Cô Bé Lọ Lem Của Lão Đại


Nhà Giản Nhẫn rất lớn,

giống như chiếc nhẫn kim cương anh đưa cho Mạc Tiểu Mễ vậy lớn đến kinh ngạc.


Ở nơi khu đất thiên nhiên hữu tình bên chân núi tấc đất như tấc vàng này, xe

không những có thể lái vào trong sân nhà, còn có thể lượn quanh ao nước một

vòng, theo Tiểu Cầu nói, phía sau tòa nhà 2 tầng còn có một hồ bơi phía sau hoa

viên nửa.


Cửa ngôi nhà có cảnh vệ đứng nghiêm ngặc, hơn nữa tường rào đặc biệt cao, nếu

là độ cao của cái thang bình thường, không thể nào qua được bên này tường rào.


Một căn nhà như vậy, phải cả tỷ tiền Đài Loan phải không?


Không nghĩ tới Giản Nhẫn là loại người giàu có đến vậy.


“Oa! Anh Giản thật nhiều tiền! Phòng ốc như vậy. Làm cho tôi thật muốn làm nữ

chủ nhân của nơi này đó! Mạc tiểu thư, cô kiếp trước thật đã tu luyện phúc

phận!” Tô Vũ Quân giật mình kêu to.


Nhưng Mạc Tiểu Mễ liền lắc đầu. Nếu như có thể, ngược lại cô hi vọng Giản Nhẫn

không nên nhiều tiền như vậy, đối với một người xuất thân giai cấp trung lưu

như cô mà nói, tìm một người có địa vị xã hội không khác biệt lắm yêu nhau rồi

kết hôn mới là lý tưởng nhất.


Bởi vì Mạc Tiểu Mễ suy nghĩ có chút bảo thủ, còn bị Mạc mẹ dạy từ nhỏ nên luôn

có thành kiến rằng: đàn ông càng tiền càng hư hỏng, càng nhiều tiền càng phong

lưu!


Ân Trần chính là một ví dụ sống sờ sờ đó!


Mà vừa nhìn Giản Nhẫn là biết anh thuộc kiểu người được phụ nữ hâm mộ, cho dù

anh không có tiền, chỉ riêng vẻ bề ngoài kia cũng đủ làm tiền vốn, đủ để dẫn dụ

ong bướm rối rít bay về phía anh.


Đi theo Tiểu Cầu, Mạc Tiểu Mễ đi vào phòng ngủ của Giản Nhẫn ở lầu một.


Cô cảm thấy có chút kỳ quái, người bình thường không phải sẽ đem phòng ngủ đặt

ở lầu hai hoặc là lầu ba sao? Sao lại chọn lầu một?


Trong phòng rất tối, Tiểu Cầu đi tới bên cửa sổ, kéo rèm che cửa sổ sát đất

lên.


“Wa! Thật là đẹp!”


Mạc Tiểu Mễ bị kinh hãi bởi cảnh tượng trước mắt. Không giống với những cửa sổ

sát đất khác, toàn bộ một mặt tường phía tây phòng ngủ là dùng kính thủy tinh

trong suốt trang trí, mà sàn nhà bên cạnh bức tường thủy tinh đó được trải một

tấm thảm lông màu trắng rất rộng, tấm thảm cùng với thảm cỏ phía bên kia tấm

kính nhìn như nối liền thành một mảnh.


Mạc Tiểu Mễ chợt lộ ra nụ cười như trẻ con, thật nhanh cởi giày chạy tới, nhào

cả người tới vách tường thủy tinh.


“Đẹp quá! Thật sự rất đẹp! Giống như cảnh đẹp chỉ có trong phim vậy.”


Cô từ từ men theo vách tường thủy tinh trượt xuống, thân thể chầm chậm nằm

xuống, thảm lông dày mềm mại thoải mái, qua giữa trưa ánh mặt trời chiếu

nghiêng vào, ánh mặt trời mùa đông ấm áp, rơi vào trên mặt tựa như hôn tình

nhân.


Mạc Tiểu Mễ ngón tay dán lên tấm thủy tinh, tựa hồ có thể chạm được thảm cỏ

xanh bên kia tấm kính.


Tiểu Cầu lặng lẽ lui ra ngoài, tiện tay đóng cửa.


“Thích không?” Giản Nhẫn nửa nằm ở trên giường vẫn nhìn cô nãy giờ, ánh mắt

giống như mộng ảo nhu hòa nhìn cô, lộ ra nụ cười thỏa mãn.


“Uh, rất thích rất thích cực kỳ thích...”


“Thích thì ở đây cả đời đi.”


Mạc Tiểu Mễ đột nhiên ngồi dậy, lúc này mới nhớ mình tới tìm Giản Nhẫn tính sổ,

“ Tại sao anh tự ý chuyên chở đồ của em?”


Cô bĩu môi, muốn làm ra vẻ mặt tức giận, thế nhưng căn phòng này quá đẹp, làm

cô thích thú say mê, cả người cũng ngây ngất, chỉ là làm cho có vẻ tức giận,

nhưng đáy mắt cùng khóe môi là ánh cười.


Giản Nhẫn chậc chậc lắc đầu một cái, “Thật là vô tình, anh suy nghĩ vì an toàn

của em, mới đưa em vào ở trong nhà anh, đừng tưởng rằng bất kỳ người phụ nữ nào

cũng có thể vào ở trong nhà của anh.”


“Em không cần!” Mạc Tiểu Mễ bĩu môi, nhưng một con thỏ nhỏ chợt từ sân cỏ bên

kia chạy tới, lông trắng như tuyết khiến Mạc Tiểu Mễ nhìn mê mẫn, xoay người

lại úp sấp trên cửa kiếng, “Wa! Con thỏ thật đáng yêu.”


Cô rất dễ dàng bị ảnh hưởng bởi ngoại hình có chút xinh đẹp, cho nên cô luôn

rất dễ dàng bị dụ dỗ.


“Tới đây!” Giản Nhẫn bắt đầu bất mãn thái độ của cô.


Có lầm hay không? Anh mới là nhân vật chính, lại là bệnh nhân!


Cái cô gái lơ đảng này, mới đi vào thì bị tấm kính thủy tinh chống đạn làm cho

mê hoặc coi như xong đi, hiện tại ngay cả đám thỏ con cũng có thể hấp dẫn chú ý

của cô?


Mắt của cô ruốt cuộc là để làm cái gì?!


Mạc Tiểu Mễ chu miệng lên, lòng không cam tình không nguyện đi đến trước

giường, dùng chân đạp vào cái chân không bị thương lộ ra ngoài của Giản Nhẫn, “Em

cảnh cáo anh, về sau chưa có thương lượng với em không được tùy tiện quyết định

a!”


Giản Nhẫn cũng không thèm để ý, một tay kéo cô, cô đừng không vững ngã vào

trong ngực của anh, lòng cô hốt hoảng, vội vàng muốn hướng phía bên giường lăn

xuống, kết quả chạm đến vết thương ở ngực của anh, anh kêu lên một tiếng, lập

tức làm cô sợ tới mức không dám động.


“Có đè lên vết thương của anh hay không?” Mạc Tiểu Mễ lo lắng hỏi.


Giản Nhẫn đáy mắt thoáng qua một tia cười giảo hoạt, lại cố ý làm bộ dạng như

rất đau, “Đúng vậy a, thật là đau, rất đau, rất đau.”


“Để em xem, ngàn vạn lần không được động vào vết thương.” Mạc Tiểu Mễ càng thêm

lo lắng, đưa tay cởi áo của anh.


Thấy hành động “Cợt nhã” của cô Giản Nhẫn mỉm cười.


Chợt phát hiện vẻ mặt của anh không đúng, Mạc Tiểu Mễ cúi đầu hung hăng khẽ cắn

ngực anh, “Khốn kiếp! Lại gạt em!”


Giản Nhẫn cười ha ha, bàn tay nâng gương mặt bé nhỏ của cô lên, nhìn thẳng đôi

mắt to tròn ngay trước mặt, trên mặt biểu tình hài hước dần dần trở nên nghiêm

túc.


Theo bản năng Mạc Tiểu Mễ liếm liếm môi, cảm thấy đôi môi khô ráo.


“Xem chừng em sẽ có vị rất ngon, rất ngon miệng.” Đáng tiếc nghiêm túc không

quá hai giây, Giản Nhẫn lại biến thành sắc lang cợt nhã, nắm cằm cô, cúi đầu

hôn xuống.


Quả đấm của Mạc Tiểu Mễ chỉ đập một cái tượng trưng trên bờ vai anh, cuối cùng

lại đổi thành ôm cổ của anh, mặc cho đầu lưỡi của anh xông tới quấn lấy mình,

nhẹ nhàng mút, tỉ mỉ thâm dò từng góc trong miệng.


Cô rất ngọt, mùi vị so với lần trước tuyệt hơn nhiều.


Giản Nhẫn càng ngày càng trầm mê, hai cánh tay nắm chặt, thử dò xét lại hôn sâu

hơn.


“Uh...” Mạc Tiểu Mễ không thở được.


“Tiểu ngu ngốc, không biết dùng mũi thở sao?” Giản Nhẫn hơi lui về phía sau,

Mạc Tiểu Mễ sắc mặt đỏ hồng, so hoa anh đào mùa xuân còn mềm mại mê người hơn,

cổ họng của anh chợt có nuốt khan, thanh âm trầm thấp mà thô ráp, trong ánh mắt

nổi lên ham muốn nồng đậm.


“Anh mới ngu ngốc, người nào giống như anh hôn lâu vậy!” Mạc Tiểu Mễ giận đến

muốn cắn anh, kết quả lại bị Giản Nhẫn thừa cơ dùng sức mút cái lưỡi, một chút

cảm giác tê ngứa từ đầu lưỡi truyền tới, giống như điện giật truyền tới toàn

thân, lập tức liền mất đi năng lực hành động, hơi sức lập tức bị rút sạch.


Hồi lâu sau, Mạc Tiểu Mễ mới giật mình, Giản Nhẫn đã bỏ qua việc hôn miệng,

chuyển tới hôn cổ của cô.


Mạc Tiểu Mễ mặc áo len cao cổ, bị Giản Nhẫn dùng sức kéo xuống dưới, lộ ra cái

cổ tuyết trắng nhẹ nhàng liếm, lại dùng răng ma sát khẽ cắn nhẹ.


“À... Nhột... Không cần...” Mạc Tiểu Mễ không nhịn được kêu lên.


Nghe Mạc Tiểu Mễ tiếng kêu, Giản Nhẫn càng xúc động, ngược lại tăng nhanh tốc

độ tấn công, một tay men theo vạt áo của cô tiến vào trong thăm dò, tay đụng

đến da thịt đã nóng lên, chậm chậm vuốt ve, dừng ở ngực, nhẹ nhàng xoa bóp

khối to tròn mềm mại.


“A... Khốn kiếp... Anh muốn làm gì?” Mạc Tiểu Mễ đột nhiên thức tỉnh, đẩy Giản

Nhẫn ra, giãy dụa muốn đứng lên.


Giản Nhẫn từ phía sau ôm lấy cô, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói: “Em không phải

cũng muốn thử một chút sao?”


Mặt Mạc Tiểu Mễ nóng lên đỏ hồng, nhưng mà giống như có ma lực vẫn mặc cho Giản

Nhẫn ôm.


Không thể phủ nhận, cô đã hai mươi lăm tuổi nên đối với chuyện xảy ra giữa nam

nữ, ít nhiều cũng có chút khát vọng, thỉnh thoảng cũng sẽ có một giấc mộng

xuân, nhưng không biết tại sao, mỗi lần Ân Trần muốn tiến tới cũng bị cô cự

tuyệt, cô cũng không biết mình tại sao lại không muốn.


Cô không phải kiểu phụ nữ bào thủ, nếu dục vọng trong thân thể dâng lên, sẽ

chấp nhận ở bên cạnh người đó... Á á á, xấu hổ quá!


“Ngụy biện! Hôm trước mới động thủ em cũng phản ứng như vậy!” Thấy trên đùi

Giản Nhẫn đắp thạch cao, Mạc Tiểu Mễ chợt thức tỉnh, tay hướng đầu anh hung

hăng đánh một cái, “Lúc này mà sắc tâm còn nổi lên được, t*ng trùng lên tới não

rồi sao? Đần!”


Giản Nhẫn ôm chặt cô, bên tai thổi khí nóng, “Vậy chờ anh khỏe lại, em liền

chấp nhận, phải không?”


“Em không có nói như vậy!” Mạc Tiểu Mễ đỏ mặt phản bác.


Ánh mắt Giản Nhẫn tràn đầy cưng chiều, cúi người, nhẹ nhàng hôn môi cô, chỉ là

hôn nhẹ, nhẹ nhàng hôn theo vành môi, rất thân thiết rất dịu dàng chạm khẽ.


Thần kinh Mạc Tiểu Mễ dần dần thanh tỉnh lại, mặc cho Giản Nhẫn hôn đến bên má,

rồi dừng lại trên cần cổ cắn mút.


Chắc kiếp trước anh là ma cà rồng, Mạc Tiểu Mễ nghĩ.


Môi Giản Nhẫn vẫn dừng lại ở một bên cổ cô, cố tình cắn một cái, cảm giác có

chút đau, chít tê dại, cả người lười biếng, ánh sáng mặt trời chiếu lên người

rất thoải mái, Mạc Tiểu Mễ từ từ nhắm mắt.


Giản Nhẫn nhìn Mạc Tiểu Mễ hoàn toàn buông lỏng trong ngực, rất kinh ngạc với

sự thoải mái khi ôm cô như vậy, nhưng không bao lâu anh liền giật mình la hét:

“Mạc Tiểu Mễ dậy Mạc Tiểu Mễ? Người phụ nữ này đang nghĩ gì, đang lúc Giãn đại

ca ta hôn lại lăn ra ngủ hả? A a a... Anh muốn cường bạo em!”


“Đừng có làm ồn.” Mạc Tiểu Mễ lầm bầm một tiếng, giơ tay đánh vào mặt của anh,

trong ngực anh nhúc nhích, tìm được vị trí thoải mái, lại lăn ra ngủ.


Giản Nhẫn vừa bực mình vừa buồn cười nhìn bộ dạng ngủ của cô, bất đắc dĩ lắc

đầu. Cái người phụ nữ này, mặt dù rất gan lỳ nhưng thực chất vẫn còn tính tình

của một đứa trẻ.


Ngày thứ hai ở chung.


Sau Mạc Tiểu Mễ tan sở, trước cổng công ty ngoài ý muốn thấy chiếc xe thể thao

màu đỏ, cô giật mình, chẳng lẽ tên kia không để ý chân bị thương chạy ra ngoài?


“Chị dâu! Anh hai bảo tôi tới đón chị.” Tiểu Cầu từ trong xe thò đầu ra.


Mạc Tiểu Mễ vừa yên tâm vừa có chút mất mác, từ từ ngồi vào trong xe, “Cần gì

phải phiền phức tới đón tôi như vậy? Nơi này cách nhà hắn cũng không xa.”


“Nhưng anh hai mong sớm gặp chị.” Tiểu Cầu cười hì hì nói, “Anh ấy cả ngày đều

càu nhàu, chị dâu không đi làm có tốt hơn không, phụ nữ đi làm cái gì, ở nhà

giúp chồng dạy con thật tốt là đủ rồi.”


“Cái đầu hắn ấy!” Mạc Tiểu Mễ giận tím mặt, “Xem tôi là cái gì? Phế vật cần đàn

ông nuôi sao?”


“Ái cha, chị dâu, chị đừng tức giận, cái này...Cái này... Thật ra thì đây cũng

là bởi vì anh hai quá yêu chị, không muốn cách xa chị dù chỉ một phút.” Tiểu

Cầu sợ hãi liếc Mạc Tiểu Mễ một cái, cô gái này nhìn thì kiều diễm mềm mại,

thật ra thì rất hung dữ nha.


Mạc Tiểu Mễ hừ một tiếng, “Giờ chưa về nhà ngay, đi siêu thị.”


“Anh hai nói phải đi thẳng về nhà.”


“Hiện tại tôi là lão đại, phải nghe tôi! Nếu không cho tôi xuống xe!” Mạc Tiểu

Mễ lập tức trợn mắt nhướng mày.


“Dạ dạ!” Tiểu Cầu không thể làm gì khác hơn là khuất phục, ai bảo anh rất nghe

lời anh hai, mà hiện tại anh hai hiển nhiên lại rất nghe lời chị dâu.


“Sao anh cứ Giản Nhẫn nói gì nghe nấy? Giống như con chó Nhật của anh chẳng

khác chút nào.” Mạc Tiểu Mễ nhìn nhìn Tiểu Cầu, cô thực không hiểu hết được

quan hệ giữa nhưng người trong bang phái.

quan hệ giữa nhưng người trong bang phái.


Vẫn đang mỉm cười sắc mặt Tiểu Cầu trầm xuống, mắt nhìn thẳng phía trước, “Chị

thật muốn biết sao?”


“Dĩ nhiên.”


“Tôi có một cô em gái rất đẹp, nhưng không lo học, tuổi còn nhỏ liền quen với

nhiều bạn trai gia nhập bang phái, xém chút bị một tên khốn kiếp cưỡng bức, vừa

lúc được anh Nhẫn bắt gặp cứu con bé, con bé từ đó liền mê mẫn anh Nhẫn, anh

Nhẫn dĩ nhiên chỉ coi nó như em gái, lại khuyên nó tiếp tục đi học. Sau đó, con

bé thấy anh Nhẫn quan hệ với người phụ nữ khác, dưới cơn nóng giận lại tự sát,

tôi cực kỳ tức giận đi tìm anh Nhẫn, lúc ấy tôi chỉ là một sinh viên Đại Học,

là một cậu thư sinh bốn mắt trói gà không chặt, dáng vẻ yếu ớt, dĩ nhiên không

phải đối thủ của anh Nhẫn, đúng là không đánh nhau thì không quen biết. Sau đó,

nhà tôi gặp phải một chút khó khăn, đều là anh Nhẫn giúp đỡ, tôi sau khi tốt

nghiệp đã lâu vẫn không tìm được công việc, sự nghiệp anh Nhẫn đang chuyển đổi,

hi vọng tôi tới giúp một tay, tôi liền tới. Càng làm việc cùng anh, tôi càng

thấy được anh là một người rất tài giỏi, lúc đó tôi mới hiểu được tại sao con

bé lại mê mẫn anh ấy đến vậy.” Nói xong lời cuối cùng, Tiểu Cầu có chút ngượng

ngùng cười cười, “Chị dâu, chị biết không? Tôi ở trường học còn là một thành

viên của hội văn học, ban đầu tôi muốn làm một nhà thơ lớn kìa.”


“Vậy sao? Nhìn không ra.” Mạc Tiểu Mễ kinh ngạc nhìn anh.


“Nhưng so với làm thơ, bây giờ tôi lại thấy làm việc cùng anh hai rất vui vẻ.”

Tiểu Cầu lần nữa ngượng ngùng cười cười, lúc này anh tỏ rõ có chút phong độ của

người trí thức.


Như có điều suy nghĩ Mạc Tiểu Mễ gật đầu một cái, mặc dù Giản Nhẫn rất ít khi

thể hiện bản thân, nhưng tuyệt đối vẫn có mị lực thu phục lòng người.


Mạc Tiểu Mễ mua rất nhiều trái cây dinh dưỡng, rau dưa, chút thuốc bổ, sau đó

lại mua rất nhiều xương heo, để hầm cách thủy cà rốt canh bắp xương heo cho

Giản Nhẫn uống..., lại vừa nghĩ mua nhiều thứ khác về mỗi ngày đều có thể hầm

cách thủy uống một chút..., thay đổi cách nấu, tránh cho uống nhiều lại ngán

chán.


Người xưa nói thiếu đâu bổ đó, chắc là không sai, uống canh xương, xương sẽ sớm

bình phục hơn.


Giản Nhẫn đang ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, thấy cô xách một đống lớn đồ

vào cửa, lập tức vui vẻ kêu to: “Anh chờ em lâu lắm rồi, không phải đã sớm tan

sở, sao lại chậm như vậy?”


“Đã cố gắng nhanh hết mức rồi có được hay không?” Mạc Tiểu Mễ trừng mắt nhìn

anh, nhấc túi trong tay lên, “Mua chút xương, hầm canh xương cho anh có được

hay không?”


“Hả? Em sẽ nấu canh?” Giản Nhẫn vừa mừng vừa sợ kêu lên, nếu như không phải

chân không đi được, anh đã giống như con chó nhào tới rồi.


“Nấu canh thôi có gì mà phải kinh ngạc?” Từ rất sớm Mạc Tiểu Mễ đã bị mẹ huấn

luyện tài nấu nướng, Mạc mẹ một lòng muốn đem nữ nhi gả vào gia đình Thượng

Lưu, với mục tiêu bôi dưỡng từ nhỏ đã đem cô dạy dỗ mọi chuyện “Từ phòng khách

đến tận nhà bếp”.


“Anh thật hạnh phúc.” Giản Nhẫn làm một tư thế hết sức khoa trương, “Có một

người vợ giỏi giang như vậy.”


“Ai là vợ của anh hả?” Mạc Tiểu Mễ mặt đỏ lên, tức giận trừng mắt nhìn anh,

xách đồ đi vào phòng bếp.


Nhưng bữa tối đã được làm xong hết rồi.


Mạc Tiểu Mễ ngẩn ra, sau đó cười khổ, cũng đúng, Giản Nhẫn có một tập đoàn lớn

mạnh như vậy, chuyện đương nhiên là phải thuê một nữ đầu bếp chuyên nghiệp rồi.


“Đem món ăn Lưu mẹ làm đổ hết đi, anh muốn uống canh em nấu.” Chống gậy, một

thân hình cao lớn vụng về đi tới cửa phòng bếp nói.


“Sao lại lãng phí vậy? Hôm nay ăn cái này cũng được mà, ngày mai em lại nấu.”

Mạc Tiểu Mễ đem toàn bộ nguyên liệu nhét vào trong tủ lạnh cực lớn.


“Không cần! Anh muốn uống canh em nấu.” Giản Nhẫn chu miệng lên.


“Không cần thể hiện loại biểu tình kia có được hay không? Rất kinh khủng.” Mạc

Tiểu Mễ không chịu được nổi hết cả da gà.


“Tốt như vậy thì đem những thức ăn này tất cả đều cho Lưu mẹ với Tiểu Cầu bọn

họ ăn là được, anh muốn ăn canh do vợ thân yêu tự mình nầu, có được hay không?”

giống như một chú cún con nịnh hót nhìn cô, chỉ thiếu phía sau không có cái đuôi

thật dài lắc tới lắc lui.


Mặc dù giận nhưng vẫn rất buồn cười, Mạc Tiểu Mễ cuối cùng vẫn là nấu canh

xương cho anh.


Nói thật, cô cảm thấy mùi vị của canh cũng không quá ngon, nhưng là Giản Nhẫn

lại uống hết một cách rất vui vẻ, vừa uống vừa dùng ánh mắt thâm thúy kia nhìn

chòng chọc cô, chăm chú nhìn cô.


“Làm gì nhìn em như vậy?”


“Anh rất vui.”


“Uống một chén canh tâm tình liền biến đổi thành ra như vậy?” Mạc Tiểu Mễ thật

không biết trong đầu anh chứa cái gì.


“Lần đầu tiên có một người phụ nữ đặc biệt nấu canh vì anh.”


Mạc Tiểu Mễ vốn muốn châm chọc anh một câu, phụ nữ bên cạnh anh không phải rất

nhiều sao? Nhưng khi nhìn ánh mắt của anh, thì lại chột dạ cúi đầu, gương mặt

còn có chút nóng lên.


Thiệt là, rõ ràng là một người đàn ông thô lỗ, sao lại nói những lời nói buồn

nôn như vậy chứ, hại cô có cảm giác mình sinh ra chính là “người phụ nữ định

mệnh” của anh.


“Tiểu Mễ, em không thấy giữa hai chúng ta có cảm giác quen thuộc sao? Giống như

đã quen biết từ trước.”


“Vậy là, lúc gặp mặt lần đầu tiên, anh nên cầm lấy tay của em nói: ‘A, cô bé

này anh đã gặp lúc trước.’” Mạc Tiểu Mễ lườm anh một cái, bộ anh tính diễn Hồng

Lâu Mộng chắc!


Giản Nhẫn khẽ mỉm cười, lắc đầu một cái.


Buổi tối, Mạc Tiểu Mễ kiên trì muốn ngủ ở căn phòng bên cạnh phòng Giản Nhẫn,

tuyệt đối không nếu cùng giường chung gối với loại sói xám háo sắc này.


Dĩ nhiên, kết quả tranh chấp là Giản Nhẫn thua cuộc.


Trước khi cô vào phòng ngủ của mình, Giản Nhẫn nắm bên cạnh cô, ngón tay anh

hữu tình vô ý từ nhẹ nhàng lướt qua cổ cô, nhẹ như lông vũ, giống nhau ảo giác,

cũng muốn chỉ là ảo giác, chỉ là khi vừa nhẹ nhàng chạm vào, lại mang theo

nhiệt độ nóng bỏng, cảm giác từ làn da như châm ngòi thuốc nổ làm thân thể Mạc

Tiểu Mễ nhanh chóng nóng lên.

Tiểu Mễ nhanh chóng nóng lên.


Nóng bỏng, khát vọng dục vọng, đã bị anh và cô đè nén thật chặt từ lâu.


Hai người tầm mắt giao nhau trên không trung lần lượt thay đổi, không tiếng

động lóe lên tia lửa.


Đột nhiên Mạc Tiểu Mễ đẩy anh ra, nhanh chóng trốn vào trong phòng, đóng cửa

lại, dựa vào cửa, thân thể từ từ ngồi bệt xuống sàn nhà.


“Tiểu Mễ, vì anh nấu canh cả đời đi.” Một lát sau, thanh âm trầm thấp của Giản

Nhẫn từ ngoài cửa vang lên.


“Anh xem em là người hầu miễn phí à?” Mạc Tiểu Mễ đặt tay trên ngực, liều chết

đè nén tim mình đang đập như đánh trống, cô sợ mình không đến một giây đồng hồ

sẽ ôm ấp yêu thương người đàn ông bên ngoài cửa kia.


“Không phải, có trả lương.”


“Hả? Tính trả lương tôi bao nhiêu?”


“Một ‘Giản Nhẫn’ hoàn hoàn chỉnh chỉnh có đủ không?”


“Ai muốn anh, ngu ngốc!”


“Tiểu Mễ...”


“Ừ?”


“Anh thật là rất muốn em.”


Lòng Mạc Tiểu Mễ cứng lại, không cách nào nói bất luận cái gì.


“Đừng làm cho anh chờ quá lâu, nếu không anh sợ lý trí của mình không kiềm được

thân thể.” Cái đuôi sói rốt cuộc cũng lộ ra.


“Anh dám!”


Giản Nhẫn không trả lời, chỉ là nở nụ cười âm trầm, thanh âm rất thấp, rất êm

tai, “Ngủ ngon.”


Nghe được tiếng bước chân anh nặng nề rời đi, Mạc Tiểu Mễ mới thở phào nhẹ

nhỏm, gương mặt như cũ nóng bừng, cô dùng tay ôm mặt, ngã vào giường lớn mềm

mại, len lén cười.


Giản Nhẫn ngốc, Giản Nhẫn ngu xuẩn, Giản Nhẫn khốn kiếp, hại nhịp tim mình đập

nhanh như vậy, càng muốn để cho anh chờ lâu mấy ngày.


Hừ!


“Tiểu Mễ, nha đầu chết tiệt kia, dọn nhà sao lại không nói cho mẹ một tiếng?”

Giờ làm việc, mẹ Mạc không tìm được con gái lại gọi điện thoại tới đây.


“Mẹ, mẹ nói nhỏ một chút.” Mạc Tiểu Mễ lặng lẽ đem ống nghe che lại, “Chờ con

sau khi tan sở sẽ giải thích cho mẹ có được không?”


“Không được! Ngày hôm qua mẹ qua tìm con, kết quả không thấy, hại mẹ lo lắng

con đã xảy ra chuyện gì, thật may là ông chủ cho thuê nói cho mẹ biết con dọn

nhà, nhưng lại nói là chuyển vào trong nhà của một người đàn ông, là tên lưu

manh lần trước sao? Con có phải bị tên đó bắt cóc phải không hả? Nếu thực như

thế vậy, mẹ lập tức báo cảnh sát giúp con!”


“Mẹ, mẹ nói nhăng nói cụi gì vậy. Con bị bắt cóc, sao còn có thể đi làm bình

thường vầy sao? Lại nói Giản Nhẫn tuyệt đối không phải là lưu manh.” Mạc Tiểu

Mễ không nhịn được lớn tiếng bác bỏ.


Ánh mắt Trần Tư Quân dò xét nhìn Mạc Tiểu Mễ.


“Con... Con muốn làm mẹ tức chết à?” mẹ Mạc tức giận, “Hôm nay sau khi tan tầm

lập tức về nhà cho mẹ, nói với mẹ rõ ràng.” Mạc mẹ tự mình cúp điện thoại.


Mạc Tiểu Mễ cúp điện thoại, vô lực ngồi phịch ở chỗ ngồi.


Nội tâm của cô thật ra thì đã đón nhận Giản Nhẫn, do dự cuối cùng cũng là bởi

vì gia đình cô, cô sợ ba mẹ không thể tiếp nhận Giản Nhẫn.


Nhưng phải đối mặt thì cuối cùng vẫn phải đối mặt.


“Trợ lý Mạc? Trợ lý Mạc?”


“Hả?” Đàng mất hồn Mạc Tiểu Mễ hức tỉnh, không ngờ thấy đứng trước mặt cô là

Ngô Minh Thành, “Phó tổng? Có chuyện gì?”


“Đến phòng làm việc của tôi.” Sắc mặt nghiêm túc Ngô Minh Thành nói.


“Đó.” Không để ý tới ánh mắt Trần Tư Quân nhìn có chút hả hê, Mạc Tiểu Mễ thở

dài đi vào theo.


“Mời ngồi.” Ngô Minh Thành chỉ cái ghế đối diện.


“Cám ơn.” Mạc Tiểu Mễ ngồi xuống, chờ bị mắng.


“Trợ lý Mạc, lúc trước xuống chức thật là uất ức cho cô, cô không có vì vậy mà

không vui chứ?” Vừa rời khởi giám thị của Trần Tư Quân, Ngô Minh Thành lập tức

lộ ra nụ cười.


“Hả? Cái đó, có một chút.” Mạc Tiểu Mễ thẳng thắn.


“Nhưng cô vấn làm việc vô cùng tốt, không có nổi giận, không có sa sút tinh

thần, ngược lại phụ trách công việc càng thêm nghiêm túc.” Ngô Minh Thành ngợi

khen nói, “Việc này thường làm người ta mất tinh thần không gượng dậy nổi, bây

giờ người trẻ tuổi cũng vô cùng kiêu ngạo, không chịu nổi một chút xíu uất ức,

nếu như đổi lại là người khác, khẳng định đã sớm từ chức.”


Mạc Tiểu Mễ cười cười.


“Thật ra thì đây là thử nghiệm công ty đặc biệt dành cho cô, hiện tại chi nhành

công ty ở Đức cần một vị quản lý cao cấp, hội đồng quản trị họp nhất trí đồng ý

phái cô đi, nhiệm kỳ hai năm, cô nguyện ý đi không?” Ngô Minh Thành nhìn cô

mong đợi.


“Nước Đức?” Mạc Tiểu Mễ kinh hãi.


“Đây chính là thăng liền hai cấp đó.” Ngô Minh Thành mỉm cười nói, “Hơn nữa ra

nước ngoài, có thể nâng cao kiến thức, đối với công việc sau này còn rất có

ích.”


Đi nước Đức? Rời xa Đài Loan, rời xa ba mẹ, rời xa... Giản Nhẫn?


Mạc Tiểu Mễ bị chủ ý này giật mình ứng phó không kịp, qua một lúc lâu, cô mới

lúng ta lúng túng nói: “Có thể cho tôi suy tính một chút được không?”


“Dĩ nhiên. Chỉ là phải trả lời nhanh một chút.”


“Tôi hiểu rồi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận