Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


"Mang cô ấy đi thay

quần áo." Ân Dập Diễm bất thình lình nói ra.


Tất cả mọi người đều kinh

ngạc, mang cô ta đi? Nơi này có hai cô gái, rốt cuộc là muốn mang ai đi?


Mọi người nhìn nhau,

không biết nói gì.


Sửng sốt một hồi lâu, Bắc

Xuyên Hạ Tử phản ứng đầu tiên, hướng về phía Sở Oa Oa cười khiêu khích, tranh

đàn ông với cô? Không nhìn mình đi, trông như trẻ sơ sinh. Vắt mũi chưa sạch,

người đàn ông nào lại đi yêu người như vậy?!


Tự tin đi đến trước mặt

Ân Dập Diễm, dừng lại, "Dập Diễm, là cùng với người ta đi ư!"


Oẹ!


Thực buồn nôn! Sở Oa Oa

chán ghét mà nhăn nhăn cái mũi nhỏ, quệt quệt mồm.


Đôi mắt to nhìn về phía

cô gái trông như con bạch tuộc đang dùng tám tua của mình dính chặt lên người

đàn ông bên cạnh, cả người cô ta như muốn nhanh chóng dính vào người anh ta

rồi!


Sao lại không phải là trẻ

sinh đôi nhỉ? Cô nhỏ giọng lầu bầu.


Ân Dập Diễm không nói hai

lời, trực tiếp đem Bắc Xuyên Hạ Tử đẩy ra, như ném đi một thứ gì đó rất chán

ghét.


"Xì! Ha ha ha. . . .

. ." Sở Oa Oa buồn cười nhìn ‘ người đẹp ’ chật vật trên mặt đất, rất nể

tình nở nụ cười , "Người đẹp, chị không sao chớ?"


Thật buồn cười, quần áo

của người đẹp không che đậy được, bị đẩy như vậy, ngược lại thành váy ngắn rồi!

Sắc mặt lúc đen lúc trằng vì nhục nhã, đang trắng lại chuyển sang xanh, thật sự

Sắc mặt lúc đen lúc trằng vì nhục nhã, đang trắng lại chuyển sang xanh, thật sự

là rất khôi hài!


"Đáng ghét."

Bắc Xuyên Hạ Tử không cam lòng đứng lên, tiếp tục đi đến trước mặt Ân Dập Diễm,

"Dập Diễm, anh nhìn xem. . . . . ."


Mới nói được một nửa, đã

bị tiếng gầm nhẹ cắt đứt: "Cút ngay lập tức.


Ân Dập Diễm không kiên

nhẫn nói, anh đã nhẫn nại đến cực hạn rồi! Nếu như không phải muốn nghe cô bé

kia nói thì anh đã đem cô ta đá đi rồi!


Mà giọng nói của búp bê

kia lại dễ nghe, giòn tan, nghe êm tai giống như chuông bạc, làm anh rất muốn

nghe.


Bắc Xuyên Hạ Tử hoàn toàn

ngây người, không thể tin được những lời này là nói với cô.


"Dập Diễm. . . . .

."


"Còn muốn tôi nói

mấy lần nữa? Cút ."


Nhục nhã, Bắc Xuyên Hạ Tử

không chịu được tiếng cười nhạo của mọi người xung quanh, bụm mắt khóc chạy đi.


Được xem một vở kịch miễn

phí, Sở Oa Oa cười đến đau cả bụng, ra sức cười, màn kịch vừa rồi vẫn còn dư

vị.


"Quả thực. . . . . .

Quá buồn cười!"


Sở Oa Oa vui vẻ cười, hai

mắt tô cong thành hình trăng lưỡi liềm (cười mà đến híp cả mắt luôn) , má lúm

đồng tiền cũng theo nụ cười mà lúc sâu lúc nông, tiếng trẻ con cười tràn đầy cả

đồng tiền cũng theo nụ cười mà lúc sâu lúc nông, tiếng trẻ con cười tràn đầy cả

con đường.


Thấy cô cười vui vẻ như

vậy, anh cũng muốn cười.


"Cười xong rồi thì

đi thay lễ phục với tôi."


Hả?


Sở Oa Oa ngưng cười, ánh

mắt trong suốt như con nai vô tội nhìn anh, cái đầu nhỏ ngẩng lên, người đàn

ông này cao quá!


Dù cô có kiễng chân cũng

chỉ mới cao tới ngực anh thôi, đúng là người thuộc bộ tộc chân dài mà.


"Lễ phục?" Tại

sao cô lại phải đi thay lễ phục với anh?


Ân Dập Diễm lạnh lùng

nói, "Cô làm cho bạn nhảy của tôi chạy mất rồi, không phải cô nền đền bù

sao?"


Bạn nhảy chạy mất đúng là

không sai, nhưng là do cô? Cần kiểm chứng lại nha.


"Nhưng mà. . . . .

." Âm thanh giòn tan của cô có chút do dự.


Nhưng Ân Dập Diễm đã

không đợi cô nói, trực tiếp cầm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, đi về phía

tiệm quần áo.


‘ Bùng ’ một

tiếng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Sở Oa Oa đỏ ửng lên, không thể

trách cô nha, từ bé đến lớn, đây là lần đầu tiên có người đàn ông nắm tay cô,

xấu hổ là chuyện bình thường!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận