Cô Dâu Đáng Yêu


Brừm brừm…Chiếc xe môtô phân khối lớn màu đen chạy với tốc độ ánh sáng trên đường lớn và kèm theo đó là tiếng la thảm thiết của tôi TT_TT.

_AAAAAAAAAAAA....THIÊN VƯƠNGGGG STOPPP STOPPPPP.

_SAO ??…NHANH HƠN NỮA HÃ ?.

Hằn làm bộ không nghe tôi nói gì cả, càng ngày hắn càng cho xe chạy nhanh hơn nữa. Thật tức chết mà…>””

_DỪNG LẠI, CHO TÔI XUỐNGGG…

Kétttttttt…Hắn thắng gấp làm tôi chúi nhũi về phía trước. Chiếc xe vừa dừng lại thì tôi liền nhanh chân nhảy xuống xe.

_Hứ…Anh muốn chết thì tự chết một mình đi, tôi chưa muốn chết!.

Tôi tức giận tháo cái nón bảo hiểm ra thảy vào hắn…Tôi hậm hực bỏ đi.

_Này ! Chưa tới nơi mà.

Hắn nói với theo, tôi mặc kệ…thà tôi bỏ chút tiền bắt taxi đến đó còn hơn là giao mạng sống cho hắn nắm giữ >”

_Thiên Thanh.

Hắn chạy xe kề kề ngay bên tôi làm mọi người xung quanh nhìn tôi và hắn như vật thể lạ và những lời bàn tán xôn xao và tôi và hắn là đề tài chính.

_Làm ơn đi, đừng đi theo tôi nữa…mọi người nhìn tôi và anh kìa…cứ như bồ bịch giận nhau vậy. - Tôi chắp hai tay lạy hắn vài cái.

_Lên đi tôi chở cô đến đó. - Hắn ra sức nài nỉ.

_Leo lên đó rồi để cho anh chở tôi như ma rượt à ?.

Tôi nói xiên nói xỏ rồi lườm hắn một cái sắc lẹm.

_Lần này tôi sẽ chở cô đi đàng hoàng mà…Mọi người đang nhìn tôi với cô kìa, cô muốn là tâm điểm chú ý của mọi lời bàn tán à ?

Hắn hất mặt về phía đám người đang chỉ chỉ trỏ trỏ vào tôi và hắn.

Tôi nhìn đám người đó rồi quay lại nhìn hắn…Hắn chìa cái nón bảo hiểm lúc nãy ra cho tôi…Tôi lưỡng lự một lúc rồi miễn cưỡng lấy cái nón bảo hiểm đó đội vào. Haiz nếu không có đám người nhiều chuyện này thì tôi sẽ không đời nào mà leo lên xe hắn nữa đâu nha.

Hắn cho xe chạy từ từ…Lần này thì hắn chạy tạm ổn không có nhanh nên tôi không còn sợ nữa...Chạy được một đoạn hắn lại trở chứng…phóng xe như điên làm tôi hoảng hồn vội ôm hắn lại.

_THIÊN VƯƠNGGG…ĐỒ ĐÁNG GHÉTTT MAU DỪNG XE LẠIIII…

_THIÊN VƯƠNGGG…ĐỒ ĐÁNG GHÉTTT MAU DỪNG XE LẠIIII…

Điệp khúc cũ…tôi lại la hét thảm thiết, biết hắn trở chứng vậy thì lúc nãy tôi sẽ không dại dột mà leo lên đây ngồi lần nữa rồi TT_TT.

Mặc tôi la hét khàng cả giọng hắn vẫn không giảm tốc độ mà ngược lại…càng ngày tốc độ càng tăng…Oaoaoa…Mẹ ơi T-T…Ba ơi T-T…Con chưa muốn chết…Tại sao hai người lại gả con cho ông chồng trời đánh này chứ ? TT^TT.


Kéttttttt…

Sau một quảng đường đua với “tử thần” hắn cũng chịu dừng lại trước cửa nhà hàng Marina lừng danh. Đây chính là nơi mà tôi và Ánh Tuyết hay hẹn nhau tới ăn khi tôi còn chưa đi du học.

_Đồ đáng ghét! anh dám gạt tôi…

_Em dám gọi chồng mình là đồ đáng ghét sao ?

Hắn nhướng mày nhìn tôi vẻ giễu cợt…Ặc còn nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa hã ??...Chưa cho anh một trận là may lắm rồi, anh không cảm ơn mà còn nhìn tôi bằng ánh mắt đó nữa sao ?, tất cả chỉ là suy nghĩ của tôi thôi T^T…nếu nói ra chắc tối nay tôi sẽ không có đường sống…chuyện tôi đá vào chỗ XXX của hắn lúc ở Paris hắn còn chưa tính sổ với tôi nữa mà TT^TT vì thế lần này tôi phải cẩn trọng…không được chọc giận hắn.

_Không dám.

Tôi chán nãn nói rồi quay lưng định bước đi thì bị hắn gọi giật ngược lại.

_Mấy giờ em về ? Để tôi rước.

Hắn nói rồi mĩm cười…nụ cười có chút rợn người cộng với việc thay đổi cách xưng hô thế này khiến cho tôi phải cảnh giác tột độ.

_Cho…cho tôi xin, một lần là quá đủ…tôi sẽ nhờ nhỏ bạn chở về.

Tôi mĩm cười giã lả và rồi tôi co giò bỏ chạy thật nhanh vào nhà hàng…Phù cuối cùng cũng thoát khỏi hắn. Nhưng vui sướng chưa được bao lâu thì tôi đã đụng khá mạnh vào một cô gái do chạy quá nhanh TT^TT Lần này tôi chết chắc…thế nào cũng sẽ bị nghe chữi cho coi…hix hix sao số của tôi khổ thế này !!!.


_Cho tôi xin lỗi…xin lỗi…xin lỗi… – Tôi cúi người xin lỗi ríu rít mà chẳng hề biết mặt của người mà mình xin lỗi là ai.

_Thiên Thanh.

Người con gái tôi đụng phải lên tiếng…Trong giọng nói có vẻ ngạc nhiên nhưng cũng có phần quen thuộc đối với tôi.

Tôi ngước mặt lên thì….Woaaa Ánh Tuyết, thì ra người tôi va phải chính là Ánh Tuyết may quá (^O^).

Tôi ngước mặt lên thì….Woaaa Ánh Tuyết, thì ra người tôi va phải chính là Ánh Tuyết may quá (^O^).

_Ánh Tuyết…

_Thiên Thanh…

Tôi và nó nhãy tưng tưng lên như mới vừa lượm được vàng vậy làm tất cả mọi người trong nhà hàng này đều phải ngoái đầu lại để nhìn sinh vật lạ (~~>_

Sau 5 phút ngượng ngùng đến chín mặt…tôi và nó đã vọt lẹ lên lầu để tránh cảnh bị mọi người nhìn như thể sinh vật lạ vậy (^O^).

Vừa đặt mong ngồi xuống thì nó liền gọi ba bốn món ăn…

_Thiên Thanh…người lúc nãy chở bà là ai vậy ?. – Nó tò mò hỏi

_Ai ?...Thằng cha chạy môtô phân khối lớn lúc nãy chở tôi đó hã ?.

_Ừ ! – Nó gật đầu.

_Là ông chồng trời đánh của tôi đó. – Tôi thờ ơ nói.

_Là chồng bà ?, sao không dẫn vào cho tôi xem mặt hã ?. – Nó nhăn mặt tỏ vẻ giận tôi.

_Để hôm khác tôi dẫn ổng ra cho bà xem mặt nha. – Tôi mĩm cười cầu hòa.

_Tha cho bà lần này, à về nước bà có định đi học nữa không ? – Nó vừa ăn vừa hỏi tôi.

_Có…chứ ở nhà hoài cũng chán, à bà học trường gì để tôi vào học chung. – Tôi hí hửng nói, môi nở một nụ cười thật tươi.

_Trường Marie Curie ( hix…chẳng biết trường này ra sao, chỉ biết chém bừa TT^TT )…nói cho bà biết, trường này toàn hot boy không nha – Nó nhìn tôi rồi mĩm cười thích thú.

Ặc…sau bao năm không gặp, chẳng lẽ nó lại có thêm tính mê trai đẹp nữa sao ? TT^TT

_Chẳng quan tâm. – Tôi nhúng vai nói


_Ý chí kiên cường…Vào đó rồi đừng gục ngã trước hot boy nào nha. – Nó nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười đầy ẩn ý.

_Tôi còn có cơ hội sao ?.

_Tôi còn có cơ hội sao ?.

Tôi nhíu mày nhìn nó (^O^) một ông Thiên Vương tôi còn muốn chết lên chết xuống nữa nói chi mấy ông hot boy khác…bây giờ không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được, một lần thôi là tởn tới già.

_Ờ ha…Bà có chồng rồi mơ chi thêm hot boy nào nữa. – Nó nhìn tôi rồi đưa tay lên bụm miệng cười khúc khích.

Yahhhh…thật muốn đạp cho con này một trận mà, dám cười trên nổi đau của bạn bè à ? Cái con này, tôi phải tìm cách trả thù nó mới được * đầu mọc sừng ác quỷ *.

_Lát tôi sẽ chở bà đi đăng ký học…mà nhớ đừng có mang bộ mặt thiên thần này của bà vào trường nha nếu không muốn gặp họa. – Nó đưa tay lên chỉ vào mặt tôi.

_Là sao ? – Tôi không hiểu hỏi lại.

_Ngày mai rồi bà sẽ biết. – Nó thờ ơ trả lời…rồi quay lại ăn tiếp.

.

.

.

Ăn xong, tôi gọi phục vụ tính tiền…Ánh Tuyết cho tôi xin lỗi bà lần này nha, tôi phải trả thù bà vì việc dám cười chọc quê tôi…Đừng trách tôi ác. Tôi mĩm cười nham hiểm nhìn nó.

Khi người phục vụ đưa hóa đơn tính tiền, tôi làm bộ chợt nhớ là mình đã quên mang theo tiền, tôi nhìn nó bằng ánh mắt cún con nài nỉ, tỏ vẻ đáng thương…và thế là sau màn diễn quá suất sắc của tôi thì nó cũng đã phải tự trả tiền. Hehe Ánh Tuyết…bà thật dễ dụ. Tôi vui sướng trong lòng khi đã lừa được nó (^O^).

……………………..

Ra khỏi nhà hàng, nó chở tôi đi đăng ký học trên chiếc xe PS màu trắng. Dừng xe lại trước cổng trường Marie Curie, tôi và nó đi vào trường và đăng ký học cho tôi, với các thành tích học đạt loại giỏi của tôi thì chắc chắn ông hiệu trưởng sẽ gật đầu đồng ý thôi (^O^ ).

Đăng ký xong tôi và nó lại đi mua đồng phục…Woa mắt tôi sáng rực lên khi trước mắt tôi là đồng phục nữa cực kỳ đẹp (*o*)…Nhìn đồng phục trường này nhìn rất dịu dàng, duyên dáng nhưng cũng không kém phần cá tính trong chiếc áo sơ mi ngắn tay kết hợp với chiếc váy ngắn cực “chất” …Ngoài ra, mỗi bộ trang phục còn đi kèm “phụ kiện” là chiếc mũ đội đầu cùng chiếc cà-vạt màu đỏ vô cùng nổi bật và dễ thương nữa.

Mới nhìn thấy thôi thì tôi đã muốn mặt nó liền rồi…Nhưng không cần đợi lâu vì ngày mai là tôi bắt đầu học rồi mà (^O^)…Lúc nãy đã diễn rồi thì phải diễn cho trót vì thế Ánh Tuyết lại phải bỏ tiền ra mua cho tôi ba bộ đồng phục (^.^) và đương nhiên tôi sẽ phải trả lại số tiền đó cho nó (T^T).


Khi về thì trời cũng đã xế chiều rồi…con đường về nhà hơi khó khăn, tôi và nó đã lạc đường mấy lần vì tôi không nhớ đường về nhà (TT^TT), tôi đã phải gọi điện hắn mấy lần để hỏi đường về nhà, đã thế còn bị hắn chọc quê nữa chứ…Ôi sao số tôi lúc nào cũng xui thế này



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...