Cô Bé Du Côn Của Tôi (Phần Hai)


Chap 49 : lời tỏ tình …hụt


- này , đã một tháng rồi đúng không ? –


Hắn thấy nó có vẻ hơi sững sờ ngạc nhiên , chẳng lẽ nó không tính thời gian sao , nó không thèm để ý đến thời gian sao.


Nó vô tư như thế , hồn nhiên chỉ đợi hết ba tháng , còn hắn thì sao từng ngày , cứ từng ngày ngồi nơm nớp lo sợ sao nó trôi nhanh thế , sao không kéo thật dài một ngày đó ra để rồi 3 tháng đó sẽ là vĩnh viễn .


Ba tháng để trở thành vĩnh viễn , liệu hắn có thực hiện được không? Hay tất cả chỉ là xa vời .


- Ơ, trôi chậm nhỉ , cứ tưởng gần được hai tháng rồi cơ –


Nhìn vẻ mặt tỉnh bơ của nó trong lòng hắn như đại dương mênh mông mặn chát ,” trôi chậm ư” nó muốn nhanh thoát khỏi hắn sao , tất cả những gì hắn cố gắng trong một tháng này là công cốc à .


-Này , hỏi được một câu mà ngồi mặt đần thế kia , hay tương tư thị nở nào rồi –


Vừa phát biểu một câu mà hắn đã quay sang lườm nó một cái sắc lẹm , khuâu mặt hắn hiện rõ lên chữ “khinh” to tướng kìa .


- đồ ngốc –


Trời đang mây quang gió mát mà tự nhiên nó lại bị dội cho gáo nước sôi nóng hổi , đồ ngốc sao ?


- hứ , em mà ngốc thì Trái Đất này nên đổi tên là Trái Ngốc đi , người giàu nhất thế giới cũng nên đổi tên là Đại Ngốc là vừa –


Một chàng cười không ngớt từ nó , tự biên tự diễn đúng là không thú vị lắm nhưng cũng không thể khác được khi bên cạnh lại là một cái tủ lạnh chứ .


- Haizz , số trời đã định , kiếp này ta sẽ gặp hạn lớn –


Tâm trạng Nguyên thật là tồi tệ , ngả lưng xuống thảm cỏ , hai tay để dưới gáy , hắn vừa nhìn bầu trời xanh vừa mông lung suy nghĩ .


Hắn giờ quả đúng là rất rối ren , trước đây có bao giờ hắn phải đau đầu suy nghĩ về một thứ khó nắm bắt thế này chứ .


Khái niệm muốn đánh bại nó chắc hắn đã thua ngay từ lần đầu ra quân rồi , giờ thì hắn biết thực sự đời này hắn chẳng bao giờ có thể thắng nó .


- gặp hạn à , ha ha thế chuẩn bị sẵn quan tài chưa ? di chúc di chiếc đã viết đầy đủ chưa đấy ? đã mua bảo hiểm nhân thọ chưa ? –


Một cảm giác ấm ấm mềm mềm chuyền đến từ chóp mũi , một đôi tay trắng mũm mĩm đang không ngừng chọc ghẹo chóp mũi đang đỏ lên vì thời tiết lạnh .


Đôi mắt hắn chừng to vì cảm giác mới lạ mà ngọt ngào , nhưng tất cả bị sụp đổ khi giọng nói ấy vang lên một cách mỉa mai trêu chọc , gì chứ , nó rất mong hắn chết à ?


- tránh ra , tay em bẩn lắm –


Hắn gạt cái tay mềm mại ấy ra khỏi khuân mặt mình , khuân mặt cau có một cách khó chịu rồi quay đi chỗ khác .


Riêng nó thì bị gạt ra một cách phũ phàng thì vô cùng tức giận , hắn gặp hạn thì nó chỉ gợi ý giúp hắn vài điều cần làm phòng trước mà , người ta thường có câu “ phòng bệnh hơn chữa bệnh à” .


Nó lầm bầm vài tiếng trong miệng rồi bữu môi vênh mặt về phía hắn .


Rõ ràng là tay nó rất sạch , luôn được giữ kín trong túi áo rét chứ nó có nghịch đất cát gì đâu mà bẩn , rõ ràng là hắn vu khống nó mà , nó không thể để mình chịu thiệt như thế được .


- bẩn gì chứ , em mới ngoáy mũi có vài lần –


Nguy hiểm , hắn thừa biết là tay nó rất sạch , trên đường đi hắn luôn nắm tay nó , giữ chặt tay nó trong túi áo cho ấm , ngồi xuống bãi cỏ này nó cũng chẳng rút tay ra đến tận khi nó nghịch chóp mũi của hắn .


Chỉ vì nó làm hắn ngượng và tức nên hắn mới gạt tay nó ra thôi , không ngờ rằng đến chuyện này mà nó cũng giám đưa ra đối phó với hắn .


Hắn giờ chỉ biết thở dài não ruột , đối với nó hắn vô phương cứu chữa .


Lặng nhìn những đám mây trôi lững lờ , nhẹ nhàng bay bổng còn trong lòng hắn hiện giờ thì nặng như núi thái sơn .


Hắn thích nó , điều này hắn đã phát hiện ra lâu rồi nhưng hắn chưa giám hỏi nó , nếu nó không yêu hắn thì sao? , nỡ nó thẳng thắng từ chối hắn thì sao ?


Hắn bồn chồn lo lắng , đã chẳng xác định được tình yêu nó dành cho mình giờ đột nhiên lại xuất hiện thêm tình địch , đầu hắn phải tăng công suất hoạt động rồi .


Nhưng người ta thường nói , nếu không biểu lộ thì làm sao người ta hiểu được lòng mình , hắn có nên nói với nó rằng hắn yêu nó không ?


Siết chặt tay lại , hắn phải thử mới biết ,hắn không thể sống lấp lửng thế này .


Hắn vùng dạy làm nó giật mình sít thì té ngửa về phía sau .


- Tên điên , làm giật hết cả mình –


Hắn chẳng thèm để ý đến câu mắng mỏ của nó , gương mặt hắn đanh lại rồi quay ngoắt sang phía nó khiến nó giật thóp , không hiểu tên điên này bị trúng gió phương nào?


Nó đang trong cơn giật mình mà hắn lại còn nắm hai bên bả vai khiến nó bàng hoàng .


- Trúng ..trúng…gió thường thường thì méo mồm chứ có ai trợn mắt mà phát khùng như anh đâu –


- Bảo Anh , em phải nghe rõ những lời anh nói này , điều anh nói hoàn toàn là sự thật , hãy cho anh câu trả lời nhé , Bảo Anh –


Nó bị hắn siết chặt vai đến đau nhói , hắn chẳng biết sao lại bị trúng gió đến mức này , nó bị hắn doạ đến ngây người .


Bảo Anh nó đây trời không sợ , đất không sợ , chỉ sợ duy nhất là kẻ điên .


- Bảo Anh , thực ra anh đã ….-


- Ô , Bảo Bảo –


Đang trong giây phút căng thẳng thì đột nhiên có một sinh vật lạ nhảy vào đẩy hắn ra rồi ôm chầm lấy nó .


Liền một lúc nó bị mấy tấn băng rơi trúng đầu đau muốn chết , trên đời này chẳng còn tên giở hơi nào như tên Đăng này .


- Biến –


Nó dơ thẳng chân đạp cho tên Đăng một cái , Nguyên cũng vô cùng ăn ý khi túm cổ áo Đăng quẳng sang một bên .


- Bảo Bảo , hức ..hức … sao tình yêu lại đối với Đăng như vậy ? Đăng rất đáng thương , tình yêu Đăng trao cho Bảo Bảo tròn trịa như trái tim Đăng này , đỏ chót chòn chọt luôn –


Nó bữu môi một cách khinh bỉ , đúng là đồ mặt dày ,đóng kịch không biết ngượng .


Đăng chấm chấm nước mắt ngước nhìn cái vẻ cười đểu của nó .


- hức ..hức ..Bảo Bảo..khi chúng ta còn bé , tình yêu nhớ là chúng ta còn tắm chung , ngủ chung , ăn chung uống chung , cái gì của Bảo Bảo tình yêu đều biết rõ , tại sao tình yêu có ôm một cái mà Bảo bảo nỡ đá tình yêu …huhu ..số tình yêu thật khổ -


Nhìn cái dáng vẻ kia thật là buồn nôn , nó phải nể về khoản mặt dày vô sỉ của Đăng .


Nguyên ngồi một bên mà nghiến răng kèn kẹt , cũng không quên phóng đôi mắt chứa đầy lửa về hướng tên vô lại xen giữa phút giây tỏ tình của hắn .


- Đăng à , da mặt em thật mịn , nhìn này , không hề có chút râu nào lại còn trắng bóng loáng nữa chứ -


Đôi tay nó vuốt vuốt gương mặt đẹp của Đăng , cậu chàng được nó khen thì xướng rên cười tủm tỉm .


- Gương mặt đẹp này chỉ có thiên sứ mới có , đây là niềm tự hào của tình yêu đó –


Được khen một câu mà tâm hồn đăng sướng bay vút lên ngọn tre còn hắn thì mặt đen như than .


- ừ , công nhận là đẹp , rất giống cái đí-t chậu –


Cậu đang từ ngọn tre đu đưa theo gió mát mà bỗng nhiên trời lại nổi bão khiến cậu té một cái đau điếng , gì chứ ,ví cái mặt đẹp này của cậu như đi-t chậu sao?


Đăng thì tức thổ huyết còn hắn thì cười muốn rớt răng , cao tay , hắn biết nó cao tay mà .


- Bảo Bảo ghen ăn tức ở với gương mặt này chứ gì , tình yêu biết nó rất đẹp nên bảo bảo không chọc ngoáy được đâu –


- Âu , sao Đăng điên biên biến biết hay vậy ? mặt này của Đăng chắc phải dày cỡ cái thớt , đem ra chặt thái thì quả là thép ngàn năm –


Không hổ danh là cọp cái , chơi chữ rất tài , minh chứng chính là cái người đang cười như điên ở bên cạnh .


- Hoàng…..Hoàng My sao cậu lại đến đây ? –


Sau câu nói của nó Đăng nhanh như chớp quay về phía đằng sau theo hướng nó chỉ .


Nhanh như chớp nó quay qua nắm tay Nguyên chạy đi với nụ cười đắc thắng , tên ngốc đó , thích Hoàng My mà còn lắm chuyện , mỗi lần nhắc đến Hoàng My là bao chí thông minh không cánh mà bay .


Nó phải chạy để cắt đuôi tên khốn đó, rõ ràng thích Hoàng My đến phát điên mà còn giả bờm bám nó khiến nó khó chịu tức đến thổ huyết .


Nguyên nhìn nó , nhìn nụ cười tươi , hắn cũng mỉm cười siết chặt tay hắn hơn , đời này hắn đã xác định rõ , hắn chỉ có một người con gái trong đời mà thôi .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận