Chuyện Anh Nhà Tôi


Nhà tôi có hai chị em, tôi là chị cả trong nhà. Dân gian thường đồn đứa nhỏ sau khi ra đời sẽ ăn mất não của đứa lớn, hẳn là vậy, phải nói là ít nhất trong chuyện học hành thì tôi kém hơn con em hẳn. Ngày còn bé, dù có chăm chỉ cày bừa thế nào cũng không thể lết lên nổi học sinh khá, còn nó suốt ngày lông bông, không cần học hành gì nhiều, không cần làm bài tập về nhà cũng có thể chễm chệ có tên trong danh sách học sinh giỏi của lớp.

Khi còn đi học, tôi không được xem là học sinh quá cá biệt, chỉ là do được nương nương trong nhà cưng chiều sinh hư  nên thường xuyên khắc khẩu với các thầy cô giáo trong trường

Tôi nhớ có lần được cô hiệu trưởng mời phụ huynh lên phòng uống trà. Do mẹ chọn theo chính sách im lặng là vàng nên tôi đành phải lịch sự tiếp lời cô ấy.

Hiệu trưởng hỏi:” Em còn muốn học tiếp hay không?”


Tôi nhanh nhảu thành thật:” Không muốn ạ.”

Lúc đó ai cũng nhìn tôi với ánh mắt kì lạ kiệu ” con này nó ăn gan hùm hay sao mà dám nói chuyện với hiệu trưởng như vậy nhỉ?!!”

Đến giờ hình như tôi vẫn không hiểu, là do cô ấy hỏi tôi trước cơ mà.

Hiện giờ tôi đã có việc làm, nhưng anh nhà vẫn muốn tôi đi học thêm. Hắn nói tôi cũng có não, nhưng so với hắn thì rõ ràng là không cùng đẳng cấp. Hắn từ nhỏ đã được hai vị trưởng bối vứt sang singapore du học, sau khi gia đình gặp chút biến cố thì hắn chạy sang mỹ tiếp tục học. Kiến thức của hắn, tôi không rõ sâu bao nhiêu nhưng chắc chắn đủ dư để dạy bảo đứa như tôi nên người


Tôi có một hội chị em nhỏ, tạo thành một group trên Facebook đặt tên là Hội Sắc Nữ. Lúc ấy cũng chẳng biết là con dở hơi nào đặt nghe thô tục như vậy nữa, nhưng do cũng lười suy nghĩ nên thế nào thì để thế đấy cho xong. Chúng tôi hoạt động về đêm, đêm nào mấy cái tay cũng dồn hết mọi công lực để múa may trên bàn phím, nói đủ chuyện trời trăng, toàn là những đứa có đầu óc, theo tôi là bất bình thường nhất.

Hình như hắn đã có kế hoạch lôi cổ tôi đi học từ lâu:”Hỡi tên sắc nữ tội đồ, hãy mau yên giấc, ngày mai ngươi còn phải theo anh đây đến trường đăng ký lớp.”

Tôi vờ câm giả điếc, ngủ phơi thây thẳng giấc đến trưa hôm sau. Hắn tỏ ra bất lực:” Được rồi, hôm nay không đi thì mai đi, mai không đi thì mốt đi, thế nhé ”

Tôi vẫn tập trung hát điên hát khùng không thèm trả lời, hắn đành lầm bầm lèm bèm:” Đã dặn trước là tối đi ngủ sốm rồi mà vẫn lắm mồm thức tới sáng mới chịu ngủ, xyzy abc….”

Đúng là như mẹ già.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận