Cô Độc Chiến Thần


Trên lầu thành cổng chính hoàng thành, giờ phút này Hoàng thái tử còn

mặc phục trang theo kiểu hoàng tử, vẻ mặt kích động đỏ bừng, nhìn những

đội binh lễ nghi duyệt binh xong, toàn bộ tập kết ở quảng trường hoàng

thành, chính mình sắp bước lên ngôi vị chí tôn trở thành chủ nhân của đế quốc; nghĩ đến toàn bộ vạn vật của đế quốc sắp theo ý chí của mình mà

tồn tại, trong lòng hắn run rẩy một trận, hận không thể lập tức hoàn

thành nghi thức lên ngôi. Khi đội ngũ binh sĩ duyệt binh nối liền không

dứt dũng mãnh tiến vào quảng trường trong hoàng thành, Tổng quản thái

giám bước lại gần nhỏ giọng nói:


- Chủ nhân! Tới giờ phải đi thay lễ phục rồi.


Trong lòng Hoàng thái tử đúng là đã sớm nóng như lửa đốt tuy rằng hận không thể chạy vội mà đi, nhưng mặt hắn vẫn làm như bất đắc dĩ không

rời đi. Một quân đoàn binh sĩ đứng nghiêm chỉnh lặng yên không một tiếng động ở quảng trường hoàng thành, dân chúng được cho phép đặc biệt cũng

chen chúc nhau tiến vào đứng ở chung quanh quân đoàn.


Cổng

chính hoàng thành mở rộng, khắp ngõ ngách trên quảng trường bất cứ chỗ

nào cũng có thể nhìn thấy chiếc ngai vàng to lớn cao cao tại thượng lóng lánh ánh vàng bên trong cổng lớn chính điện. Hai bên từ ngai vàng kéo

dài đến cửa lớn hoàng thành, đứng sắp hàng dầy đặc cấm vệ quân võ trang

hạng nặng và mấy ngàn quan viên, quan văn bên trái, quan võ bên phải.

Một tràng tiếng loa vang lên đều đều trầm thấp, mấy ngàn cung nga cùng

thái giám, đang bưng đủ loại vật phẩm kiểu dáng quái lạ của nghi thức

hoàng gia, theo đường lớn chậm rãi đi đến, đồng thời vừa đi tới liền sáp nhập vào giữa các cấm vệ quân.


Sau khi các cung nữ và thái

giám đứng ổn định, một đám đại hán lưng hùm vai gấu cực kỳ dũng mãnh,

mặc võ phục hoa lệ, đeo lợi đao nơi thắt lưng nhanh nhẹn dị thường, cảnh giới vạn phần mở đường đi trước, phía sau cũng là một đám đại hán vạm

vỡ hộ vệ, còn ở giữa chỉ có một người đơn độc đi tới chính là Duy Nhân - Lại Nhĩ Cáp Đặc đã thay phục trang hoàng đế mới tinh, nhưng không có

đội mũ quan.


Nhìn càng ngày càng gần tới ngai vàng hoàng đế,

nhìn đại thần cùng binh sĩ bốn phía cung kính cúi đầu đứng trang nghiêm, Duy Nhân - Lại Nhĩ Cáp Đặc không kìm nổi trong lòng cảm thán. Nếu không phải đế đô đêm hôm đó xảy ra chuyện, Hoàng thái tử mình không chỗ nương tựa chỉ sợ ngay cả ngôi vị thân vương cũng không thể đạt được, sao có

thể được uy phong thế này? Hiện tại chính mình còn chưa lên ngôi vua đã

cảm nhận được thế nhân sợ hãi với chính mình, chờ đến lúc lên làm hoàng

đế vậy sẽ là loại cảm giác gì đây!


Tổng quản thái giám dẫn

đường tới nơi, Duy Nhân đứng ở dưới ngai vàng quay mặt về chúng thần, từ vị trí này nhìn xuống, đập vào mắt hắn khắp nơi đều là bóng người đông

nghìn nghịt. Bị nhiều người nhìn như vậy, Duy Nhân cũng bình thản không

tỏ vẻ gì không được tự nhiên, ngược lại trong lòng có cảm giác đầy một

loại tâm tình ngạo nghễ. Lần đầu tiên trong đời hắn có tư cách dùng thần thái cao ngạo đánh giá các quan viên đứng trong đại điện. Đặc biệt khi

nhìn đến Nguyên soái cùng Thừa tướng, Duy Nhân không khỏi tự đắc một

hồi: “Hai lão già các ngươi chờ một chút phải quỳ lạy trước mặt ta rồi!”


Tổng quản thái giám xuất ra một tờ thánh chỉ, đứng ở cửa đại điện

rộng mở lớn tiếng đọc lên, nội dung ý chỉ cũng không có gì khác là vâng

mệnh trời, kế thừa nguyện vọng của tổ tiên, hoàng tử Duy Nhân - Lại Nhĩ

Cáp Đặc hợp pháp kế thừa ngôi vị hoàng đế, trở thành chủ nhân mới của đế quốc linh tinh các thứ. Bọn thái giám đứng khắp đại điện chẳng khác nào ống loa phát thanh truyền lời của Tổng quản thái giám khắp hoàng thành, rồi ống loa phát thanh bố trí ngoài hoàng thành, liền truyền những lời

này khắp toàn bộ đế đô.


- Thỉnh điện hạ vào chỗ làm lễ đội vương miện.


Tổng quản thái giám Tuyên đọc xong chiếu thư xoay người hướng Duy

Nhân quỳ xuống, bên cạnh hai gã thái giám đã sớm bưng khay đựng vương

miện ấn tỷ cùng một thanh bội kiếm xa hoa cao quý lập tức tiến lên từng

bước. Duy Nhân tuy rằng gấp không thể chờ muốn ngồi ngay lên ngai vàng

hoàng đế, nhưng vẫn bày ra một bộ thần sắc lạnh nhạt chậm rãi đi đến

trước ngai vàng xoay người đứng lại, Thừa tướng cùng Nguyên soái nhìn

nhau cười, sửa sang sơ qua quần áo xong bước ra khỏi hàng đi tới trước

mặt Duy Nhân. Duy Nhân thấy một màn như vậy, tuy rằng rất muốn tự mình

đội vương miện và đeo bội kiếm cho mình, nhưng nếu làm thế chẳng khác

nào bẻ mặt người đời, đánh một cái tát vào mặt Thừa tướng cùng Nguyên

soái đồng thời còn nhổ nước bọt vào mặt bọn họ, con người cho dù tâm

tính bình tĩnh ôn hòa cách mấy đi nữa cũng sẽ không chịu đựng được mối

sĩ nhục này, hơn nữa quan trọng nhất là một khi xảy ra chuyện không phù

hợp với quy củ như vậy, chỉ sợ cho dù hắn là một hoàng đế hợp pháp cũng

sẽ phải chịu nghi vấn.


Thừa tướng từ trong tay thái giám tiếp

nhận vương miện đội lên đầu Duy Nhân, tiếp đó Nguyên soái tiếp nhận

thanh bội kiếm từ trong tay thái giám đeo lên người Duy Nhân, sau đó Duy Nhân xoay người từ trong tay Tổng quản thái giám cầm lên một quả ấn tỷ

cỡ nắm tay, cuối cùng Duy Nhân một tay đặt tại trên chuôi kiếm, một tay

cầm ấn tỷ, dùng một ánh mắt ngạo nhiên quét nhìn chúng đại thần.


Tổng quản thái giám cao giọng hô lớn:


- Tân hoàng lên ngôi! Thần dân quỳ lạy!


Ở dưới dẫn dắt của Thừa tướng cùng Nguyên soái, văn võ đại thần, mấy

chục vạn quân binh ở bên ngoài cùng dân chúng đông đúc không thể đếm

hết, tất cả đều quỳ hai gối xuống đất dập đầu hô:


- Bái kiến ngô hoàng! Ngô hoàng vạn phúc vạn thọ!


Duy Nhân rốt cuộc không kìm nổi, một cảm giác cao cao tại thượng ở

chốn nhân gian ập vào mình, phủ từ đầu đến chân, lại theo chân chạy lên, qua lại vài lần.


Chính mình rốt cục đã trở thành hoàng đế, chính mình rốt cục trở thành chủ nhân của đế quốc!


Duy Nhân cố gượng trấn định lại, giao ấn tỷ cùng bội kiếm cho thái

giám, ngồi ngay ngắn trên ngai vàng, dùng một loại giọng điệu đặc biệt

của kẻ bề trên, mang theo một loại ngạo nghễ cùng lạnh nhạt nói:


- Chư vị ái khanh bình thân!


Nhìn xuống các đại thần cung kính đứng thẳng tắp ở hai bên, Duy Nhân

rất là tự đắc, dùng một loại giọng điệu có hơi bay bổng bắt đầu nói ra

bài tuyên ngôn ngày đăng cơ mà hắn đã chuẩn bị lâu ngày. Sau khi Duy

Nhân phát biểu xong, chúng đại thần liền từng người một tuyên thệ lòng

trung thành, không hề để ý tới đang phát sinh chuyện rách nát trong đại

điện hoàng cung. Ngoài đám thái giám cung nữ, binh sĩ tham dự đại điển,

cùng dân chúng vây xem bên ngoài đều được lĩnh một phần quà tặng phân

chia dựa theo địa vị. Sau đó liền cao hứng phấn chấn quan sát tiết mục

biểu diễn buổi lễ mừng. Đối với người thường mà nói, hôm nay đây là một

ngày hội đáng vui mừng.


Nhưng đối với một số người khác, đặc

biệt là các quan lớn hiển quý dựa vào triều đình mới để kiếm ăn mà nói

lại là một cái ngày hao phí cực độ trí và thể lực. Vì sao lại nói như

vậy? Ngoại trừ số người giành trước vắt hết óc hướng tân hoàng đế ca

tụng công đức và biểu lộ lòng trung, chính là bắt đầu bận rộn tiếp đãi

khách nhân các nơi trong cả nước phái tới tặng lễ vật. Đại thần mà rơi

vào cảnh làm bồi bàn có mất thể diện hay không? Tuyệt đối sẽ không, hiện tại phạm vi thế lực của đế đô có một chút như vậy, nên chỉ mong sao có

thể dựa vào cơ hội tân hoàng đế lên ngôi này, truyền bá uy thế của đế đô khắp thiên hạ, mà hễ càng nhiều thế lực ở bên ngoài mang lễ vật tới

càng chứng tỏ uy thế của đế đô càng lớn mạnh, cái chuyện liên quan tới

thế lực danh vọng của chính mình sau này như thế, đám quyền quý nhân sĩ

thân nằm trong thế lực đương nhiên phải tận tâm hết sức rồi.


- Bệ hạ! Quận trưởng vùng Đông bắc tặng lễ vật ba ngàn kim tệ, tỏ ý chúc

mừng bệ hạ lên ngôi. Một thương đoàn Liên minh Duy Nhĩ Đặc tặng lễ một

vạn kim tệ, chúc mừng bệ hạ đăng cơ, một thương đoàn...


Đại

thần một người tiếp một người báo cáo lên Duy Nhân danh sách người tặng

và phần lễ vật, tuy rằng số lần, số lượng tặng lễ chúc mừng càng lúc

càng tăng vượt hơn một ngàn, tăng tiền biếu tặng lên cũng sắp có mấy

trăm đến vạn kim tệ, đáng tiếc Duy Nhân lại cảm thấy không có gì đáng

giá không có cao hứng chút nào. Bởi vì trong số người chúc mừng này, chỉ có không đến một trăm tên quyền quý ở đế quốc, hơn nữa đều là đám quyền quý nho nhỏ không đáng kể, vả lại trong đó nhiều nhất hơn phân nửa là

vì có quan hệ với Thừa tướng và Nguyên soái đầu nhập vào, chân chính bị

mình lôi kéo tới nguyện trung thành chỉ có mấy chục người. Còn lại gần

cả ngàn tên đều là thương nhân muốn dựa vào quan hệ để buôn bán, hơn nữa đại bộ phận đều là thương nhân ngoại quốc! Mặc dù có vài quan viên minh biết rõ chính là các quốc gia khác phái tới, nhưng bọn họ chỉ một mực

đoan chắc rằng mình là thương nhân, lần này đến chúc mừng là vì chuyện

làm ăn buôn bán. Điều này nói rõ các quốc gia chung quanh không có coi

trọng mình!


Cái này cũng chưa tính là phiền não, dù sao chỉ

cần mình hùng mạnh lên, các thế lực ngoại quốc đó không thừa nhận cũng

phải thừa nhận địa vị của mình. Nhưng khiến Duy Nhân căm hận nhất đó là

trong số nhiều người đến chúc mừng như vậy, mặc dù có mười mấy quân

phiệt nắm giữ thực quyền, nhưng đám quân phiệt này giỏi lắm chỉ chiếm

lấy một hai cái quận huyện, binh lực cao lắm chỉ tới mấy ngàn đến hơn

vạn quân, còn đại quân phiệt thực sự lại chẳng có một người nào tới!

Điều này chứng tỏ điều gì? Nói rõ chính hắn là một hoàng đế đế quốc

chẳng những không được thế lực ngoại quốc xem trọng, mà các thế lực lớn

trong nước cũng không coi trọng! Không ngờ ngay cả biểu lộ một tình bằng hữu cũng không có, quân phiệt cấp quận trở lên cũng không có! Càng đừng nói quân phiệt lớn nào nguyện ý đầu nhập vào mình! Hắn không ngờ bản

thân mình không được lòng dân như vậy? Việc này mà truyền ra ngoài, một

tân hoàng đế như hắn còn gì thể diện nữa chứ!


Sắc mặt Duy

Nhân phi thường khó coi, hắn không kìm được lén trừng mắt nhìn Nguyên

soái, tên quân phiệt Khang Tư mang quân hàm Đốc quân hai tỉnh đó vì sao

lại không đến chúc mừng? Theo lý lần trước hắn nếu đã dâng biểu lên thần phục, vậy thì lần này cũng phải đến chúc mừng chứ! Chẳng lẽ lão Nguyên

soái đã giở trò quỷ không cho hắn đến để làm cho mình mất mặt? Trong lúc Hoàng đế Duy Nhân đang miên man suy nghĩ, một đại thần đột nhiên hô lớn với giọng phấn khởi:


- Thiếu tướng quân đế quốc, Quân đoàn

trưởng quân đoàn thứ hai mươi, Đốc quân hai tỉnh Hải Tuyền, Hải Tân,

Khang Tư - Lôi Luân Đặc các hạ sai sứ đến chúc mừng bệ hạ lên ngôi đế!


Duy Nhân lập tức nhảy dựng lên, nhưng ngay sau đó nhớ tới thân phận

hiện tại của mình, hắn cuống quít ngồi xuống, sắc mặt đầy vẻ vui mừng

phất tay hô:


- Mau! Tuyên triệu sứ giả vào yết kiến!


Không trách Duy Nhân vui mừng như thế, ai kêu Khang Tư hiện tại rõ ràng là quân phiệt duy nhất đầu dựa vào chính mình, cũng là quân phiệt duy

nhất có quân đội tới mấy vạn, đồng thời cũng là quân phiệt duy nhất nhận bổ nhiệm chức Đốc quân của đế đô, một quân phiệt như vậy đến chúc mừng, sao bản thân hắn có thể không nể tình chứ? Nể mặt đối phương cũng chính là nể mặt mình đây.


Nghe được câu nói của tân hoàng đế, các

đại thần vội phân rõ hai hàng văn võ đứng nghiêm chỉnh, một số đại thần

cấp thấp thậm chí len lén sửa sang lại trang phục bên ngoài. Bọn họ thân là đại thần đương nhiên biết tên quân phiệt Khang Tư này là ngoại thần

duy nhất dưới trướng tân hoàng đế, đám đại thần bọn mình tại đế đô cũng

không thể để ngoại thần xem thường. Theo thanh âm khó nghe của gã thái

giám vang lên, từ bên ngoài truyền vào một tràng tiếng bước chân, mấy

tráng hán mặc quân phục sĩ quan cấp Uý đế quốc khiêng mấy cái rương lớn, đi theo một gã Thiếu tá đế quốc, y tự tiến vào tòa đại điện đã từng là

nơi ban bố mệnh lệnh của quyền lực cao nhất đế quốc.


Gã Thiếu tá đế quốc quét nhìn một vòng đại điện, sau đó vẻ mặt cung kính hướng Hoàng đế Duy Nhân cúi chào nói:


- Thiếu tá Áo Khắc Đức Quân đoàn thứ hai mươi tham kiến bệ hạ! Đồng

thời đại biểu cho Quân đoàn thứ hai mươi chúc mừng bệ hạ! Ngô hoàng vạn

tuế!


Nói xong hắn quì một gối chào theo lễ nghi cung đình. Mấy gã Thiếu úy đi theo phía sau cũng vội đặt rương xuống chào cùng lễ

tiết. Hoàng đế Duy Nhân vừa nghe lời nói vừa nhìn thấy lễ tiết này, hắn

hết sức vui mừng xua tay nói:


- Ha ha! Có lòng là được! Không cần đa lễ, đều đứng lên đi.


Hà hà! Thủ hạ của Khang Tư cung kính với mình như thế, chẳng phải là

nói Khang Tư cũng hết dạ trung thành với chính mình? Ha ha! Cho dù Khang Tư không có tâm tư này, chính mình cũng phải làm cho người khác nghĩ

như vậy mới được! Hoàng đế Duy Nhân có ý nghĩ này, sau khi thu nhận mấy

rương quà tặng của quân Khang Tư, giọng điệu lại càng thân thiện, đương

nhiên cũng chỉ đơn giản như thế mà thôi, dù sao đối phương chỉ là thủ hạ Khang Tư mà không phải bản thân Khang Tư. Sau một hồi nói chuyện, đám

người Áo Khắc Đức được thái giám dẫn vào cung, bố chí chỗ nghỉ. Ngay tại thời điểm Hoàng đế Duy Nhân mới vừa hơi bình tĩnh một chút, mật báo đưa tin tới, vừa đọc xong tin này, khiến hắn lập tức lòng nở hoa nhảy dựng

lên hô:


- Khang Tư lập quân công chiếm toàn tỉnh Hải Tuyền! Thất hoàng tử bị giam lỏng! Ha ha! Thật tốt quá!


Đại thần đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo lập tức vui mừng cả lên.

Điều này chẳng phải là nói, vốn là một quân phiệt địa phương chiếm cứ

mấy cái quận, hóa ra biến thành quân phiệt chiếm cứ cả một cái hành

tỉnh? Đây chính là quân phiệt nắm nhiều quyền thống trị, ngoài hoàng

thân quốc thích ra, đây là quân phiệt duy nhất xuất thân là quân nhân

chiếm cứ cả một hành tỉnh! Địa vị cùng với danh vọng Khang Tư đem tới

nếu so sánh với trước kia, cả về chất lẫn về lượng đều có chênh lệch rất lớn vậy.


- Chúc mừng bệ hạ! Chúc mừng bệ hạ!


Quần

thần lập tức thức thời hướng tới Duy Nhân chúc mừng, tuy rằng thế lực

quân phiệt mở rộng cùng hoàng đế nhà mình không có liên quan gì, nhưng

người này đây đã nhận sắc phong của đế đô, cũng là quân phiệt lớn đầu

tiên tiến đến chúc mừng đại điển lên ngôi của nhà vua? Tuy rằng rõ ràng

hoàng đế nhà mình cùng quân phiệt này nhiều lắm chỉ là quan hệ hòa

thuận, ngay cả quan hệ kẻ bề tôi cũng chưa chứng thực, nhưng với người

ngoài xem ra quân phiệt Khang Tư dù gì cũng là một phe phái với hoàng

đế, ở thời điểm cần phải tận lực đề cao danh vọng này, có một điểm này

vậy là đủ rồi.


- Các ngươi nói xem, binh lực của Khang Tư hiện tại có bao nhiêu quân, có thể điều động bọn họ tham gia tác chiến không?


Hoàng đế Duy Nhân đột nhiên hỏi như vậy, khiến cho các đại thần đều

sửng sốt: hiện tại chỉ là trên danh nghĩa mà thôi, không ngờ đã nghĩ tới chuyện sai phái đối phương đổ máu giúp mình đánh giặc? Hoàng đế nhà

mình thật quá si tâm vọng tưởng. Tuy rằng mọi người đều nghĩ trong lòng

như vậy, nhưng không ai dám hé răng, tất cả đều giả vờ câm điếc. Còn

Nguyên soái cùng Thừa tướng hai trùm sỏ đại thần lại bắt đầu nhắm mắt

dưỡng thần.


Duy Nhân thấy một màn này, trong mắt chợt lóe sáng, hướng nơi nào đó nháy mắt, một đại thần lập tức bước ra khuyên can nói:


- Bệ hạ! Thần nghĩ rằng trước mặt chúng ta hẳn là nên suy xét làm thế nào tưởng thưởng cho xứng đáng với hành vi trung trinh của Khang Tư đại nhân.


- Ồ! Quả đúng như thế! Như vậy nên thưởng cái gì cho xứng đáng đây?


Duy Nhân gật đầu nói. Các đại thần đều ngầm bĩu môi, vào thời điểm

này cung đình còn có gì có thể thưởng cho ngoại thần chứ? Cấp tiền tài

vật tư ư? Nếu không nhờ thương nhân nước ngoài vận chuyển, khẳng định

vừa ra khỏi phạm vi thế lực của đế đô đã bị cướp sạch rồi, cho nên lợi

ích thực tế hoàn toàn cấp không được, có thể xuất ra chỉ là chút quan

chức cùng tước vị vô ích. Tuy rằng tất cả mọi người biết rõ sao lại thế, nhưng không một ai hé răng. Một là không có khả năng thưởng tiền, hai

là thưởng cho quan chức tước vị tuy rằng vô dụng cũng không có ích gì,

nhưng những quan đại thần bọn họ cũng không thoải mái, bởi vì bọn họ

phần lớn đều không có tước vị, nếu như tên kia có tước vị, hóa ra mỗi

khi gặp mặt tên kia phải trước tiên bái kiến hắn sao! Chuyện mất mặt

nhiều như vậy cho nên toàn bộ cũng không ai muốn làm kẻ đầu tiên đề xuất ra. Nhìn được các đại thần có ý tưởng như thế, bởi vì gân xanh trên

trán bọn họ thoáng nổi lên rồi biến mất ngay.


Không có biện

pháp, tuy rằng một hai người trong đám đại thần này đều vô dụng vì năng

lực quá tệ, hơn nữa trong đại thần nhiều như vậy chỉ có một hai người là khăng khăng giữ phận mình. Không phải tân hoàng đế không muốn biến tất

cả đại thần thành người một nhà, đáng tiếc cơ sở của mình yếu kém, kẻ

hơi có chút năng lực đã được mình phái đến ở phạm vi thế lực địa phương

phía dưới để chiếm trước vị trí hạ tầng cơ sở, cho nên vị trí đại thần

trong triều đình còn trống, cũng chỉ có thể tùy tiện kéo vài người đến

cho đủ số. Nếu muốn đại thần cung đình thật sự phát huy tác dụng vẫn

phải chờ sau khi mình củng cố được quyền uy, hơn nữa thời điểm này nhân

tài không thiếu. Nghĩ đến đây tân hoàng đế lộ vẻ mặt vui tươi hớn hở...


- Trẫm nghĩ rằng Khang Tư đại nhân chẳng những công lao xuất sắc, đối với đế quốc càng hết dạ trung thành, hơn nữa lần này trẫm lên ngôi vua

là chuyện vui mừng lớn: như vậy hãy đề bạt Khang Tư - Lôi Luân Đặc đại

nhân làm Trung tướng quân đế quốc, tiếp tục đảm nhiệm chức vị Quân đoàn

trưởng quân đoàn thứ hai mươi, sắc phong Khang Tư - Lôi Luân Đặc đại

nhân là Nam tước đế quốc, chấp thuận cho Nam tước đại nhân ở vùng đất

trực thuộc chọn một quận làm lãnh địa quý tộc.


Tước vị quý tộc cứ dễ dàng như vậy sắc phong? Đó là lý do đám đại thần dù là Nguyên

soái cùng Thừa tướng nghe được ban thưởng này đều mở to hai mắt nhìn.

Trước kia Tướng quân đế quốc vào sinh ra tử tạo lập công lao to lớn

nhưng cũng không có khả năng được phong tước vị, hiện tại không ngờ chỉ

phái người đến chúc mừng tân hoàng lên ngôi liền được phong tước vị! Hơn nữa vẻn vẹn một Nam tước không ngờ có được lãnh địa là một quận? Trong

lòng mọi người đều không kìm nổi xuất hiện cảm giác như đế quốc mình mặt trời đã mọc hướng tây. Bởi vì không đợi đám đại thần kịp phản ứng tâu

can, tân hoàng đế liền đón nhận tờ chiếu thư đã viết rõ ràng từ gã thái

giám đưa qua, cầm lấy ấn tỷ đóng dấu lên một cái, thế là phần phong

thưởng cho Khang Tư cứ như vậy đã được xác định.


Nguyên vốn

đám đại thần còn định lên tiếng khuyên can, nhìn đến động tác của hoàng

đế nhà mình nhanh nhẹn như thế, liền biết sự tình không thể thay đổi nữa rồi, chỉ đành lắc lắc đầu trong lòng thầm than thở ngậm miệng không hé

răng.


Đúng vậy, nói cái gì nữa chứ? Hiện giờ đối phương chẳng

khác nào hoàng đế địa phương cao nhất chiếm cứ một cái hành tỉnh, toàn

tỉnh đều là lãnh địa của hắn, người ta căn bản là không cần quan tâm tới cái tước vị Nam tước trò hề này, cùng cái gì lãnh địa một quận kia đâu

chứ.


- Được rồi! Truyền đưa chiếu thư này đến tay sứ giả đi! Nhân tiện dò hỏi từ miệng bọn họ xem Khang Tư có ý đồ gì!


Hoàng đế Duy Nhân khí thế mười phần phất tay nói.


- Tuân chỉ!


Thái giám cung kính lui ra, các đại thần đưa mắt nhìn nhau sau đó cũng cúi đầu theo nhau lui xuống lo việc của mình.


Đám người Áo Khắc Đức được thái giám gọi mấy tên cấm vệ quân đưa đến

một dãy kiến trúc bên hoàng thành, nhìn xem tường viện này đã hư hỏng

đầy bụi bặm, trong sân cỏ dại mọc cao tới nửa thân mình, nước vôi rệu

rã, cửa nẻo mục nát, các người hầu đang vội vàng quét dọn, chứng tỏ nơi

này đã bỏ hoang phế nhiều năm, sắc mặt đám người Áo Khắc Đức lập tức

lạnh xuống. Gã thái giám dẫn đường vốn là người cơ trí, vội nhắc nhở

người hầu rồi cười làm lành nói:


- Thật ngại! Xem ra chư vị đại nhân còn phải chờ đợi một ít lâu, Ngoại phiên quán này đã nhiều năm không dùng tới.


- Ngoại phiên quán?


Áo Khắc Đức bên này là người đầu tiên kinh hô một tiếng, tiếp theo

lập tức đổi thần sắc tươi cười quan sát một vòng tòa kiến trúc.


Thì ra nơi này chính là Ngoại phiên quán đây, khó trách cũ nát như

thế, phải biết rằng đế quốc đã rất nhiều năm không có xuất hiện sứ thần

ngoại phiên tới. Nơi này không tệ, tuy rằng cũ nát một chút, nhưng phù

hợp với thân phận của bọn mình đây! Ở nơi cũ nát này cũng thật thoải

mái, đây chứng tỏ đế quốc đã xem như Đốc quân đại nhân của mình là ngoại phiên. Tuy nhiên trong những người này chỉ có Áo Khắc Đức sau khi nhìn

thấy thần sắc của đám thủ hạ, hắn giật mình nhảy dựng lên, cố sức đến

mấy sắc mặt hắn cũng đã hiện ra vẻ vui mừng, căn bản không đổi lại sắc

mặt được. Nhìn thấy bộ dáng của đám người Áo Khắc Đức, gã thái giám có

điểm mịt mờ cười khổ, hắn đương nhiên biết Ngoại phiên quán chỉ có thể

tiếp đãi đặc phái viên chính quyền độc lập thần phục đế quốc sử dụng,

theo lý bọn họ không có tư cách vào ở nơi này, vốn nên đến trạm dịch

hoặc lữ quán, nhưng ai ngờ Tổng quản đại nhân tự mình chỉ định nơi này

chứ? Tổng quản đại nhân vì sao lại làm như vậy? Phải biết rằng điều này

chính là ám chỉ đã xem chủ thượng bọn họ như thế lực quân chủ độc lập

đây. Chẳng lẽ là ý chỉ của bệ hạ? Sắc mặt gã thái giám tối sầm lại, một

loại cảm giác bi phẫn nổi lên trong lòng, đường đường là một hoàng đế đế quốc lại phải hậu đãi thần tử như thế, thật sự khiến lòng người chua

xót mà! Ngẫm lại trước kia loại người sinh ra trong cung vua, đối với

đám sĩ quan đó đâu cần dùng khuôn mặt tươi cười để đối đãi chứ!


Nhiều người lực lượng lớn, mấy phòng ngụ lại của mấy người Áo Khắc Đức rất nhanh được sửa sang xong, đám người Áo Khắc Đức khách sáo cùng thái giám một hồi sau liền vào ở thoải mái. Sau khi tiến vào trong khu

phòng, Áo Khắc Đức phất tay một cái ra dấu, mấy tên Thiếu úy nhanh chóng chiếm cứ mấy vị trí cao cảnh giới, chỉ để lại hai gã trung úy cùng Áo

Khắc Đức ba người bắt đầu bàn bạc.


Áo Khắc Đức nhìn thoáng qua hai gã Trung úy trong mắt vẫn như cũ mang theo sắc mặt vui mừng, biểu

lộ vẻ mặt thoải mái, rất tùy ý nói:


- Như thế nào? Cảm thấy rất cao hứng à!


Lời này khiến hai gã Trung úy đều thoáng sửng sốt, thu lại sắc mặt vui mừng, lộ bộ dáng rất nghi hoặc hỏi:


- Có gì sao Trưởng quan?


- Ta nghĩ các ngươi có phải cảm thấy hoàng đế đế quốc cho chúng ta

vào ngụ chỗ Ngoại phiên quán này, cũng như cam chịu chủ công là ngoại

phiên của đế quốc, bởi vậy mà cao hứng hay không?


Áo Khắc Đức giọng điệu hờ hững nói.


- Đúng vậy! Ái chà...


Một gã trung úy mới vừa theo bản năng gật đầu lại bị tên Trung úy

khác kéo một cái, hắn cũng không phải kẻ ngu ngốc lập tức hiểu được, bởi vì Áo Khắc Đức xưng hô Khang Tư là chủ công! Hai gã Trung úy xuất thân ở bán đảo Phi Ba lúc này mới tỉnh ngộ lại, chủ công của mình căn bản

không phải là thần tử của hoàng đế đế quốc! Đúng ra hẳn phải vào ở trong nhà khách quý mới đúng! Ở lại bên Ngoại phiên quán quả thực là chuyện

không phải là thần tử của hoàng đế đế quốc! Đúng ra hẳn phải vào ở trong nhà khách quý mới đúng! Ở lại bên Ngoại phiên quán quả thực là chuyện

mất thể diện, không ngờ mình còn lộ vẻ mặt đắc ý?


Hai gã Trung úy lập tức quỳ trên mặt đất thỉnh tội:


- Đại nhân, thuộc hạ biết tội, xin đại nhân xử phạt!


- Nói cho các ngươi nghe không phải là muốn trách phạt các ngươi, chỉ muốn các ngươi nhớ kỹ thân phận của chủ công. Đương nhiên, điểm ấy ghi

tạc trong lòng là được, dù sao chúng ta lần này là tạo quan hệ hòa thuận cùng đế đô, thậm chí tiến thêm một bước cũng rất tốt. Cho nên hiện tại

ám chỉ thân phận chủ công là ngoại phiên, dù chúng ta không tình nguyện

cũng phải làm ra vẻ vui mừng chấp nhận, đồng thời từ đế đô cơ sở trước

đây của chủ công này kiếm chút ưu đãi mang về.


Áo Khắc Đức nói lời này khiến hai gã Trung úy lại thoáng sửng sốt, tuy nhiên bọn họ lập tức tỉnh ngộ gật gật đầu, tuy rằng Áo Khắc Đức có tỏ vẻ “sống lâu lên

lão làng”, cũng có chút khoe khoang chiếm tiện nghi, nhưng nếu đã đưa ra chiêu bài chủ công vậy nói như thế nào phải nghe như thế đó, tuyệt đối

không thể chống lại.


Đúng lúc này, một gã thái giám cùng đi

theo một Thiếu úy vào đến, tại đương trường tuyên đọc chiếu chỉ phong

thưởng cùng lời chiêu dụ vô bổ, sau đó thay mặt hoàng đế mời bọn họ vào

hoàng cung tham gia yến hội. Đám người Áo Khắc Đức đương nhiên biết đây

là chuyện gì xảy ra, sau một hồi chỉnh sửa phục trang liền theo thái

giám rời đi.


Tiến vào hoàng cung, sau một phen lễ tiết, các sĩ quan khác được đám đại thần chiêu đãi phóng túng hẳn lên, mà Áo Khắc

Đức lại được Hoàng đế Duy Nhân dẫn vào Thiên điện.


- Ái khanh! Không biết Quân đoàn thứ hai mươi của Nam tước đại nhân hiện tại có bao nhiêu binh lực vậy?


Hoàng đế Duy Nhân không có nhiều lời lập tức lên tiếng hỏi thẳng.


- Bệ hạ! Quân đoàn thứ hai mươi hiện có hai biên chế sư đoàn hoàn chỉnh.


Áo Khắc Đức xoay chuyển ánh mắt một lúc nói.


- Chỉ có hai sư đoàn, cũng quá ít một chút, Nam tước đại nhân khi nào thì biên chế chỉnh đốn xong toàn bộ quân đoàn?


Duy Nhân nhíu mày hỏi.


Áo Khắc Đức cười khổ nói:


- Bệ hạ! Dựa theo nhân lực vật lực của hai tỉnh Hải Tuyền, Hải Tân:

duy trì hai sư đoàn thực cũng đã cố hết sức rồi. Binh lực giỏi lắm cũng

chỉ có thể biên chế tiếp một sư đoàn, nhưng căn cứ dân số nghèo đói của

hai hành tỉnh được như vậy cũng quá nhiều rồi.


Áo Khắc Đức nói lời này là sự thật, thực tế thực bất đắc dĩ, ai kêu Hải Tuyền, Hải Tân

là hai tỉnh thuộc về vùng biên cương, dân cư vật chất đều hết sức nghèo

túng, nếu không nhờ có hải thương có thể theo đường biển kiếm được một

khoản, hai tỉnh này thật sự là khốn đốn tới cực điểm. Nhìn đến sắc mặt

Hoàng đế Duy Nhân lộ vẻ khó coi, Áo Khắc Đức cười thầm một hồi rồi lên

tiếng nói:


- Bệ hạ! Tuy rằng hiện tại chỉ có hai sư đoàn,

nhưng hai sư đoàn này lại toàn bộ đều là lão binh từng trải chiến trận,

đủ để ở trên chiến trường tiêu diệt một biên chế quân đoàn hoàn chỉnh.

Hơn nữa nếu bệ hạ có thể cho chút thời gian, tin tưởng dù gian khổ như

thế nào đi nữa, Đốc quân đại nhân nhà ta cũng sẽ cắn răng để lão binh từ hai sư đoàn biến thành một quân đoàn. Hơn nữa Đốc quân đại nhân cùng

toàn quân trên dưới của quân đoàn hai mươi đều cực kỳ nguyện ý phục vụ

cho bệ hạ.


Áo Khắc Đức sở dĩ dám nói như vậy, đó là bởi vì

trước khi đi hắn được trao toàn quyền quyết định. Tuy rằng bản thân

Khang Tư không có ý tứ gì khác, chỉ muốn dựa chút tiếng tăm của đế đô,

khống chế tốt hai hành tỉnh là được. Dù sao hắn chính là vì bộ hạ trước

khi ác ma phát sinh ào ạt tìm kiếm một vùng đất yên ổn, hiện tại tìm

được rồi Khang Tư cũng đã không còn động lực nào khác.


Nhưng

không giống như Khang Tư được chăng hay chớ, các thủ hạ của Khang Tư

hoàn toàn là muốn dựa vào uy tín của đế đô để mở rộng địa bàn, cho nên

hắn chỉ mong sao đế đô cấp cho mình có được quyền lực phát động chiến

tranh đối ngoại, bởi vì nếu như vậy sẽ không còn là nội chiến giữa quân

phiệt, mà là cuộc chiến khôi phục, điều khó khăn của chiến tranh cũng

không phải là từng bước một. Mà muốn đế đô khẳng khái cấp cho quyền lực

như vậy, vậy thì phải để đế đô đều hiểu được bên mình có thể mang đến

cho đế đô cái gì, đồng thời cũng để đế đô hiểu rằng chính mình có năng

lực mới được. Hành động đó cũng không xem là phản bội Khang Tư, dù sao

đây là mở rộng địa bàn của Khang Tư, đối với Khang Tư chỉ có lợi mà

không có hại. Tuy rằng mọi người đều biết chuyện tự mình thay Khang Tư

quyết định như vậy xem như là phản nghịch, nhưng chính mình cũng là quân của Khang Tư, vì muốn tốt cho chủ công nhà mình, trên danh nghĩa này,

ai nấy cũng không sợ gánh nặng tâm lý. Bởi vì loại danh nghĩa này, có

thể nói ở trong hệ thống Khang Tư vượt hơn chín phần mười người đều có

ước nguyện như vậy. Không ai không nguyện ý, nếu có thể đề cao quyền thế địa vị cùng phạm vi thế lực của chủ thượng nhà mình, có năng lực bày ra tài năng của mình cũng từ trong đó nhận được lời khen thưởng của chủ

thượng, không làm như vậy mới là kẻ ngốc, mà Áo Khắc Đức chính là một

người trong số đó.


Duy Nhân vừa nghe quân đội Khang Tư tất cả

đều là lão binh, trong lòng không khỏi đánh lô tô, đây chính là đội quân tinh nhuệ siêu cấp đây, chờ đến khi nghe được có thể xây dựng một quân

đoàn lão binh, Duy Nhân quả thực động tâm rồi. Đối với điều ám chỉ trong lời nói của Áo Khắc Đức, Duy Nhân đương nhiên hiểu được, cái gì chờ

thời gian có thể thành lập một quân đoàn lão binh, không phải là muốn

cầu mở rộng lãnh địa sao? Người nầy thật đúng là cả gan dám nói! Hai

hành tỉnh liền có hai sư đoàn, năm sư đoàn thành một quân đoàn chẳng

phải là năm hành tỉnh sao? Ta cũng chỉ mới chiếm một khu lãnh thổ nhỏ

thế này, sao có thể cho các ngươi nhiều địa bàn như vậy được! Đương

nhiên Duy Nhân cũng không có cự tuyệt ngay, chỉ nói sẽ thương lượng cùng đại thần, sau đó liền chuyển đề tài, Áo Khắc Đức nào dám truy vấn đành

phải cùng nhau nói chuyện phiếm.


Trong lúc nói chuyện Áo Khắc

Đức dè dặt hỏi một chút chuyện xử lý Thất hoàng tử, Thất hoàng tử này

thật đúng là củ khoai lang dễ phỏng tay. Khang Tư lấy thân phận thần tử

giam lỏng hắn, nếu xảy ra chuyện gì sẽ bị người chỉ trách, tên tuổi lập

tức sẽ mang tiếng xấu muôn đời, cho nên Khang Tư vẫn chưa có quyết định, thủ hạ của hắn liền hạ quyết tâm tống khứ Thất hoàng tử đi. Hoàng đế

Duy Nhân này cũng không phải kẻ ngu ngốc, sao lại không biết Thất hoàng

tử không làm phỏng tay chứ? Chỉ cần hắn trở lại đế đô, bất kể mình xử lý như thế nào đều sẽ khiến người ta nói xằng nói bậy, xảy ra chuyện gì

thì lại càng tai hại! Dù sao cũng là thân huynh đệ của mình không thể

xuống tay, càng đừng nói thần tử, cho nên tuyệt đối không thể, tốt nhất

là trong thời gian giam lỏng gặp chuyện không may thì quá tốt, Khang Tư

có thể chịu tiếng xấu thay cho người khác đây! Đến lúc đó chính mình còn có thể khiển trách vài câu nữa. Cho nên Duy Nhân cứ vờ đi nói chuyện

này chuyện kia, hơn nữa còn chuyển qua nói mấy câu về chuyện phong tình ở các nơi, sau đó xem như kết thúc yến hội lần này.


Thời gian

cứ như vậy lập tức trôi qua mười mấy ngày, ngay lúc Duy Nhân gần như sắp quên bẵng sự tồn tại của sứ giả Khang Tư, lại một cái tin tức gây khiếp đảm thiên hạ truyền tới đế đô.


Tứ Hoàng Tử cùng một tháng một ngày ở khu vực Tây bộ tuyên bố lên ngôi vua, đồng thời tuyên bố lấy bốn tỉnh Văn Tây, An Tây, Trữ Tây, Trấn Tây làm cơ sở vững chắc để giành

lại đế quốc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận