, chuyện cô không biết rất nhiều, nhiều vô cùng.

cô đứng dậy bỏ lại tách cà phê kia, một lần nữa trở lại con đường bốc hơi nóng, vốn cô muốn tìm một cái bưu điện, nhưng đi mấy con phố cũng không phát hiện ra một cái, kết quả là cô vẫn phải dùng di động lên mạng để tra.

Lại nói, dùng di động lên mạng, sóng điện từ có quá mạnh hay không? Có thể hay không không tốt lắm?

Nghi vấn này, làm cho cô tắt đi mạng trên điện thoại.

Đến khi cô sực tỉnh, cô đã ngồi ở trên tàu điện ngầm hướng tới nơi anh làm việc.

cô kỳ thực không biết mình sẽ tìm anh như thế nào, anh hiện đang trong giờ làm việc, cô không có khả năng trèo lên để nói chuyện với anh, cũng không có khả năng muốn anh xuống dưới nói chuyện với cô, chỉ vì nói cho anh tin tức này.

Nhưng là, vì một nguyên nhân mà chính cô cũng không rõ, cô chỉ muốn đi gặp anh, nhìn thấy người đàn ông ấy, mặc dù cô biết cho dù cô có đến công trường, cũng không thực sự có khả năng thấy được anh.

Xe điện ngầm rất nhanh liền đến nơi.

cô rời khỏi trạm xe điện ngầm, xa xa liền thấy tòa nhà to lớn cao chót vót mà anh đang làm việc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận