Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


Đôi mắt tối tăm, anh

không tin cô có cơ hội chạy thoát!


Cả Ân trạch bởi vì sự mất

tích của cô mà không khí tràn ngập sự lo lắng, nhưng tất cả những điều này Sở

Oa Oa hoàn toàn không biết.


Bây giờ, cô thoải mái nằm

trong túi ngủ, mơ đến những món ăn ngon, miếng đùi gà lớn bóng nhẫy.


Nhưng mà, không hiểu vì

sao, cô nghe được giọng nói của Diễm khốn kiếp………..Hơn nữa giọng nói lại rất

tức giận?


Đi đi đi!


Cô không muốn ở trong mơ

cũng mơ thấy anh, trước mặt cô lay động thì không nói làm gì, nhưng sao trong

mơ cũng không buông tha cho cô?


Hừ! Đúng là âm hồn không

tan ——


Đột nhiên cô lại nghe

thấy tiếng quát giận dữ, lần này thì hoàn toàn đánh thức cô dậy.


Cô muốn xem, đó có phải

là giọng nói của người đàn ông đẹp trai đáng ghét Diễm kia không.


Xoa xoa mắt to, lục lọi

tìm được đèn pin mini kia, sau đó, kéo túi ngủ ra , xoay người đứng lên.


Như mắt nai con phủ một

tầng sương, cô dụi dụi mắt, để nhìn rõ hơn. Quay đầu, cô liền nhìn thấy bóng

lưng lo lắng của Ân Dập Diễm.


Lo lắng? Anh lo lắng cái

gì chứ?


Sở Oa Oa kéo gỗ nằm

yên ở bên cạnh lên, lắc lư cái đầu nhỏ, bắt đầu tính kế.


Cô tuyệt đối không được

để cho anh tìm được mình, chỉ cần sống qua hôm nay, cô có thể đi ra ngoài,

không bị nhốt nữa. Nhưng bây giờ cô không có lấy một đồng, nhưng vẫn còn tay

chân, cô có thể đi tìm việc!


Hừ, dựa vào anh cũng muốn

tìm được cô? Cái miệng nhỏ nhắn nâng lên đắc ý, ngẫm lại. không hề có khả năng.


Cô nhớ năm đó, kỹ thuật

trốn người tuyệt đối không phải khoe khoang, cô từ nhỏ đã nghịch ngợm, thường

đi chốn, cha mẹ cũng không tìm thấy cô. Mỗi khi cô cười trộm đi ra từ trong chỗ

đi chốn, cha mẹ cũng không tìm thấy cô. Mỗi khi cô cười trộm đi ra từ trong chỗ

chốn, cha mẹ cũng chỉ có thể than thở vì tìm không thấy cô.


Nhưng mà ——


Lần này cô lại đoán sai!


Vừa rồi, sau khi cô bò từ

trong túi ngủ ra, có lẽ là do nằm quá lâu, chân mỏi nhừ, người không đứng vững,

cô suýt chút nữa ngã xuống đất.


Mặc dù bị ngã những mông

không có đau, nhưng lại hét lên một tiếng. Âm

thanh tiếng hét to hơn bình thường nên Ân Dập Diễm liền nghe được.


Anh theo âm thanh đi đến,

thì nhìn thấy bộ dạng hoảng sợ của Sở Oa Oa.


Sau khi nhìn thấy Ân Dập

Diễm, tâm tình dương dương tự đắc của Sở Oa Oa lập tức mất tăm.


Thật sự là ra quân bất

lợi! Mới đến nơi này hai ngày, cô cứ nghĩ kỹ năng chốn của mình là tuyệt nhất,

đã bị người đàn ông lạnh lùng này phá vỡ!


Đôi mắt to nhìn trái nhìn

phải, không dám nhìn anh. Cô sờ sờ mũi, cười xấu hổ, “Hi”


Hi? Cô đang chào anh đấy

à đây?


Anh tao nhã nhìn cô một

lúc, mới miễn cưỡng kiềm chế sự tức giận, nhìn thấy cô vẫn bình yên vo sự đứng

ở trước mặt, anh mới thả lỏng được một chút.


"Em không nên ở đây

." Anh trầm giọng nói.


"Đúng ! Em đương

nhiên không nên ở đây a!" Cô cố ý nhắc lại lời nói của anh.


Đôi mắt thâm thúy nhìn cô

chăm chú: "Từ giờ trở đi, mỗi ngày em phải ở cùng một chỗ với anh."


"Mỗi ngày? !"

Còn không bằng cho cô chết đi cho rồi!


Ân Dập Diễm không nói,

dùng ánh nóng bỏng như có thể nhìn xuyên qua người cô, nhưng đột nhiên long mày

anh nhíu lại, tức giận nhìn quần áo mỏng manh của cô.


Anh cởi áo khoác, bước

Anh cởi áo khoác, bước

lên phía trước, đem thânh hình nhỏ nhắn của cô kéo vào trong ngực.


"Ê ê ê, áo

rộng!" Cô thở không được.


"Mặc vào."


"Không muốn! Diễm

khốn kiếp, em nóng!"


"Không được."


"Ê , anh có biết anh

rất xấu xa không? Ô oa, em không thở được!”


Lúc này anh mới để một

chút khe hở cho cô thở.


Cô tức giận nhìn anh,

"Diễm khốn kiếp, ngày mai em sẽ đi khỏi đây!"


"Đừng có mơ."


Thấy cứng rắn không được,

cô bất đắc dĩ, dung ánh mắt đáng thương nhìn anh, "Diễm. . . . . . Em thật

sự không muốn ở lại trong này, em xin anh nha, để cho em đi ra ngoài được

không?"


Đôi mắt u ám nhìn cô, kéo

một ‘bao quần áo lớn’ đi.


Cả người Sở Oa Oa nằm

trên tay anh, hoàn toàn không để ý là hai ‘tỷ muội’(ngực) của mình đang cọ xát

trên tay anh.


Đôi chân nhỏ bị nâng lên

khỏi mặt đất, tay còn cầm rối gỗ…….Đúng là một người khổng lồ!


Sở Oa Oa buồn bã cúi đầu

xuống, không cam lòng lần đầu chạy trốn đã bị tóm được. Cô không hiểu, cô đã

đền bù thiệt hại cho anh, tại sao anh vẫn không cho cô đi?


Cô rất muốn đi, nhưng mà.

. . . . . Nơi này có nhiều thức ăn ngon như vậy, lại có thể ăn thoải mái, có

nhiều quần áo đẹp để mặc, còn có nhiều rối gỗ để chơi….. Nhiều cái hấp dẫn như

vậy, cô làm sao có thể cưỡng lại nổi!


Haiz, bất đắc dĩ thở dài,

vì hai vấn đề mà suy nghĩ thật lâu, đúng là bị sự hấp dẫn đánh bại rồi, đành

ngoan ngoãn trở lại Ân trạch cùng anh rồi!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận