Cô Bé Du Côn Của Tôi (Phần Hai)


Chap 54 : Bệnh viện


Một bầu trời đêm không trăng cũng chẳng có sao , thế giới xung quanh là cả một mảng tối đen bao chùm .


Thấp thoáng đâu xa là những ánh điện yếu ớt như đang cố gắng trống trọi với cái u tối bao la .


Một ánh sáng nhỏ với một thế giới đen mù , cái bé nhỏ đấu với cái lớn

mạnh , đó không làm cho người ta thấy sự thất vọng hay niềm sợ hãi mà đó là niềm tin , một niềm tin nhỏ không ngừng toả sáng trong lòng nó .


Ánh đèn cấp cứu vẫn đang rực màu đỏ tươi , nó cũng giống như thứ nước tanh nồng mà hắn ép nó uống .


Màu đỏ tươi như đưa ánh mắt của nó vào thế giới của máu , của sự chết chóc , đôi bàn tay nó chỉ biết cách run rẩy đến bất lực .


Từng giây từng phút nó chỉ trông mong màu kia hãy biến mất , hãy tránh thật xa tầm mắt của nó .


Đầu óc của nó giờ thật trống rỗng , chưa bao giờ nó thấy hoảng sợ tột cùng thế này , nó sợ gì chứ ? là sợ mất hắn sao ?


Nó chẳng thể động não để suy nghĩ hay tiếp nhận thêm điều gì , tràn đầy

suy nghĩ nó chỉ là mong muốn hắn chẳng hề làm sao , chất độc đó chỉ là

một loại bình thường thôi , chỉ là một hành động để doạ tinh thần nó

thôi đúng không ?


Đèn … là đèn xanh .


Cánh của phòng cấp cứu bật mở , một vị bác sĩ khá trẻ bước ra .


- chú , anh ấy thế nào rồi –


Vị bác sĩ nhìn đôi bàn tay không ngừng run rẩy của nó mà mỉm cười


- cháu yên tâm , cậu ấy không sao , chỉ là do mất máu quá nhiều

mà ngất đi thôi , chỉ cần truyền máu và bồi bổ là không có việc gì nữa –


Nghe bác sĩ nói mà mặt nó ngơ ra một lúc rồi ngây ngốc hỏi lại bác sĩ


- anh ấy không bị trúng độc ạ -


Nghe thấy nó hỏi vậy bác sĩ lại được một hồi ngạc nhiên .


- Trúng độc gì chứ , máu cậu ấy hoàn toàn bình thường –


Nghe bác sĩ nói xong mà nó càng run rẩy hơn , vậy là … nó đã uống chính

là máu hắn sao , máu hắn không hề chứa độc tố nào là để lấy độc trị độc , vậy còn lọ thuốc hắn uống và cái thứ thuốc giải nó uống thì sao ? .


- bác , cháu muốn kiểm tra xem cháu có bị trúng độc gì không ? –


- được vậy thì cháu đi theo chú –


----------------------------------


Nó bước ra khỏi phòng xét nghiệm với một khuân mặt đăm chiêu , kết quả

xét nghiệm cho thấy nó hoàn toàn không bị trúng độc gì cả , chắc chắn

đây chỉ là một trò đùa cợt .


Người đầu tiên mà nó nghi ngờ chính là Hoàng My , nhưng My chỉ cần nhắm

vào nó thôi , tại sao lại phải hại hắn đến mất mạng chứ ? Nếu là My hại thì ai đã gọi xe cứu thương và nói cả địa chỉ lẫn nhóm máu chứ ? sao

lại biết là hắn mất máu ?


Tất cả truyện này thật kỳ bí , nó như một ẩn số bắt nó phải giải đáp vậy .


Nó bước nhanh về phòng của hắn , thẻ tín dụng của nó, nó đã dùng hết để

đóng viện phí rồi , giờ muốn mua chút đồ thì chỉ còn cách lục ví hắn

thôi .

thôi .


Nó nhìn qua hắn , hắn nào đã tỉnh đâu , thôi cứ dùng tạm dù gì cũng là cho hắn mà .


Nó cầm ví hắn và mở ra . ôi thôi sao nhiều tiền dữ vậy ?


Ông trời thật bất công nha , nó thì nghèo kiết xác mà cái tên này thì giàu nức đố đổ vách ra .


Nó rời phòng rồi nhờ một cô y tá coi dùm hắn hộ nó , cô ytá được nó nhờ thì vui phải biết tha hồ mà ngắm trai đẹp .


--------------------------------


Hắn cảm thấy đầu mình hơi choáng váng , cố gắng mở mắt ra để nhìn nhận cảnh vật xung quanh .


Giờ thì hắn có thể biết mình vẫn còn sống và đang ở bệnh viện .


Nhìn cô nhóc ngủ ngon lành trên ghế mà hắn mỉm cười , tướng ngủ của nó không đến nỗi xấu lắm nha .


Một lúc sau thì hắn thấy nó cựa quậy rồi từ từ mở mắt , nhìn cách dậy của nó kìa , trẻ con quá .


Miệng nó còn đang ngáp dở thì nhìn thấy cái khuân mặt hắn , khuân mặt nó cứng đơ như thế .


Ặc , nó xấu hổ chết đi được mà hắn vẫn ở đấy cười được à .


- tỉnh rồi à , đi du lịch địa phủ được một vòng đã cua được em nào chưa ? –


Hix , nó mới nói được một câu mà mặt hắn đã đen xì thế kia rồi kìa , nó quan tâm mà hỏi thăm thì hắn có cần nhìn nó với ánh mắt “ thắm thiết”

thế không chứ .


- haizz , không biết anh đã làm gì người ta mà cô gái đó lại muốn giết anh nhỉ -


- anh không biết –


Hắn nhàn nhã trả lời rồi với chai nước trên bàn mà từ từ uống .


- hay anh thay lòng đổi dạ , để lại cho cô ấy một vết thương lớn nên cô ấy trả thù -


- em đừng nên suy diễn –


- hay anh làm người ta có thai nhưng không chịu trách nhiệm nên sinh ra thù hận –


- BẢO ANH –


Nó cũng chẳng thèm để ý đến ngữ khí của hắn , vẫn vô tư mà tìm nguyên nhân tai nạn .


- hay anh làm người ta bị nhiễm HIV nên người ta đến khử anh rồi cũng tự sát –


- Vũ Hoàng Bảo Anh –


Nó thấy ngữ khí của hắn mà bữu môi , chắc nó nói đúng nên “ thẹn quá hoá giận” chứ gì .


- em biết tên em đẹp rồi , anh không cần xướng nó lên một cách hùng hồn thế đâu –


Hắn nghiến răng kèn kẹt , hắn vừa từ quỷ môn quan về mà nó lại còn muốn làm hắn tức chết sao ?


- ôi , đã gần trưa rồi sao ? để em đi mua đồ ăn , một tý nữa chắc Tú với Dung cũng đến –


Hắn chẳng thèm trả lời nó mà chỉ nhắm mắt lại , nó nheo mũi một cái cũng bỏ ra ngoài luôn .


Haizz , cái cô nhóc này , hôm qua hắn vừa tỏ tình xong thế mà nó chẳng thèm bận tâm sao ? đừng nói là nó quên rồi nhé ! .


- cốc , cốc ….-


- Mời vào –


.Cạch


Cánh cửa phòng được Tú mở ra , tối qua vừa được nó nắn tin nên hôm nay rỗng hai tiết cuối cả hai người cùng đến đây thăm hắn .


- Anh thế nào rồi ? có nặng lắm không ? có để lại di chứng gì không ? thấy chị bảo anh bị thương làm em lo quá -


Bạn Tú nhà ta cứ như một người vợ hiền đang quan tâm đến chồng mình vậy .


- anh không sao , chỉ nghỉ ngơi một chút là có thể xuất viện rồi , vết thương nhẹ không cần bận tâm đâu –


Hắn mỉn cười với Tú , nhìn thấy mặt cậu là hắn lai jtưởng tượng đến mặt của cô nhóc Bảo Anh .


- chúc anh chóng bình phục –


Dung cầm một bó hoa và một giỏ hoa quả đặt trên bàn rồi lại ngó nghiêng xung quanh .


- mà Bảo Anh đâu rồi anh –


- cô ấy đi mua đồ ăn rồi , chắc cũng sắp về -


Nghe thấy hắn nói vậy Tú cùng Dung chợn tròn mắt


- đi mua đồ ăn –


Hắn thấy vẻ ngạc nhiên và hoảng hốt của ha người thì lấy làm lạ , việc nó đi mua đồ ăn thì đâu có việc gì đâu .


- sao vậy ? –


- à không …không -


Cả hai người cùng cười cuời rồi lấp liếm cho qua chuyện , đúng lúc đó nó cũng vừa về .


- hai người đến sớm vậy? –


- hôm nay lớp rỗng một tiếc , về là em đến luôn đây –


Nó gật đầu tỏ vẻ hiểu rồi sách hai túi đồ ăn vào .


- tao mua rất nhiều đồ ăn này , cả hai người cùng ăn đi –


Vừa nghe nó nói vậy thì cả hai cùng phi thân thật nhanh để ngó nghiêng hai túi đồ , oa….thật nhiều đồ bổ dưỡng nha .


- tất cả cái này là do tự tay chị mua à -


- ừ , tao không mua thì nhặt thùng rác về à –


Nghe đến đây hắn thực sự buồn nôn , đừng nói là nó nhặt đồ thùng rác về tẩm bổ cho hắn nha .


- thế tiền cũng là do cậu trả -


- ơ hay hai người này , tiền không do tôi tự tay trả thì tôi chặt tay anh ấy xuống trả hả -


Dung cùng Tú quay ra nhìn nhau rồi lại quay ra nhìn hắn , đây đúng là chuyện lạ nha .


- từ lúc nào chị lại quan tâm anh ấy đặc biệt thế , tự bỏ tiền mua đồ cho anh ấy sao ? –


Câu hỏi vừa dứt cậu đã lĩnh ngay một cái cốc đau điếng , Dung cũng rất nhanh đến xem xét chỗ đau của cậu rồi rối rít hỏi


- cậu có sao không ? có bị sưng hay nõm vào không ? - Bảo Anh sao cậu ác thế ? –


Nó bữu môi vêng mặt , đây chính là minh chứng điển hình cho việc trọng sắc khinh bạn nha .


- ừ thì đồ là tôi mua , tiền là tự tay tôi trả nhưng tiền trả thì lại là của anh ấy –


Biết ngay , cả hai cùng biết ngay mà , nó mà chịu bỏ tiền ra mua đồ thì người ấy được nó quan tâm thực sự đó .


- thôi mời hai người tách ra để ăn cơm , cậu cứ xoa chỗ đó nó lại càng sưng đấy Dung ạ -


- mình không sao đâu Dung -


Tú cười dịu dàng rồi cũng qua phụ nó mở đồ .


- Bảo Anh à , tay anh rất đau , rất buốt –


- ừ , em biết, thì sao ? –


Nó vừa trả lời vừa đưa chiếc còng gà lên miệng rồi ngoạm một miếng thật to .


Cả Tú và Dung cùng quay ra nhìn hắn .


- hay để em bón cho anh nhé –


Tú nhanh tay cầm một cái đùi gà rồi đưa lên mịêng hắn .


Cứ tưởng rằng hắn sẽ vui mừng cơ nhưng ai dè hắn lại lườm cậu một cái .


- Bảo Anh à , anh cũng là vì em mà -


- ừ em biết , thì sao ? –


Cái câu trả lời kiểu vô trách nhiệm này của nó lại vang lên lần nữa khiến hắn sít tức chết vì thổ huyết .


- tay anh đau , em bón cho anh được không ? –


Thực sự là nó làm hắn tức chết mà , nếu không nói thẳng ra e rằng đến

tết của một năm nào đó nó vẫn chứa nhận ra , chắc lúc đó hắn chết lâu

rồi .


Nó nghe thấy vậy liền quay ra nhìn hắn nhưng miệng vẫn không ngừng nhai tóp tép .


- anh này , người ta không phải có câu tự túc là hạnh phúc sao ? tự mình phải biết vương lên trong khó khăn để kiếm được cái ăn chứ ,

cũng như con Boo nhà em phải cố gắng vượt qua vô vàn tên kể trộm để có

cái ăn hàng ngày , anh đây đường đường được người ta mang đồ ăn tận nơi

rồi , cũng nên cố gắng một chút –


Nói xong một hơi dài rồi nó lại tiếp tục ăn đùi gà của mình .


Nó thì vẫn cõ thể vô tư như thế nhưng còn hai người khác kia thì không

thể , cả hai cùng trợn tròn mắt nhìn nó rồi lại nen nén liếc nhìn hắn ,

nó dám ví hắn với con Boo quả là rất to gan .


Khói đã bốc ngùn ngụt khắp đầu hắn , nó lại lôi con Boo nhà nó ra sao?

quả thực hắn rất muốn đem con Boo nhà nó ra thịt mà đem đi nhắm rượu .


Hắn nhìn nó lườm lườm rồi lấy tay không bị thương mà giằng đùi gà của nó ăn một cách hết sức tự nhiên .


Nó bị cướp mất đùi gà thì ngẩn người ra rồi …từ từ lấy cái đùi gà khác ăn .


Nó thèm vào cái đùi gà ăn dở nhá .


Tú cùng Dung chỉ biết ngồi cười mà lắc đầu với hai người này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận