Cô Ngốc, Cởi Áo Ra


Dưới ánh sáng lờ mờ, đôi mắt sáng quắc của hắn nhìn về cô chằm chằm, dừng trên mặt cô, dường như muốn chờ đợi câu trả lời chân thực.


Trái tim Trần An An nhất thời bùm bùm nhảy dựng lên, khuôn mặt cũng nháy mắt đỏ bừng, không biết nói cái gì mới phải, một hồi lâu mới lắp bắp: "Diệp, bác sĩ Diệp…..”


“Làm bạn gái của tôi.” Diệp Lương Nhất vẫn nhắc lại năm chữ kia, trên khuôn mặt anh tuấn không nhìn ra một chút biểu tình.


Đâu óc Trần An An thực loạn, trong chốc lát thì nghĩ có phải bác sĩ Diệp là đang thổ lộ với cô hay không, một hồi lại nghĩ bác sĩ Diệp sao có thể thích cô, kết quả là nửa ngày cũng không trả lời Diệp Lương Nhất.


Diệp Lương Nhất cũng không vội, cứ lẳng lặng ngồi đó, cầm lấy tay cô, chờ cô trả lời.


Lúc này Trần An An ngay cả ngẩng đầu nhìn Diệp Lương Nhất cũng không có dũng khí, cô rũ mắt xuống, lông mày không ngừng chớp chớp, cảm thấy hai má ngày càng nóng, trái tim tưởng như nhảy cả ra ngoài, tay chân khẩn trương sắp cứng ngắc.


Cô vụng trộm nâng mắt nhìn thoáng qua Diệp Lương Nhất, hắn vẫn duy trì bộ dáng lạnh như băng, giống như vừa rồi không phải hắn nói làm bạn gái của tôi, mà là chẩn đoán bệnh tình ở bệnh viện.


Lạnh lùng, không một chút dịu dàng.


Trần An An không biết làm sao, bỗng nhiên nghĩ đến câu nói kia của Lý Duyệt Nhiên: Đàn ông đều không thể tin.


“Diệp, bác sĩ Diệp, tôi…..”


“Cô đừng hiểu lầm.” Cô vừa mới cố lấy dũng khí nói với hắn, đã bị thanh âm mang theo khí lạnh của Diệp Lương Nhất cắt ngang, “Chỉ là diễn cho mẹ tôi xem mà thôi.”


Hô hấp của Trần An An cứng lại, “Cái gì, có ý gì?”


“Rất đơn giản.”


Diệp Lương Nhất buông tay cô ra, không chút để ý gạt gạt mấy sợi tóc lộn xộn trên trán cô, “Cô giả làm bạn gái của tôi, thỉnh thoảng đến nhà tôi lộ diện là được.”


Thì ra là như vậy….. trong lòng Trần An An bỗng nhiên dâng lên từng trận chua chát, giống y như là nước mơ ngâm, chua xót gần như làm cho cô không chịu nổi.


Cô lắc đầu, “Tôi không làm, tôi không gạt người. Anh tìm người khác đi.” Nói xong cô đột nhiên mở cửa xe đi xuống.


Diệp Lương Nhất cũng theo xuống xe, không nhanh không chậm theo sau Trần An An đang hốt hoảng chạy đi, “Cô không làm cũng được.”


Bước chân Trần An An dừng một chút, quay đầu nhìn hắn.


Diệp Lương Nhất mặc áo choàng màu đen, thân hình cao ngất, khí chất lỗi lạc, lại lạnh lùng, không có một chút biểu tình.


Hắn chậm rãi đi tới trước mặt Trần An An, “Tôi sẽ nói với mẹ tôi, chúng ta đang giận dỗi.” Hắn bỗng nhiên cong môi cười xấu xa, “Cô thấy bà sẽ ngồi yên mặc kệ sao?”

Hắn chậm rãi đi tới trước mặt Trần An An, “Tôi sẽ nói với mẹ tôi, chúng ta đang giận dỗi.” Hắn bỗng nhiên cong môi cười xấu xa, “Cô thấy bà sẽ ngồi yên mặc kệ sao?”


Trần An An cả kinh lui về phía sau một bước. “Anh, sao anh có thể như vậy?”


Diệp Lương Nhất nhướn mày nhìn cô.


“Không, tôi không làm” Trần An An tức giận, trong mắt to phủ kín một tầng hơi nước, “Nếu mẹ anh tới tìm tôi, tôi sẽ nói tất cả đều là giả! Tôi căn bản không phải bạn gái anh, chỉ là bệnh nhân của anh mà thôi!”


“Muộn rồi.” Diệp Lương Nhất lạnh lùng hộc ra hai chữ, “Đêm qua lúc tôi thay quần áo cho cô, đã bị mẹ tôi nhìn thấy.”


Trần An An chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, há miệng thở dốc, miễn cưỡng mới phát ra thanh âm, “Cái gì, cái gì?”


Diệp Lương Nhất nhẹ nhàng đưa tay điểm điểm cái trán của cô, “Cho nên cô vẫn không rõ? Tôi sẽ nói cho cô.” Hắn cúi người xuống ghé vào bên tai Trần An An, mang theo nhiệt độ cơ thể và hô hấp nóng rực phả lên tai cô, “Bà cho là chúng ta đã làm, yêu!”


Hai âm cuối cùng, hắn kéo dài, giống như cố ý cường điệu, khiến toàn bộ xấu hổ giấu ở đáy lòng Trần An An kích phát ra ngoài.


“Không, tôi không muốn làm…..” Trần An An cúi đầu, nước mắt cũng chảy ra, “Thật vô lý, vô lý…..”


“Khóc cái gì.” Diệp Lương Nhất nâng cằm Trần An An lên, ngón tay lạnh như băng lau đi từng chút nước mắt trên mặt cô, “Chỉ vì cấp bách quá mà thôi.”


Trước khi Trần An An cự tuyệt, hắn đã tiếp tục nói: “Hơn nữa cô không cần đi tìm phòng, tôi có một phòng gần công ty cô, cho cô ở, coi như là thù lao.”


Đây là lần đầu tiên Trần An An nghe thấy Diệp Lương Nhất nói nhiều như vậy, cô thà rằng hắn giống bình thường, cái gì cũng không nói.


Trần Anh An nghiêng đầu né tránh tay hắn, hạ mi mắt, “Tôi không thể…..”


“Cô quên ba cô bị bệnh?” Diệp Lương Nhất bỗng nhiên mở miệng nói: “Nếu cô nói cho ông ấy, cô có bạn trai, để ông ấy đến đây xem xét, thuận tiện đi kiểm tra sức khỏe, cô cảm thấy ông có đồng ý không?”


Thân mình Trần An An cứng đờ, lời cự tuyệt đến bên miệng đành nuốt xuống, nghẹn ngào không nói lên lời.


Thanh âm Diệp Lương Nhất trầm thấp, thoáng bớt đi chút lạnh lùng, mang theo mười phần dụ dỗ, “Hơn nữa tôi là bác sĩ, có thể tự mình làm kiểm tra cho ba cô.”


Ban đêm ở ngoại thành tây, tiếng ồn ào không dứt, tiếng người, còn cả tiếng còi xe.


Trần An An và Diệp Lương Nhất đứng đối mặt, lại không nói một tiếng nào. Ngay cả tiếng tạp âm xa xa cũng không thể phá vỡ không khí giằng co lúc đó.


“Được.” Trầm mặc vài giây, Trần An An đột nhiên ngẩng đầu, lau đi khuôn mặt còn ướt nước mắt, nhìn Diệp Lương Nhất, “Tôi đồng ý.”


Biểu tình cứng ngắc trên mặt Diệp Lương Nhất lúc này mới hơi thả lỏng xuống, “cô yên tâm, tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của cô, chỉ ba tháng, ”

Biểu tình cứng ngắc trên mặt Diệp Lương Nhất lúc này mới hơi thả lỏng xuống, “cô yên tâm, tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của cô, chỉ ba tháng, ”


Hắn giơ ba ngón tay, “Ba tháng sau chúng ta liền chia tay.”


Thân thể Trần An An run lên, nhỏ giọng nói câu được.


Diệp Lương Nhất dường như đã sớm chuẩn bị, nửa đêm liền đưa Trần An An cùng hành lý thu dọn đầy đủ tới nhà của mình.


Phòng rất lớn, Trần An An đột ngột từ một phòng nhỏ hẹp chuyển đến nơi rộng như vậy thì có chút ngỡ ngàng.


Bên trong đồ dùng đầy đủ, phòng bếp rộng rãi, phòng ngủ nhiệt độ ổn định hai mươi sáu độ, giường vừa êm vừa lớn, Trần An An vẫn cảm thấy chưa quen.


Đưa Trần An An vào phòng xong, Diệp Lương Nhất không ở lại lâu, hướng dẫn cô sử dụng một vài thứ, liền chuẩn bị trở về.


đang lúc sắp đi ra, lại bị Trần An An gọi lại, “Bác sĩ Diệp.”


Hắn quay đầu nhìn cô, khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn hơi hơi ngẩng, mắt to trong suốt nhìn thẳng hắn, “Chúng ta chỉ có ba tháng, ”


Nghĩ nghĩ, Trần An An lại cường điệu một chút, “Tối đa trong ba tháng, anh phải giúp ba tôi kiểm tra sức khỏe.”


Diệp Lương Nhất nắm chặt tay cầm cánh cửa, vốn là khuôn mặt không có biểu tình gì càng thêm lạnh như băng, trong lòng không hiểu sao cũng bắt đầu khó chịu, “Biết rồi.”


Diệp Lương Nhất đi rồi, Trần An An vọt vào phòng tắm tắm nước ấm, cái này đối với cô mà nói tuyệt đối là xa xỉ, bình thường cô chỉ dám đun một ấm nước nóng để tắm thôi.


Cứ như vậy đi, gạt người thì gạt người, chỉ ba tháng, kiên trì ba tháng thôi. Chỉ cần ba cô có thể đến bệnh viện kiểm tra sớm một chút, bảo cô làm cái gì cũng được.


Có gì mà không tốt, còn có phòng ở miễn phí. Buổi sáng cô không cần dậy lúc năm giờ, buổi tối cũng không cần lo lắng đề phòng về nhà.


Thấy thế nào cũng là cô được lợi. Trần An An lau khô người, mặc áo ngủ trèo lên giường. Lần đầu tiên có được ưu đãi như thế lại trằn trọc không ngủ được.


Ngày hôm sau, Trần An An mang đôi mắt thâm quầng đi làm, gặp Lý Duyệt Nhiên, sớm đã không thấy trạng thái đau khổ như tối qua, gọn gàng xinh đẹp, đẹp đến động lòng người. So sánh hai người, Trần An An ngược lại càng giống thất tình hơn.


“An An này, sao hôm nay cậu không nhéo lại.” Lý Duyệt Nhiên cười tủm tỉm đỡ lấy bả vai Trần An An, nhéo nhéo khuôn mặt cô.


Trần An An trừng mắt giật mình nhìn Lý Duyệt Nhiên, gần như không nói nên lời. Duyệt Nhiên...... Sao lại vui vẻ thế? Sao có thể nhanh như vậy?


“Được rồi, biết mắt cậu to rồi, đừng trừng nữa.” Lý Duyệt Nhiên thu hồi tay, ngồi bên cạnh Trần An An.“không phải chỉ là một người đàn ông thôi sao, không đáng để mình đi tìm cái chết, lão nương vẫn sống tốt!”


“Vậy, vậy là tốt rồi......” Trần An An sững sờ nháy mắt mấy cái. Năm năm tình cảm, cho dù Duyệt Nhiên đã tức giận rồi thất vọng, cũng sẽ không nhanh như vậy liền quên sạch.

“Vậy, vậy là tốt rồi......” Trần An An sững sờ nháy mắt mấy cái. Năm năm tình cảm, cho dù Duyệt Nhiên đã tức giận rồi thất vọng, cũng sẽ không nhanh như vậy liền quên sạch.


Giải thích duy nhất chính là cô đang mạnh mẽ chống đỡ. Trần An An nhìn ý cười dạt dào trên mặt Lý Duyệt Nhiên, trong chớp mắt ngay cả mũi cũng chua xót lên.


“Duyệt Nhiên, có người tìm cô!” Đằng sau, một đồng nghiệp bỗng nhiên nhìn về phía Lý Duyệt Nhiên kêu lên.


Lý Duyệt Nhiên sửng sốt, quay đầu lại.


Đường Niên đang đứng ở cửa nhìn cô, râu ria xồm xoàm so với bộ dáng bình thường sạch sẽ ôn nhu thực giống hai người khác nhau.


Trong lòng cô cười lạnh, trên mặt cũng không lộ chút gì, vừa cảm ơn đồng nghiệp, vừa lôi kéo Đường Niên ra khỏi văn phòng.


Trần An An vừa thấy Đường Niên đến, trong lòng bỗng nhiên liền nổi lên một cơn tức giận vô cớ. Nhớ tới những lời vô liêm sỉ hắn đã nói với Duyệt Nhiên, làm thế nào cũng ngồi không yên được, Lý Duyệt Nhiên vừa đi ra ngoài, cô cũng liền theo sau.


“Duyệt Nhiên, anh sai rồi.” Trong mắt Đường Niên là hối hận sâu sắc, phối hợp với bộ dáng sa sút kia, có vẻ đặc biệt đáng thương, “Em tha thứ cho anh một lần, anh liền thề một lần.”


Hắn đau khổ che mặt, “Anh yêu em, cho tới bây giờ cũng chưa từng thay đổi, với cô gái kia chỉ là......”


“Anh cảm thấy hiện tại anh có gì đáng giá để tôi yêu?” trên mặt Lý Duyệt Nhiên lộ vẻ châm chọc, “Giường của anh tôi cũng ngại bẩn!”


“Duyệt Nhiên!” Đường Niên gắt gao nắm lấy tay Lý Duyệt Nhiên, “Chúng ta đã yêu nhau năm năm, công ty đã đồng ý điều anh đến công ty con ở thành phố A, anh biết em giận anh, em đánh anh đi! Đánh thế nào anh cũng không phản đối!”


Hắn ta gần như phát khóc, thanh âm cũng có chút khàn khàn, “Anh, anh cho tới bây giờ không hề phản bội em, chỉ là...... có đôi khi thật sự nhịn không được, mà em lại không ở bên cạnh, cho nên......”


Lý Duyệt Nhiên muốn rút tay về nhưng mà không thể giãy ra được, chỉ có thể để mặc hắn nắm như vậy. cô lạnh lùng nhìn Đường Niên, giọng nói như mang theo băng giá, “Đường Niên, anh có biết, đàn ông với tôi, một lần bất trung trăm lần không cần.”


Thân mình Đường Niên cứng đờ, há mồm vừa muốn nói gì, bỗng nhiên trong mắt bừng sáng, nhìn Trần An An đang lo lắng bước tới, “An An, em giúp anh khuyên Duyệt Nhiên đi, cô ấy luôn nghe lời em! Bọn anh đi đến bây giờ thật sự không dễ dàng.”


Tính cách Trần An An luôn luôn rất tốt, cho tới bây giờ chưa từng căng thẳng với người khác, luôn ngây ngô, khi người khác xin giúp đỡ nếu có thể đáp ứng tuyệt đối không từ chối.


Nhưng mà lần này, cô lại trực tiếp đi đến giữa Đường Niên và Lý Duyệt Nhiên, trực tiếp cầm tay Lý Duyệt Nhiên trong tay Đường Niên rút ra.


Ngẩng đầu nhìn Đường Niên gằn từng chữ: “Về sau không bao giờ cho phép anh khi dễ Duyệt Nhiên.” nói xong liền kéo Lý Duyệt Nhiên trở lại văn phòng.


Đường Niên lại giống như dã thú bị xâm phạm lãnh thổ, nhìn Lý Duyệt Nhiên xoay người trong nháy mắt liền mất đi lý trí, hắn đỏ mắt vọt lên, bất thình lình đưa tay dùng sức đẩy Trần An An về phía trước.


Chủ ý của hắn không phải là Trần An An lôi kéo Lý Duyệt Nhiên, lại đánh giá sai sức lực của mình. Thân mình Trần An An bị lực đẩy bất ngờ, rầm một tiếng liền đập đầu vào cửa phòng làm việc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận