Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Đứa bé lương thiện lại tinh tế như thế thì cõi lòng Đơn Triết Hạo cứng rắn đến đâu cũng bị phá vỡ: "Được, anh đồng ý."

"Cám ơn anh." Nụ Nụ ôm lấy cổ Đơn Triết Hạo vui vẻ hôn lên má anh một cái.

Tiểu Cảnh cứ nhìn chằm chằm Đơn Triết Hạo, mím môi không nói lời nào.

Giản Nhụy Ái nhìn hai đứa trẻ, trong lòng tràn đầy cảm thán cùng dịu dàng, sau đó lại nhìn Đơn Triết Hạo đang cố gắng thi thố

Không nghĩ đến việc Đơn Triết Hạo lại gắp được Chihuahua một các dễ dàng như thế, trước kia cậu bé nỗ lực như thế nào cũng không gắp được.

Tâm sự nặng nề, không nghĩ đến Tiểu Cảnh lại bị Chihuahua phản bội.

Giờ phút này Đơn Triết Hạo đang dắt tay hai đứa bé, vui vẻ đi vào trong công viên.

Còn Giản Nhụy Ái vẫn đứng đó nhìn theo bóng lưng ba người bọn họ, vừa
mới trôi qua mấy giây ngắn ngủi, nhưng cô lại có cảm giác thế giới biến
hóa đến nghiêng trời lệch đất, chờ đến thời điểm cô hoàn hồn, Giản Nhụy
Ái mới biết mình bị bỏ lại phía sau, vội vàng chạy tới.

Bọn họ đi tới vòng xoay ngựa gỗ, nhìn Nụ Nụ đang vui vẻ trên ngựa, còn
Tiểu Cảnh thì không thích cho lắm, nhưng trong tay bé đã có Chihuahua,
thế cũng đủ làm bé vui vẻ rồi.

Bốn người ngồi trên ngựa, vui vẻ hoan hô: "Chị, chị. . . . . ."

"Nụ Nụ, đừng như thế, nắm chặt ngựa gỗ đi, coi chừng té xuống."

Giản Nhụy Ái nhìn hai đứa bé vui vẻ, trong lòng cũng vui vẻ hơn, bọn họ
thật là thông minh và thiện lương, nếu như đứa con của cô và Đơn Triết
Hạo cũng có thể khéo léo và thông minh như thế, cô sẽ rất hạnh phúc.

Âm nhạc từ từ vang lên, tiếng cười của hai đứa bé càng thêm hưng phấn.


Tay Giản Nhụy Ái nắm chặt ngựa gỗ, dưới nhạc điệu vui nhộn, nó cứ xoay
tròn, lại xoay tròn dưới ánh đèn lấp lánh như những vì sao, cô tựa như
một đứa trẻ sống trong chuyện cổ tích.

Cô nhắm mắt lại hưởng thụ sự bình yên ấy, sau đó chầm chậm dơ hai tay ra: "A!"

Cánh tay của cô bị ai đó kéo qua, cảm giác mình bay lên trời, khi cô
phản ứng kịp, không nghĩ đến cô lại rơi vào lồng ngực của Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo kéo cô về vòm ngực mình, mấy ngày nay vì chuyện công việc, nên anh không có thời gian bên cạnh cô, lại thêm hai tên tiểu quỷ kia
đến, làm cho cô không chú tâm đến anh, khiến anh có chút đố kỵ.

Hôm nay nhìn thấy Giản Nhụy Ái hưởng thụ như thế, càng thêm xinh đẹp hơn người, khiến anh cứ phải dõi theo Giản Nhụy Ái, ai cũng đừng ước mơ có
được cô

Đầu của anh khẽ tựa vào bả vai Giản Nhụy Ái, nghe mùi thơm dịu dàng trên tóc cô.

Sau đó thì thầm bên tai cô: "Em thật đẹp!"

"Ghét." Giản Nhụy Ái vô cùng kiếp sợ, cố lắc thân thể ra, bày tỏ sự bất mãn của mình.

Động tác mảnh khảnh như thế, cũng không giống như cự tuyệt, càng giống như mời mọc.

Môi của anh đặt bên tai cô, khẽ thổi gió, làm thân thể Giản Nhụy Ái run
lên, cô cảm giác như trong người Đơn Triết Hạo có sự biến hóa, không
khỏi lo lắng, lúng túng nói: "Hạo, đừng. . . . . ."

"Không...không nên cái gì." Đơn Triết Hạo buồn cười nhìn Giản Nhụy Ái,
anh biết cô đang nghĩ cái gì, cũng không nguyện ý giải đáp, mà anh rất
thích chọc cô


"Em. . . . . ." Mặt Giản Nhụy Ái đỏ bừng, e thẹn cúi đầu.

Đơn Triết Hạo cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp vòng xoay, khiến cho
lòng của các cô gái khác như mở cờ, càng thêm hâm mộ Giản Nhụy Ái khi cô có thể yêu được một người đàn ông tốt đến vậy.

"Tiểu sắc nữ, không nghĩ việc em còn háo sắc hơn cả anh nữa." Đơn Triết Hạo nhẹ nhàng vuốt ve tóc của cô.

"Hạo. . . . . ." Giản Nhụy Ái biết mình đã bị Đơn Triết Hạo chơi, nên
cõi lòng có chút thấp thỏm, nhưng dẫu có ý định đoán ra suy nghĩ anh thì cũng vô ích, vì cô mãi mãi không thể nào đoán được những điều anh suy
nghĩ

"Được rồi, tiểu Nhụy, cám ơn em, cám ơn em vì đã trải qua nhiều chuyện
như thế vẫn nguyện ý ở bên cạnh anh, cám ơn em đã luôn yêu anh.

Anh mặc kệ việc toàn thế giới này nghĩ gì về anh, anh chỉ tin tưởng vào
cảm nhận của riêng mình, vô luận người ta nói như thế nào, anh đều không để ý, thích em, yêu em, đó là chuyện anh muốn làm nhất trong kiếp này,
mặc kệ bao lâu, cả đời, đời sau, kiếp sau sau nữa. . . . . . Anh đều sẽ
yêu em, tựa như cùng biển cạn đá mòn tình duyên vẫn bền chặt."

Đơn Triết Hạo không phải là người thích nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng
không biết vì sao hôm nay lại nói những lời buồn nôn như vậy, và nó cũng trôi tuột khỏi miệng anh một cách dễ dàng, xem ra hoàn cảnh có tác dụng nâng đỡ rất lớn.

Để cho anh có thể nói tất cả.

Giản Nhụy Ái ngước nhìn Đơn Triết hạo, lời của anh dịu dàng đi thẳng vào lòng cô, vòng xoay tròn ngựa gỗ dừng lại.

Tất cả mọi người vẫn chưa thỏa mãn việc đi ngựa gỗ, nhưng khi thấy Đơn
Triết Hạo ôm lấy Giản Nhụy Ái đi xuống, mỗi người đều nhìn theo, không
ai khó chịu nữa.


"Nhanh thả em xuống đi, mất mặt quá!" Giản Nhụy Ái xấu hổ mà úp mặt vào
ngực Đơn Triết Hạo, nhưng Đơn Triết Hạo cũng không biết xấu hổ, cũng
không chịu thả cô ra.

"Có cái gì mất thể diện, em là vợ của anh, ai dám nói gì."

Giản Nhụy Ái giãy giụa đòi xuống, nghiêng đầu, bộ dáng đầy xấu hổ, Đơn Triết Hạo thật muốn ăn cô.

"Ai là vợ của anh, em còn chưa gả cho anh mà?"

"Tiểu Nhụy, cái này có phải là em đang nhắc nhở anh, anh cầu hôn em mới
chịu gả cho anh đúng không." Đơn Triết Hạo quỳ một chân xuống đất, lôi
kéo tay Giản Nhụy Ái, dịu dàng nói.

Mọi người kéo đến xem náo nhiệt mọi lúc một đông, Giản Nhụy Ái lúng túng lôi kéo tay Đơn Triết Hạo: "Hạo, anh nhanh nhanh lên một chút, rất
nhiều người đang nhìn chút ta."

"Anh không muốn, trừ phi em đồng ý với anh." Đơn Triết Hạo đưa đôi mắt kiên định nhìn Giản Nhụy Ái.

Mặt cô hồng thành quả táo, tay của cô không tự chủ được mà cứ vỗ vào tay Đơn Triết Hạo, thấy anh thủy chung không trả lời, thật khiến cô khó xử

"Cầu hôn, không có nhẫn, em mới không thèm anh, quá không có. . . . . ." Giản Nhụy Ái chỉ muốn tìm một cái cớ để bắt anh đứng dậy.

Cũng không biết anh đang muốn làm cái gì, chỉ thấy anh đi đến trước mặt
một bạn học nữ, sau đó anh hỏi:"Có thể cho anh cái lon trong tay em
không?"

Anh đúng là điên rồi, dùng hai tờ tiền màu đỏ đổi lấy một lon cola rẻ tiền.

Càng làm cho người ta chuyện không thể tưởng tượng nổi, Đơn Triết Hạo
cầm trên lon đến trước mặt Giản Nhụy Ái, quỳ xuống cầu xin cô: "Gả cho
anh đi."

Giản Nhụy Ái cảm động đến sắp khóc, khuôn mặt anh tuấn ngập tràn thái độ nghiêm túc, nước mắt đảo quanh hốc mắt.

Còn không chờ Giản Nhụy Ái nói lời đồng ý, Đơn Triết Hạo đã đem chiếc

nhẫn đeo vào tay cô, như tính cách ương ngạnh không đợi câu trả lời của
người khác, chỉ có điều anh rất muốn cô bên cạnh cả cuộc đời này

Giản Nhụy Ái nhìn nút lon trong tay mình, nội tâm không biết là vui mừng hay lo lắng, những người khác cầu hôn không nhẫn kim cương thì cũng
nhẫn vàng, thế mà người cầu hôn cô lại bỏ đống tiền mua một chiếc nhẫn
lon.

Cô muốn khóc cũng không thể khóc nữa rồi.

"Thật là lãng mạn mà! Hơn nữa người đàn ông kia rất đẹp trai! Nếu để một người đẹp trai như thế cầu hôn tôi, thì chắc chắn tôi sẽ đồng ý." Một
người đứng xem lên tiếng.

"Đúng vậy, tớ cũng rất hâm mộ, hiện tại những người đàn ông tốt đã chết
hết rồi, còn sống thì cũng là hoa đã có chủ, chẳng biết đến bao giờ mình mới tìm được người để gả đây." Một người qua đường khác lên tiếng.

Giản Nhụy Ái dẫu có nằm mơ, cũng chưa bao giờ nghĩ đến cảnh được cầu hôn như thế này, không cần buổi lễ long trọng, cũng khác biệt, cũng “lạ”
hơn người

"Hạo, anh đứng lên đi." Giản Nhụy Ái lúng túng lôi kéo tay Đơn Triết Hạo

"Em có đồng ý với anh không?." Đơn triết Hạo vẫn quỳ xuống đất

Anh chính là một bá vương ngang ngạnh, cũng đúng, đó mới chính là tính cách của Đơn Triết Hạo.

"Đồng ý, đồng ý đi. . . . . ." Mọi người thúc giục

Bị mọi người dồn đến đường cùng, mặt Giản Nhụy Ái đỏ gất, đến tia máu
cũng lộ ra, cô nắm lấy tay Đơn Triết Hạo: "Được rồi, em đồng ý... anh
đứng lên đi."

Đơn Triết Hạo kích động ôm lấy Giản Nhụy Ái, siết chặt cô vào lồng ngực
của anh, anh sẽ không từ thủ đoạn nào, sẽ đem cô vây trong lồng ngực

Anh cúi đầu đặt một nụ hôn lên cánh môi Giản Nhụy Ái, nụ hôn này mang
theo cảm giác dịu dàng và che chở, vị ngọt môi hôn như có cánh bay vào
lòng của người đứng xem.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận