Cô Ngốc, Cởi Áo Ra


“An An, cậu sao rồi? Có đau hay không?” Lý Duyệt Nhiên vội vàng chạy đến bên người Trần An An, giúp cô đứng dậy.


Trần An An đau không nói nên lời, đầu ong ong quay cuồng.


Lý Duyệt Nhiên kéo cái tay cô đang ôm trán, muốn xem cô có bị thương hay không. Không ngờ vừa thấy, bị dọa thất sắc.


Trên trán Trần An An đã đỏ một mảng, sưng vù lên rồi.


“An An, cậu chịu khó một chút, mình đưa cậu đi bệnh viện.” Lý Duyệt Nhiên giống như dỗ dành đứa nhỏ, thổi thổi mấy hơi lên trán của cô, đau lòng mắt cũng đỏ lên, ngay cả xin phép cũng không liền đưa Trần An An ra ngoài, cũng không thèm nhìn Đường Niên đang đứng khó xử ở một bên không biết làm sao.


“Duyệt Nhiên, anh không cố ý, anh không ngờ…..” Đường Niên xoắn tay, theo sau giải thích. Trong lòng lại thầm nghĩ không xong rồi, hắn đến thành phố A là muốn Lý Duyệt Nhiên tha thứ, nhưng mà lại làm Trần An An bị thương, đoán chừng lần này hy vọng lại xa vời rồi.


Nghĩ như vậy, trong lòng Đường Niên cũng nôn nóng lên. Hắn cũng không cố ý, Trần An An sao yếu ớt như vậy? Đụng một cái sẽ đi bệnh viện?


Huống hồ, hắn là người đàn ông của cô, muốn cùng cô đi hết cuộc đời, Trần An An nhiều nhất cũng chỉ là bạn tốt mà thôi, mà hiện tại trong lòng cô bạn tốt này còn có địa vị cao hơn so với hắn, hắn thế nào cũng không cam tâm.


“Duyệt Nhiên, quả thật không phải anh cố ý. Nhưng mà cũng không cần phải đi bệnh viện đâu, đụng cũng đâu có nặng.”


Nghe thấy lời nay của hắn, Lý Duyệt Nhiên chợt dừng cước bộ, quay đầu nhìn Đường Niên, trong mắt không che dấu chút nào chán ghét cùng địch ý.


Đường Niên lại bởi vì Lý Duyệt Niên quay đầu mà vui sướng không thôi, căn bản là không chú ý tới cảm xúc của cô, nói tiếp: “Về nhà dùng trứng gà lăn vài lần là được rồi, cũng không bị chảy máu, anh…..”


“Cút!” Lý Duyệt Nhiên lạnh lùng mở miệng cắt đứt lời nói của hắn, “Anh cút cho khuất mắt tôi, anh thực làm cho tôi ghê tởm!” Nói xong, giúp Trần An An đi vào thang máy cũng không quay đầu lại.


“Kiên nhẫn một chút, An An.” Khóe mắt Trần An An đã tràn ra nước mắt rồi, cũng không phải cô yếu ớt, chỉ là phản ứng sinh lý tự nhiên thôi. Không đề phòng chút nào đụng đầu vào cửa như vậy, cho dù là đàn ông cũng phải choáng một hồi, huống gì là Trần An An.


Trần An An không muốn làm Lý Duyệt Nhiên lo lắng, nhịn đau gật gật đầu không nói chuyện, đầu vẫn choáng váng mơ hồ.


Dạo này cô với bệnh viện đặc biệt có duyên, động một tí liền đi bệnh viện. Trần An An thở dài, dù sao cũng cảm thấy đây không phải dấu hiệu tốt gì.


Nhưng lần này cô cũng không dám chủ quan, đụng vào đầu cũng không phải là chuyện nhỏ, cho dù cô xót tiền cũng không dàm không đi kiêm tra, lỡ như xảy ra chuyện xấu thì sao.


Bệnh viện ngay gần công ty bọn họ, nhưng mà trong lòng Lý Duyệt Nhiên lo lắng, vẫn gọi xe. Trên đường, Lý Duyệt Nhiên bỗng nhớ tới tối hôm qua nhìn thấy Diệp Lương Nhất.


Có người quen sẽ miễn được hàng loạt thủ tục rườm rà, An An đã đau thế này, đi làm thủ tục thì không biết kéo dài tới khi nào.


Theo như tối qua, người bạn của bác sĩ kia khẳng định là có ý đối với An An. Thế nên cô mới không để hẳn đưa An An về.


Tính cách An An đơn thuần, vạn nhất thích lầm người thì sao? Cho nên cô mới phải giúp An An đề phòng.

Tính cách An An đơn thuần, vạn nhất thích lầm người thì sao? Cho nên cô mới phải giúp An An đề phòng.


Mà anh chàng bác sĩ lạnh lùng như băng kia tuy rằng tính cách khó chịu, nhưng mà thấy con gái cũng không đổi sắc, sự kiện lần trước ở bệnh viện chính là chứng minh. Bởi vậy cô mới có thể yên tâm để hắn đưa An An về nhà.


Nhưng mà hiện tại cũng không quản được nhiều như vậy, quản hắn ý đồ hay không ý đồ, giúp An An kiểm tra sớm một chút mới là quan trọng.


Lý Duyệt Nhiên đẩy An An, “An An, cậu nghe tớ nói này, tối hôm qua ở quán bar người chúng ta gặp có phải là bác sĩ phẫu thuật cho cậu lần trước không?”


Đầu Trần An An vẫn vô cùng choáng váng, thật vất vả mới tiêu hóa được lời của Lý Duyệt Nhiên, yếu ớt ừ một tiếng.


“Vậy cậu đưa số điện thoại của anh ấy cho mình, mình gọi cho anh ấy, đầu của cậu phải kiểm tra nhanh một chút, bằng không lỡ có chuyện gì.”


Trần An An tựa vào ghế ngồi, gần như không có sức lực nói chuyện, cảm giác buồn nôn đang từng đợt trào lên cổ. Ngừng một lát, mới miễn cưỡng chặn cơn buồn nôn, nhìn sang Lý Duyệt Nhiên nói: “Cậu nói bác sĩ Diệp sao? Mình có điện thoại của anh ấy. Ở trong di động, cậu lấy ra, tìm Diệp Lương Nhất…..”


“Em được điều đến bệnh viện trung tâm!” Chu Tế có chút kinh ngạc nhìn Diệp Lương Nhất đứng bên cạnh Trung Vận, nhướn mày, trong lời nói rất có thâm ý, “Bênh viện này có lực hấp dẫn thật ghê gớm.”


Chung Vận cùng học với hắn và Diệp Lương Nhất ở Stanford, giống Diệp Lương Nhất, đều học y học lâm sàng, chỉ sau bọn họ hai khóa. Lúc ấy lưu học sinh Trung Quốc bọn học lập thành một nhóm, tổ chức đi du lịch, lúc này mới quen Chung Vận.


Chung Vận xinh đẹp, tính cách lại tốt, ở trường rất được các giáo sư coi trọng, lúc ấy cũng là một người có tiếng trong số các lưu học sinh Trung Quốc, cho dù là người không thích giao tiếp như Diệp Lương Nhất cũng có quan hệ rất tốt với cô.


Quả thực Chu Tề muốn rớt kính mắt, bởi vì hắn từng nghĩ Diệp Lương Nhất đời này cũng không chủ động kết giao cùng nữ sinh. Cho nên lúc ấy hắn còn trêu đùa ghép đôi Lương Nhất và Chung Vận.


Chẳng qua mãi cho đến khi tốt nghiệp, hai người cũng không lộ ra dấu hiệu gì, bởi vậy Chu Tề cũng dần quên mất chuyện này.


không ngờ lần này Chung Vận lại điều đến bệnh viện trung tâm! Nếu nói là trùng hợp, không phải quá gượng gạo sao.


Tốt nghiệp đã nhiều năm, Chung Vận so với lúc ở trường học hơn một phần thành thục, thiếu một phần ngây ngô. Trái ngược với sự xinh đẹp của Lý Duyệt Nhiên, nét đẹp của Chung Vận rực rỡ, tuy đồng thời là phụ nữ, nhưng mặc cho ai nhìn thấy cô cũng không khỏi tán thưởng một câu, khí chất thật mạnh mẽ.


Đối với trêu đùa của Chu Tề, sắc mặt Chung Vận không chút thay đổi, “một trong ba bệnh viện hàng đầu cả nước đương nhiên là có lực hấp dẫn.” cô mỉm cười đáp trả Chu Tề, “Nhưng thật ra học trưởng vẫn y như trước, thích vừa thấy mặt liền phỏng đoán tâm lý người khác.”


Chu Tề nhún vai, “không có biện pháp, bệnh nghề nghiệp.” hắn chuyển hướng sang Diệp Lương Nhất, “Lần này Chung Vận trở lại, tối nay chúng ta đi chúc mừng chứ?”


Diệp Lương Nhất gật đầu, con ngươi ngày thường luôn hàn băng ôn hòa hơn rất nhiều.“Được.”


Ba người đang nói chuyện, di động Diệp Lương Nhất bỗng nhiên vang lên. hắn nhíu mày, nhìn thoáng qua tên trên điện thoại, vẫn là ấn nghe.


“Chuyện gì?”


“Bác sĩ Diệp phải không, An An bị đụng vào đầu, rất đau, giờ trực tiếp tới chỗ anh được chứ?”


Đụng vào đầu ? Diệp Lương Nhất kinh ngạc.“Đụng vào đâu?”


“trên cửa.”


Quả nhiên là lơ mơ, Diệp Lương Nhất nhướn mày, “Trực tiếp đưa cô ấy đến phòng tôi.”


“Làm sao vậy? Có bệnh nhân?” hắn vừa ngắt điện thoại, Chung Vận liền hỏi.


“Ừ, việc nhỏ thôi, tới phòng tôi đi!”


Ba người mới vừa ngồi trong phòng Diệp Lương Nhất không lâu, Lý Duyệt Nhiên liền đỡ Trần An An đi vào.


Lúc này trên đầu Trần An An đã sưng thành một cục như quả trứng gà, trên khuôn mặt nho nhỏ của cô nhìn thật buồn cười.


“An An?” Tuy rằng Trần An An che mặt, nhưng Chu Tề vẫn liếc mắt một cái liền nhận ra cô, hắn vội vàng đi tới, cúi đầu nhìn trán Trần An An, nhất thời cảm thấy hết hồn, “cô đụng vào đâu thế? Sao nghiêm trọng vậy!”


“trên cửa.” Trần An An ôm đầu buồn phiền nói, ngay cả tóc đuôi ngựa bình thường cong cong cũng như mất đi sức sống, xõa trên vai.


Cô ngẩng đầu lên nhìn sang Diệp Lương Nhất, đáng thương hề hề khụt khịt, “Bác sĩ Diệp, thật sự là phiền anh rồi.” nói xong liền đi đến bên người Diệp Lương Nhất.


Nhưng mà đầu của cô choáng váng, lúc này Lý Duyệt Nhiên lại buông tay, bước một bước thân mình lập tức lung lay, không xong một cái, trực tiếp ngã vào trong lòng Chu Tề.


Lúc này Chu Tề cố kìm nén cao hứng, chạy nhanh giúp đỡ cô đi đến bên người Diệp Lương Nhất, cho cô ngồi xuống ghế dựa, “Lương Nhất, cậu nhanh lại xem, đụng thế này….”


Ở một bên Chung Vận hứng thú nhìn một màn này, cong khóe môi, bỗng nhiên nói với Chu Tề: “Chu Tề, là bạn gái anh à, xem anh đau lòng kìa.”


Nếu là bình thường, cô cũng không nói ra như vậy. Nhưng mà vừa rồi Chu Tề trêu chọc cô và Diệp Lương Nhất, hơn nữa quan tâm trong mắt Chu Tề không hề giả, nên cô mới nói thẳng ra.


“Đừng nói bừa!” Chu Tề thấp giọng cảnh cáo, khuôn mặt luôn luôn ôn nhuận lại có chút cứng ngắc. Nhìn Trần An An, xác định cô không chú ý tới những lời này, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.


“Đụng vào cửa? thật không thể tin nổi, Trần An An.” Diệp Lương Nhất vừa xoa xoa lên trán cô, vừa lạnh lùng chế giễu.


“Đau, bác sĩ Diệp anh nhẹ chút! Đau!” Trần An An bị hắn dùng sức nhấn một cái như vậy, nước mắt vừa mới nhịn xuống nhất thời lại trào lên.


“Cho cô ngốc!” Miệng Diệp Lương Nhất thì nói hung hăng, nhưng lực đạo trên tay lại giảm nhẹ.“Choáng váng đầu đúng không? Có buồn nôn không?”

“Cho cô ngốc!” Miệng Diệp Lương Nhất thì nói hung hăng, nhưng lực đạo trên tay lại giảm nhẹ.“Choáng váng đầu đúng không? Có buồn nôn không?”


“không......” Trần An An suy nghĩ trong chốc lát lại nói: “không, có......”


“Rốt cuộc có hay không?”


“Vừa mới ở trên taxi thì có, đến bệnh viện lại không.”


“Ừ, vậy không có việc gì.”


Lý Duyệt Nhiên nóng nảy, “Bác sĩ, chụp phim cho An An đi, An An là bị người ta đẩy đập vào cửa, đụng rất mạnh, vạn nhất có vấn đề thì làm sao bây giờ?”


Diệp Lương Nhất ngừng lại một chút, cúi đầu nhìn Trần An An, “Đánh nhau với người ta?”


Trần An An chưa kịp trả lời, Lý Duyệt Nhiên đã nói trước, “không phải, là vì chuyện của tôi, tóm lại vẫn nên chụp đi!”


“Xác định hiện tại không choáng váng?” Diệp Lương Nhất hỏi lại một lần.


“Ừm.” Trần An An lắc lắc đầu, vô cùng khẳng định.


“không sao cả, đầu rất cứng rắn.” Diệp Lương Nhất hiếm khi hứng thú nói giỡn. Lấy một lọ thuốc mỡ cẩn thận bôi lên trán Trần An An.


Lý Duyệt Nhiên vẫn lo lắng, há miệng định nói gì đó, chợt nghe thấy Diệp Lương Nhất nói với Trần An An: “Đêm nay tôi qua đó ngủ, thuận tiện quan sát một chút.”


Lời này vừa nói ra, mọi người trong phòng nhất thời đều đổi sắc.


Thân thể Trần An An cũng cứng đờ, “không cần, không cần, anh đừng tới.”


Diệp Lương Nhất hừ lạnh, “Nhà của tôi tôi không tới được?”


Trần An An: “Vậy, vậy anh đến đi.”


Lý Duyệt Nhiên là người đầu tiên lấy lại tinh thần, cô đẩy đẩy Trần An An, không dám tin hỏi, “Hai người...... hai người sống chung?”


Trần An An vội vàng lắc đầu, “không phải! Mình ở nhà anh ấy!”


Cô nháy mắt mấy cái, nhìn tất cả mọi người trong phòng đều là một bộ dáng cứng ngắc, nghĩ mình chưa nói rõ ràng, liền thêm một câu, “Đêm qua mình vừa mới chuyển đến nhà anh ấy!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận