Cô Vợ Bất Đắc Dĩ


Hắn bực bội quát lên: _Bộ cô bị điếc à??? đưa tôi cục xà bông!!! _Trời ạ, người ta đang trốn nợ mà thằng cha này còn quát lên inh ỏi thế chẳng khác gì - lạy ông tôi ở bụi này??? Cô lao tới bịt miệng hắn. Còn hắn thì thấy cô lao tới mà giật mình càng la to hơn: _Biến thái!!!!! Rồi mất đà hắn ngã ra phía sau còn cô thì cũng mất đã mà ngã theo. Tình huống thật quái gỡ. Hắn vừa cướp đi nụ hôn đầu đời của cô đã vậy hai đứa còn nằm sóng soài trên sàn gạch. Cô nằm trên hắn nằm dưới. Cả cái lưng của một kẻ nào đó bị in hẳn xuống cái sàn gạch dơ bẩn của toilet. Hai kẻ đó lúc này bất động như vừa bị sét đánh trúng. Cả hai sẽ còn như thế mãi nếu hắn không giật mình sực tỉnh mà đẩy mạnh cô ra khiến đầu cô va vào cái thành bồn rửa tay đau điếng. Hắn lồm cồm ngồi dậy rồi bỏ đi không thèm ngoái lại. Còn cô thì đơ như cây cơ. Thật là hết thuốc chữa. Phải mất năm phút sau cô mới hoàn hồn và đưa tay lên sờ vào cục u trên đầu cảm thấy nhức nhối cô mới đứng dậy và lê bước ra khỏi toilet dưới dáng vẻ thật thảm hại. Cô lầm bầm rủa: _Vừa bị u đầu còn mất nụ hôn đầu!!! Cô lê từng bước về nhà. Lủi ngay vô nhà tắm và dội nước liên tục (con này hâm rồi chắc???) Một lúc sau, cô bước ra chải đầu và ngắm mình trong gương: Một cô gái có mái tóc đen dài, nụ cười có hai má lún đồng tiền và hai cái má phúng phính. Nước da trắng hồng mặc dù cô hay bang bang ngoài nắng "trốn nợ". Đôi mắt to tròn đen lay láy trong gương khẽ chớp chớp nhìn cô. Cô mỉm cười hài lòng với các nhan sắc vốn có của mình. Tất cả đều được thừa hưởng từ mẹ cô: Hoàng Ái Linh và cô là Ngô Hoàng Thiên Nhi. Tranh thủ ba cô chưa về cô vội vàng vào bếp nấu cơm chiều. Nói nhà bếp cho sang vậy thôi chứ chu vi sinh hoạt cả cái nhà cô chỉ gói gọn trong một căn phòng trọ bề ngang 6m và chiều dài 6m. _Nợ nần ngập đầu vậy thì làm gì có cái nhà mà ở!!!! vừa nói cô vừa thở dài ngao ngán. _Con gái à còn trẻ thở dài không nên đâu!!!! Vừa nói ba cô vừa mở cửa bước vào. Cô nhìn cô đầy nghi vấn khi thấy dáng vẻ rón rén của ông: _Ba, ba vừa đi đâu về???? Ông lúng túng móc chìa khóa vô tình đánh rớt viên xí ngầu trong túi quần. Cô hết nhìn viên xí ngầu rồi lại nhìn ông.....: BA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Ông vội vàng ra hiệu: _Suỵt nhỏ nhỏ thôi con gái bà chủ nhà nghe thấy bây giờ!!!! _Chẳng lẽ ba lấy tiền trả tiền phòng mà đi cờ bạc sao???? Ông vội vàng biện minh: _Ba chỉ chơi có 1 chút xíu thôi à. Mà sao lát hồi tiền đâu hết trơn!!!! Cô ngồi hụp xuống nệm. Thế là xong tháng này cha con cô sắp sửa bị cuốn gói đi nơi khác mà trọ rồi. Đây không phải là lần đầu tiên cha con cô bị tống cổ ra khỏi nhà nên cô cũng chẳng nói gì thêm mà lẳng lặng vào bếp nấu cơm......


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận