Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


"Ngoan ngoãn ngồi ở

đó, được không?" Như vậy anh cũng có thể hết sức khống chế, chỉ cần có cô

ở bên người.


Oa Oa gật đầu, cười ấm

áp.


Lúc xoay đầu ra chỗ khác,

trong hai tròng mắt Ân Dập Diễm lại nhiễm lên vẻ bạo lực, nhưng bị anh khéo léo

kiềm chế giọng nói: "Mọi người trước theo thứ tự nói bản kế hoạch của mình

chưa đủ chỗ . . . . . .nào


*


Hà thư kí nhìn thấy Kiều

Khả Y, hàm đè lên một đống văn kiện, hỏi cô: "Tiểu thư, cô đang ở đây chờ

ai?"


Khả Y lẳng lặng nhìn anh

ta trong chốc lát, khinh thường mở miệng: "Tôi tại sao phải nói cho

anh biết?" "Ách, cái này. . . . . ." Hà thư kí xấu hổ gãi gãi

đầu.


"Hừ, công ty Dập

Diễm làm sao có thể mời cái loại vô dụng như anh!"


"Tiểu thư là tới tìm

Tổng giám đốc chúng tôi ?"


"Anh cứ nói

đi?"


Hà thư kí sửa sang lại

đống văn kiện kia, sắp xếo gọn gàng lại. Rồi mở miệng: " Tổng giám đốc

chúng tôi đang họp a, hơn nữa lúc ông ấy họp ,hắc, rất dễ tức giận . . . . .

."


Cái này có tính phỉ báng

Tổng giám đốc không? Nhưng cái lời này là nói thật nha, anh cẩn thận cân nhắc

từ: "Nhưng chỉ cần có cái cô gái nhỏ kia ở đó, Tổng giám đốc liền cũng

không nổi giận ."


Đợi chút, "Cái cô

gái nhỏ kia?" "Tên gì nhỉ. . . . . . Oa Oa , đúng, chính là cô

ta!"

ta!"


Khả Y rũ mắt xuống, nhưng

không thể che hết vẻ âm tàn.


Cô bắt đầu phát huy ưu

thế của mình, ra vẻ đặc biệt đáng yêu mà làm nũng Hà thư kí: "Anh đẹp

trai, anh nói cho tôi một chút chuyện của bọn họ được không?"


Thử hỏi thế gian có một

người đàn ông có chịu được sắc đẹp như vậy? Sắc đẹp trước mặt, tôn nghiêm gì,

nghĩa khí, đều không là gì !


Hà thư kí nghe xong, cái

đuôi lập tức vểnh lên trời, đặt văn kiện trong tay xuống, dương dương đắc ý mà

đi ở phía trước, vừa quay đầu lại vừa nói: "Tiểu thư, tôi là có thể thấy

cô không dễ dàng mà nhìn thấy Tổng giám đốc nổi giận một lần, mới dẫn cô vụng

trộm đến xem đó!"


Kiều Khả Y khinh bỉ nhìn

anh ta, anh ta làm sao biết cô là thật vất vả tới?


"A, đúng rồi, tiểu

thư, xin hỏi cô họ gì?"


"Tôi họ Kiều."


"Kiều tiểu thư, tới

đó, cẩn thận một chút, đừng để cho Tổng giám đốc phát hiện."


Tiếp theo, hai cái bóng

người xuất hiện ở cửa phòng hội nghị, Hà thư kí vụng trộm mở cửa, liền nhìn

vào.


Không nhìn không sao cả,

nhìn thấy liền giật mình.


"Oa, thật sự là hâm

mộ!" Anh ta cảm khái nói.


Kiều Khả Y sững sờ,

"Làm sao vậy?"


Anh vẫy vẫy cô

ta."Kiều tiểu thư, mau tới đây xem!"


Kiều Khả Y bán tín bán

nghi đi qua, mới mở mắt nhìn, ngu ngơ ——


Trên vị trí chủ trì, hai

người ngồi cùnh nhau, người đàn ông cao lớn đem cô gái nhỏ ôm chặt trong ngực,

trên mặt hạnh phúc như là có được cẻ thế giới.


Mà làm cô cảm thấy kinh

ngạc chính là, Ân Dập Diễm lại nói với các lãnh đạo trong phòng một câu mà cô

nghĩ rất hoang đường:


"Tất cả im miệng,

đừng làm cô ấy tỉnh."


Cô kinh ngạc hồi lâu,

thật lâu mới trở lại .


Lại một lần nữa nhìn thấy

anh dịu dàng như vậy, lòng của cô lại cho là anh sẽ dịu dàng với cô.


Cô cho rằng, anh cũng sẽ

nói với cô như vậy.


Cô còn tưởng rằng. . . .

. .


Hóa ra chỉ là cô ảo tưởng

mà thôi.


Ánh mắt ảm đạm, nhưng rất

nhanh, lại bị ý chí chiến đấu một lần nữa bốc cháy lên. Cô làm sao có thể buông

tha cho! ?


Bọn họ còn chưa có kết

hôn, trước khi chưa kết hôn, cô có rất nhiều cơ hội, dù cho khi kết hôn cô vẫn

có thể cướp về!


Đúng! Không thể buông

tha.


Lặng lẽ xiết chặt nắm

tay, cô tràn ngập tin tưởng rời đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận