Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


Mỗi ngày Oa Oa chơi mệt

mỏi mới về đến nhà, anh chờ, bình thường là bóng lưng của cô, âm thanh đóng

cửa.


Anh nhìn trời, cảm thán

nói, "Thiên hạ to lớn, không thiếu cái lạ, tuần trăng mật như vậy, còn là

lần đầu tiên tôi thấy. . . . . ."


Cuộc sống liên tục như

vậy đến ngày bọn họ trở lại thành phố Z, Ân Dập Diễm vẫn đi theo Oa Oa, sợ cô

đi mất.


Oa Oa lúc anh còn chưa

kịp nghỉ ngơi, liền nói cho anh biết: ngay lập tức anh đến công ty đi làm.


Được rồi, cô thừa nhận,

thật sự cô khiến cho anh không có đủ thời gian nghỉ ngơi, cô rất xấu, rất đáng

giận.


Ai bảo anh trêu hoa ghẹo

nguyệt khắp nơi, không mượn chuyện này trừng phạt sao được?


Vì vậy, sau khi xuống máy

bay, khuôn mặt tuấn tú của Ân Dập Diễm đau khổ, khổ sở đi vào văn phòng.


Bị cô gái sai khiến làm

cái này làm cái kia đã thật sự rất uất ức rồi, có thể anh không có biện pháp,

cô gái kia là tình cảm chân thành duy nhất cuộc đời này của anh, không nghe

không được.


Cũng bởi vậy, cả thế

giới, cả công ty biết Ân Tổng giám đốc đã trở lại, cũng có một số người tránh

không được đau đớn bị mắng một trận.


. . . . . . Bạo quân này,

cũng chỉ có ở trước mặt Oa Oa là biến thành con cừu nhỏ dịu dàng ngoan ngoãn,

thu hồi móng vuốt.


Nhìn người đàn ông hô mưa

gọi gió, đều cho rằng sẽ sai khiến cấp dưới như sai khiến cô gái vậy, nhưng lại

không như vây, lại bị cô gái bắt nạt .


Xế chiều hôm nay, Nam

Cung Ngạo biến mất đã lâu đột nhiên xuất hiện ở trong phòng làm việc của anh,

chỉ vào mũi của anh nói: "Tên nhóc xấu xa! Mình thật muốn đem cô ấy mang

đi, đi cho thật xa, cho cậu không tìm được cô ấy nữa !"


Dáng đi của anh ta xiêu

vẹo, thất tha thất thểu, như đứng trên đám mây, có thể nhìn ra, tên đó uống

nhiều quá.


Ân Dập Diễm cho tất cả

mọi người lui ra, không chút hoang mang: "Dù sao bây giờ Oa Oa đang ở

trong tay của mình, cậu muốn mang cô ấy đi? Mình nghĩ là rất khó."


"Không phải là cậu

gặp được cô ấy sớm hơn mình một chút ư, có cái gì. . . . . . cùng lắm thì

!" Nam Cung Ngạo nói: "Tình yêu, không có đến trước và sau, chỉ, chỉ

!" Nam Cung Ngạo nói: "Tình yêu, không có đến trước và sau, chỉ, chỉ

có hai người bằng lòng. . . . . . Con mẹ nó cậu có hiểu hay không? !"


"Hai người cũng đâu

có bằng lòng." Một câu của anh là tan mộng của Nam Cung Ngạo.


Nam Cung Ngạo chán chường

cười, nấc lên, nói: "Cậu biết rõ mình cũng yêu cô ấy. . . . . ."


"Thì làm sao? Ngạo,

xin lỗi. Mình sẽ không tặng Oa Oa cho bất cứ ai cả, cho dù cậu là bạn bè của

mình cũng vậy."


Nam Cung Ngạo trước mắt

một mảnh mông lung, rốt cuộc đứng không vững, ngồi xuống trên mặt đất một lúc.


Anh ôm đầu khóc:

"Vất vả lắm mình mới gặp một cô gái làm động lòng, lại bị cậu đoạt đi rồi.

. . . . . Đáng chết, vì sao cậu luôn tìm được trước mình!"


Hai người lúc còn rất

nhỏ, đều là Ân Dập Diễm tìm được trước anh ——bạn gái đầu tiên của anh bị anh ta

đoạt đi; người đứng nhất của anh bị anh ta đoạt đi; phần thưởng người đứng đầu

của anh bị anh ta đoạt đi; người thứ nhất của anh. . . . . .


Cái gì cũng là bị anh ấy

đoạt đi, Ân Dập Diễm từ nhỏ hào quang cũng rất chói mắt.


Cô giáo vườn trẻ yêu mến

anh ta, bạn học yêu mến anh ta, em gái học lớp dưới trong trường cũng ngưỡng mộ

anh ta, mãi cho đến khi tốt nghiệp đại học, luôn có rất nhiều người ngưỡng mộ anh

ta, yêu anh ta.


Vì cái gì Nam Cung Ngạo

anh không có được những hào quang này? !


Hôm nay, cô gái đầu tiên

làm anh rung động cũng không chịu tặng cho anh, còn khi kết hôn, thậm chí còn

kêu anh làm phù rể, cái này sao anh có thể chịu nổi.


Anh cảm thấy tim anh như

bị xé thành từng mảnh, rồi bị người đến chà đạp.


Tim anh rất đau.


Ân Dập Diễm rũ mắt xuống,

giọng nói bình tĩnh: "Ngạo, mình vẫn biết cậu yêu Oa Oa, nhưng người cô ấy

yêu là mình, mình hi vọng cậu có thể chúc phúc cho bọn mình."


"Chúc phúc. . . . .

. Đúng vậy a, mình hẳn là chúc phúc các cậu. . . . . . Chúc phúc các cậu. . . .

. ." Nam Cung Ngạo thống khổ ho khan, từ không thành câu.


Văn phòng đột nhiên an

tĩnh lại, lúc này, vẻ mặt Oa Oa tung tăng như chim sẻ tiến vào.


Cô không có chú ý tới

Cô không có chú ý tới

không khí trầm trọng lúc này."Diễm, em nghĩ đến một biện pháp rồi! Nếu như

anh có thể mua cho em cái này, em liền tha thứ anh, như thế nào. . . . . . A?

Nam Cung Ngạo, sao anh lại nằm ở đây?"


Cô thả quyển tạp chí

trong tay xuống, đi qua, mắt nhìn xuống Nam Cung Ngạo: "Anh làm gì thế sao

nằm ở trong này?"


Giọng nữ quen thuộc gọi

anh trở lại, cố gắng đè xuống cảm giác đau đầu như muốn vỡ tung, anh chậm rãi

mở mắt ra. Mở mắt ra, anh thật sự cho rằng đang nằm mơ!


Cô đứng ở trước mặt mình!


Cũng nhịn không được nữa,

xúc động ôm lấy cô.


"Ôi chao —— anh sao

lại ôm tôi thế?" Cô hỏi.


Nam Cung Ngạo ăn nói

không rõ: "Anh. . . . . . Chúc phúc hai người, chúc phúc hai người. . . .

. . Anh chán ghét mà chúc phúc hai người!"


Mùi rượu nóng rực phun

bên cổ cô, cùng với mùi rượu nồng, Oa Oa quay đầu lại nhìn Ân Dập Diễm:

"Diễm, anh ấy làm sao vậy?"


Anh nhìn lại Oa Oa, mắt

sáng như đuốc: "Không có việc gì, để cho cậu ấy ôm một chút là được rồi,

một lần cuối cùng."


Cô nghe theo, từ đó Nam

Cung Ngạo ôm gần năm phút.


Ân Dập Diễm biết, đây là

lần cuối cùng, Nam Cung Ngạo tuyệt đối sẽ buông ra.


Sau năm phút, Nam Cung

Ngạo buông Oa Oa ra, lúc này anh mới tỉnh táo.


"Thực xin lỗi."

Anh mỉm cười, sau đó từ từ đứng dậy, đi ra cửa."Diễm, mình chúc các cậu

hạnh phúc."


"Cám ơn." Ân

Dập Diễm vuốt cằm.


Khiến cho anh chúc phúc

đàn ông của cô, tình cảm này, dấu thật sâu ở trong lòng là được rồi, không cần

để cho cô biết, anh đã từng yêu cô sâu sắc, trái tim của anh thương yêu cô sâu

sắc, chúc phúc cô. . . . . .


Thân

hình cao lớn như Ân Dập Diễm biến mất ở hành lang . . . . . .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận