Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


Nhìn máy tính trong thời

gian dài, không tránh khỏi nhức mắt.Sở Oa Oa dụi mắt, rồi ngáp một cái, mơ màng

hỏi: “Diễm, đến giờ ăn trưa chưa?”


"Chưa." Anh

ngẩng đầu từ giữa một đống văn kiện.


Biết cô đã chán, Ân Dập

Diễm lại bổ sung một câu: "Còn một tiếng nữa."


Còn một tiếng nữa đó,

đúng là như dài cả thập kỉ. . . . . .


Sở Oa Oa lấy tay che

miệng, ngáp một cái, thoát trò chơi.


Lại hỏi: "Em có thể

đi ra ngoài một chút không?đâ”


Tay giơ lên trước ngực,

giọng nói đáng thương để cho anh phải mềm lòng.


Đúng như cô dự đoán ——


"Không được!"


Anh lạnh nhạt từ chối,

bởi vì nếu cô không ở bên cạnh anh, anh làm việc kiểu gì bây giờ?


"Diễm. . . . .

." Giọng nói đáng thương như trước, đôi mắt long lanh nhìn anh.


Cuối cùng anh cũng bị cô

đánh bại, đành phải mềm lòng đồng ý, nhưng lại kèm theo một điều kiện: “Không

được đi quá xa, chỉ được đi trong Ân thị, một giờ sau phải trở về.”


Nghe vậy, khuôn mặt nhỏ

nhắn hưng phấn, Sở Oa Oa vui sướng lao ra khỏi phòng làm việc, nhanh chân đi

chơi.


Mà đôi mắt kia đen kịt

giống như báo, chăm chú nhìn bóng lưng nhỏ nhắn, cho đến khi không thấy gì nữa.


Xuyên qua một hành lang

dài, lại đi xuống một cái cầu thang, lên một cái cầu thang nữa. Cô dựa vào trí

nhớ, không lâu lắm, liền nhìn thấy hồ cá mà cô đang tìm kiếm.


Sở Oa Oa âm thầm vui

mừng, ai nói đầu cô không dùng được chứ? Nhìn đi, không phải cô đã tìm được rồi

sao?


Cô lập tức vén tay áo

lên, hấp tấp chạy đến bên cạnh hồ cá. Liền nhúng tay xuống xuống để bắt cá,

cong hai chân, ngồi chồm chỗm trên đài, mắt nhìn chằm chằm vào đàn cá đang bơi

lội.


Cá trong này nhiều hơn ở

Ân trạch, nhiều hơn kia rất nhiều, cô muốn bắt bao nhiêu cá thì có bấy nhiêu.


Đầu tiên cô lấy ra một

chỉ mảnh như hành (???), nhẹ nhàng , nhẹ nhàng mà cho vào nước, nhìn thấy bọn

cá sợ hãi, bơi tán loạn thì khuôn mặt nhỏ nhắn vui mừng.


Sau đó, từ một chỉ mảnh

biến thành 2 con, bốn con. . . . . . Cho đến khi toàn bộ bàn tay nhỏ bé cho vào

trong nước.


"Oa, chơi thật vui!”


Lâu lắm mới có cơ hội bắt

cá, bây giờ không chơi cho đã, thì bao giờ mới lại được chơi?


Sở Oa Oa nhúng bàn tay bé

nhỏ vào nước, chốc lát đã bắt được một con cá đang bơi, nhưng nó lại thoát

được. Con cá này như muốn trêu đùa cô, toàn thơn trơn bong, muốn bắt cũng không

được.


Cô tức giận lấy tay lau

mặt, không cam lòng tiếp tục cho tay vào nước, rút kinh nghiệm từ lần trước,

bây giờ cô bắt lấy đuôi cá, không cho nó bơi đi.


"Hừ, xem ngươi chạy

đường nào!" Khuôn mặt nhỏ bé rất đắc ý.


Thật vất vả có cơ hội

được bắt cá một lần, lúc này không chơi cho đã, lần tới, phải chờ tới khi nào

thì mới có thể?


Sở Oa Oa nhúng bàn tay

nhỏ bé vào trong nước, chốc lát đã bắt đuợc một con cá đang bơi, nhưng nó lại

kịp thời trốn thoát. Con cá này hình như muốn trêu đùa cô, toàn thân trơn bóng,

muốn bắt cũng không được.


Cô tức giận dùng tay lau

mặt, không cam lòng, lại tiếp tục cho tay vào nước, rút kinh nghiệm, lần này cô

tóm lấy đuôi con cá, không cho nó nhúc nhích.


"Hừ, xem ngươi chạy

đường nào!" Khuôn mặt nhỏ nhắn rất đắc ý.


Nhưng mọi việc lại không

theo ý cô, cô càng không cho con cá bơi đi, nó càng giãy dụa kịch liệt. Kết quả

theo ý cô, cô càng không cho con cá bơi đi, nó càng giãy dụa kịch liệt. Kết quả

lá cái đuôi của con cá cũng tuột khỏi tay cô.


"Đáng ghét!"


Cô quát, tiếp tục bắt lấy

đuôi cá không đầu hàng, không bắt được nó, cô quyết không bỏ qua!


Lúc cô đang chiến đấu với

con cá, tiếp tân đang đứng trước quầy đã thấy than hình nhỏ nhắn xinh đẹp của

cô.


Không xong rồi! Sao lại

có một đứa bé chơi đùa ở đó!


Cô tiếp tân lo lắng, do

cô sơ suất, không chú ý đến chỗ hồ cá. Nếu mà để cho lãnh đạo cấp cao nhìn

thấy….


Mặt cô liền trắng

bệch.


"Dừng lại!"


Cô chạy tới, nắm mái tóc

dài của người kia, kề mặt nhìn người đó.


"Đau quá, đau quá,

đau quá, đau quá!"


Khi nhìn thấy khuôn mặt

nhỏ nhắn, cô tiếp tân lập tức thay đôi, cái cô bé này…..Chính là

người mà Tổng giám đốc vừa mới ôm trong lòng……À, cô gái.


Cô liền thay đổi thái độ

lúc trước, cung kính xin lỗi: “Xin…xin lỗi tiểu thư.”


Nhẹ nhàng xoa xoa đầu Sở

Oa Oa, cô dò hỏi: “Tiểu thư còn đau không?”


Đùa sao, đó chính là cô

gái đầu tiên Tổng giám đốc mang vào Ân thị, nhìn cũng biết cô gái này có vị trí

rất lớn trong lòng Tổng giám đốc. Bây giờ mà không đối xử tốt với cô ấy, nếu

một ngày cô ấy trở thành phu nhân Tổng giám đốc, lại nói cô đã làm chuyện không

tốt với cô ấy trước mặt Tổng giám đốc, làm Tổng giám đốc nổi giận, cô bị đuổi

việc thì làm sao bây giờ?


Gia đình nhỏ của cô ở nhà

còn đang chờ cô mang tiền về.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận