Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


"Chuyện lạ!"


Nếu như là vì đối với cái

câu kia của bà mà biểu hiện ra, như vậy, bà nghĩ, người đàn ông này là làm

được!


Ít nhất là trước mặt bọn

họ!


Có rất ít đàn ông chịu ở

trước mặt người ngoài mà đút cho cô gái mình yêu, chuyện này tổn hại đến tôn

nghiêm của đàn ông, nhất là người kiêu ngạo, đàn ông là vua.


Nhưng mà cậu ta lại làm

được, yêu thương bộc lộ ra ngoài.


Thật sự là dưới một

người, trên vạn người!


Thỏa mãn Oa Oa, Ân Dập

Diễm nghiêng đầu, nhìn thấy thần sắc kinh ngạc của Sở mẹ, Sở cha, cười:

"Con xin lỗi, con làm hư Oa Oa rồi."


"A. . . . . ."

Hai người chỉ có thể a ô, nửa ngày mà nói không nổi.


Oa Oa đã ăn uống no nê

thì mệt, ởtrong ngực anh ngáp, mí mắt cũng sắp muốn dán lại.


Ân Dập Diễm ôm lấy cô,

hỏi: "Bác trai bác gái, phòng của Oa Oa ở đâu ạ?"


Lời nói thoải mái, như đây

là nhà của mình.


Sở mẹ chỉ vào căn phòng ở

tầng hai, nói với anh: "Ở đằng kia."


Nghe vậy, anh cất bước đi

lên, lúc gần đi vẫn không quên nói một câu:


"Con cho rằng, tình

yêu là chuyện hai người, một người không làm được. Con yêu Oa Oa, cô ấy cũng

yêu con, đây là sự thật. Mà tình yêu, là dựa trên hôn nhân, có tình yêu, thì sẽ

có hôn nhân."


Nói xong, liền bước đi

không quay đầu lại .


Đẻ lại hai người trưởng

bối ở dưới lầu, mắt trừng to.


Người đàn ông này. . . .

. .


Thật sự là quá kiêu ngạo

rồi, nhưng cũng là một người thật lòng yêu Oa Oa!


Sở mẹ suy nghĩ nửa ngày,

ra một quyết định.


Đồng ý hôn sự của hai

người, như họ nói, nửa tháng sau, cử hành tại Las

Vegas.


*


Thời gian này, là thời

điểm nóng bức nhất mùa hè.


Mùa hè vừa đến, cô liền

bực bội, đầy những cơn giận dữ nóng nảy.


Nhưng như vậy cũng tốt,

có người có thể chịu đựng được.


"Diễm!" Oa Oa

hét lên, "Anh làm cơm kiểu gì đây! ? Mặn quá!"


Một người đàn ông khuôn

Một người đàn ông khuôn

mặt tuấn tú như băng tuyết ngàn năm, đang đi ra từ thư phòng, trong nháy mắt

chuyển thành bộ dáng dịu dàng, kiểu đàn ông tốt ở nhà.


Nhưng mà, khi nghe lời

nói của cô thì nụ cười bên khóe miệng trở nên cứng ngắc. Thật lâu , anh không

thể làm gì mà trợn mắt, luôn luôn muốn tới!


Ở ngoài cửa do dự nửa

ngày, cuối cùng tâm tình yêu thương cô không chống cự nổi, anh tự tay đẩy cửa

ra.


"Rất mặn sao?"

Anh hỏi.


Oa Oa tức giận nhìn anh,

"Nói nhiều!"


Ân Dập Diễm sờ mũi, buồn

cười, là tự mình chuốc lấy cực khổ.


Anh dịu dàng nói:

"Vậy chúng ta sẽ không ăn, được không?"


Lại nhìn anh: "Đã

làm, tại sao không ăn?"


Bị cô nhìn, không khí u

ám bay lên, đột nhiên anh cảm giác, có dự cảm chẳng lành.


Quả nhiên."Diễm,

những món này. . . . . ." Ngón trỏ chỉ đĩa rau xanh, "Anh ăn hết toàn

bộ!"


Thiếu chút nữa anh bị sặc

nước bọt!


Bất đắc dĩ, Sở đại tiểu

thư, tính bướng bỉnh nổi lên, ai cũng không ngăn cản được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận