Cô Vợ Bất Đắc Dĩ


Sau khi rời khỏi khách sạn cô bắt một chiếc taxi và đến thẳng nghĩa trang. Trên đường đi cô không quên dừng lại ở một tiệm bán hoa tươi và chọn ngay một bó hoa hồng trắng tuyệt đẹp để tặng cho mẹ cô. Nhìn bó hồng trắng tinh cô nhoẽn miệng cười thầm nghĩ: _Chắc mẹ cô sẽ thích lắm!! Chiếc taxi lướt nhanh trên con đường quốc lộ. Còn cô thì luôn nhìn ra cửa sổ ngắm cảnh vật hai bên đường. Bầu trời hôm nay không được trong xanh như mọi ngày. Những đám mây u ám từ đâu kéo đến vây kín cả bầu trời tưởng chừng sẽ đổ cơn mưa bất cứ lúc nào. Nghĩa trang hôm nay không đông người đi viếng mộ. Có lẽ vì thời tiết nên người ta cũng ngại đến những nơi như thế này nhưng với cô mỗi khi buồn cô đều tìm đến đây và tâm sự cùng mẹ cô. Mặc dù biết sẽ không bao giờ nghe được bà khuyên răn. Đặt bó hoa lên mộ cô nhìn bức hình mẹ cô rồi mỉm cười: _Mẹ có thích không? lần sau con sẽ mua hoa hồng cho mẹ nữa. Ngập ngừng đôi chút cô nói tiếp, giọng có vẻ như nghẹn ngào: _Ngày mai là sinh nhật con rồi mẹ ạ, con nhớ mẹ lắm!!! Cứ mỗi lần sinh nhật thì cái ngày đó lại khiến cộ vô cùng day dứt ân hận. Chính vào cái ngày này bảy năm về trước vì đi mua quà sinh nhật cho cô mà mẹ cô đã bị chiếc xe oan nghiệt đó cướp đi mãi mãi. Cô cứ luôn tự trách mình vì cái ngày sinh nhật của cô mà cô phải đánh đổi bằng chính người mẹ thân yêu của mình. Cô thấy cái giá này quá đắt. Cô thầm ước ao mình sẽ không bao giờ có ngày sinh nhật nữa. Từ ngày mẹ cô mất ba cô hiểu ý con gái nên không bao giờ tổ chức sinh nhật cho cô nữa nhưng cứ ngay ngày đó khi cô buồn thì ông lại ôm cô vào lòng dùng hết tình yêu thương để an ủi cô. Không gian dường như tĩnh lặng hơn bao giờ hết chỉ còn tiếng lá khô xào xạc. Cô đưa mắt nhìn những chiếc lá vàng úa bị cơn gió cuốn đi. Có lẽ số phận con người cũng như thế......Cô ngồi cạnh mộ mẹ cô rất lâu.....kể cho bà nghe rất nhiều thứ kể cả cái chuyện tối hôm qua vừa xảy ra. Cô ước gì được mẹ cô cho lời khuyên ngay lúc này...... Một lúc khá lâu sau, cô chợt nhớ ra còn phải đến quán của anh Tiến làm nên tạm biệt mẹ cô rồi vội vàng bắt chuyến xe buýt về trung tâm thành phố..... Về phần ai kia khi vừa về tới nhà đã vội đến phòng cô và gõ cửa phòng nhưng lại chẳng nghe thấy tiếng cô trả lời chỉ nghe con "táp" đáp lại tiếng gõ cửa bằng cách kêu ăng ẳng. Anh quay về phòng thả người lên nệm nhưng lại cảm thấy bức rức khó chịu nên tìm ra khu vườn thư giản đầu óc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận