Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


"Các anh sao lại ở

đây?" Vừa nói xong, liền nhớ lại chuyện lúc trước, vội vàng kêu sợ hãi :

"Ô! Mình nhất định là bị ảo giác rồi, làm sao có thể nhìn thấy hai người

các anh, Ahhh, đau quá. . . . . ."


"Đừng kích động, Oa

Oa, vết thương còn chưa lành."


"Nào, khát không?

Đói bụng? Hay là lạnh?"


"Diễm, bác sĩ nói

tạm thời vẫn không thể ăn cơm!"


"Không ăn cơm? Sao

mà chịu được!" Ân Dập Diễm lạnh mặt.


Một người là Tổng giám

đốc tập đoàn Khóa Quốc tiếng tăm lừng lẫy, một người đánh đâu thắng đó không gì

cản nổi, hô phong hoán vũ người thừa kế gia tộc Nam Cung, cho dù ai cũng không

nghĩ tới, hai người xưa nay được huấn luyện rất tốt cũng sẽ có ngày chân tay

luống cuống!


"Tôi nghĩ chúng ta

hãy đi tìm bác sĩ." Nam Cung Ngạo tỉnh táo nói.


"Ừ, mình đi."


"Nào, nói cho anh

nghe, có lạnh hay không?" Nhìn Ân Dập Diễm rời đi, Nam Cung Ngạo lại khôi

phục tà mị trước kia .


Khuôn mặt nhỏ của Oa Oa

đỏ lên, lầm bầm thì thầm nói một câu: "Làm sao anh không đi tìm bác

sĩ?"


Nụ cười đọng ở bên khóe

miệng cứng đờ, ý của cô là, nếu như anh đi tìm thầy thuốc, người làm bạn với cô

sẽ là Diễm?


Nói một cách khác. . . .

. .


Cô ghét anh, ghét anh xen

vào việc của người khác?


Là thế phải không?


Lòng bỗng trùng xuống .


Nam Cung Ngạo giả bộ như

không biết rõ tình hình, nói sang chuyện khác: "Nói cho anh, không thoải

mái ở đâu?"


"Đầu tôi chóng mặt,

cổ họng khô khốc, toàn thân không thoải mái!"


Há, những thứ này là

triệu chứng gì?


Di chứng sao?


Không lâu, Ân Dập Diễm

cùng bác sĩ nhanh chóng đi vào trong phòng chăm sóc đặc biệt, căn phòng rộng

rãi thoáng trở nên chút nhỏ hẹp.


Anh nhìn thấy khuôn mặt

Oa Oa không tốt, mở miệng trách móc, vô cùng đau đớn. Bước nhanh đi đến trước,

gạt tay Nam Cung Ngạo ra, vội vàng hỏi thăm: "Ở đâu không thoải mái

sao?"


Lại câu hỏi như trước!


"Ông" Anh chỉ

bác sĩ ngây người ở một bên, nói: "Sang đây xem cô ấy thế nào , còn có

triệu chứng nào không tốt nữa không?"


"A, dạ vâng!"

Bác sĩ bước lên phía trước, mở mí mắt của Oa Oa, gõ cánh tay của cô, xoa bóp

chân của cô.


Sau đó có tiếng chậc

chậc: "Không có triệu chứng lớn, chỉ là. . . . . ."


"Chỉ là cái

gì?"


". . . . . . Sợ là

có một chút di chứng, nhưng mà trước mắt không biết là di chứng gì."


"Ông nói là bây giờ

"Ông nói là bây giờ

cô ấy còn chưa hoàn toàn khỏe mạnh, phải không?" Nhìn bác sĩ bằng đôi mắt

sắc bén.


"Đúng vậy, đúng

vậy!" Ngừng hai ba giây, lại nói tiếp: "A, không đúng không đúng! . .

. . . . Nhưng mà không hoàn toàn đúng, kỳ thật. . . . . ." Ông hoàn toàn

bị làm cho điên rồi!


Chỉ mong cái "khách

quý" này sớm đi, bằng không toàn bộ bệnh viện, từ trên xuống dưới đều ngủ

ngoài đường, đó là tất nhiên !


Oa Oa không kiên nhẫn xua

xua tay, lẩm bẩm nói: "Ồn ào quá. . . . . . Im hết đi!"


Bác sĩ lau xuống vài giọt

mồ hôi lạnh.


Ân Dập Diễm nhìn ông ta,

mới buông tha ông ta. Từ từ ngồi xuống, anh dịu dàng hỏi Oa Oa: "Oa Oa, em

ngủ một giấc trước đi, được không?" Nhìn cô muốn ngủ, rồi lại bị tiếng ồn

cắt mà không ngủ được, làm anh rất đau lòng.


Đôi mắt đen to, đã có

quầng thâm nhàn nhạt.


"Ngạo." Anh

quay đầu, nói với Nam Cung Ngạo : "Mình tin tưởng thực lực gia tộc Nam

Cung của cậu, đó là việc nhỏ, không cần hao tâm tổn trí ?"


Nam Cung Ngạo cong môi,

tà khí cười."Đương nhiên. Tớ sẽ cho đội bác sĩ tốt nhất thế giới

tới."


Anh tựa ở bên tường, gác

hai chân lên nhau, hai tay đặt ở sau đầu, dùng làm gối đầu .


Thấy bọn họ yên lặng, cô

muốn ngủ ngay lập tức. "Diễm. . . . . . Em chưa nói với, trước khi hôn mê

em đã nghĩ rất nhiều, rất nhiều . .

. . . . Có mấy lời bây giờ không nói sẽ không kịp. . . . . ." Ý thức của

cô mơ mơ màng màng, nửa tỉnh nửa mơ, nhưng vẫn muốn đem suy nghĩ của mình nói

ra.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận