Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


Ngoài phòng, hai người

đứng bất động .


Oa Oa khó hiểu nhìn Nam

Cung Ngạo: "Anh ấy làm sao vậy?"


Nam Cung Ngạo nhún nhún

vai, vẻ không biết. Nhưng đáy lòng lại vui vẻ, Diễm tên đàn ông lãnh ngạo này,

cũng bắt đầu biết ghen tị!


"Ê , anh là bạn của

anh đấy! Sao lại không quan tâm như vậy."


"Có đôi khi, bạn bè

không có quan trọng bằng phụ nữ."


Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô

đỏ bừng, đôi mắt nai con nhìn trái nhìn phải: "Nhưng mà, dù nói thế nào

anh cũng là bạn của anh ấy, không đi xem anh ấy, còn ở đây mà nói. Đúng là đáng

giận. . . . . ."


"Người đáng giận

không phải tôi!" Nam Cung Ngạo giơ hai tay lên đỉnh đầu, vẻ mặt vô tội.

"Hơn nữa, những rắc rối nên có người kết thúc, càng giúp càng rắc rối

hơn."


"Nhưng mà. . . . .

."


Cô thấy là kỳ lạ chỗ nào,

nhưng chính cô cảm thấy hình như bỏ lỡ cái gì đó.


Nam Cung Ngạo không muốn

nhiều lời, cúi đầu ăn.


Chuyện kế tiếp, hai người

bọn họ tự giải quyết là được, tuy nhiên trong lòng vẫn có chút khổ sở.


Oa Oa tuy là không rõ hàm

ý trong lời nói của anh, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi đến tìm Ân Dập Diễm.


Đi đến trước phòng tập

thể thao, vẫn chưa bước vào, chợt nghe thấy bên trong truyền đến thanh âm đứt

quãng nguyền rủa, còn kèm theo thanh âm ra sức nện.

quãng nguyền rủa, còn kèm theo thanh âm ra sức nện.


Xảy ra chuyện gì vậy?


Oa Oa đẩy cửa ra, trông

thấy Ân Dập Diễm nện vào túi. Trên trán trơn bóng có chút mồ hôi,

cổ áo mở rộng, lộ ra xương quai xanh khêu gợi, mồ hôi từ xương quai xanh, chậm

rãi chảy xuống, nhỏ xuống mặt đất. . . . . .


Một bức tranh mỹ nam đẹp!

Cô nuốt nước miếng.


"Diễm, anh làm sao

vậy?"


Ân Dập Diễm nghe được

tiếng nói, xoay đầu lại, mồ hôi từ lọn tóc của anh

rơi xuống mặt đất.


Anh lấy khăn mặt lau lau

mồ hôi."Không nói chuyện Ngạo nữa sao?"


"Em không thích chơi

cùng anh ta." Đây là lời nói thật.


"Ờ, phải

không?" Anh mỉa mai rồi hỏi lại, "Anh nghĩ em sẽ cùng cậu ta nói

chuyện rất vui vẻ."


Oa Oa nhăn nhăn mũi,

"Cái gì a! Em không chơi với anh ta đâu, người kia sao xấu, đángghét như

vậy. . . . . ." Bỗng dưng chuyển lời nói, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô sáng

ngời, khóe miệng toét ra."Diễm. . . . . . Có phải anh đang ghen hay

không?"


Một người đàn ông khuôn

mặt tuấn tú khuôn mặt đỏ hồng!


"Ai, ai nói ? ! Anh

không có, không có ghen!"


Xì, không có mới là lạ!


Oa Oa cũng không thích

nói những lời này, nhưng trong lòng vẫn là vui sướng vì cô mà anh ghen a!

nói những lời này, nhưng trong lòng vẫn là vui sướng vì cô mà anh ghen a!


Hắc hắc, anh khối băng

lớn vạn năm thế mà lại ghen a, người khác nhất định không tin!


"Được rồi, chúng ta

ra ngoài ăn cơm đi, chủ nhân để khách nhân một mình trong sân, thật sự là không

ra thể thống gì cả! Huống hồ, em còn chưa có ăn no a." Oa Oa cười híp mắt

nói.


Mặc dù anh ghen với cô và

Ngạo, nhưng vì suy nghĩ cho cái bụng của cô, Ân Dập Diễm vẫn quên chuyện này,

dù sao đến lúc đó giữ khoảng cách của bọn họ là được rồi, hơn nữa, cô là cô gái

của anh, đây là chuyện sớm muộn. . . . . .


Ừ, tìm thời gian mà đem

cô ăn sạch sẽ. . . . . .


Anh âm thầm hạ quyết tâm,

đi theo Oa Oa đi vào trong sân, tiếp tục bữa tiệc đang dang dở .


Nam Cung Ngạo liếc hai

người, tỉnh bơ. Đến lúc hai người ngồi xuống, anh mới mở miệng: "Món đồ

chơi, tôi nói có đúng không a? Anh em tốt thường không quan trọng bằng phụ

nữ."


Oa Oa chỉ cúi đầu ngây

ngô cười.


Nhìn thấy cảnh này, Nam

Cung Ngạo hừ lạnh một tiếng, như vì chuyện vừa rồi mà càu nhàu.


Anh liếc Ân Dập Diễm, cái

tên đàn ông cứng nhắc này, cậu ta lúc nào lại vì phụ nữ mà gây chiến? !Vậy mới

dễ chịu đây.


Thấy bạn tốt nhìn mình,

Ân Dập Diễm không thể phủ nhận, anh thật sự không

nên vì Oa Oa tức giận cậu ta, nổi giận, ai kêu cậu ta cũng thích cô ấy?


Cái này là sự thật không

thể thay đổi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận