Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


Anh nhẹ nhàng vung qua

trán của cô, ôn nhu nói: "Không có việc gì."


Mặc kệ đám người kia sống

hay chết, cho dù là trời sập xuống tới, trung tâm duy nhất của anh luôn luôn là

vợ yêu của anh.


Nhưng mà lúc này, đám

người bỗng dưng lập tức giải tán, đám người tan ra, điều này làm cho Ân Dập

Diễm nhìn càng thêm rõ ràng.


Người đàn ông bên trái

kia đang giơ cái ghế, chân bàn vẫn đang không ngừng nhỏ máu xuống, mà cái tên

đàn ông nằm trên mặt đất kia, rất nhiều máu, bộ dạng hoàn toàn thay đổi. Đôi

mắt của anh trợn to, như không cam lòng.


Oa Oa ngửi được mùi máu

tươi trong không khí, bất an hỏi: "Có phải có chuyện gì hay không, Diễm!

Mau nói cho em biết!"


Ân Dập Diễm nhăn mày,

trong lòng rất không vui, làm sao mà sau ngày kết hôn, liền nhìn thấy máu tanh?


Ánh mắt lạnh lùng nhìn về

phía sau, lập tức vài người mặc áo đen bí mật đi theo ở trong góc tường xông

tới, đó là cận vệ của anh.


"Ân thiếu gia."


Đôi mắt đen nhánh chần

chừ nhìn vũng máu trên mặt đất, sau đó vung tay lên, một tờ chi phiếu lặng yên

rơi xuống đất.


Lập tức, ôm Oa Oa, xoay

người rời đi.


Ăn ý nhiều năm, khiến cho

Ăn ý nhiều năm, khiến cho

những người cận vệ kia rất nhanh hiểu

được: lau sạch vũng máu trên mặt đất, sau đó dùng số tiền này, dán miệng những

người đã từng nhìn "hiện trường phạm

tội".


Chính vì cái gọi là: vung

tiền như rác. Nói như vậy cũng không có gì hay hơn thế.


Vì sợ người phụ nữ của

mình trông thấy cảnh tượng đáng sợ, không tiếc dùng tiền làm phí dán miệng.


Người không phải cỏ cây,

ai có thể vô tình?


Sợ là người cứng rắn nhất

cũng sẽ có nhược điểm.


Đi thẳng ra cửa chính

sòng bạc, Ân Dập Diễm mới buông tay che hai mắt cô ra, để cho cô nhìn thấy ánh

sáng.


Thấy đã buông ra, Oa Oa

liền vội hỏi anh: "Diễm, có phải là đã xảy ra chuyện? Em ngửi được. . . .

. . em ngửi được mùi máu."


Cô có chút bối rối, thân

thể nhỏ run rẩy, sợ có án mạng gì.


"Không có cái gì,

đừng lo lắng. Bọn họ chỉ dùng cà chua hắt đối phương, có màu đỏ mà thôi."

Anh khéo léo trả lời.


Đúng là màu đỏ, chỉ có

điều, là màu đỏ khác nhau.


Bỏ được tảng đá lớn trong

lòng xuống, cô còn tưởng rằng có án mạng, thật tốt là không phải.


Lúc này, bụng réo lên,

xấu hổ nhìn người đàn ông đang nín cười, bất mãn nói: "Cười cái gì a! Em

đói bụng, muốn ăn cơm ——"


Ân Dập Diễm mập mờ nháy

mắt mấy cái, nói: "Anh cho rằng. . . . . . Đêm qua, anh đã cho em ăn no

."


Ánh mắt của anh như ngọn

lửa, trực tiếp nhìn chằm chằm ngực cô. Ánh mắt kia, rõ ràng đang nói: khẩu vị

của em thật lớn.


Khuôn mặt Oa Oa đỏ lên,

tức giận nói: "Mặc kệ, em muốn ăn cơm! Ăn cơm anh làm!"


Sắc mặt anh cứng đờ, vẻ

mặt hơi mất tự nhiên.


"Làm sao vậy?"


"Anh sợ. . . . . .

anh làm cơm quá ngon, em sẽ muốn ăn nhiều, anh không có nhiều thời gian như

vậy."


Cô vừa nghe, vội vàng

khoát khoát tay."Không, hôm nay chỉ là đột nhiên muốn ăn cơm anh làm mà

thôi, không cần nghĩ nhiều! Đi thôi đi thôi, em đói bụng ——"


Biết rõ không lay chuyển

được cô, Ân Dập Diễm vụng trộm thở ra, nở ra nụ cười ấm áp, nói: "Đi, cho

em nếm thử tài nấu nướng của anh!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận