Cô Ngốc, Cởi Áo Ra


“Con trai, này......làm sao vậy? An An...... con bé......” Nhìn Diệp Lương Nhất cõng Trần An An, Diệp phu nhân lắp bắp kinh hãi, vội vàng mở cửa cho hai người vào.


Bình thường bác sĩ Diệp luôn lạnh như băng tuấn tú, nay lại thực chật vật, tóc bị nắm rối bù, kính mắt lệch trên sống mũi cao thẳng, xem ra sắp rơi xuống rồi.


Mà móng vuốt của Trần An An còn đang trên đầu, trên mặt thì bị sờ loạn.


Diệp Lương Nhất cũng không trả lời, nghiêng đầu né tránh tay Trần An An, đi thẳng lên lầu.


Diệp phu nhân vừa thấy Diệp Lương Nhất không để ý tới bà, lập tức nóng nảy, trực tiếp theo đi lên, “Lương Nhất, rốt cuộc làm sao vậy? Hai đứa...... hai đứa không phải đang hẹn hò sao, An An......”


nói đến đây lại đột nhiên ngừng lại, Diệp phu nhân mở to hai mắt, giống như bỗng nhiên hiểu được cái gì, vừa mừng vừa sợ chỉ vào Diệp Lương Nhất hỏi: “An An uống rượu?”


Diệp Lương Nhất gật đầu, hắn đã mệt ngay cả hơi sức mở miệng cũng không có, không ngờ bình thường người giống như con thỏ, uống rượu xong lại có lực phá hoại lớn như vậy! Có thể đem cô bình yên vô sự vào đến nhà, hắn thực bội phục chính mình!


Diệp phu nhân đi theo lên lầu, liếc mắt nhìn trên giường một đống lộn xộn, Trần An An thì đang lầm bầm, lại nhìn Diệp Lương Nhất ngồi ở bên giường tháo cà vạt.


Trong lòng đấu tranh một hồi, cuối cùng vẫn là ý niệm ôm cháu trai chiến thắng.


“Vậy, con chăm sóc cho An An, mẹ đi ngủ đây.” Diệp phu nhân lui về phía sau vài bước, rầm một tiếng đóng cửa phòng lại. Con cháu đều có phúc của con cháu, có một số việc...... bà cũng không thể quản.


“Trần An An, tỉnh tỉnh!” Diệp Lương Nhất lấy ra gói thuốc mua ở trên đường, vỗ nhẹ nhẹ vào mặt Trần An An.


Đầu óc Trần An An mơ hồ, toàn thân cũng ngứa, cô cong lưng ở trên giường cọ cọ, tay thì đẩy Diệp Lương Nhất ra.


Diệp Lương Nhất nhíu mày, khuôn mặt anh tuấn càng lạnh như băng. Ngồi ở bên cạnh Trần An An suy nghĩ vài giây, bỗng nhiên bỏ thuốc sang một bên, trực tiếp đem Trần An An từ trên giường túm dậy.


“Ngồi dậy uống thuốc!” Trần An An bị dị ứng cồn tuy rằng không nghiêm trọng, nhưng cũng không thể khinh thường. Lúc bắt đầu trên người chỉ nổi chấm đỏ, hiện tại đã sốt nhẹ, phải uống thuốc mới được.


Trần An An mơ mơ màng màng ừ một tiếng, yếu ớt dựa vào trong lòng Diệp Lương Nhất.


“Há mồm!” Ngón tay thon dài hơi lạnh của Diệp Lương Nhất đặt lên môi cô, thấp giọng ra lệnh.


Trần An An lúc này thật nghe lời, ngoan ngoãn há miệng ra. Diệp Lương Nhất thấy thế vội vàng nhét hai viên thuốc vào miệng cô, một tay ôm Trần An An, tay kia thì với lấy chén nước ở đầu giường.


“Đắng......” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần An An nhăn lại, cố gắng nuốt, từ nhỏ cô đã quen chịu gian khổ, bởi vậy chưa bao giờ lãng phí này nọ, mặc dù là miệng bị nhét hai viên thuốc đắng đòi mạng, cũng không nỡ nhổ ra.


Còn biết đắng sao! Trong lòng Diệp Lương Nhất hừ lạnh, nhưng mà tay vẫn cẩn thận đưa nước ấm vào miệng Trần An An.


Nước ấm đúng lúc giảm bớt đắng ngắt trong miệng, Trần An An không quan tâm uống hai ngụm lớn, lúc này biểu tình trên mặt mới thả lỏng một chút.

Nước ấm đúng lúc giảm bớt đắng ngắt trong miệng, Trần An An không quan tâm uống hai ngụm lớn, lúc này biểu tình trên mặt mới thả lỏng một chút.


Diệp Lương Nhất đem chén nước đặt lại trên bàn, quay đầu thì thấy Trần An An đã mơ mơ màng màng gục đầu vào hõm vai mình.


Hắn nhíu mày đem Trần An An túm lên, do dự vài giây liền bắt đầu cởi quần áo của cô.


Dị ứng cồn không chỉ phải uống thuốc, còn phải bôi thuốc lên người nữa.


Diệp Lương Nhất một tay giúp Trần An An cởi thắt lưng, một tay nhanh nhẹn cởi áo lông của cô.


Lúc cởi đến áo ngực, Diệp Lương Nhất hơi do dự một chút, sau đó mặt không chút thay đổi lại tiếp tục. Nửa người trên của cô gần như đều nổi mẩn đỏ, từng chỗ đều phải bôi thuốc.


“Ngứa......” Trần An An lại hừ hừ một tiếng, mơ mơ màng màng đưa tay định gãi, lại bị Diệp Lương Nhất đè lại.


Nửa người hắn đặt ở trên người Trần An An, để ngừa cô lại đưa tay ra gãi, hai tay lại duỗi sang bên kia mở thuốc, nặn thuốc ra tay bôi lên người Trần An An.


Bỗng đằng sau, cửa lại rầm một tiếng bị đẩy ra! Diệp Lương Nhất quay lại, chính là mẹ hắn đang khiếp sợ há miệng đứng ở cửa nhìn bọn họ.


Diệp Lương Nhất lập tức đứng lên, kéo chăn qua đắp lên người Trần An An, quay đầu nói: “Mẹ, ......”


“Các con cứ tiếp tục! Tiếp tục đi!” Diệp phu nhân đột nhiên xoay người, xấu hổ đến nóng bừng cả mặt!


Vừa rồi bà ở trong phòng ngủ càng nghĩ càng cảm thấy như vậy không tốt. Tuy rằng bà rất muốn ôm cháu trai, nhưng mà con nhà mình đem cô gái nhỏ say rượu ôm về nhà, muốn làm chuyện xấu, thì thật sự là rất không đạo đức!


Vì thế, bà càng nghĩ càng rối rắm, thật lâu sau, vẫn là đi lên, định đưa Trần An An sang phòng khách, không ngờ vừa mở cửa liền thấy được một màn nóng bỏng như thế!


“Coi như mẹ không nhìn thấy!” Diệp phu nhân vừa nói vừa chạy nhanh ra ngoài đóng sầm cửa lại.


đã phát triển đến bước này, kết hôn cũng không còn xa đâu nhỉ? Nhưng mà, không ngờ con mình lại nóng lòng thế! Diệp phu nhân gần như là bay về phòng.


Tuy rằng lúc trước có chút rối rắm, nhưng xem bộ dáng con mình quen thuộc như vậy, có thể cũng không phải lần đầu tiên. Ừm, vậy thì không cần ngăn cản!


Nhưng mà bà phải chuẩn bị tốt một chút! Vạn nhất...... Vạn nhất cháu trai của bà đã có!


Diệp phu nhân hưng phấn đứng ngồi không yên, suy nghĩ thật lâu, vẫn là không nhịn được cầm lấy điện thoại.


Lương Nhất là đàn ông, khẳng định là suy nghĩ không chu đáo. Hơn nữa bà cũng là phụ nữ, biết phụ nữ khi kết hôn cần cái gì.


Diệp phu nhân vừa hào hứng quay số, vừa nghĩ con dâu nhà bà cũng không thể đón về qua loa được!

Diệp phu nhân vừa hào hứng quay số, vừa nghĩ con dâu nhà bà cũng không thể đón về qua loa được!


Diệp Lương Nhất bận rộn phục vụ Trần An An, không có thời gian nghĩ đến mẹ mình hiểu lầm, hắn bôi thuốc cho Trần An An xong, lại tìm trong tủ quần áo của mình một chiếc áo sơmi cho cô mặc vào. Sau đó không thèm quản cô nữa, để mặc cô nằm ở trên giường mình ngủ say sưa.


Bản thân thì cầm quần áo đi tắm rửa, nước ấm từ trên đỉnh đầu đổ xuống, Diệp Lương Nhất hơi hơi chớp mắt, vuốt nước trên mặt đi.


Lần này thì mẹ hắn hoàn toàn hiểu lầm, nhưng mà đối với hắn ngược lại là chuyện tốt.


Diệp Lương Nhất với lấy sữa tắm trên giá, khóe môi hơi hơi cong lên. Thoát khỏi một đống phiền toái, hiện tại tâm tình hắn thật sự là không tồi.


“Tôi cho cô nợ một lần.” Tắm rửa xong trở lại phòng ngủ, hắn nhìn thoáng qua Trần An An đang ngủ say ở trên giường, từ bên cạnh cô lấy một cái gối và chăn khác, liền ngả lên thảm nằm ngủ.


Tuy rằng là mùa đông, nhưng nhiệt độ trong phòng vẫn đủ ấm, nằm trên sàn ngược lại càng thoải mái.


Diệp Lương Nhất đưa tay tắt đèn ở đầu giường, buổi sáng ngày mai phỏng chừng lại là một trận ác liệt.


Đồng hồ sinh học của Trần An An luôn luôn đúng giờ, mỗi ngày năm giờ sáng sẽ tỉnh lại, căn bản là không cần đặt báo thức.


Cho dù là say rượu thì buổi sáng hôm sau cũng vậy. Mặc dù đầu còn choáng, mí mắt cũng nặng trĩu, Trần An An vẫn kiên định mở mắt.


Nhưng mà vừa mở mắt, cô liền cảm thấy có gì đó không thích hợp.


Giường của mình khi nào thì trở nên mềm mại như vậy? Còn có phòng ngủ, cũng không lạnh như băng, thật ấm áp gần như làm cho cô nghĩ mình ngủ bên cạnh lò sưởi.


Trần An An đưa tay dụi mắt, chân bước xuống giường, không ngờ lại lập tức giẫm lên một cái gì đó mềm mềm.


Trần An An chớp chớp mắt, dùng chân đá đá.


“Vật kia” nhất thời thét lớn một tiếng, tiếp theo, Trần An An liền cảm thấy cổ chân bị một bàn tay chặt chẽ bắt được.


Cô bị dọa tim suýt nữa ngừng đập, đầu óc trống rỗng, mồ hôi lạnh sau lưng túa ra, sém chút nữa khống chế không được hét lên, chân duỗi ra đá văng bàn tay to kia.


“Là tôi, Diệp Lương Nhất.” Ngay lúc này, bên tai Trần An An bỗng nhiên vang lên giọng nam lạnh như băng quen thuộc, tiếng thét chói tai đến bên miệng bị nuốt xuống.


Trần An An khẩn trương nuốt nước miếng, “Bác sĩ Diệp?”


“Là tôi.” Diệp Lương Nhất vừa nói, vừa đứng dậy mở đèn đầu giường.


Lúc này Trần An An mới thấy rõ ràng, người trước mắt đúng là Diệp Lương Nhất.

Lúc này Trần An An mới thấy rõ ràng, người trước mắt đúng là Diệp Lương Nhất.


“Việc này...... bác sĩ Diệp, sao tôi lại......” Trần An An nhìn quanh một vòng, trong thanh âm mang theo chút ngượng ngùng rụt rè.


“cô uống say, tôi không biết địa chỉ nhà cô.” Diệp Lương Nhất từ đầu giường mò tìm kính đeo lên, ngắt lời Trần An An.


“A! Cám ơn anh.” Trần An An xấu hổ hận không thể cúi đầu tìm cái lỗ chui vào. Vậy mà lại say! Thảo nào bạn bè nói cô ngốc! May mắn bác sĩ Diệp là người tốt.


Trần An An thở phào nhẹ nhõm, vừa định nói gì đó, bỗng nhiên nhìn đến quần áo xa lạ trên người mình.


Thân thể cô cứng đờ, lập tức ôm chăn chắn trước ngực mình, “Diệp, Bác sĩ Diệp......” Sắc mặt cô rực hồng, lắp bắp mãi mới nói được một câu, “Của tôi, quần áo của tôi là, là anh thay?”


Sắc mặt Diệp Lương Nhất không đổi, lãnh đạm từ trên xuống dưới nhìn lướt qua Trần An An, “cô bị dị ứng cồn, tôi bôi thuốc cho cô.”


Trần An An mở to mắt, “Dị ứng cồn?”


Diệp Lương Nhất ừ một tiếng, hơi hơi ngửa đầu lên liền thấy cần cổ trắng hồng của Trần An An, dời đi ánh mắt lạnh như băng bổ sung một câu, “Cũng không phải chưa thấy qua, nhưng mà cô yên tâm, đối với phụ nữ khô cằn tôi không có hứng thú.”


Ngượng chết cô mà! Buổi sáng ngồi trên xe buýt đi dạy, mặt Trần An An vẫn còn hồng, chẳng những uống rượu, còn làm phiền bác sĩ Diệp như vậy, cô thật sự là không còn mặt mũi nào!


Về sau nhất định phải tìm cơ hội cám ơn bác sĩ Diệp thật tốt, Trần An An xoa xoa huyệt thái dương, trong lòng nghĩ.


“An An đâu?” Lúc điểm tâm, Diệp phu nhân ở trong phòng tìm một vòng cũng không Trần An An, liền ngẩng đầu hỏi Diệp Lương Nhất ngồi bên cạnh.


“đi rồi.”


“Sáng sớm đã đi rồi?” Diệp phu nhân giật mình buông chiếc đũa xuống, “Hai đứa cãi nhau à? Có phải An An tức giận hay không?”


“không phải.” Diệp Lương Nhất lập tức chặt đứt tưởng tượng của mẹ mình, “cô ấy đột nhiên có việc.”


“thật sao?” Diệp phu nhân có chút nửa tin nửa ngờ, “Vậy sao con không đưa con bé đi?”


“cô ấy nói không cần.”


“Vậy cuối tuần sau con bé còn đến không?”


Diệp Lương Nhất đang gắp thức ăn ngừng một chút, qua vài giây mới lạnh lùng nhả ra một chữ, “Đến.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận