Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương


Editor: Hyna Nguyễn

Ăn xong điểm tâm, Diệp Oản Oản hướng phía phòng học đi tới. Thời điểm khoảng cách cửa phòng học còn có vài chục bước, Diệp Oản Oản xa xa thấy cửa sổ có mấy cái đầu dáo dác mà ngó ra bên ngoài nhìn quanh. Sau khi thấy cô, mấy cái đầu kia giống như bị kinh ngạc, vèo vèo vèo tất cả đều rụt trở về, trong phòng học truyền tới một trận huyên náo âm thanh. Sau đó, là một trận an tĩnh quỷ dị. Diệp Oản Oản đứng cách xa cửa phòng học ba bước, đang muốn tiếp tục đi phía trước bước chân đột nhiên dừng lại, ánh mắt như có như không mà hướng trên đỉnh đầu khung cửa nhìn một cái. Tại thời điểm cô dừng chân không tiến lên, trong phòng học từ đầu đến cuối yên lặng không có một tia âm thanh, giống như tất cả mọi người đều đang đợi cảnh tượng trọng đại gì đó.

Cô ngày hôm qua mới vừa xui xẻo bị quất trúng một cái đại phiền toái như vậy, những người đó không muốn chỉnh lại cô mới có quỷ đây. Diệp Oản Oản cũng không luống cuống, vẫn tiếp tục đứng ở cửa không di chuyển. Một lát sau, quả nhiên có một cái đầu không nhịn được nữa đi ra quan sát dò xét, sau đó lập tức cẩn thận mà rụt trở về. Rất nhanh, tiếng chuông vào học vang lên.

Sau lưng truyền tới nam nhân bị dọa sợ đến gần chết âm thanh, "Ôi chao! Dọa cô một hồi! Diệp Oản Oản... Là trò a..."

Triệu Tinh Châu trong tay ôm lấy một quyển sách số học, che ngực, vẻ mặt kinh hoảng nhìn chằm chằm mặt của cô, nhìn dáng dấp dọa sợ không nhẹ, "Đều sắp đến giờ học, tại sao còn đứng ở cửa không vào đi?"

"Suy nghĩ một chút đời người, lão sư ngài đi trước đi." Diệp Oản Oản lễ phép lui về phía sau một bước.

Thái độ của Triệu Tinh Châu đối với cô biểu thị rất hưởng thụ, "Hừ hừ, số học thi 0 điểm, bây giờ biết áy náy?" Triệu Tinh Châu vừa nói chuyện, một bên đưa tay đẩy cửa phòng học ra.

Một giây kế tiếp, "Rào" một tiếng, một thùng nước lớn vỗ đầu che mặt mà hướng về phía Triệu Tinh Châu tạt xuống, nhất thời đem hắn giội thành ướt như chuột lột.

Một giây kế tiếp, "Rào" một tiếng, một thùng nước lớn vỗ đầu che mặt mà hướng về phía Triệu Tinh Châu tạt xuống, nhất thời đem hắn giội thành ướt như chuột lột.

Triệu Tinh Châu thừ ra một giây đồng hồ, ngay sau đó cả người đều nổ, "Ta... Thảo! Lão tử buổi sáng mới vừa đi làm kiểu tóc mới! Cái nào thằng nhóc con! Cút ra đây cho lão tử!"

Bên trong phòng học đầu tiên là một trận thất vọng thổn thức, ngay sau đó không ít người đều mặt đầy kinh hoảng. Đệt! Thế nào mở cửa chính là thầy giáo số học? Xong đời! Tất cả mọi người Lớp F đều biết, thà đắc tội chủ nhiệm lớp, cũng đừng đắc tội vị này người nhìn luôn là cười híp mắt rất dễ nói chuyện - thầy giáo số học, nếu không tuyệt đối bị hành hạ đến sống không bằng chết!

Triệu Tinh Châu lau nước trên mặt, cười lạnh, "Không ra đúng hay không? Chờ để lão tử tự tra được, vậy thì không dễ nói chuyện như vậy đâu!"

Qua thật lâu sau, rốt cuộc có ba nữ sinh cùng một cái nam sinh rụt rè e sợ mà đứng lên.

"Mấy người các ngươi, cùng lão tử ta tới ban công nói chuyện một chuyến!"

Lúc đi ngang qua Diệp Oản Oản, Triệu Tinh Châu nhìn chòng chọc cô chừng mấy giây, ánh mắt tương đối u oán. Diệp Oản Oản nháy mắt một cái, vẻ mặt nghiêm nghị cùng vô tội. Sau khi Triệu Tinh Châu mang theo mấy học sinh gây chuyện rời đi, Diệp Oản Oản dưới sự căm ghét căm tức của các nữ sinh trong lớp, thẳng hướng phía chỗ bên cạnh Tư Hạ đặt mông ngồi xuống. Đại khái là bởi vì tan học muốn diễn tập, Tư Hạ hôm nay mặc một thân đồng phục phong cách anh quốc, trắng phau, men theo biên áo là viền vàng, kiểu cổ áo cấm dục hệ đến trên cổ viên thứ nhất nút áo, tương đối phù hợp với vai diễn vương tử hắn muốn thiết lập.

Lúc đi ngang qua Diệp Oản Oản, Triệu Tinh Châu nhìn chòng chọc cô chừng mấy giây, ánh mắt tương đối u oán. Diệp Oản Oản nháy mắt một cái, vẻ mặt nghiêm nghị cùng vô tội. Sau khi Triệu Tinh Châu mang theo mấy học sinh gây chuyện rời đi, Diệp Oản Oản dưới sự căm ghét căm tức của các nữ sinh trong lớp, thẳng hướng phía chỗ bên cạnh Tư Hạ đặt mông ngồi xuống. Đại khái là bởi vì tan học muốn diễn tập, Tư Hạ hôm nay mặc một thân đồng phục phong cách anh quốc, trắng phau, men theo biên áo là viền vàng, kiểu cổ áo cấm dục hệ đến trên cổ viên thứ nhất nút áo, tương đối phù hợp với vai diễn vương tử hắn muốn thiết lập.

[VoVo: Khó khăn quá, Quẫn Quẫn không tả gì ta cũng không biết nữa. Nhưng mà các bạn cứ tưởng tượng hoàng tử trong công chúa Bạch Tuyết đi. ]

Nhất là trên người hắn có khí chất bẩm sinh tự phụ cùng vẻ mặt cao cao tại thượng ngạo mạn. Bất quá cũng là khó trách, dù sao cũng là Tôn bối duy nhất của Tư gia, tụ tập ngàn vạn sủng ái vào người, không có bất kỳ người nào có thể để cho hắn coi ra gì. Đương nhiên, cái này không bao gồm Diệp Oản Oản. Cơ hồ là trong nháy mắt thấy Diệp Oản Oản, nam sinh ánh mắt chói lóa, gương mặt soạt một cái liền xanh biếc.

Diệp Oản Oản thừa dịp lão sư không có ở đây, không nói hai lời móc ra điện thoại di động, bắt đầu gửi tin nhắn cho Tư Dạ Hàn, cô phải hành động trước khi Thẩm Mộng Kỳ động thủ, tiên hạ thủ vi cường mà. Tư Hạ thật vất vả mời từ cái bộ dạng kinh thiên động địa kia tỉnh lại một lần, liền thấy Diệp Oản Oản đang không biết gửi tin nhắn cho ai, hơn nữa đúng lúc thấy rõ nội dung cô viết...

[ Baby, trường học gần đây tổ chức hội diễn văn nghệ, mỗi lớp phảo chuẩn bị một tiết mục, em bị chọn trúng diễn vai công chúa Bạch Tuyết, hắc hắc lợi hại không ~ chỉ tiếc, người diễn cùng em diễn vai vương tử dáng dấp quá khó coi, đều không đẹp trai bằng một phần mười ngàn của anh đâu ~]

[VoVo: Chắc Tức Hộc Máu]


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...