Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


Đôi mắt âm lãnh của Ân

Dập Diễm nhíu lại, có chút không vui, cô không muốn về nhà với anh đến mức như

vậy sao?


Anh cũng không biết vì

sao, ngay từ khi nhìn thấy cô, thấy đôi mắt nghịch ngợm kia, sự ngây thơ trong

sáng của cô thì đã động tâm. Mặt hồ đang phẳng lặng, thì có sự rung động.


Đây là lần đầu tiên, trái

tim của anh đập khác thường, như sự hiện hữu của cô, đặc biệt vì anh mà tồn

tại. Loại tình cảm này, anh không biết làm sao, lần đầu rung động, anh càng

không biết, phải làm thế nào để có được tình cảm của cô?


Nhưng mà, anh biết, anh

muốn cô, cũng muốn cô vĩnh viễn ở bên cạnh anh!


Dù có chuyện gì xảy ra,

đều không cho cô đi!


Có suy nghĩ này, đôi mắt

dịu dàng hơn, anh khẽ cười một tiếng.


"Oa cười, anh cười

rồi!"


Sở Oa Oa buông cánh tay

của anh ra, như phát hiện được kỳ quan thiên nhiên mới, chỉ vào anh nhảy loạn.


Anh cười lên trông rất

đẹp trai, làm cho cô cũng phải cười.


Một chút ánh nắng chiếu

lên trên giường qua khe hở trên bức rèm, có thể nhìn thấy bụi bay trong ánh

sáng yếu ớt.


Trên giường cô gái nhỏ

cũng động đậy, “Ưm” một tiếng, sau đó xoay người, tiếp tục cùng chu công, tâm

sự, uống chút trà.


Nhưng mà ——


Như có người khác với cô.


"Cốc cốc! Sở tiểu

thư, đã đến lúc thức dậy."

thư, đã đến lúc thức dậy."


Đáng ghét, mới sáng sớm,

có để cho cô ngủ hay không ? Ồn ào —— ném một cái gối ôm qua.


Nhưng mà, tiếng đập cửa

vẫn vang lên, không muốn cô ngủ

đây mà.


"Oa Oa, bây giờ nên

dậy thôi."


Gì vậy? Giọng nói của bà

Giang sao lại trở nên trầm thấp như vậy ?


Bàn tay nhỏ bé dụi dụi

mắt, lắc lắc đầu, năm giây sau, cô mới suy nghĩ. Vừa rồi không phải giọng của

bà Giang ——


A! Sao anh vẫn còn ở nhà?

Đã muộn như vậy, không phải là đã đi làm rồi sao?


Vội vàng mặc quần áo cho

tử tế, còn không kịp chải đầu đang rối như tổ quạ, anh mà đột nhiên đi vào, sự

trong sạch của cô sẽ tan thành mây khói……


Soạt ——


Cô nhảy xuống giường, nhẹ

nhàng mở cửa, quả nhiên, quả nhiên bộ dáng của anh đang định phá cửa đi vào nếu

như cô không mở cửa.


Ánh mắt nóng bỏng nhìn

cô, lại nhìn quần áo không ngay ngắn của cô, nhìn làn da trắng nõn của cô, ánh

mắt tối sầm. Ân Dập Diễm cầm tay cô. Đi từ trên phòng xuống phòng ăn.


"Ơ? Hôm nay anh

không cần đi làm sao?" Theo cô biết, hôm nào anh cũng dậy rất sớm mà.


"Có."


". . . . . ."

Vậy tại sao còn ở đây?


Cái đầu nhỏ sáng ngời,

chớp đôi mắt nhìn anh, không hiểu vì sao muộn như vậy rồi mà anh chưa đi làm.


Ân Dập Diễm thở ra một

hơi, xem ra cô bé này đã quên chuyện ngày hôm qua.


Anh tốt bụng nhắc nhở

cô: "Cô bé, hôm nay em

tới công ty cùng anh."


Công, công ty?


Hắc. . . . . . Cô nhớ

rồi, tối hôm qua lúc cô ‘ chạy án ’, kết quả không chạy được, đã bị ôm trở về.


Sở Oa Oa buồn chán, sao

tối hôm qua lại không chạy trốn thành công.? Nếu biết như vậy, cô sẽ không bất

chợt muốn ngủ trong túi ngủ để trải nghiệm cuộc sống thôn quê!


Không cam lòng, muốn làm

việc gì thì cũng phải ăn trước đã, sau đó cùng Ân Dập Diễm đến công ty.


Cửa xe vừa mở ra, Ân Dập

Diễm đi xuống trước, sau đó từ trong xe lôi ra một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn

đáng yêu. . . . . . Hả. . . . . . Người.


Rầm ——


Họ vừa đi làm, mới từ tập

đoàn Ân thị đi ra, chuẩn bị đi ra ngoài làm việc . . . . . . Vẻ mặt tò mò nhìn

hai người mới đến.


Người đàn ông cao lớn, cả

người là sự lạnh lùng, cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, khuôn mặt trẻ con viết rõ ràng

bốn chữ ‘Tôi rất không vui’.


Tổng giám đốc của bọn họ

nhận nuôi một đứa con gái khi nào vậy? (haha, chời ơi vợ người ta mà cứ tưởng

con gái người ta)


Tất cả mọi người đều bất

động, động tác cứng ngắc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận