Cô Độc Chiến Thần


- ... Nhưng mà, lần chiến đấu này có một số người mắc sai lầm không tuân theo quân lệnh.


Khang Tư mặt lạnh nói.


Nghe đến đó, mọi người đều biết kế tiếp là đến các quyết định xử phạt, mọi người đều ở âm thầm hy vọng tên của mình không bị Khang Tư nhắc tới.


- Lôi Đặc, Lôi Khải quên mất trách nhiệm chỉ huy, khiến thủ hạ toàn quân chết hết, tội phải chém.


Khang Tư vừa nói xong, tất cả mọi người đều biến sắc, Do An lại càng hoảng sợ hơn.


Thân tín của Khang Tư cũng phải xử trảm, mình chỉ vừa mới chuyển thành dân binh, chẳng phải là cần trị nặng hơn sao?


Âu Khắc cùng bọn thân vệ định mở miệng khuyên can, nhưng chưa có hành động đã nghe Khang Tư nói tiếp:


- Nhưng do hai người đã anh dũng giết địch, lập được nhiều chiến công, luận công bù tội, hạ xuống phạt đánh hai mươi roi.


Nghe Khang Tư tuyên bố, mọi người nhẹ cả người. Tuy nhiên hai mươi roi cũng không phải là chuyện đùa, thân thể không tốt có thể mất mạng như chơi.


Sắc mặt Do An cũng khôi phục được một chút huyết sắc.


Dựa theo tội của mình thì bị đánh là cùng? Mình nhiều nhất chỉ là làm trái với quân lệnh, có thể cũng không mang đến tổn thất, chắc chắn sẽ không nặng bằng Lôi Đặc, Lôi Khải.


Quả nhiên giống như Do An suy nghĩ, Khang Tư tiếp tục nói:


- Đại đội trưởng dân binh Do An, không tuân quân lệnh tự tiện hành động, theo luật phải chém, nhưng bởi vì không tổn thất lớn cho quân đội, đồng thời cũng chặn được đường lui của địch quân khiến cho quân địch chui vào vòng vây, giúp quân ta tiêu diệt hoàn toàn quân địch, lập được chiến công, công trừ tội, hạ xuống phạt đánh mười roi.


Nghe nói như thế, Do An đang thấp thỏm bất an tâm lập tức thả lỏng, như vậy hắn cũng chỉ nhận mười roi thôi, cho nên hắn ngăn mấy thân tín đang muốn kháng nghị lại, bước nhanh đi ra, đến trước mặt Khang Tư quỳ xuống.


- Thuộc hạ nguyện chịu hình phạt.


Đang ngây ngốc không biết thế nào để đáp lời, Lôi Đặc, Lôi Khải bị Âu Khắc đá mấy đá nhắc nhở, liền vội vàng cũng hướng Khang Tư quỳ xuống, cho biết mình nguyện ý tiếp thu hình phạt.


Khang Tư mặt không chút thay đổi vung tay lên:


- Thi hành!


Bọn thân vệ lập tức đi lên mấy người, đem Lôi Đặc, Lôi Khải, Do An kéo đến chỗ đất trống, đặt lên giá, kéo áo ba người bọn họ lên, trói hai tay giơ lên trên đầu, sau đó lớn tiếng đếm đếm thi hành hình phạt.


Không nói tới Lôi Đặc, Lôi Khải hai người, Do An không ngờ cũng có thể cắn răng không kêu một tiếng. Người này tâm cơ rất mạnh, dù sao bất kể thế nào đều là bị đánh, không bằng ở trước mặt mọi người biểu hiện sự kiên cường của mình, tin tưởng sẽ có nhiều người nhìn mình tốt hơn.


Bọn thổ phỉ đang ngồi giữa quảng trường, yên lặng nhìn cảnh xử phạt trước mắt.


Ni Nhĩ nhỏ giọng hỏi Cung Tá Đôn:


- Đại nhân liệu có thể nổi giận đem chúng ta đi giết không? Chúng ta chỉ thần phục mà không đầu hàng liệu có làm cho đại nhân nổi giận không?


- Tập quán của Đế quốc Áo Đặc Mạn không giống trên bán đảo chúng ta. Đại nhân có thể không rõ lắm thần phục là chuyện gì, bất quá ta tin rằng, đại nhân nhất định sẽ đối đãi tốt với chúng ta. Tuy nhiên ta cũng không dám cam đoan sẽ có chuyện gì xãy ra. Cứ nhìn xem kế tiếp đại nhân có thể hay không làm trò.


Cung Tá Đôn nhẹ giọng nói.


- Diễn trò? Chắc là vậy, dựa theo tội trạng của bọn họ, trực tiếp chém chết là được, không ngờ lại dùng hình phạt đánh roi? Thật đúng là diễn trò rồi.


Ni Nhĩ tràn đầy khinh thường nhìn ra nơi hành hình.


Cung Tá Đôn bất đắc dĩ cười nói:


- Ta không phải nói đây là diễn trò, chỉ nói tập quán ở đây khác bên chúng ta, ở đây bọn họ chú trọng công trận, nếu như không có tổn thất lớn mà lập được nhiều công lao, đế quốc quân sẽ không bị xử tử. Ta nói là đại nhân có thể sắp sửa diễn một vở kịch.


- Ngươi đối với tập quán của đế quốc có vẻ quen thuộc đấy, có phải đã sớm nghiên cứu những tình huống này rồi không?


Ni Nhĩ nghi ngờ hỏi, đột nhiên chợt hiểu ra nói nhỏ: “Ngươi nói đại nhân tự mình đóng kịch?”


- Cứ nhìn sẽ biết có phải là đóng kịch hay không. Nếu phải, chứng tỏ đại nhân là người có nhiều tâm kế, tính mệnh chúng ta chắc được đảm bảo. Nếu không phải, thì hắn là người rất kiêu ngạo, chúng ta có toàn mạng hay không cũng khó nói lắm.


Cung Tá Đôn thở dài nói.


Nghe thế vẻ mặt của Ni Nhĩ cũng rất khổ sở.


- Hy vọng đại nhân là người có tâm kế, còn nếu ngài là một chủ công cao ngạo, những thần hạ như chúng ta không biết sẽ xong đời khi nào.


Cung Tá Binh xen mồm hỏi:


- Tam thúc, các ngươi đang nói cái gì? Thế nào ta nghe không hiểu?


- Rồi ngươi sẽ biết. Ôi! Không biết ta mạo hiểm đem ngươi đi theo lần này có đúng không đây?


Cung Tá Đôn yêu thương nhìn Cung Tá Binh nói.


Nghe thế, chú bé Cung Tá Binh chỉ mới mười một, mười hai tuổi ánh mắt mê hoặc, nhìn chằm chằm không biết nghĩ gì.


Thấy đã xử phạt xong, Khang Tư không tuyên bố giải tán mà tiếp tục nói:


- Khang Tư - Lôi Luân Đặc, thân làm chủ soái, nhưng vứt bỏ chức trách, dùng thân phận binh lính nhảy vào chiến trường, làm cho thân vệ tuỳ tùng tráng liệt hy sinh, như thế là đã không làm tròn chức trách, tự ý hành động, nên phải bị xử phạt năm mươi roi, hiệu lực ngay.


Khang Tư nói xong lập tức cởi áo, lộ ra những vết sẹo dày đặc trên thân thể, đi tới bên chiếc chiếc ghế dùng để xử phạt.


Mọi người đều thất kinh, Tương Văn cùng Uy Kiệt định xông lên phía trước ngăn cản, bất quá bị Âu Khắc chặn lại.


- Không nên làm cho đại nhân mất đi cái cơ hội thu phục lòng quân.


Nghe nói như thế, nhóm người Tương Văn đều sửng sốt.


Tương Văn có chút chần chờ nói:


- Cho dù như vậy, cũng không cần đến năm mươi roi! Đại nhân làm thế nào chịu được!


Âu Khắc lắc đầu:


- Hiện tại không nên đi khuyên can đại nhân, như vậy sẽ làm cho uy tín đại nhân giảm đi! Bởi vì chỉ cần chúng ta lên tiếng, mọi người sẽ cho là đại nhân đang diễn kịch.


Nghe nói thế mọi người im lặng không lên tiếng nữa.


Lôi Đặc, Lôi Khải, vẻ mặt xấu hổ đau lòng nhìn Khang Tư, bọn họ cho rằng nếu như không phải mình vứt bỏ trách nhiệm chỉ huy, thân vệ chiến đấu sẽ không bị hy sinh toàn bộ, đại nhân cũng không cần chịu phạt, trong đầu bọn họ, lần đầu tiên có ý niệm mình nên học tập để trợ giúp đại nhân quản lý thân vệ tốt hơn.


Do An đang nhịn đau, vẻ mặt sùng kính, vô cùng bội phục Khang Tư.


Vì thu phục lòng người, không ngờ dám chịu bị đánh năm mươi roi, là hắn khinh thường hay là tự ngạo? Hắc hắc, lão tử bị mười roi đã muốn chết muốn sống rồi, hy vọng ngươi bị năm mươi roi có thể chịu được, nếu không thì tuồng vui này ngươi không diễn được rồi.


Ni Nhĩ hướng Cung Tá Đôn cười nói:


- Xem ra tánh mạng chúng ta giữ được rồi, bất quá, hắn thật đúng là dám làm sao, chẳng lẽ hắn không biết năm mươi roi đủ để đem người đánh cho thành thịt vụn?


Cung Tá Đôn nhìn chằm chằm vào vết thương trên người Khang Tư, không đáp lại.


Khang Tư không có để ý việc mọi người cho rằng hiện tại mình đang diễn trò để thu phục lòng người. Hắn chỉ nghĩ tới việc cần phải trừng phạt mình vì đã quên mất chức trách khi chiến đấu.


Khang Tư có chút cảm thán, trước kia mình là Thống soái đại quân, mặc dù cũng rất muốn xung phong hãm trận, nhưng có bộ hạ khuyên can, mình còn có thể an phận thực hiện chức trách.


Bây giờ không có ai khuyên can, mình không ngờ lại bắt đầu trở lại thói quen xung phong ngày trước. Nếu mình vẫn còn là một tiểu binh tính toán sáng tạo truyền kỳ, thì không có chuyện gì, nhưng hiện tại có rất nhiều người đi theo mình, nếu như bởi vì cái nguyên nhân này mà làm cho bọn họ chịu tổn thất, mình sẽ hối hận suốt đời.


Lần này xử phạt mình, chính là nhắc nhở, phải nhớ kỹ chức trách của mình!


- Mau trói ta lại, thi hành xử phạt!


Khang Tư lạnh giọng nói, mấy người thân vệ đang đứng gần bên định rút lui, nhưng thấy Khang Tư trừng mắt, vội vàng tiến đến, đem hai tay Khang Tư trói lại.


Tên thân vệ hai tay cầm roi run rẫy không ngừng. Giơ lên hạ xuống mấy lần vẫn không đánh xuống được.


Cảm giác được tâm tình của tên thân vệ, Khang Tư lạnh giọng nói:


- Thi hành mệnh lệnh, nếu không, hủy bỏ thân phận thân vệ của ngươi!


Tên thân vệ giật mình, trong lòng tự biết, hủy bỏ thân phận thân vệ, chính là một lần nữa mình biến thành nô lệ, mình cho dù chết cũng không muốn trở thành nô lệ lần nữa!


Cho dù đánh Đại nhân xong bị xử tử, mình cũng vẫn còn thân phận thân vệ; không đánh, liền biến thành nô lệ, nếu như vậy, thì liều mạng thôi!


Tên thân vệ cắn răng giơ roi lên.


- Một, hai, ba... Ba mươi, ba mốt, ba hai...


Vốn đang nghĩ: “Khang Tư diễn trò” bọn binh lính cùng bọn thổ phỉ tù binh nhìn Khang Tư đang chịu hình một cách thực sự, tấm lưng huyết nhục tung toé, mọi người bắt đầu thấy trong lòng run rẩy.


Khang Tư không kêu lên một tiếng, chỉ khi roi đánh lên người, gương mặt mới nhăn lên một cái mà thôi, nếu như không là như thế, nhìn ánh mắt của hắn tưởng như không có chuyện gì xảy ra.


- Đại nhân cũng quá độc ác, coi như là thu phục lòng người, cũng không cần chịu hình phạt nặng như thế!


Ni Nhỉ toát mồ hôi lạnh nói.


Cung Tá Đôn cười:


- Như vậy không tốt sao? Có một chủ công có thể đối xử với bản thân mình như thế, tin tưởng chủ công nhất định trở thành người hoàn thành đại sự.


- Ta sợ chủ công đối với thủ hạ cũng cứng rắn như thế, như vậy chắc chúng ta mệt rồi!


Ni Nhĩ nuốt nước miếng nói.


- Có như vậy không? Mặc dù là diễn trò, nhưng ngươi không thấy là hắn thưởng phạt cũng rất công bình hay sao?


- Chỉ cần thưởng phạt phân minh, như vậy dù cho chủ công có quá cứng rắn cũng sẽ không đến nổi nào.


Cung Tá Đôn nói.


- Hắc hắc, nếu như ban đầu Cung Tá gia các ngươi có thể làm được điểm này, vậy thì hiện tại các ngươi cũng sẽ không cần dựa vào người khác làm chủ mình rồi.


Ni Nhĩ âm hiểm cười nói.


Nghe nói như thế, Cung Tá Đôn không có lên tiếng, chỉ là vừa dùng sức nắm chặt quả đấm, vừa ngăn đứa cháu cùng thủ hạ của mình lên tiếng.


Dù sao hiện tại cùng tồn tại dưới một mái hiên, hơn nữa không biết ý định của người mà mình đầu nhập thế nào, hai bên cũng nên chung sức hợp tác.


Thực hiện xử phạt kết thúc, Tương Văn cùng bọn thân vệ lập tức xông lên đỡ lấy Khang Tư đang lảo đảo muốn ngã xuống. Khang Tư cố hết sức đứng dậy nhìn mọi người, quay lại nhìn Âu Khắc nói:


- Ra lệnh giải tán bộ đội.


Sau khi Âu Khắc lên tiếng cho mọi người giải tán, liền quay lại bọn thân vệ biết chút y thuật quát lớn:


- Các ngươi muốn chết à? Còn không mau tới trị liệu cho đại nhân!


Một phen gà bay chó chạy, Khang Tư được mang xuống, dĩ nhiên, cùng hưởng thụ trị liệu, còn có Lôi Đặc, Lôi Khải cùng với Do An ba người.


Binh lính chậm chạp giải tán rời đi, mọi người đều nói đến chuyện ly kỳ hôm nay, dù sao cũng chưa có ai được xem một Thống soái tự xử phạt mình.


Những người thông minh suy nghĩ miên man, việc Khang Tư tự xử phạt mình, làm cho họ cảm nhận được sự thưởng phạt công bình trên lãnh địa này.


Nhưng thật ra binh lính cũng không cần thủ lĩnh làm những chuyện thu phục lòng người như vậy, tận đáy lòng bọn lính đều tự có phán đoán, bọn họ đơn thuần chỉ muốn, lập công là được trọng thưởng, phạm tội liền bị xử phạt, họ nhận định làm lính nơi này tốt hơn nhiều so với ở trong quân đội.


Lương tháng lĩnh đủ, công lao thật đánh thật, chỉ cần Khang Tư Đại nhân không làm phản, dù cho ở quân đội chính quy hay làm dân binh ở đây đâu có gì khác nhau?


Sau khi bọn lính giải tán, trên quảng trường chỉ còn lại bọn thổ phỉ tù binh cùng mấy trăm vệ binh canh giữ. Ni Nhĩ nhìn quanh lo lắng nói cùng Cung Tá Đôn:


- Chúng ta chắc là bị giam ở quảng trường này rồi. Tại sao chúng ta lại chưa được mở trói? Ta mắc đái quá đi!


Cung Tá Binh vừa nghe, lập tức phốc xích một tiếng bật cười, còn Cung Tá Đôn mặt không chút thay đổi thở dài không nói.


- Bây giờ đại nhân đang thụ thương, không có mấy ngày nghĩ ngơi không được. Chắc chắn là chúng ta còn bị giam mấy ngày rồi!


Ni Nhĩ sắc mặt đỏ bừng đang muốn hướng bọn thủ vệ mở miệng hỏi. Bỗng thấy Uy Kiệt nhanh chóng chạy đến nói:


- Các đầu mục theo ta đi gặp đại nhân, những người khác lập tức trở về trại tù binh.


Ni Nhĩ và Cung Tá Đôn lấy làm kinh hãi, thân thể đánh đến huyết nhục mơ hồ rồi, không ngờ vẫn còn khí lực gặp mặt bọn chúng, không phải là lợi hại như thế chứ?


Mấy tên đầu mục vừa được cởi trói liền chạy đi tiểu ngay. Báo hại anh chàng Uy Kiệt chỉ biết trương mắt nhìn quảng trường bị tưới ướt đẫm mấy chỗ.


Chương 72: Ếch ngồi đáy giếng (P2)


Tất cả số đầu mục không bị giết trong cuộc hỗn chiến gồm ba mươi hai tên đều được dẫn vào phủ lãnh chủ. Mặc dù tay chân tự do nhưng không ai dám vọng động. Mấy chục thân binh trong tay là những lưỡi dao sắc bén đứng trong phủ lãnh chủ đang nhìn chằm chằm vào họ.


Ni Nhĩ và Cung Tá Đôn cho rằng bọn họ cùng những người khác bất đồng. Bọn họ thần phục chứ không phải đầu hàng, cho nên rất tự tại thưởng thức phong cảnh của phủ lãnh chủ.


Bất quá phủ lãnh chủ bên ngoài trống trải, bên trong thật sự đơn sơ, đều do mấy cây cột gỗ, mấy khối mộc bản tạo thành. Phía trước là phòng họp, phía sau là mấy gian phòng ở mà thôi, hơn nữa ngay cả sàn nhà cũng không có, chỉ là bùn đất mấp mô.


Mới đi vài bước, liền tiến vào hội trường, thấy đại nhân với cái lưng huyết nhục mơ hồ đang ngồi trên ghế đợi họ.


Phía sau đại nhân là cường đại mỹ nữ với hai mắt đỏ bừng đang cùng với một nam tử gầy yếu mặt mày dơ bẩn bôi thuốc cho hắn. Mà đại nhân trừ sắc mặt có chút trắng bệch, còn lại không có gì khác những người đó.

Phía sau đại nhân là cường đại mỹ nữ với hai mắt đỏ bừng đang cùng với một nam tử gầy yếu mặt mày dơ bẩn bôi thuốc cho hắn. Mà đại nhân trừ sắc mặt có chút trắng bệch, còn lại không có gì khác những người đó.


Ni Nhĩ, Cung Tá Đôn tiến lên một bước dẫn đầu quỳ xuống hô to:


- Tham kiến chủ công.


Phía sau bọn đầu mục liền xếp hàng cùng quỳ xuống trên mặt đất.


- Chủ công?


Khang Tư cùng bọn Tương Văn, Uy Kiệt và những người đang ở trong hội trường sửng sốt, chúng gọi cái gì vậy? Nếu theo như chữ nghĩa thì, chủ là chủ nhân, công là đại công, chẳng lẽ bọn họ cho rằng mình là đại Công tước sao?


Khang Tư biết mình cùng quý tộc không có quan hệ, không nên để bị hiểu lầm, nên vội vàng lắc đầu nói:


- Không nên gọi như thế, ta không phải là đại Công tước.


Tương Văn cùng Uy Kiệt cũng gật mạnh đầu, phải biết rằng tự xưng quan tước tội chỉ so với quân phản loạn thấp một cấp thôi. Mà Lưu Bân đang hỗ trợ bôi thuốc liền phốc xích một tiếng bật cười.


Nghe Khang Tư nói cùng tiếng cười của Lưu Bân, bọn đầu mục thổ phỉ đang quỳ run rẩy sợ hãi. Còn Ni Nhĩ cùng Cung Tá Đôn choáng váng cả người.


Tương Văn ghé bên tai Khang Tư nói thầm một câu, Khang Tư gật đầu rồi nhìn mấy chục tên đầu mục thổ phỉ nói:


- Nếu các ngươi đầu hàng rồi, như vậy là đã giác ngộ trở thành tù binh, ta sẽ không bán các ngươi làm nô lệ.


Cung Tá Đôn đang định đề nghị xử lý mình khác bọn thổ phỉ, không hiểu sao lại ngậm miệng không nói.


Nghe nói như thế, bọn đầu mục lập tức dập đầu hô to.


- Cám ơn Đại nhân!


Ngừng lại một chút, Khang Tư nói tiếp:


- Tuy nhiên vì các ngươi xâm lấn đất đai của ta nên không trừng phạt không được. Ta quyết định cưỡng chế các ngươi làm lao dịch ba năm, sau ba năm sẽ cho các ngươi trở thành dân tự do của lãnh địa. Mỗi người sẽ có đất đai của mình, hưởng thụ thuế thu một phần mười. Các ngươi có nguyện ý phục tùng quyết định của ta không?


Nghe được điều kiện này, bọn đầu mục thổ phỉ vội vàng lần nữa dập đầu, không nghĩ tới, chẳng những không bị bán đi, mà chỉ cần lao dịch ba năm là có thể trở thành dân tự do có đất đai, điều kiện này thật sự là cực tốt!


Lãnh địa này chẳng những có lực lượng cường đại, mà thuế thu lại rất thấp. Thật sự là một địa phương tốt để an cư lạc nghiệp. Xem ra cần phải báo cho bạn bè thân hữu kéo đến đây mới được.


Thấy bọn đầu mục thổ phỉ đồng ý với cách xử lý của mình, Khang Tư phất tay một cái để thân vệ đem bọn họ dẫn đi, phòng họp chỉ còn một cái bàn trống trải ra, bọn thổ phỉ chỉ còn lại hai người Cung Tá Đôn và Ni Nhĩ.


Thấy mọi việc đã giải quyết xong, Cung Tá Đôn vội nói:


- Chủ công, tôn xưng chủ công này là của thần hạ đối với ngài.


Nghe thấy thế, Tương Văn cùng Uy Kiệt lập tức sắc mặt đại biến, Tương Văn phẫn nộ quát:


- Câm miệng! ngươi dám vu cáo đại nhân? ngươi không muốn sống nữa sao?


Bị Tương Văn quát như vậy, Cung Tá Đôn lần nữa choáng váng, lại nghe Tương Văn nói tiếp:


- Các ngươi thật là lũ tâm tính bất lương! Không ngờ dám xưng thần hạ với đại nhân? Muốn hãm hại đại nhân phải không?


Cung Tá Đôn dở khóc dở cười, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn sang Ni Nhĩ.


Ni Nhĩ cố gắng nín cười, biết mình không có cách nào giải thích, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu không lên tiếng.


Dù sao Cung Tá Đôn cũng xuất thân là thế gia vọng tộc, việc này chỉ có hắn mới giải thích được. Người không có tính danh như Ni Nhĩ làm sao có thể giải thích được đây!


Cung Tá Đôn đang định giải thích thì Lưu Bân đã cười hề hề nói:


- Đại nhân, người Đông đại lục gọi chủ công có ba trường hợp. Một là thần tử đối với vua, hai là phó dịch gọi kỳ chủ, ba là tân khách tôn xưng nam chủ nhân. Có điều là, tôn xưng đó chỉ dùng cho các thuộc hạ trong các thế lực chư hầu trực hệ ở Đông đại lục, không biết tại sao bán đảo Phi Ba cũng học theo như thế?


Lưu Bân nói đến đây, đột nhiên nhớ tới cái gì, sắc mặt mất vẻ tự nhiên.


Mới vừa rồi hắn còn cười Khang Tư có chút khẩn trương, bây giờ mới hiểu được, nếu như Khang Tư chứa chấp hai người gọi mình là “Chủ công” làm thủ hạ, nếu truyền ra ngoài sẽ có người hoài nghi Khang Tư có ý định độc lập tự chủ!


Cung Tá Đôn hiển nhiên cũng hiểu điểm này, cho nên không lên tiếng. Khi Lưu Bân phô diễn kiến thức xong, Ni Nhĩ có chút trào lộng nói:


- Chủ công! Chúng ta chính là thần hạ của ngài, cho nên gọi ngài là chủ công không sai!


- Ngươi còn dám nói lung tung!


Tương Văn đá cho Ni Nhĩ một đá. Ni Nhĩ bị dọa cho sợ hãi vội vàng quỳ xuống không dám lên tiếng nữa.


Khang Tư lắc đầu nói:


- Hay là gọi ta là Đại nhân đi, đúng rồi, ta nhớ kỹ lúc các ngươi hàng phục ta, các ngươi nói là thần phục sao? Có phải hay không hai người các ngươi nguyện ý dựa vào Thiếu tá nho nhỏ của đế quốc quân ta?


- Thiếu tá!


Cung Tá Đôn và Ni Nhĩ lấy làm kinh hãi. Bọn họ cũng biết ở đế quốc Áo Đặc Mạn, từ Thiếu tá trở lên là có thể được sách phong lãnh địa, chẳng lẽ người mình dựa vào, chỉ là một lãnh chúa ở tầng dưới cùng?


Bất quá, làm sao có thể thế được. Một Thiếu tá nho nhỏ có thể có được gần hai ngàn kỵ binh hộ vệ sao? Ở bên mình, Đại thành chủ cũng không có xa xỉ như vậy.


Mặc dù đang suy nghĩ miên man, nhưng nghĩ đến lão bản sau này chịu trách nhiệm cho mình ăn uống đang muốn mình trả lời, Ni Nhĩ cũng nhận thức được, vội vàng lên tiếng:


- Thần...


Ni Nhĩ đang định nói “thần hạ”, nhưng bị Tương Văn trừng mắt vội vàng đổi lời:


- Bọn thuộc hạ ở trên bán đảo Phi Ba nghèo đói, thấy đại nhân binh mã hùng mạnh, cho nên hướng Đại nhân đầu phục. Sau này chỉ cần đại nhân còn, bọn thuộc hạ sẽ còn trung thành với ngài, đây chính là tập tục trên bán đảo Phi Ba.


Khang Tư ngẩn người, thì ra là thế, bọn người này không ngờ lại có thể trung thành, chỉ cần mình không chết, chúng sẽ không rời đi.


Mặc dù đây là bản tính của chúng, nhưng quả là hắn thật trực tính, chẳng lẽ không sợ cấp trên tức giận? Nghĩ thế Khang Tư đưa ánh mắt nhìn phía Cung Tá Đôn.


- Thuộc hạ hy vọng mượn lực lượng của đại nhân, tạo nên sự huy hoàng của Cung Tá gia.


Cung Tá Đôn nghiêm túc nói.


- Xây dựng lại gia tộc của ngươi? Tại sao ngươi không dựa vào các thế lực lớn ở bán đảo Phi Ba, ở trên đó không phải sẽ giúp ngươi dễ dàng hơn sao?


Khang Tư cười nói.


Cung Tá Đôn suy tư một chút, rồi bộc bạch:


- Đại nhân! Thời kỳ huy hoàng của Cung Tá gia cũng chỉ là thành chủ của một thành. Sau khi mất đi phần lớn võ sĩ và lãnh địa, nguồn vốn cạn kiệt thì không có ai nhìn đến nữa.


Hơn nữa, ở trên bán đảo Phi Ba, các gia tộc mất hết thế lực đều bị nhổ cỏ tận gốc, không có một ai cứu giúp. Vì thế Cung Tá gia nếu không muốn bị diệt vong, chỉ có thể dựa vào thế lực bên ngoài.


Nghe Cung Tá Đôn bộc bạch, Tương Văn cùng Uy Kiệt nhếch miệng cười khinh thường. Lúc huy hoàng nhất cũng chỉ là thành chủ của một thành. Mà trên bán đảo có hơn ngàn toà thành. Chút thế lực như vậy mà vẫn coi là lợi hại, thật đúng là ếch ngồi đáy giếng!


- À, nếu ngươi muốn Đại nhân nhà ta giúp ngươi tái hiện vinh quang, vậy ngươi lấy cái gì để báo đáp? Mà ngươi chỉ có được mười vị võ sĩ?


Mới vừa từ bên ngoài tiến vào, Âu Khắc nhìn Lôi Đặc, Lôi Khải một chút, rồi xen mồm hỏi.


Nghe nói như thế, Cung Tá Đôn lập tức nói:


- Cung Tá gia có thể giúp đại nhân tiến công chiếm giữ đầu cầu của bán đảo Phi Ba.


Ni Nhĩ lập tức nói tiếp:


- Thuộc hạ có thể dẫn đường cho đại nhân! Chúng ta rất quen thuộc tuyến duyên hải kia.


- Không có quân bộ ra lệnh, đế quốc quân không thể tiến công bán đảo Phi Ba.


Khang Tư lắc đầu.


Cung Tá Đôn vội vàng nói:


- Đại nhân có thể dùng danh nghĩa đạo tặc tấn công bán đảo Phi Ba, Cung Tá gia nguyện ý vì chủ công trông coi việc chiếm lĩnh lãnh địa!


Ni Nhĩ tiếp lời:


- Thuộc hạ cũng nguyện ý vì chủ công ra sức!


Âu Khắc thấy Khang Tư không nói lời nào, lập tức cười lạnh nói:


- Ngươi nghĩ cũng hay đó, chúng ta bán mạng đánh chiếm lãnh địa cho ngươi tới trông coi, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy?


- Vị đại nhân này, không thể nói như thế. Nếu không thể công khai chiếm lĩnh, thì chỉ có thể ủng hộ một người dân bản xứ làm thành chủ. Không làm như vậy, ắt sẽ rước lấy bị các thế lực bao vây tấn công bốn phía.


Cung Tá Đôn giải thích.


Ni Nhĩ cũng gật đầu nói:


- Đúng vậy! Đại nhân, thật ra không ít quý tộc của đế quốc và Liên Minh Tự Do, giống như ngài, tự mình trông nom lãnh thổ, kết quả đều là bị các thế lực bốn phương tám hướng vây công, cuối cùng phải bất đắc dĩ rời đi. Người ở bán đảo Phi Ba rất đồng tâm trong phương diện này.


Đối với việc này, Khang Tư cũng không thành thạo bèn hướng Âu Khắc nháy mắt, Âu Khắc gật đầu, trầm ngâm một lát rồi nói:


- Cho dù là vậy, chúng ta có thể đạt được ích lợi gì đây? Đừng bảo là hàng năm nộp bao nhiêu thuế, chúng ta đều minh bạch kinh tế ở bán đảo của các ngươi rồi!


Nghe nói như thế, Ni Nhĩ có chút ngây ngốc nhìn Âu Khắc, làm cho Âu Khắc cả người không được tự nhiên, không biết mình nói sai rồi cái gì.


Cung Tá Đôn bất đắc dĩ nói:


- Vị đại nhân này, sợ rằng ngài bị những lời lời đồn đãi làm cho hiểu lầm. Một thành chủ vùng duyên hải chỉ một lần chuyển tay mua bán hàng hóa giữa hai nước đã đạt được lợi nhuận kinh người, giống như thành Thanh Nguyệt ở gần đây, mỗi tháng lợi nhuận do mua bán được đã vượt qua ba vạn kim tệ!


Bọn Âu Khắc trợn mắt há hốc mồm, mỗi tháng ba vạn kim tệ? Mặc dù mình có đến mấy chục vạn kim tệ, nhưng cũng chỉ là thỉnh thoảng mới có, mỗi tháng cố định thu vào hơn vạn kim tệ đây chính là đại phú rồi! Nếu thành chủ giàu có như vậy, tại sao không có nghe nói đến các thế lực này?


Âu Khắc nghi ngờ hỏi:


- Theo ngươi nói, các thành trấn trên duyên hải của bán đảo Phi Ba cũng giàu có như vậy sao, tại sao danh tiếng của bọn họ cũng không lộ? Những thế lực lớn có thể đại biểu bán đảo Phi Ba, đều ở chính giữa bán đảo có phải không?


Cung Tá Đôn cười khổ.


- Vị đại nhân này, bán đảo Phi Ba có vô số ruộng tốt, lại có khí hậu thích hợp, nước nôi đầy đủ, sản lượng lương thực rất lớn. Trên bán đảo Phi Ba ngoài lương thực, còn mỏ sắt, mỏ bạc cùng lượng lớn mỏ đồng và rất nhiều loại cây cối, vật liệu trân quý.


- Những thứ này chân chính là sản địa có giá trị, nhưng cũng chỉ có nhiều ở khu vực trung tâm của bán đảo, khu vực duyên hải so sánh cùng khu vực trung tâm quả thực là không bằng được.


Cung Tá Đôn vẻ mặt cảm thán lắc đầu, Ni Nhĩ mơ hồ lộ ra nét mặt khinh bỉ.


Nét mặt hai người bọn họ thật sự kích thích mọi người ở đây. Nguyên vì bọn họ chính là người bán đảo Phi Ba.


Một cái bang ai ngờ lại giàu có phi phàm.


Âu Khắc nhịn không được nhảy dựng lên:


- Không thể nào? Mỏ sắt, mỏ bạc cùng lượng lớn mỏ đồng! Nếu như bán đảo Phi Ba giàu có như thế, tại sao đế quốc cùng Liên Minh Tự Do không ai chiếm cứ nó? Tại sao tin tức mà chúng ta biết, tất cả đều nói bán đảo Phi Ba nghèo đói, hỗn loạn?


Cung Tá Đôn lắc đầu nói:


- Cái này chúng ta cũng không rõ ràng lắm, có điều nghèo đói là chỉ tầng lớp hạ dân, thượng tầng nhân sĩ là không thể nào cùng khổ. Mà hỗn loạn thì là thật, các thành chủ thường xuyên đánh nhau, chỉ là bọn hắn không tự mình xuất binh, mà chỉ có bọn lính đánh thuê xuất chiến.


- ¬Lính đánh thuê?


Khang Tư lên tiếng hỏi, hắn đối với loại bộ đội chỉ cần trả tiền cái gì cũng làm này thật sự rất tò mò.


- Đúng vậy! Trên bán đảo Phi Ba có rất nhiều lính đánh thuê, các thành chủ ngoài việc có được một số quân đội ở bên ngoài, còn có thể tạm thời chiêu mộ thêm lính đánh thuê. Cho nên trên bán đảo Phi Ba một trận chiến có mấy ngàn người cũng là đại chiến dịch rồi! Còn tại sao trên bán đảo Phi Ba có nhiều lính đánh thuê? Có thể nói các khu vực hỗn loạn trên đại lục đều là địa phương lính đánh thuê hoạt động. Mà chỗ nào càng hỗn loạn thì chỗ đó càng dễ hái ra tiền!


Cung Tá Đôn nói.


Khang Tư cau mày:


- Nếu một thành chủ ngoài một số quân thường bị, còn có thể tùy thời thuê thêm một lượng lớn lính đánh thuê, như vậy ngươi dựa vào cái gì xác nhận ta có thể giúp gia tộc ngươi tái hiện vinh quang?


- Chỉ bằng việc đại nhân chỉ là một Thiếu tá mà có đến hai ngàn kỵ binh. Phải biết rằng chiến mã là thương phẩm bị hạn chế vì đế quốc cùng Liên Minh Tự Do đều thiếu hụt chiến mã. Trên bán đảo Phi Ba không sẳn chiến mã, cho nên trên bán đảo có thể có được ngàn kỵ binh đã là thế lực lớn rồi.


Cung Tá Đôn nghiêm túc nói.


Khang Tư cười cười đang định nói cái gì, thì bị Âu Khắc đoạt trước nói:


- Nếu như ngươi có thể giúp Đại nhân nhà ta thành lập đầu cầu, Đại nhân sẽ phái bọn lính tới, tuy nhiên cái này cũng lợi bất cập hại, dù sao mới vừa rồi ngươi cũng có nói một thành chủ cũng có thể có rất nhiều binh lực mà.


- Vị đại nhân này, mặc dù binh lực của thành chủ rất mạnh, nhưng bọn họ phần lớn là nửa nông nửa binh, hơn nữa do làm lính không có tự do, nên binh lính không có quyết tâm chiến đấu, chân chính có thể mang uy hiếp đến cho đại nhân chỉ có võ sĩ chuyên chức, võ sĩ như vậy phải được lãnh địa cung dưỡng, tuyệt đối sẽ không nhiều, cho nên chỉ cần...


Cung Tá Đôn nói đến đây, phát hiện Âu Khắc, Khang Tư không lưu tâm đến lời mình nói, lập tức biết là mình phải gia tăng điều kiện, hắn chần chờ một chút, nét mặt như không có gì để mất, nói:


- Cung Tá gia nguyện ý vì chủ công cung cấp mật vệ!


- Mật vệ?


Nhóm người Khang Tư sững sốt, thứ gì đây? Tuy nhiên nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của Ni Nhĩ, hắn đang há hốc mồm, tay chỉ chỉ vào Cung Tá Đôn nói không ra lời, cũng đoán được thứ này rất đặc biệt!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận