Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


Từ lúc Ân Dập Diễm đồng ý

đi dạo phố cùng Sở Oa Oa, cô vẫn rất hưng phấn.


Ngẫm lại, cùng một người

đẹp trai như thế nàu đi dạo phố, thoải mái mua sắm, cô không cần trả tiền, lại

có người xách đồ hộ. Cơ hội tốt như vậy, nếu bỏ qua, thì quá lãng phí thời cơ

quý báu này?


Xem ra, cô thật thông

minh!


"Diễm, chúng ta có

thể đi ra ngoài hay không?" Cô thấp giọng năn nỉ nói.


Bất đắc dĩ thở dài, ngón

trỏ xoa bên trán, Ân Dập Diễm nói: "Oa Oa, anh có rất nhiều việc.”


Suy nghĩ bị chặn lại, nếu

như là người khác, đã sớm bị sa thải rồi, đâu cần phải nghe những lời này của

anh?


"Nhưng mà. . . . .

." Cô nuốt nước miếng, lại nói tiếp: "Nhưng em muốn đi ra ngoài làm

việc a! Như vậy cũng chán mà!"


Lông mày bỗng nhăn lại,

vừa nghe cô cói ở bên cạnh anh rất chán, phúc chốc, sự hung bạo hiện lên trong

đôi mắt anh. Sự dịu dàng lúc trước đã không còn, đôi mắt phát ra ánh sáng lạnh

thấu xương, giọng nói anh âm trầm, quỷ dị vang lên..


"Từ nay về sau cũng

đừng có nghĩ đến chuyện đó.”


Cô lấy hết dũng khí, ngập

ngừng nói: "Nhưng mà, nhưng mà em rất. . . . . ."


Sở Oa Oa ngẩng đầu, liền

nhìn thấy đôi mắt đem kịt như màn đêm của anh, làm cô sợ hãi. Nhưng cô vẫn ưỡn

ngực, tự động viên mình, không có gì phải sợ anh ta!


"Em nghĩ! Em muốn đi

ra ngoài tìm việc làm, từ bây giờ sẽ không sống ở đây nữa!”


Ôm lấy rối gỗ , cô từ

trên ghế salon đứng lên, đi ra cửa. Nhưng mà, một bóng người đã nhanh chóng bắt

được cô.


"Anh thả em ra

!"


Đôi mắt nheo lại, trông

như anh đang nổi giận, “Không có chuyện đó đâu!”


Thấy anh không chịu buông

cô ra, Sở Oa Oa đành phải cầm tay anh, liền cắn một cái, một hàng dấu răng hiện

lên.


"A. . . . . ."

Mặc dù không đau, nhưng anh vẫn kêu lên một tiếng đau đớn.


Thừa lúc anh đang ngây người,

cô lập tức cúi người, chui ra khỏi vòng tay anh. Thân hình nhỏ nhắn nhanh trong

biến mất phía hành lang.


Qua một lúc, anh mới phản

ứng lại, tức giận bước đi, muốn đuổi theo cô bé mới chạy được không xa.


Sở Oa Oa nhanh chân chạy

đi, buông lỏng rối gỗ đi vào đại sảnh Ân thị. Không nghĩ, sau lưng có tiếng

bước chân, không cần nghĩ cô cũng biết đó là tiếng bước chân của ai. Tiếng bước

chân càng lúc càng gần, cô giật mình, cô kêu than, không xong rồi! Cô như không

chân càng lúc càng gần, cô giật mình, cô kêu than, không xong rồi! Cô như không

nghe thấy, vẫn tiếp tục đi tiếp.


"Sở Oa Oa!"


Một giọng nói phá vỡ sự

yên tĩnh trong tòa nhà, đó là giọng của Ân Dập Diễm.


"Đứng lại."

Giọng nói lãnh đạm, rất có uy lực.


Hừ, muốn cô đứng lại ư?

Còn mơ! Cô hất tóc lên, không thèm để ý đến anh.


"Anh nói đứng

lại."


Rốt cục, cô không nhịn

được nữa, xoay đầu lại, giọng điệu kháng nghị, “Em xin mạn phép! Anh nghĩ anh

là ai, tại sao em phải nghe lời anh?!”


Phút chốc, cả đại sảnh

trở nên yên tĩnh, như có khí lạnh thổi lại, làm mỗi người đều lạnh run.


Sở Oa Oa cũng cảm nhận

được sự tức giận, nhưng mà cô không để ý đến. Đúng, cô rất giận anh, tức giận

vì anh không cho cô tự do, không cho cô đi ra ngoài.


Mọi người nhìn nhau,

không biết Tổng giám đốc sẽ làm thế nào với cô gái này? Một là đem cô đuổi ra

ngoài? Hai là dung lời nói độc ác để nhục mạ cô?


Nhưng kết quả dù có như

thế nào, bọn họ bây giờ cũng không biết trước được.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận