Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương


“Phi Tuyết, đã xảy ra sự tình gì? Làm sao Tiểu Đào lại ngất xỉu?” Dĩnh nhi bưng một chén tổ yến chúc đi vào, kỳ quái hỏi.“Ha ha.” Vân Phi Tuyết che miệng cười khẽ, nàng hiện tại mới hiểu được bọn họ vì cái gì có biểu tình kỳ quái như vậy.“Phi Tuyết, ngươi cười cái gì?” Dĩnh nhi nhìn nàng tò mò.“Ta đã nói một câu, Triệt nhi lông còn chưa rậm, ta với hắn không có hứng thú.” Vân Phi Tuyết nhịn cười lặp lại , về phần bọn họ sao?Dĩnh nhi sửng sốt, sau đó sắc mặt đều xấu hổ đến đỏ ửng:“Phi Tuyết, sao ngươi lại nói ra lời nói thô tục không chịu nổi, trách không được Tiểu Đào lại ngất xỉu.” Nàng hiện tại mới biết được, nếu là chính mình, trước mặt Vương gia, chỉ sợ cũng sẽ ngất xỉu.“Thô tục sao? Ta còn chưa nói tiểu ** đâu.” Vân Phi Tuyết cố ý đich trêu đùa nàng ta.“Phi Tuyết.” Mặt Dĩnh nhi càng đỏ hơn, tiểu ** mà nàng cũng nói ra, nhìn nàng bất mãn,“Ngươi thật sự cùng bên ngoài đồn đãi khác biệt quá lớn, có thật ngươi là thiên kim tiểu thư biết tri thức hiểu lễ nghĩa không?”“Dĩnh nhi, ngươi cũng nói, đó là đồn đãi, cho nên nói đồn đãi không thể tin.” Vân Phi Tuyết vừa ăn tổ yến chúc, ngồi ở một bên không cho là đúng nói.“Cũng phải, ta nghĩ là hoàn toàn đảo điên đối với ấn tượng đồn đãi về ngươi rồi, bất quá, ngươi như vậy càng chọc người khác yêu.” Dĩnh nhi suy nghĩ một chút cười khẽ nói.“Đúng rồi, Dĩnh nhi, ngươi cùng Cốc thần rốt cuộc là quan hệ gì? Là tình nhân, vẫn là vị hôn phu nha.” Vân Phi Tuyết thế này mới nhớ tới hỏi.“Mạnh gia cùng Cốc gia là thế giao, tuy rằng chúng ta không có đính hôn, nhưng cha mẹ đã sớm biết tâm ý của chúng ta, vốn định chờ ta trưởng thành để cho chúng ta thành thân, ai biết, ta vừa trưởng thành, Quỷ Vương đột nhiên đi cầu hôn, cha mẹ nào dám không theo, ta cứ như vậy bị bắt gả lại đây.” Dĩnh nhi sâu kín nói.Cùng lời của Tiểu Đào nói không sai biệt lắm, Vân Phi Tuyết đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, vội vàng hỏi:“Dĩnh nhi, vậy ngươi có hay không đã **?” Cổ đại coi trọng nhất là trinh tiết của nữ tử, nếu nàng đã **, Cổ Thần sẽ vứt bỏ thế tục chấp nhận nàng sao?Dĩnh nhi sửng sốt, trên mặt lập tức hồng đến mang tai, lời của nàng sao lại hỏi trực tiếp như vậy, lắc đầu nhỏ giọng nói:“Không có, thời điểm ta tỉnh táo lại, quần áo của ta còn hoàn hảo, thân thể cũng không có khác thường”“Nga, vậy là tốt rồi.” Vân Phi Tuyết thở hắt ra, nàng hoàn toàn hy vọng thấy người có tình như bọn họ sẽ thành thân thuộc, không cần có tiếc nuối cùng tỳ vết nào.“Phi Tuyết, ngươi ngủ một chút đi, ta không quấy rầy ngươi rồi.” Dĩnh nhi đi qua, giúp nàng nằm xuống, nhẹ nhàng đắp chăn cho nàng, sau đó mới lui ra ngoài.Trong thư phòng.“Long phi, ngươi đi tìm một cao thủ giải độc, đến xem Vân Phi Tuyết rốt cuộc trúng độc gì?” Tiêu Nam Hiên phân phó cho hắn.“Được.” Long Phi gật đầu, sau đó hỏi:“Sư huynh muốn giúp nàng giải độc sao? Vì cái gì?”“Nàng nói độc là do Vân Hạc hạ, mục đích là hiếp bức nàng giết ta, bất quá nàng thực thông minh, vừa mới cùng ta làm một giao dịch, nói nàng sẽ phối hợp ta, chính là nói sau khi việc thành nhờ ta cứu mẫu thân của nàng ra, nếu nàng có thể sống, muốn ta thả nàng, ta đồng ý rồi, mặt khác ta nghĩ muốn biết rốt cuộc nàng trúng độc gì? Không phải nghĩ lập tức thay nàng giải độc, mà là làm ạng của nàng do ta quyết định.” Tiêu Nam Hiên mâu quang lạnh như băng nói.“Sư huynh, ta hiểu được, ngươi tin tưởng lời nói của nàng rồi.” Long Phi gật đầu nói.“Trên cuộc đời này, trừ ngươi ra, sư phó, sư tôn cùng Triệt nhi, ta sẽ không lại tin tưởng bất luận kẻ nào.” Tiêu Nam Hiên mâu quang trống rỗng có chút thê lương, vì trên đời không có người đáng để hắn tin tưởng.“Vậy sư huynh, ta đi đây.” Mỗi lần thấy cừu hận cùng đau thương vô tận kia của sư huynh, Long Phi biết, điều hắn có thể làm chính là duy trì yên lặng.Trong phòng, Vân Phi Tuyết sau khi ngủ thoải mái tỉnh dậy, cảm giác tinh thần tốt hơn nhiều.“Tiểu thư, người tỉnh rồi, đến uống dược đi.” Tiểu Đào lại mang một chén dược đen tuyền đi vào nói.“Tiểu Đào, làm ơn, vì cái gì ta vừa tỉnh ngươi bắt ta uống dược, đem ra đi, ta còn muốn ngủ.” Vân Phi Tuyết có chút vô lại nhắm mắt, nàng không cần uống, cái gì nàng cũng không sợ, duy chỉ sợ thứ thuốc Đông y này.“Tiểu thư.” Tiểu Đào nhìn nàng buồn cười, đây là tiểu thư trời không sợ đất không sợ của nàng ta sao? Khổ hình, xà quật nàng đều có thể xông qua, cư nhiên bị một chén khổ dược làm khó.“Không cần kêu, miệng vết thương có kim sang dược thì tốt rồi, cái thứ phải uống kia nhất định không cần dùng.” Vân Phi Tuyết như trước nhắm mắt lại nói.Chi nha một tiếng, cửa bị đẩy ra, nàng lập tức mở to mắt, nhìn thấy Triệt nhi với nụ cười xấu xa trên mặt tiêu sái tiến vào.“Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng.” Tiểu Đào vội vàng khom người thỉnh an.“Ngươi lại đây làm gì?” Vân Phi Tuyết tức giận hỏi.“Ta đương nhiên là tới nhìn ngươi uống dược.” Triệt nhi một chút cũng không có tức giận, bật cười chỉ vào chén thuốc nói:“Hoàng tẩu, ngươi sẽ không là sợ đi.”Xú tiểu tử, Vân Phi Tuyết trong lòng mắng một tiếng, cư nhiên dùng điểm yếu đùa giỡn với nàng, mâu quang đột nhiên dừng ở trên cánh tay bị thương của hắn, khóe môi quỷ dị giương lên:“Tiểu tử, ngươi cũng bị thương, bát dược này ngươi uống trước đi, bằng không Hoàng huynh của ngươi lại trách ta không có hảo hảo chiếu cố ngươi rồi, vậy chỉ có Hoàng tẩu không phải rồi.”“Ta đã uống rồi.” Triệt nhi nhìn chằm chằm nàng nhanh chóng nói, chiêu này với hắn đã sớm dùng quen rồi.Mỹ mâu của Vân Phi Tuyết híp lại, tiểu tử này, cố ý cùng nàng tranh đấu rồi, cứng mềm không được, đang thời điểm không biết làm sao, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một thanh âm lo lắng khó xử.“Hoàng Thượng, người ở đâu? Mau ra đây, người không uống dược, nô tỳ làm sao ăn nói với Vương gia.”“Ha ha…….” Vân Phi Tuyết sửng sốt, sau đó nhìn hắn cười ha hả.Triệt nhi sắc mặt lập tức không nhịn được, nháy mắt trở nên đỏ bừng, thanh âm ngây thơ đùng đùng nổi giận quát:“Cút…….”“Chờ một chút, vào đi.” Vân Phi Tuyết lập tức gọi nô tỳ trở lại cửa, cơ hội này nàng làm sao bỏ qua.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận