Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Kể cả Đơn Triết Hạo cũng bất ngờ!

Chỉ thấy cô gái vóc người cao gầy, mặc chiếc áo đầm màu lam nhạt, đôi mắt sáng, đi giày cao gót, mỗi bước đi đều khiến căn phòng vang lên âm thanh, chiếc mắt kính to che mất đôi mắt của cô ta.

Nhưng vẫn có thể cảm nhận được vẻ đẹp của cô ấy, đôi môi vẽ ra một đường cong tuyệt mỹ, trên tay cầm một bó hoa tươi.

Giản Nhụy Ái đưa đôi mắt nhìn về phía cô ta, dò xét cẩn thận cô gái kia, cô biết rõ người đó là ai, tâm cô như bị sét đánh giữa trời quang, lòng đau nhói.

Đơn Triết Hạo kinh ngạc nhìn ra cửa, ngay cả Giản Nhụy Ái khẽ kêu lên, anh cũng như không nhìn thấy, đưa mắt nhìn chằm chằm người ngoài cửa.

Lạc Tình Tình!

Thân thể to lớn của Đơn Triết Hạo bỗng chấn động, trong mắt kinh ngạc, không ngờ cô ta biết mất lâu như thế, lại có thể bình tĩnh đứng trước mặt anh như vậy.

Trên người cô vẫn tồn tại dáng vẻ dịu dàng, chỉ là vẻ mặt tái nhợt, so với gương mặt đỏ thắm trước kia, có chút khác biệt, coi như cô ta trang điểm để che giấu, nhưng son phấn nhiều đến mấy, cũng không che đậy được, cô tiều tụy.


Chỉ thấy Lạc Tình Tình tự nhiên đi vào, bỏ qua sự chú ý của tất cả mọi người, đi đến trước mặt Đơn Triết Hạo, tự nhiên đem hoa đặt bên cạnh Đơn Triết Hạo, chuyên tâm đem hoa cắm vào bình, động tác thuần thục giống như cô mới chính là chủ nhân của căn phòng này.

Cả căn phòng không tiếng động, lẳng lặng nhìn cô, suy đoán phản ứng của cô.

Lạc Tình Tình hạ mắt xuống, ngay sau đó, nước mắt lưu lại trên khuôn mặt xinh đẹp, lẩm bẩm nói: “Hạo, em đã trở về.”

Vẻ ngoài điềm đạm và đáng yêu, nhìn chằm chằm vào gương mặt lạnh lẽo của Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo đem tất cả dò xét một lần, cuối cùng đưa ánh mắt dừng lại trên người Giản Nhụy Ái, lại thấy một đôi mắt đầy vẻ ưu thương.

Cô biết Lạc Tình Tình sao?

Khi anh nhìn thấy vẻ đau lòng của cô, trong lòng anh giống như xẹt qua một vết thương.

Lạc Tình Tình biết ánh mắt Đơn Triết Hạo đang nhìn người nào, hướng về phía Giản Nhụy Ái, mỉm cười nói: “Cám ơn cô đã chăm sóc Hạo, về sau tôi sẽ gọt táo cho anh ấy!”

Lời của cô thành công gieo vào không khí một quả bom lợi hại, trong nháy mắt đem đầu óc Giản Nhụy Ái nổ thành tro bụi. Trong giây lát đó, vật trên tay cô đã rơi vào tay Lạc Tình Tình.

Giản Nhụy Ái giật mình đứng nơi đó, không biết làm sao, linh hồn đã bị người ta lấy hết, cô nhìn Lạc Tình Tình, không biết cô ta đang tính làm gì?

Nhưng nhìn cô ta bình tĩnh, tự cấp cho mình quyền gọt táo cho Đơn Triết Hạo ăn, hai người thoạt nhìn vô cùng xứng đôi. Ý nghĩ như vậy khiến Giản Nhụy Ái nổi điên, ghen tỵ, tâm tình thiện lương nay bị xé thành trăm mảnh!

Không chỉ có Giản Nhụy Ái kinh ngạc, Y Thiên Thiên và Cụ Duệ Tương đứng bên cạnh cũng kinh ngạc!

Đơn Triết Hạo đang nằm trên giường, trong lòng như bị rách ra mảnh lớn, sóng đánh ầm ầm, thân thể to lớn ngồi dậy, hung hăng đoạt lấy cây dao trong tay Lạc Tình Tình.

Anh nhìn chăm chăm vào Lạc Tình Tình, giận dữ hét: “Lạc Tình Tình, cô đang muốn làm gì? Cô chạy trốn, tôi còn chưa tính sổ với cô, hiện tại cô đến đây làm gì?”


Nước mắt lặng lẽ rơi trên mặt Lạc Tình Tình, cô nhìn chăm chăm Đơn Triết Hạo, trong mắt không cần nói cũng biết, toàn là tia đau lòng, giống như nó bao hàm quá nhiều đau thương trong câu chuyện xưa.

“Hạo, em có nguyên nhân nên mới xa anh, nhưng anh phải tin tưởng em, em yêu anh, anh nhất định phải tin tưởng em.”

Nói dứt lời rồi, cô liền liều mình nhào vào lồng ngực Đơn Triết Hạo, động tác thân mật như vậy, làm cho tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Đơn Triết Hạo dùng sức kéo Lạc Tình Tình ra, quắc mắt trừng mi rống giận: “Lạc Tình Tình, tôi không đánh phụ nữ, nhưng cô đừng có chọc giận tôi.”

“Hạo, làm sao anh có thể nói những lời làm người khác đau lòng như thế? Từ nhỏ đến lớn, anh không bao giờ lớn tiếng với em, sẽ không đánh em. Hôm nay anh lại muốn đánh em, cũng bởi vì em không nói lời giả dối, anh muốn đánh em, em hiểu anh… Anh không muốn em rời khỏi anh?”

Y Thiên Thiên đem Lạc Tình Tình kéo ra: “Lạc Tình Tình, cô không cần quá đáng như thế, không nói đạo lý. Tổng giám đốc Đơn đã có bạn gái khác, cô còn ôm tổng giám đốc Đơn như thế, bạn gái anh ấy sẽ nghĩ như thế nào.”

“Phụ nữ… bạn gái?” Lạc Tình Tình lườm Giản Nhụy Ái một cái, nghiêng đầu nhìn Đơn Triết Hạo: “Anh… Chúng ta chưa chia tay, làm sao anh lại tìm bạn gái khác? Anh thật quá đáng.”

“Trước, chỉ vì cảm thấy cô hiểu được tôi, nên mới cùng cô qua lại, ngày đó cô chọn rời đi, cũng biết hậu quả, tôi không muốn làm khó cô… tốt nhất cô nên thức thời một chút, rời khỏi đây cho tôi.”

Đơn Triết Hạo giận dữ hầm hừ, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lạc Tình Tình một cái, cũng cảm thấy bẩn.

Giản Nhụy Ái kinh ngạc đến ngây người nhìn bọn họ, cô mím môi nhìn tất cả, tay mất tự nhiên, giống như lòng của cô, níu thật chặt lấy đau thương.


“Y Thiên Thiên, kéo cô ta ra ngoài, tôi không muốn nhìn thấy cô gái điên này ở trong phòng tôi nữa, lôi đi.” Tròng mắt Đơn Triết Hạo đầy tức giận, lộ ra tia không nhịn được.

Y Thiên Thiên nhận được mệnh lệnh, không chờ đợi, mở cửa đuổi người: “Lạc Tình Tình, cô không cần nổi điên. Tổng giám đốc Đơn đã không còn thích cô, cô nên nhanh chóng rời đi, tránh cho mọi người lúng túng!”

“Tôi… Không cần đi, Hạo, em biết sai lầm của mình rồi, em nên đối với người lớn nói nhỏ nhẹ một chút. Em hiểu rõ mình sai rồi, cầu xin anh đừng đuổi em đi. Em không thể rời xa anh, cầu xin anh.”

“Y Thiên Thiên, cậu ăn cơm chùa sao…”

Lạc Tình Tình nhìn Đơn Triết Hạo tuyệt tình như thế, nhưng từ nhỏ hai người đã cùng lớn lên, ít nhiều cũng hiểu rõ tính tình của Đơn Triết Hạo. Đơn Triết Hạo thích mềm không thích cứng, anh sẽ không tha cho ai phản bội mình, tự mình chấp nhận phản bội anh, nhất định anh sẽ không tha thứ cho người đó.

Không có được sự tha thứ của anh, chỉ là người khác, đó không phải là chuyện liên quan đến cô.

“Hạo, anh không thể vô tình như thế, anh có thể đuổi em đi, nhưng anh không thể đuổi con của mình đi…”

Lạc Tình Tình ngã quỵ trong phòng bệnh, trước ánh mắt của mọi người, cô bất tỉnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận