Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


Oa Oa nháy mắt mấy cái,

nhìn anh chăm chú không hề chớp mắt.


Sau một hồi, mới nói:

"Thật sao, em đi với anh."


Anh cười:

"Ngoan."


Ánh nắng tươi sáng, thời

tiết dễ chịu, xe chạy dọc theo đường nhựa, sau đó dừng ở trước một quán cà phê.


Hả, bọn họ hẹn trong này?


A, hình như cô với Nam

Cung Ngạo đã tới đây.


Đang lúc Oa Oa ngây

người, Ân Dập Diễm đã nhìn thấy người anh hẹn.


Có thể nhìn thấy cô đã

rất mất công trang điểm và ăn mặc.


Cô ấy xing đẹp, da trắng

nõn, cô ấy mặc một cái váy dài dây đeo màu xanh nhạt, màu sắc rực rỡ, ánh sáng

phản chiếu, càng làm cô thêm quyến rũ hơn.


Có lẽ, ở người đàn ông

bình thường nhìn, họ sẽ mê mệt cô. Nhưng, còn anh?


Chỉ tiếc. . . . . .


Anh lắc đầu, bây giờ anh

với cô đã không còn tình yêu .


Cô nên để cho người khác,

hiện tại anh đã có người anh yêu nhất.


Khóe miệng nhẹ nhàng nâng

lên, im lặng.


Anh đi vào, chọn một chỗ

ngồi gần anh và Khả Y.


"Oa Oa, em ngồi ở

đây, không được bỏ đi, phải ngoan ngoãn chờ anh trở lại."

đây, không được bỏ đi, phải ngoan ngoãn chờ anh trở lại."


Cô gật đầu. Biết anh có

việc cần làm, tránh cho anh phiền toái không cần thiết, cô đành phải ngoan

ngoãn nghe lời.


Nghe được lời hứa của Oa

Oa, Ân Dập Diễm đi tới trước mặt Khả Y.


"Khả Y."


"A. . . . . . Dập

Diễm, anh đã đến rồi?" Cô lúng túng đáp lại, còn chưa có phục hồi tinh

thần từ màn vừa rôi.


Hóa ra bên cạnh anh còn

có một cô gái, vậy anh tìm cô cũng không phải muốn cùng cô hợp lại rồi?


Ân Dập Diễm nhìn vào đôi

mắt của cô, ánh mắt sáng ngời có thần: "Khả Y, anh tới tìm em, là hy vọng

em có thể tới tham gia hôn lễ của bọn anh."


Cái gì? ! Hôn lễ?


Hôn lễ!


Anh muốn kết hôn. . . . .

. Anh muốn kết hôn. . . . . . Cùng cô gái kia. . . . . .


Như là bị sét đánh trúng,

sắc mặt cô trắng bệch, tầm mắt mơ hồ bất định: "Không! Làm sao anh có thể

kết hôn? Anh nói sẽ kết hôn với em . . . . . . Anh rồi mà! Làm sao anh lại đổi

ý? Lừa đảo, lừa đảo!"


"Khả Y, em bình tĩnh

một chút."


Người xung quanh đều bọn

họ, như họ đang làm chuyện không đạo lý.


Ánh mắt anh nhẹ nhàng

nhìn Oa Oa bên kia, bộ dáng đơn thuần không

có chú ý tới động tĩnh bên này, ngồi ăn kem ly.


Thật là một cô bé đơn

giản! Môi anh cong lên, cười đầy yêu thương.


"Cô gái kia đúng hay

không? Em biết ngay là cô ta, cô ta có gì tốt? Lúc nào cũng ngốc . . . . .

."


"Khả Y, em đừng quá

đáng!" Anh lãnh đạm nói.


Anh còn nói: "Anh

tới đây, không phải để cãi nhau , anh rất thành tâm hi vọng em có thể tới tham

gia hôn lễ của bọn anh."


"Dập Diễm, nói cho

em biết, tại sao anh thay lòng đổi dạ?" Kiều Khả Y cực kỳ bi thương nói.


"Anh vẫn tưởng rằng

anh yêu em, muốn che chở cho em, " anh khẽ dựa vào phía sau, tựa trên lưng

ghế, hai chân gác lên nhau, bộ dáng thoải mái lại lãnh đạm. "Nhưng mà khi

anh gặp Oa Oa, cô ấy khiến cho anh hiểu được, trong lòng người anh yêu là

ai."


"Em có tin yêu từ

cái nhìn đầu tiên không?" Anh hỏi.


Không đợi cô trả lời, Ân

Dập Diễm đã nói: "Anh không tin, nhưng đến lúc thấy cô ấy, trong lòng của

anh đột nhiên rung động, hai mươi bảy năm qua anh chưa từng như vậy"


"Cho nên, " Anh

bình tĩnh kết luận."Khả Y, anh hi vọng em có thể hiểu, đừng gây chuyện.

Nếu như có thể, chúng ta làm bạn bè ."


Nói xong, anh đứng dậy,

đi đến bên Oa Oa.


Anh không nói quá đáng,

dù sao Khả Y cũng đã từng giúp anh lúc khó khăn, lúc nói chuyện cũng giữ thể

diện cho cô, anh biết , những lời này cũng chỉ nói với một mình Khả Y mà thôi.


Những người khác? Không

cần lưu luyến!


Còn đối với tiểu bảo bối

của anh, a. . . . . . Trực tiếp dụ dỗ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận