Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc


Sở Oa Oa sờ trán, từ trên

người anh nhảy xuống, không biết rằng động tác vừa rồi mập mờ như thế nào.


Cô cảm thấy mình thật tốt

số, không những được ở trong căn phòng lớn này, còn có rất nhiều thức ăn ngon,

hơn nữa cô còn không cần làm việc nhà. Trên đời này, không có người nào hạnh

phúc hơn cô rồi!


Thở một hơi thật dài, đem

cái tên trộm xấu xa vứt đi, duỗi lưng một cái, như vậy, có tính là trong họa có

phúc?


Hắc! Hắc! Hắc! Phúc này

của cô thực sự có lợi!


Lại trở mình một cái,

nhưng mà, cô thấy rất nhàm chán! Trước khi Diễm ra cửa, còn nói cô không cần

làm cái gì, ngoan ngoãn ngủ và nghe lời là được.


Nhưng trong lòng cô không

ngừng kêu gào, cô không thể làm được!


Được rồi, cô phải tự tìm

việc để làm…..Không gì bằng tự mình làm, không nói hai lời, cô như con cá chéo

trườn xuống giường.


Muốn cô ngoan ngoãn ?

Không thể nào!


Phòng ăn ở tầng một, nên

cô không cần phải đi xa cũng ra khỏi Ân trạch.


Tuy cô biết Ân trạch rộng

lớn, nhưng thật không ngờ nó lại lớn như vậy.


Diện tích cả Ân trạch

khoảng bốn trăm thước vuông(*), bao gồm, phòng chiếu phim, sân vận động, phòng

ngủ lớn, vườn hoa. Sân rất rộng, có thể dùng từ bao la để miêu tả.


(*) hình như tính ra là

400 mét vuông, mình thấy nó không hợp lí cho lắm.


Cô thề với trời!


Cô chưa bao giờ nhìn thấy

căn biệt thự xa hoa như thế này, như một nông trường rộng lớn. E rằng cả một

ngày ngồi nói chuyện mới biết hết được về cái biệt thự này.


Sở Oa Oa buông lỏng rối

gỗ mà Ân Dập Diễm mua cho cô, tay cô kéo tay của rối gỗ, giống như……Hắc, giống

như……….Trẻ lớn đang kéo trẻ bé.


Lôi rối gỗ, lan man dạo

chơi trong vườn hoa, cái đầu nhỏ quay tới quay lui, xem có nơi nào cô có thể

chơi hay không.


Nhưng mà, đi thật lâu,

chân của cô cũng mỏi nhừ rồi, nhưng vẫn không tìm được nơi nào để chơi.


"Đây là nơi nào vậy!

Thật chả thú vị."


Cô dứt khoát ngồi xuống,

ôm tượng gỗ, xoa bắp chân mỏi nhừ của cô.


"Diễm khốn kiếp, mới

hôm nay đã vứt người ta một mình trong này rồi!” Cô nhớ kỹ, căm giận chỉ lên

trời , “Không cho ta làm cái gì, vậy thì có gì vui chứ!”


Không thể ra ngoài chơi,

vì trong Ân trạch có rất nhiều người theo dõi, chỉ cần gió thổi bay cỏ, cũng bị

tia hồng ngoại phát hiện. Hơn nữa Ân Dập Diễm còn hạ lệnh không cho cô một mình

chạy ra ngoài dù có chuyện gì.


Ê! Có ý gì vậy?


Không cho cô ra ngoài dù

có chuyện gì? Cô đâu phải người của anh, việc gì mà phải nghe lời anh chứ? Cô

còn hỏi anh sao không được ra ngoài, nhưng anh lại nghiêm giọng trả lời: “Em

xuýt làm cho anh không có bạn nhảy, làm anh xấu mặt trước bạn tốt, cho nên em

phải đền.”


Cô ngửa mặt lên trời, rõ

ràng cô đã làm bạn nhảy của anh, cũng đã là đền bù rồi, tại sao lại dùng cái cớ

này để nhốt cô ở đây? !


Cô thật hối hận.


Đáng thương cắn chặt môi

dưới, cô quyết định không trở về Ân trạch, chết cũng không muốn trở về, khuya

hôm nay thì ở lại đây rồi!


Cuống quít thu thập một

chút ‘ hành lý ’ đơn giản, kỳ thật là một cái túi ngủ, đèn pin cầm tay, còn có

một chút thức ăn, thức uống mà thôi. A. . . . . . Đương nhiên, còn có tượng gỗ

mà cô thề không rời tay.


Trên người nhỏ nhắn xinh

xắn của Sở Oa Oa đeo một cái túi siêu lớn, khổng lồ bao gồm ba lô trong đó. Tuy

nhiên ba lô đối với cô mà nói, cũng lớn đến không thể lớn hơn được nữa, đung

đưa hai bên, xuýt chút nữa thì rơi ra ngoài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận