Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


Ngượng ngùng ngẩng đầu

nhìn người đàn ông cao hơn cô một cái đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Oa Oa ửng

đỏ, nhăn nhăn nhó nhó đi phía sau anh ta, cúi đầu xuống.


Đi đến tiệm quần áo, chỉ

cần nhìn là biết quần áo bên trong không hề rẻ, Ân Dập Diễm lạnh giọng cho tất

cả mọi người lui ra, cận vệ canh giữ ở ngoài cửa, để ý động tĩnh ở bên ngoài.

Tự anh chọn lễ phục cho Sở Oa Oa.


Ân Dập Diễm lấy một bộ lễ

phục dạ hội đưa cho Sở Oa Oa, "Thay."


Sở Oa Oa thấy lễ phục,

không nhìn cũng không vội, hai mắt to trợn tròn nhìn rồi đứng dậy! Không phải

vì bộ lễ phục rất đẹp, mà là. . . . . .


Mặc dù chưa bao giờ vào

nơi này, cô cũng đoán được quần áo trong này nhất định sẽ rất nhiều tiền, có

đánh chết cô, cô tuyệt đối sẽ không tin, một bộ lễ phục ở đây đủ để mua cả bách

hóa Thương Thành rồi!


"Ê, anh kia."

Không biết gọi anh ta như thế nào, đành mở miệng nói nhỏ, "Cái này quá

đắt. . . . . ."


Ân Dập Diễm lại trả lời

râu ông nọ cắm cằm bà kia: "Không gọi là ê, gọi tôi là Diễm."


Trên thế giới, anh chỉ

cho phép cô gọi anh như vậy.


Nghe vậy, Sở Oa Oa kinh

ngạc sửng sốt, "Gọi như vậy thân mật quá."


Cô đâu có là gì của anh.


Đôi mắt sắc bén như chim

ưng, mặt đỏ hồng ngay lập tức ngậm miệng, ngón trỏ đặt chéo trước môi. Cô không

ưng, mặt đỏ hồng ngay lập tức ngậm miệng, ngón trỏ đặt chéo trước môi. Cô không

được nói là sao! Sao lại dùng ánh mắt dọa người này nhìn cô? !


Cô nhịn không được mà nhỏ

giọng lầm bầm, vẻ mặt không tình nguyện lại mở miệng: "Anh kia" bị

nhìn lần nữa, đành phải đổi cách xưng hô, "Diễm, Diễm. . . . . . Lễ phục

này đắt quá, đổi cái khác được không?"


Ô a, nói như vậy lại

không được tự nhiên!


"Không được."

Tiếng nói không lớn, lại làm cho cô khiếp sợ.


Không được thì không

được! Sở Oa Oa hừ một tiếng, liền cầm lễ phục vào phòng thay quần áo.


Mười phút sau, Sở Oa Oa

trở ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thẹn thùng.


Thật sự không thể trách

cô a! Bộ lễ phục này thật sự, thật sự rất đẹp a! Từ trước đến giờ cô chưa bao

giờ mặc.


Lễ phục đẹp như vậy, khó

tránh khỏi thẹn thùng .


Ân Dập Diễm chỉ lạnh lùng

nhìn cô, cúi đầu nhìn kế hoạch

của xí nghiệp mà thư kí vừa đưa tới, trầm mặc không nói.


Thấy anh không nói lời

nào, Sở Oa Oa có chút ủ rũ, cô liếm liếm môi, sợ hãi hỏi: "Rất xấu

sao?"


Thanh âm của Oa Oa tràn

đầy thất vọng.

đầy thất vọng.


"Rất tốt."


Anh đứng lên, nắm tay nhỏ

bé của cô, một tay bảo vệ cô đi ra tiệm bán quần áo.


Chờ một chút! Mới đi ra

tiệm bán quần áo, cô đột nhiên nhớ tới một vấn đề rất quan trọng — không cần

trả tiền sao?


Vừa định mở miệng hỏi,

thư ký bên cạnh đã trả lời vấn đề của cô, "Tổng giám đốc, chi phiếu đã đưa

cho nhân viên bán hàng."


Ân Dập Diễm gật gật đầu,

xem như đã rõ.


Sở Oa Oa lại không thể

bình tĩnh như vậy, cô trợn tròn mắt, ngạc nhiên kêu to: "Oa! Anh là Tổng

giám đốc a!"


Tổng giám đốc không phải

là người có rất nhiều tiền sao...? Bình thường vung tay lên, vài chục vạn giống

như uống nước, rất nhanh hết.


Trùng hợp, cô đang buồn

vì trong người không có đồng nào, bây giờ có cơ hội có chút điều kiện gì đó,

không phải không đạo đức sao?


Trong đôi mắt to có sự

giảo hoạt, cười rất âm hiểm. . . . . .


Ân Dập Diễm như đã đoán

được ý nghĩ của cô, chỉ là không nói ra mà thôi, ngược lại anh muốn xem, cô bé

này muốn đùa giỡn như thế nào?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận