Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


Nam Cung Ngạo hít sâu một

hơi, nhàn nhạt nhìn cô: "Nói nhiều như vậy, em muốn làm như thế nào, anh

không phản đối. Nhưng cũng phải nhắc nhở em, dù em muốn làm gì, thì phải nghĩ

đến cậu ấy."


Oa Oa khóc, khóc đến hai

mắt sưng đỏ, giống như con thỏ, anh đi lúc nào cũng không biết.


Đúng rồi, mấy năm trước

bọn họ từng yêu nhau say đắm thì sao? ! Bây giờ chỉ cần trong lòng Diễm có cô

là được rồi.


Lén lút xiết chặt nắm

tay, cô nên vì tình yêu của bọn họ mà đấu tranh rồi!


Oa Oa bỗng nhiên đứng

lên, ánh mặt mọi người đều nhìn cô, đi ra khỏi quán cà phê‘ Mộng Ba ’, trả bao

nhiêu tiền cô không quan tâm, dù sao người kia trả là được!


Mà bây giờ. . . . . .


Cô muốn đi an ủi Diễm,

không thể để cho anh có cơ hội gương vỡ lại lành!


Dọc theo đường đi đến Ân

thị mà cô nhớ rõ, thở ra một hơi, không chút do dự đi vào.


"Diễm?"


Cô nhô đầu, xác định anh

còn trong văn phòng.


Nhưng cô gọi vài câu vẫn

là không có người trả lời, không có ở trong văn phòng sao? Cô nghi hoặc.


Lúc này, từ trong phòng

nghỉ của Tổng giám đốc truyền tới tiếng khóc của con gái.


Oa Oa kiềm chế sự nghi

vấn ở trong lòng, từ từ đẩy cửa phòng nghỉ ra, giả giọng vui vẻ nói:

"Diễm, anh làm ai khóc. . . . . ."


Nói chưa xong đã bị tình

cảnh trước mắt làm sững sờ.


Cô gái khóc ngã vào trong

ngực của người đàn ông, bộ dáng đau đớn đáng thương ai nhìn thấy cũng đều thông

cảm. Trên khuôn mặt người đàn ông dịu dàng, nhẹ nhàng nói, như muốn dỗ cô gái.


Vẻ mặt người đàn ông dịu

dàng thâm tình như thế cô chưa từng thấy qua! Trái tim như rơi xuống vực thẳm.


Nghe thấy giọng nói của

Sở Oa Oa , khuôn mặt tuấn tú

người đàn ông trầm xuống, quay đầu chuẩn bị lên án cái người không thức thời

này, lại thấy được ánh mắt không thể tin được của Oa Oa.


Người đàn ông biến sắc,

buông cô gái trong ngực ra, vội vàng xuống giường giải thích: "Oa Oa. . .

. . . Không, điều em thấy không phải như vậy, thật sự. . . . . . Khả Y chỉ là.

. . . . ."


Oa Oa ngẩng đầu, miễn

cưỡng vui vẻ nói: "Em hiểu mà, hai người là ‘ bạn cũ ’ gặp lại, đương

nhiên sẽ nhịn không được rơi lệ thôi!"


Ân Dập Diễm lần đầu có

cảm giác khó giãi bày, toàn thân chảy mồ hôi lạnh.


Oa Oa lướt qua anh, đi

Oa Oa lướt qua anh, đi

đến trước mặt Kiều Khả Y, ngồi xuống.


"Chị Khả Y, tôi biết

rõ hai người trước đây là bạn bè tốt, vậy sau này chị giúp tôi trông coi anh ấy

nhiều hơn, nếu như là có người đàn bà nào không biết thẹn, muốn quyến rũ anh

ấy, nhớ nói cho tôi đó! Chúng ta cùng đi cảnh cáo người ấy." Cô cười híp

mắt nhìn cô ấy .


Kiều Khả Y hận đến nghiến

răng nghiến lợi, cô ta cho rằng cô không biết sao! ? Cái người phụ nữ mà cô ta

đang nói là chính cô!


Nhưng cô vẫn là giả ra bộ

dạng bị đáng thương, ra vẻ giận dữ làm nũng với Ân Dập Diễm: "Dập Diễm, em

đói quá, chúng ta đi ăn cơm được không?"


"Bỏ ra." Đôi

mắt đen của anh híp lại, khóe miệng nhấp nhẹ, toàn thân tản ra khí vương giả.


"A. . . . . ."

Kiều Khả Y thấy sắc mặt anh thay đổi, không khỏi sinh lòng e ngại, vội vàng

buông tay ra.


Oa Oa che miệng cười

trộm, hắc hắc, xem ra, địa vị của cô trong lòng Diễm cũng cao chút ít rồi!


Cái này thì dễ rồi, cô

rốt cuộc tìm được chuyện thú vị .


Xem ra cô từ nay về sau

như thế nào mà đánh bại cái tình địch ‘ quen biết vài chục năm ’ trong truyền

thuyết này a, cô nhịn không được .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận