Cô Phương Bất Tự Thưởng


Thả Nhu, Vân Thường.


Trong thành

vẫn được coi là thái bình, dân chúng không hề biết tòa thành nhỏ này đã

trở thành mục tiêu tiến tới của Trấn Bắc vương nổi danh thiên hạ, mà vẫn bình yên sống qua ngày.


Chỉ có cơn tức giận của Thủ thành đại nhân là đang ngày một dâng cao.


Thuộc hạ đều biết sự tức giận này của Thủ thành đại nhân bắt nguồn từ đâu. Hai vị

đại nhân Bồ Quang, Bồ Thịnh sinh sự khắp nơi, cố ý bới móc, khiến cả

thành Thả Nhu ngột ngạt. Cơn giận khiến bù nhìn rơm cũng phải động đậy,

Thủ thành đại nhân có thể nhẫn nhịn đến ngày hôm nay cũng coi là quá

giỏi rồi.


“Họ lại đến ư?”


“Vâng.” Vẻ mặt thuộc hạ vô cùng bối rối, “Cung kính tiễn đi mấy lần, lần nào họ cũng quay lại ngay hôm sau”.


Phiên Lộc nhếch môi, quay đầu, ánh mắt nhìn ra sau.


Đỗ Kinh vội vàng tiến lên trước một bước, khom lưng bẩm báo bên tai quan trên: “Ngân lượng đã đưa cả theo ý đại nhân rồi”.


Haizzz, hai

vị đại nhân họ Bồ này cũng quá tham lam. Ai bảo Thủ thành đại nhân của

họ đứng nhầm chỗ ngay từ đầu, trở thành người của Quý Thường Thanh? Nay

Quý gia không còn, họ gặp ai cũng phải khúm núm, nếu không cũng chẳng

đến nỗi bị hai tên quan từ bên ngoài vào chèn ép thê thảm thế này.


Sư gia Đỗ Kinh cũng bị xui xẻo theo, chòm râu dê không biết đã đứt bao nhiêu sợi?


“Đại nhân…”, thuộc hạ hiến sách, “Hai vị đại nhân đó không chịu rời đi, chẳng phải

vì chưa kiếm được gì ở thành Thả Nhu chúng ta sao? Nghe nói thành Hiển

Nạp họ đến trước đó, Thủ thành Hiển Nạp còn dâng lên hai viên đá đỏ to

như hai cái trứng gà, họ mới vui vẻ rời đi. Thuộc hạ nghĩ…”.


Phiên Lộc

lạnh lùng hừ một tiếng: “Đá đỏ to bằng cái trứng gà? Ta biết đi đâu tìm

cho họ hai viên đá như thế? Chúng ta cũng đã đưa cho họ không ít ngân

lượng rồi!”.


Đỗ Kinh đứng bên Phiên Lộc, định nói gì đó nhưng lại thôi.


Phiên Lộc đưa mắt ra hiệu, thuộc hạ kia biết điều lùi đi.


“Đại nhân,

sự việc thực ra cũng đơn giản.” Đỗ Kinh bước lên, con mắt nhỏ đảo quanh, “Đại nhân không có châu báu, nhưng ở thành Thả Nhu có người có. Thả Nhu tuy chỉ là một thành nhỏ, nhưng cũng được vài hộ giàu sang, chắc cũng

lưu giữ bảo vật của tổ tiên truyền lại có thể vừa mắt hai vị đại nhân Bồ Quang, Bồ Thịnh”.


Sắc mặt

Phiên Lộc bỗng đổi: “Ngươi muốn ta sách nhiễu dân chúng, vơ vét đồ gia

bảo nhà họ?”. Phiên Lộc xuất thân mật thám, từng trải mọi chuyện, giết

người phóng hỏa dễ như trở bàn tay, nhưng thực chưa từng nghĩ đến việc

sách nhiễu, cướp bóc của dân.


Đỗ Kinh cười khổ, xoa hai tay vào nhau: “Biết là đại nhân không chịu nên tiểu nhân

vốn không dám nói. Nhưng mà đại nhân, hai vị đai nhân Bồ Quang, Bồ Thịnh cứ ở đây cũng không phải cách hay. Chẳng may chọc giận họ, họ về thành

đô đặt điều với Phò mã, đại nhân sẽ gặp nguy hiểm đấy. Họ cũng rất có

giao tình với Phi Chiếu Hành tướng quân bên cạnh Phò mã”.


Phiên Lộc

chán ngán như ăn phải miếng thịt mỡ, cau mày nói: “Bảo vật gia truyền

quý giá như thế, ai chịu đưa ra dễ dàng? E là, muốn mua cũng chẳng

được”.


Đỗ Kinh mặt ủ mày chau: “Chúng ta không cố tình làm điều ác, mà thực sự chỉ muốn bảo

vệ mình. Đại nhân là quan thủ thành, nắm giữ trong tay tính mạng trăm

dân trong thành, muốn đánh tiếng mượn đồ, chẳng phải cũng chỉ là chuyện

nhỏ sao? Tiểu nhân thực lòng cũng chỉ nghĩ cho đại nhân”.


Phiên Lộc

nghe xong những lời này, cảm thấy vô cùng buồn bã. Làm cái chức thủ

thành quèn này, thực chẳng phải việc gì hay ho. Từ khi Hà Hiệp lên nắm

quyền, Phiên Lộc ngày càng buồn bã, nghĩ lại còn không thoải mái bằng

những ngày làm mật thám trong quân.


Nhưng hiện

giờ triều chính Vân Thường rối ren, những người có liên quan đến Quý gia vẫn giữ được tính mạng đều run lẩy bẩy, chỉ một chút lơ là họ sẽ lập

tức rước họa vào thân, có ai dại đến nỗi tự tìm tới rắc rối?


Phiên Lộc

vốn cũng chẳng phải người lương thiện chất phác gì, suy tính trước sau

một lượt, rồi nghiến răng gật đầu nói: “Cứ làm như thế đi. Chỉ là không

biết nhà ai trong thành có bảo vật này?”.


Đỗ Kinh thấy Phiên Lộc gật đầu, cũng nhẹ cả người, vội vã tiếp lời: “Việc này không

cần đến đại nhân nhọc công, tiểu nhân đã chuẩn bị một danh sách rồi”.

Nói xong, ông ta lấy trong ống tay áo một tấm thiếp, mở ra định đọc.


Bỗng thấy một sai dịch vội vã bước vào cửa, bẩm báo: “Đại nhân, hai vị đại nhân Bồ Quang, Bồ Thịnh lại đến”.


“Mời họ vào, sắp xếp cho họ ở phòng thượng hạng.” Hai hàng mày cau lại, Phiên Lộc

quay sang xua tay với Đỗ Kinh, “Đừng đọc nữa, ngươi cứ xem mà chọn cho

thích hợp, cố đuổi họ đi cho nhanh. Hôm nay lại có đội quân lương qua

đây, ta phải ra ngoài thành lo liệu mọi việc. Cũng may, khỏi phải chạm

mặt với bọn họ, ta chỉ lo nhìn thấy cái mặt buồn nôn của hai kẻ ấy, ta

không nhẫn nhịn được mà tặng họ một tên cho xong đời”. Nói xong, Phiên

không nhẫn nhịn được mà tặng họ một tên cho xong đời”. Nói xong, Phiên

Lộc cầm chiếc nỏ bất ly thân trên bàn, nhẹ nhàng chuồn khỏi hậu đường,

để lại Đỗ Kinh đang rầu rĩ cố nặn ra nụ cười, bước ra cổng thành đón

tiếp hai vị đại nhân tham lam vô độ.


Túy Cúc ở

sau hậu viện, nay nàng có thể tùy ý đi lại trong phủ thủ thành, tự do

hơn trước rất nhiều. Chỉ là rảnh rỗi quá lâu, khó tránh khỏi buồn rầu,

nàng bèn trồng thảo dược ở mảnh đất nhỏ nơi hậu viện.


Gieo hạt giống chưa được bao lâu, những mầm non đã bắt đầu nứt ra từ khe đất.


Vốn bẩm sinh đã yêu mến các loài thảo dược, Túy Cúc cẩn thận vun từng mầm cây, rồi xoa lưng đứng dậy.


Một sai dịch quen mặt đến bẩm báo: “Túy Cúc cô nương, đại nhân nói phải ra ngoài

thành, chắc không kịp về dùng cơm, cô nương cứ ăn trước đi”.


Túy Cúc “ừ” một tiếng, trong lòng rầu rĩ.


Khi Phiên Lộc ở trước mặt, nàng chỉ mong hắn biến mất ngay lập tức. Nhưng không gặp hắn, nàng lại thấy buồn bã trong lòng.


“Cơm tối đưa vào phòng vậy.”


Bữa tối đưa tới, Túy Cúc một mình một bóng, gắp vài miếng, cảm thấy miệng nhạt thếch.


Chắc là đội

quân lương của Vân Thường đi qua thành Thả Nhu. Dăm ba bữa, đội quân

lương lại đi qua một lần, thật khiến người ta rầu lòng.


Nghĩ đến

quân lương, lại nghĩ tới thời thế loạn lạc, nghĩ tới sư phụ giờ không

biết đang ở phương nao, và cả Sính Đình linh hồn phiêu dạt, Túy Cúc nhìn lên bóng mình cô độc trên tường, càng thêm buồn bã.


Nàng buông đũa, sống mũi cay cay.


Có tên Phiên Lộc đáng hận đó ở đây, tuy hắn luôn khiến nàng tức giận, nhưng chí ít, nàng cũng không buồn bã như lúc này.


Túy Cúc nâng ống tay áo lên lau nước mắt, bỗng tiếng cười đùa của cả nam lẫn nữ bên

ngoài vọng vào, chẳng mấy chốc lại có tiếng nữ tử cười vui, điệu đà hát

một khúc. Túy Cúc đứng dậy bước ra cửa, đúng lúc nhìn thấy một tiểu nha

đầu đi ngang qua, bèn vẫy lại, cau mày hỏi: “Lại có ai đến à? Sao ồn ã

thế?”.


Tiểu nha đầu trả lời: “Thì vẫn hai vị đại nhân gì gì đấy lại đến. Đỗ sư gia đã cho

gọi cô nương nổi danh tên là gì gì Xuân đó tới, đang hầu rượu hát hò với hai đại nhân ấy”.


Túy Cúc biết tiểu nha đầu đang nói đến hai người ăn lộc của Hà Hiệp, đem bao nhiêu

phiền phức đến cho Phiên Lộc, nên cũng ghét lây, liền trừng mắt nhìn về

phía lầu các sáng trưng. Định bụng về phòng, nhưng nghĩ tới tiếng ồn

nhức đầu kia, nàng dứt khoát bước ra cửa, đi về phía tiểu đình sau phủ.


Đến bên tiểu đình, gió tối mát rượi, dễ chịu hơn ở lầu các vài phần. Túy Cúc cảm

thấy tâm tình thoải mái, ngồi vào trong đình, đang nghĩ xem không biết

lúc nào Phiên Lộc mới trở về, bỗng nghe thấy sau lưng vang lên tiếng

bước chân, lòng chợt gợn sóng, buột miệng hỏi: “Nam nhân xấu xa, về rồi

đó à?”, quay đầu nhìn, cả người bỗng khựng lại.


Bồ Quang

bụng phệ chềnh ềnh đã uống say bên cầu các, thấy đệ đệ Bồ Thịnh đang kéo cô nương Nghênh Xuân nổi danh đó làm chuyện hay ho ngay tại chỗ, thì

cũng dứt khoát kéo cô nương Quế Hoa xuống lầu, định tìm một gian phòng,

vui vẻ suốt đêm.


Không ngờ

uống quá nhiều, Bồ Quang ngất ngư dừng lại mấy lần trên đường đi xuống,

đến khi quay người đã chẳng thấy Quế Hoa cô nương đâu. Sắc trời tối đen, Bồ Quang loạng choạng va hết chỗ này đến chỗ khác, rồi va ngay vào tiểu đình.


Bỗng nghe thấy giọng nói trong veo êm ái, “Nam nhân xấu xa, về rồi đó à?”.


Bồ Quang

ngẩng đầu nhìn, thấy một nữ tử xinh đẹp tươi tắn đang ngồi dưới ánh

trăng, trong lòng mừng thầm đã gặp vận may, miệng cười mê đắm: “Bảo bối, ta đã đến đây. Bảo đảm nàng sẽ sướng muốn chết…”. Sẵn có hơi rượu, hắn

nhào đến, chạm vào bàn tay mềm mại của Túy Cúc, kề cái mặt khó coi sát

lại gần.


“A!” Trong

lúc không kịp đề phòng, Túy Cúc bị hắn chạm vào, liền kêu lên một tiếng, đứng bật dậy khỏi ghế đá, vung tay đẩy một cái, khiến Bồ Quang bụng mỡ

lảo đảo ngã sang một bên.


Cảm giác

nhầy nhụa buồn nôn ở chỗ bàn tay hắn chạm vào vẫn còn nguyên. Túy Cúc từ nhỏ đi theo sư phụ, đến đâu cũng được người khác kính trọng, ngoài tên

Phiên Lộc đáng ghét kia, thì còn gã nam nhân nào dám đùa cợt nàng thế

này. Thấy vẫn chưa hả giận, Túy Cúc lại gần Bồ Quang, giơ tay tát cho

hắn hai cái.


Nhưng nàng là nữ tử, bình thường không đánh ai, sức lực cũng chẳng đến đâu.


Bồ Quang bị

hai cái bạt tai, không những không lùi đi, mà còn tiến sát cả người hơi

rượu vào gần Túy Cúc hơn, cười dâm đãng: “Tay thật thơm, tiểu mỹ nhân,

tặng ca ca thêm cái nữa nào… Hai chúng ta có qua có lại, mỹ nhân tặng ca ca tay thơm, ca ca cho mỹ nhân đồ ăn ngon, cho mỹ nhân chiêm nghiệm

điều mới lạ…”.


Túy Cúc chưa từng nghe những lời này, không hiểu hắn đang nói gì, nên cứ đứng nhìn.

Đúng lúc đó, một mũi tên xé gió lao tới, cắm phập vào ngực Bồ Quang.


Mũi tên đến

Mũi tên đến

không báo trước, vừa nhanh vừa chuẩn, hai mắt Bồ Quang lồi ra như mắt

ếch, không kêu lên được một tiếng, cả người đã mềm oặt đổ xuống chân Túy Cúc.


Túy Cúc ngạc nhiên, lùi ra sau, sống lưng bất chợt chạm vào lòng một người. Nàng

kinh hoàng quay đầu, nhìn rõ khuôn mặt người đằng sau, bèn thở phào một

tiếng: “Là ngươi…”.


Túy Cúc bỗng thấy yên tâm.


Sắc mặt

Phiên Lộc cực kỳ khó coi, vẫn trừng mắt đứng đó hồi lâu, rồi một tay

xách chiếc nỏ, một tay cầm cổ tay Túy Cúc, kéo nàng lên phía trước.


Túy Cúc bị kéo đến loạng choạng: “Ngươi làm gì thế?”.


Phiên Lộc

kéo nàng đến trước thi thể của Bồ Quang. Tuy đã hành nghề y nhiều năm,

nhưng là nữ tử nên Túy Cúc vẫn sợ nhìn thấy người chết. Bất giác, nàng

cố lùi ra sau, không ngờ bị Phiên Lộc giữ chặt, không cho nàng tránh ra.


Một tay Phiên Lộc lắp mũi tên vào nỏ, rồi đưa cho Túy Cúc: “Cầm lấy”.


Nhìn vẻ mặt đáng sợ của Phiên Lộc, Túy Cúc ngoan ngoãn nhận lấy chiếc nỏ.


Phiên Lộc nhìn xuống thi thể Bồ Quang bên dưới, hất hàm: “Bắn hắn”.


“Hắn chết rồi.”


“Có bắn không?” Phiên Lộc hung hãn nhìn nàng, hai mắt đã đỏ ngầu.


Túy Cúc hơi

do dự, cả người Phiên Lộc đã áp sát vào người nàng, cầm tay nàng, giương nỏ, bắn. Túy Cúc nhắm mắt, mũi tên bay đi, vù một tiếng, cắm phập vào

cổ họng Bồ Quang.


Người vừa mới chết, máu từ cổ họng bắn tung tóe ra ngoài, vẫn còn nóng nguyên.


Phiên Lộc

lấy lại chiếc nỏ trên tay Túy Cúc, vỗ vào trán nàng, bắt nàng mở mắt ra, hạ giọng: “Nếu có kẻ nào dám nói những lời này với ngươi, ngươi không

cần nhiều lời, cứ bắn ngay cho hắn một tên, nghe chưa?”.


Phiên Lộc

lúc này vừa hung hãn vừa thô bạo, chẳng còn vẻ lôi thôi thường ngày. Túy Cúc không dám làm trái ý hắn, bèn gật đầu, nhưng lại nghi hoặc hỏi: “Ý

hắn nói với ta là thế nào?”.


Phiên Lộc

lườm nàng một cái, không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt bỗng trở nên cổ

quái, rồi nở nụ cười vô cùng sâu xa khó hiểu: “Cũng chẳng phải lời gì

xấu xa, chỉ là những lời đó chỉ ta mới được nói với ngươi thôi, kẻ khác

không được nói”.


Tuy không

hiểu lắm, Túy Cúc cũng đoán ra đó là những lời chẳng hay ho gì, liền

trừng mắt: “Miệng chó không thể mọc được ngà voi”. Cảm giác mặt hơi đỏ,

đầu Túy Cúc cúi xuống càng thấp.


Phiên Lộc

cười ha ha, quay người định đi, Túy Cúc vội kéo hắn lại: “Ngươi đi

đâu?”. Dưới chân là một thi thể khủng khiếp, nàng không muốn phải ở lại

đây một mình.


Phiên Lộc

nhún vai: “Hai huynh đệ họ đến đây, tên này chết rồi, đương nhiên tên

còn lại cũng phải đi theo bầu bạn với đại ca hắn chứ. Không lẽ lại giữ

tên kia lại để hắn báo thù? Ngươi ở đây trông thi thể này, đừng để hắn

biến mất”. Nói xong, Phiên Lộc bước đi mau lẹ, loáng một cái đã chẳng

thấy đâu.


Túy Cúc đứng nguyên chỗ cũ, cúi xuống nhìn thi thể của Bồ Quang dưới ánh trăng, bỗng thấy mặt ao đang gợn sóng bên cạnh cũng trở nên ma quái, bất giác cả

người nàng lạnh toát, hai tay nắm chặt.


Phiên Lộc đã đi được nửa canh giờ.


Đứng trông

thi thể Bồ Quang, Túy Cúc cảm thấy như có lửa đốt, mỗi lần nghe xung

quanh có động tĩnh, nàng lại hoảng sợ co rúm người trốn vào sau đình,

chỉ sợ người khác chú ý đến thi thể kia. Bồ Quang là quan Vân Thường,

nếu người ta phát hiện hắn chết ở thành Thả Nhu, thì thật không phải

chuyện nhỏ.


Bốn bề yên

tĩnh, nàng lại ngó cổ ra, mong Phiên Lộc mau chóng quay về, nhưng bóng

dáng Phiên Lộc vẫn biệt tăm, trong lòng Túy Cúc lầm bầm oán hận Phiên

Lộc hết lần này đến lần khác, tự nhủ đợi khi hắn quay lại, mình sẽ quyết không tha.


Bỗng nhiên, thoáng thấy một bóng người, hai mắt Túy Cúc sáng bừng.


Phiên Lộc quay lại cùng Bồ Thịnh mềm nhũn vác trên vai.


“Cuối cùng ngươi cũng quay lại rồi, hại ta lo muốn chết.” Túy Cúc phi ra như bay, thấy Phiên Lộc đến, nàng không sợ nữa.


Phiên Lộc nhìn nàng: “Sao ngươi còn ở đây?”.


Túy Cúc ngạc nhiên: “Chẳng phải ngươi bảo ta trông cái xác này, đừng để nó biến mất còn gì?”.


“Một cái xác thì có gì phải trông? Nó đâu có biết chạy”, Phiên Lộc nheo mắt cười, “Ta chỉ nói đùa mà ngươi tưởng thật à?”.

“Một cái xác thì có gì phải trông? Nó đâu có biết chạy”, Phiên Lộc nheo mắt cười, “Ta chỉ nói đùa mà ngươi tưởng thật à?”.


Túy Cúc tức đến sắp ngất đi, nghiến răng kèn kẹt: “Ta chỉ muốn giúp ngươi, mà ngươi dám đem ta ra làm trò cười”.


Phiên Lộc nhìn một lượt khắp người nàng: “Bộ dạng này của ngươi chỉ khiến ta bận thêm”.


Sát khí lúc

trước đã hoàn toàn biến mất, vẻ mặt lại nhăn nhở một cách đáng ghét,

Phiên Lộc đá vào người Bồ Quang, rồi ước chừng sức nặng của Bồ Thịnh

trên vai, hai hàng mày cau lại: “Nặng quá, một bụng toàn xương máu chúng dân, sớm biết đằng nào cũng cho chúng một tên, mấy ngày trước hà tất

còn phải cho chúng ăn sơn hào hải vị?”. Phiên Lộc quay sang nói với Túy

Cúc, “Ta phải chôn từng người một, ngươi cứ ngoan ngoãn ở đây chờ ta”.


Túy Cúc gật

đầu, nhìn theo dáng Phiên Lộc vác Bồ Thịnh đi xa, bỗng tỉnh ngộ, vẻ hậm

hực: “Đáng ghét, ai thèm ngoan ngoãn đợi ngươi?”. Nàng giậm chân mấy

cái, mặc kệ cái xác dưới đất, tức giận quay về phòng.


Trong lòng đang tức giận nên nàng không còn kinh sợ như lúc đầu.


Nàng về

phòng ngồi một lúc lâu, cảm thấy không hề buồn ngủ, cứ nhìn chăm chăm ra ngoài cửa. Giữa đêm, quả nhiên Phiên Lộc đã trở về, loạng choạng bước

vào cửa, rồi ngồi xuống, cầm bình trà trên bàn đổ thẳng vào miệng, nói

như lẩm bẩm: “Phải chôn hai xác người, còn phải rửa sạch vết máu trên

đất, mất cả buổi tối. Thật là, hai tên kia nặng hơn cả lợn, vất vả lắm

mới tha được hai cái xác đến chỗ chôn, đi mất bao nhiêu lâu, vai đau ê

ẩm đến nỗi không nhấc nổi tay lên”. Càng nói, hắn càng trưng ra vẻ mặt

đáng thương.


Túy Cúc tuy

đang bực mình, nhưng biết Phiên Lộc vất vả thế cũng vì mình, trong lòng

có chút áy náy không yên, bèn đứng dậy, bước đến cạnh Phiên Lộc, ngượng

ngùng hỏi: “Mỏi ở chỗ nào?”.


“Vai.”


Túy Cúc nhẹ

nhàng xoa bóp cho Phiên Lộc. Đi theo sư phụ, nàng đã học qua tất cả các

kiểu xoa bóp, tay nghề lão luyện, chỉ hơi thiếu sức.


Nhưng Phiên

Lộc cũng chẳng để ý nàng có sức hay không, được nàng xoa bóp thế này đã

là cái phúc hiếm có rồi, hắn liền lim dim mắt, xuýt xoa: “Thật dễ chịu,

chắc chắn bờ vai này kiếp trước tích đức, nên kiếp này mới được bàn tay

đẹp đẽ xoa bóp cho”.


Túy Cúc

trừng mắt: “Ta biết ngay mà, ngươi không nói nói câu nào cho tử tế.

Ngươi còn dám nói thêm, ta không xoa bóp cho ngươi nữa”.


Phiên Lộc thở dài, ngoan ngoãn ngậm miệng.


Một lúc sau, Túy Cúc hỏi: “Chúng chết rồi, ngươi ăn nói thế nào với quan trên?”.


Phiên Lộc không trả lời.


Túy Cúc nói: “Ngươi nói đi, chỉ cần ngươi đừng nói những câu khó nghe, ta sẽ bóp vai cho ngươi”.


Đến lúc này Phiên Lộc mới chịu lên tiếng: “Chúng không chết, mà là đã nhận đủ vàng bạc châu báu, thỏa mãn rời khỏi đây”.


“Sao lại như thế?”


“Ta có biệt tài tạo hiện trường giả mà, nếu không sao phải mất bao công sức thu dọn hai con lợn đó đến tận nửa đêm?”


Phiên Lộc

chính xác là cao thủ tạo hiện trường, lừa được cả thiên hạ rằng Bạch

Sính Đình đã rơi vào miệng sói, tin ấy cũng chính là từ hắn mà ra.


Nghĩ đến

việc Phiên Lộc đi giết tên Bồ Thịnh mất đến nửa canh giờ, chắc là mất

thời gian bố trí mọi chuyện, Túy Cúc không truy hỏi gì thêm.


Hai người nói chuyện trong phòng, bất giác cũng có chút buồn ngủ.


Túy Cúc nhìn Phiên Lộc: “Ngày mai không có công vụ ư? Sao còn chưa đi ngủ?”.


Phiên Lộc

ngáp một cái: “Ngủ cái gì? Còn có một canh giờ nữa là trời sáng rồi.

Ngươi nhìn thấy người chết, nếu ở một mình trong căn phòng tối om này sẽ sợ. Ta ở đây với ngươi đến lúc trời sáng, trời sáng rồi ngươi hãy đi

ngủ, chỗ nào cũng sáng trưng, sẽ không thấy sợ nữa”.


Túy Cúc nghe Phiên Lộc nói thế, lòng như nở hoa, giọng nhẹ nhàng: “Ta không sợ,

ngươi mệt cả đêm rồi, cứ thức thế này cũng không phải cách hay, mau đi

ngủ đi”.


Phiên Lộc thở dài: “Không giấu gì ngươi, mỗi khi giết người, mấy đêm tiếp theo ta đều gặp ác mộng, nên không dám ngủ”.


Túy Cúc cau mày nói: “Ta sẽ kê cho ngươi một đơn thuốc an thần”.


“Ta cũng có đơn thuốc an thần, nhưng thuốc khó kiếm.”


Túy Cúc hiếu kỳ: “Vị thuốc nào lại khó kiếm đến thế? Ta sẽ đi tìm cho ngươi”.


“Một Thần y

Túy Cúc chịu cho ta ôm đi ngủ…” Lời chưa nói hết, đã bị Túy Cúc đấm mạnh vào vai, Phiên Lộc giọng bất đắc dĩ, “Ta đã nói là khó kiếm mà”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận