Chưa Từng Hẹn Ước


Hoá ra anh vẫn nhớ cô là ai, hình như chưa bao giờ quên.


Giản Ngưng là bạn thời đại học của Trình Vũ Phi, hai người ở chung phòng trong ký túc xá nên khá thân thiết. Trình Vũ Phi không phải là người nhiệt tình với mọi thứ, nhưng lại rất quan tâm tới Giản Ngưng, có chuyện gì cũng sẵn sàng giúp đỡ.


Cô làm vậy là vì lý do riêng. Trước kia, cô cũng như Giản Ngưng, luôn cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp. Nhưng từ sau khi tai hoạ ập đến với gia đình, cô đã buộc bản thân phải trưởng thành hơn, giống như số đông đang vật lộn với cuộc sống trên thế gian này.


Vì thế, lần đầu tiên bắt gặp nụ cười đơn thuần của Giản Ngưng, Trình Vũ Phi liền vô thức mong cô ấy có thể giữ mãi sự lạc quan. Cơ hồ đó là một cách để lấy lại thứ mà bản thân cô đã đánh mất.


Hôm nay, Giản Ngưng bất ngờ gọi điện nói muốn gặp cô. Hai người hẹn nhau ở công viên nhỏ gần nơi làm việc của Trình Vũ Phi. Giờ này, công viên khá vắng vẻ, trời mùa đông u ám khiến người ta có cảm giác quạnh quẽ.


Giản Ngưng xuất hiện trong bộ dạng cực kỳ ấm áp với chiếc áo lông dày, cổ áo bằng nhung trắng, gương mặt vốn đã nhỏ của cô trông càng thêm nhỏ. Hình như cô ấy lại gầy đi rồi, Trình Vũ Phi thầm thở dài.


Chồng của Giản Ngưng hôm nay đã mang con trai của họ đi. Giản Ngưng muốn nhờ luật sư tư vấn xem có cách nào lấy lại quyền nuôi con hay không. Tuy nhiên, thế lực của chồng cô quá lớn, không có ai sẵn sàng giúp đỡ. Đương nhiên, Trình Vũ Phi cũng chẳng thể giúp gì trong việc này, mục đích của Giản Ngưng là muốn thông qua Trình Vũ Phi để nhờ sự giúp đỡ của vợ chồng Tiết Giai Nhu.


Trình Vũ Phi cắn chặt môi, hồi lâu không lên tiếng, cô sợ câu trả lời của mình sẽ khiến đối phương đau lòng. Thế nhưng, ánh mắt Giản Ngưng toát lên nỗi mong chờ xen lẫn cầu xin khiến lòng cô thực sự khó chịu, cảm giác bất lực hệt như lúc Trình Gia Đống gặp chuyện mà cô không thể làm được gì. Cô rất muốn giúp Giản Ngưng, nhưng hiện giờ quan hệ giữa Tiết Giai Nhu và Từ Triệu Luân rối ren như vậy thì làm sao cô có thể làm phiền tới họ?


Giản Ngưng rời đi đã lâu, Trình Vũ Phi vẫn ngồi đó. Cô nhìn về phía mặt trời lặn, rõ ràng ánh nắng chưa tắt hẳn nhưng khí trời lại lạnh đến thấu xương. Bàn tay cô thậm chí tê cứng không còn cảm giác.


Trình Vũ Phi chợt nhớ đến ngày đưa Tiết Giai Nhu tới bệnh viện làm phẫu thuật. Sức khoẻ của Tiết Giai Nhu không tốt, bác sĩ đề nghị cô bỏ cái thai. Là người quyết đoán, Tiết Giai Nhu không băn khoăn gì nhiều, lập tức hẹn ngày làm phẫu thuật, thậm chí cũng không nói với chồng. Cuộc phẫu thuật kết thúc, hai người chuẩn bị rời khỏi bệnh viện thì trông thấy Giản Ngưng. Lúc ấy, Trình Vũ Phi vô cùng bất ngờ, cô và Giản Ngưng mất liên lạc đã lâu, nhưng vì đang đi cùng Tiết Giai Nhu nên cô không tiện trò chuyện nhiều với Giản Ngưng, chỉ để lại số điện thoại và địa chỉ rồi vội vàng ra về. Ngay hôm sau, cô quay lại bệnh viện đó, Giản Ngưng đang ngồi cạnh giường bệnh lau mặt cho một người đàn ông. Nhìn thái độ chăm chú và cẩn thận của Giản Ngưng, Trình Vũ Phi cũng phần nào đoán ra mối quan hệ giữa họ. Khi đó, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô không phải chúc phúc, mà là xót xa. Bởi lẽ, Giản Ngưng từng nói, cô ấy muốn tìm một người đàn ông tài giỏi, anh tuấn và hết mực yêu thương mình để lấy làm chồng. Nhưng rõ ràng, người đàn ông đang nằm trên giường bệnh kia không hề thoả mãn giấc mộng thiếu nữ của cô ấy.


Thật nực cười! Chúng ta đều không thể giữ nổi sự đơn thuần của bản thân, nhưng lại luôn hy vọng người khác có thể làm được. Để rồi sau khi thấy họ đánh mất, trong lòng bỗng vô cùng khó chịu.


Trình Vũ Phi và Giản Ngưng ra ban công nói chuyện một lát, quay lại đã thấy phòng bệnh xuất hiện thêm một người.


Trình Vũ Phi không bao giờ nghĩ mình và An Diệc Thành lại gặp nhau trong tình huống như vậy. Anh đứng đó, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt sáng rực. Là anh, người thật bằng da bằng thịt đnag ở trước mặt cô, không phải là trong cơn mơ mỗi đêm cô thấy. Thế nhưng, anh không thèm liếc cô lấy một cái, đi ngang qua như người lạ. Cô chậm rãi nhắm mắt lại, mọi thứ đúng như cô dự đoán, khi hai người gặp nhau, cô vẫn nhớ kỹ anh, còn anh đã quên mất sự tồn tại của cô.


Chia tay Giản Ngưng, Trình Vũ Phi rời khỏi phòng bệnh. Vừa vào thang máy, vỏ bọc cô tự tạo ra ban nãy lập tức tan biến. Cô nhìn hai chân run rẩy, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót. Anh chỉ xuất hiện trước mặt cô vài giây, vậy mà cô lại có phản ứng dữ dội đến vậy, thật nực cười!


Cô tựa lưng vào thang máy lạnh băng, nhìn chằm chằm cái bóng của chính mình phản chiếu trên mặt kim loại sáng loáng. Đột nhiên cô cảm thấy những lời Tiết Giai Nhu nói về mình thật chính xác. Cô và người đàn ông kia chưa hề nói chuyện yêu đương hẹn hò, thế mà hễ gặp anh, cô lại căng thẳng đến mức này. Thật chẳng khác nào fan nữ được gặp thần tượng.


Cô nhắm mắt lại, một giọt nước chảy ra khoé mi.


Bảy năm trước, chàng trai ấy luôn xuất hiện với chiếc áo sơ mi trắng thu hút ánh nhìn của cô và tất thảy mọi người. Anh được thầy cô yêu quý, được bạn bè ngưỡng mộ. Rất nhiều lần cô âm thầm đi theo anh, nhưng anh chưa từng ngoảnh đầu lại, chưa từng phát hiện có người luôn dõi theo mình.


Khi đó, Trình Vũ Phi ra sức học tập, thầm mong có thể kéo gần khoảng cách giữa mình và An Diệc Thành. Nhưng dù cô có cố gắng đến đâu, tối đa cũng chỉ có thể nằm trong top một trăm của khối. Mỗi lần công bố kết quả kỳ thi, cô đều đứng trước bảng thông báo rất lâu, nhìn cái tên trên cùng ấy như thể muốn khắc nó sâu vào tim. Giữa anh và cô, mãi là khoảng cách gần một trăm người.


Trình Vũ Phi gượng cười xua đi mảnh ký ức. Cô ra khỏi thang máy, vừa tới cửa lớn thì bị ai đó chặn lại.


“Cô Trình, đã lâu không gặp!”


Người đàn ông đứng ngay trước mặt cô, rất gần. Vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, vẫn là ánh mắt thâm trầm ấy, rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết.


Cô giơ tay lên, muốn chạm vào anh để xác định đây không phải là ảo giác. Nhưng bàn tay mới chỉ khẽ động liền ngừng lại. Cô không dám.


Cô muốn cười với anh, nhưng cơ thể cô cứng nhắc, thậm chí hô hấp cũng có cảm giác đau đớn.


An Diệc Thành nhìn cô thêm vài giây, sau đó xoay người bỏ đi.


Nhìn bóng hình anh mỗi lúc một xa, nụ cười mà cô chuẩn bị rốt cuộc đã nở rộ. Đáng tiếc, anh không trông thấy. Và cũng như trước kia, anh không hề ngoảnh đầu lại nhìn cô.


Nhưng lúc ấy cô đã biết, hoá ra anh vẫn nhớ cô là ai, hình như chưa bao giờ quên.


Trình Vũ Phi ngây ngốc gồi trong công viên rất lâu, hồi tưởng lại những chuyện cũ, cô khẽ thở dài.


Cô chưa bao giờ chủ động gọi diện cho An Diệc Thành. Lần nào cũng là anh gọi cho cô, hay nói đúng hơn, tài xế của anh gọi tới, thông báo với cô nơi xe đang đợi, ngầm ám chỉ An Diệc Thành đã về, cô được “triệu hồi”.


Trình Vũ Phi lấy di động trong túi ra, đầu ngón tay run rẩy mở danh bạ. Cái tên An Diệc Thành nằm ở hàng thứ hai. Nực cười một điều là, có nhiều thứ cho dù ta muốn tránh cũng không được. Cô cố tình thêm một chữ “a” trước tên em trai để đẩy nó lên hàng đầu tiên, nhưng ba chữ “An Diệc Thành” vẫn cứ xông vào tầm mắt cô.


Do dự hồi lâu, cô quyết định ấn nút gọi. Trong lòng thấp thỏm, cô chỉ mong anh không nghe máy, hoặc không liên lạc được. Tiếc rằng, mọi thứ xảy ra trái ngược với mong muốn của cô. Thời gian chờ mới chỉ hai giây, An Diệc Thành đã nhận điện.


Hai bên đều im lặng.


Trình Vũ Phi khẽ thở hắt ra một hơi rồi nói: “Em…”. Lời đã đến khoé môi nhưng chẳng thể nói hết. Trình Vũ Phi lúng túng.


“Em đang ở đâu?” An Diệc Thành rốt cuộc cũng chịu lên tiếng.


Nghe cô nói địa điểm, An Diệc Thành “ừ” một tiếng rồi cúp máy. Trình Vũ Phi nhìn màn hình, thời gian cuộc gọi khoảng nửa phút. Trước giờ, mỗi lần nói chuyện điện thoại của hai người chưa từng vượt quá năm giây.


Trời mùa đông tối nhanh, Trình Vũ Phi ngồi chờ một lúc lâu mới thấy An Diệc Thành lái xe đến. Chân đã tê dại nhưng cô vẫn cố gắng đứng dậy, tự giác mở cửa lên xe. Cô hiểu rõ An Diệc Thành sẽ không bao giờ chủ động làm những việc này.


Ngồi yên vị trong xe, Trình Vũ Phi cẩn thận quan sát sắc mặt An Diệc Thành. Thấy không có gì bất thường, cô mới bớt lo lắng.


Đôi khi, Trình Vũ Phi thật sự muốn biết, sự hứng thú của An Diệc Thành đối với mình có thể kéo dài bao lâu. Cô không giống như những thiếu nữ mười tám đôi mươi, hay làm nũng, hay tíu tít cười đùa. Vì sao anh lại có hứng thú với cô? Chẳng lẽ anh thích kiểu phụ nữ buồn tẻ như cô sao?


Trước kia, chàng trai từng theo đuổi cô đã ví cô như đoá hoa hải đường. Nhưng cô biết, hải đường có đẹp đến đâu cũng không thể sánh bằng hoa hồng hay hoa mẫu đơn động lòng người được.


An Diệc Thành chăm chú lái xe, đôi mắt khuất sau cặp kính râm hơi nheo lại. Đây là lần đầu tiên cô chủ động gọi điện cho anh, anh những tưởng có chuyện gì quan trọng, xem ra anh đã nhầm rồi.


“Giản Ngưng…hiện giờ ổn không?”


Nói ra những lời này, Trình Vũ Phi chợt cảm thấy bản thân đúng là một người giả nhân giả nghĩa. Hỏi rồi thì sao, biết rồi thì làm được gì?


Hoá ra là chuyện này. Mày còn chờ mong chuyện gì khác sao?


An Diệc Thành nhướn mày, khoé môi hơi nhếch lên.


Cô thật sự nghĩ rằng không ai biết những chuyện cô đã làm ư? Trước đây vì cô nhờ cậy nên Từ Triệu Luân mới giúp đỡ chị dâu chạy trốn. Đại ca không điều tra rõ ràng chuyện này, bằng không, ngay cả cô cũng khó tránh khỏi liên luỵ. Ấy vậy mà cô vẫn chưa tỉnh ngộ, thật sự là hết thuốc chữa.


“Tốt nhất em hãy quên chuyện mình quen biết người phụ nữ đó đi!” Giọng nói hàm chứa sự uy hiếp khiến người ta khiếp sợ.


Trình Vũ Phi há hốc miệng, không nói được lời nào.


“Trình Vũ Phi! Em tưởng em là Thượng Đế à?” An Diệc Thành tháo kính xuống, phóng ánh mắt lạnh băng về phía cô.


Trình Vũ Phi cảm thấy khó thở như thể có vật gì đó đè trong ngực. Nếu cô là Thượng Đế, vì sao cô phải lực bất tòng tâm đứng nhìn em trai bị bắt giam?


Trình Vũ Phi nhắm mắt lại, trong lòng khẽ nhủ thầm: “Giản Ngưng, xin lỗi!”.


Cô thật sự không làm được gì. Đối diện với ánh mắt của An Diệc Thành, cô luôn luôn phải né tránh. Người đàn ông này lúc nào cũng vậy, chỉ cần một câu nói nhẹ bẫng đã có thể khơi dậy nỗi hổ thẹn của cô, khiến cô ý thức được mình là một kẻ vô dụng.


Xe chạy thêm một đoạn thì Trình Vũ Phi nhận được điện thoại của em trai. Từ sau sự việc lần trước, Trình Gia Đống rất thường xuyên gọi điện cho cô.


Trong điện thoại, Trình Gia Đống nói đã tìm được việc làm thêm, công việc không quá nặng nhọc, lương cũng khá. Em trai hiểu chuyện như vậy, Trình Vũ Phi cảm thấy rất vui, nhưng lại lo em trai vất vả. Tình cảnh hiện giờ của họ không như xưa, muốn có một cuộc sống tốt thì buộc phải tự dựa vào sức mình. Dù sao, cô cũng không thể giữ em trai ở nhà mãi, phải để nó tiếp xúc nhiều với xã hội mới trưởng thành được.


Lúc nói chuyện với em trai, gương mặt Trình Vũ Phi luôn rạng rỡ, giọng nói bộc lộ rõ sự quan tâm. An Diệc Thành bất giác cảm thấy khó chịu.


“Xuống chỗ nào?”


“Cái gì?” Trình Vũ Phi khó hiểu.


An Diệc Thành dường như không có tâm trạng để giải thích với cô, quả quyết dừng xe và giục cô xuống xe. Trình Vũ Phi ngơ ngác, mãi đến khi An Diệc Thành lái xe đi rồi, cô mới hiểu ra ý tứ của anh. Cô tìm anh để hỏi chuyện về Giản Ngưng, giờ đã có được đáp án, coi như xong việc.


Gió lạnh ập đến. Trình Vũ Phi lắc đầu cười khổ.


Gia Đống cuối tuần sẽ về nhà nên Trình Vũ Phi đi siêu thị mua thức ăn, định bụng làm thật nhiều món mà em trai thích.


Vừa bước vào cửa, Trình Gia Đống đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức từ bếp bay ra.


“Oa! Hôm nay chị làm nhiều món quá, em nhất định phải ăn hết để bù đắp những ngày bị cơm căng-tin hành hạ mới được!” Trình Gia Đống xuýt xoa.

“Oa! Hôm nay chị làm nhiều món quá, em nhất định phải ăn hết để bù đắp những ngày bị cơm căng-tin hành hạ mới được!” Trình Gia Đống xuýt xoa.


“Cơm ở trường khó ăn thế cơ à?” Trình Vũ Phi lấy làm lạ. Cô từng đến trường của em trai, nhận thấy điều kiện ở căng-tin rất tốt.


“Dù có ngon đến mấy cũng không bằng cơm chị nấu được!”


“Thôi được rồi, em ra ngoài đợi đi, chị sắp xong rồi đây!” Trình Vũ Phi giục em trai.


Trình Gia Đống chần chừ giây lát rồi đi ra. Mấy năm nay, tuy rằng Trình Vũ Phi chưa một lần than thở với cậu về hoàn cảnh gia đình, nhưng trong lòng cậu hiểu rõ chị gái mình luôn âm thầm cáng đáng mọi thứ. Hiện giờ, cậu cũng bắt đầu lo lắng về chuyện hôn sự của chị.


Trình Vũ Phi nhanh chóng mang thức ăn lên. Gia Đống tự giác đi lấy bát đũa rồi xới cơm.


Trình Vũ Phi lớn hơn Trình Gia Đống bảy tuổi. Trước đây cô không hiểu vì sao mẹ lại nhất quyết muốn sinh thêm em trai. Sức khoẻ của mẹ không tốt, thời gian mang thai Gia Đống, bà liên tục phải vào viện. Từng có những lúc cô cho rằng, mẹ trọng nam khinh nữ. Thế nhưng, say này trưởng thành, cô mới bắt đầu hiểu ra nỗi lòng mẹ, thậm chí còn cảm ơn đứa em trai đã từng bị mình ghét bỏ, bởi sau khi đã mất đi tất cả, cô vẫn còn một người luôn ở bên mình.


Khi còn nhỏ, cô thường xuyên thấy bố mẹ cãi nhau. Chỉ sau khi mẹ liều mạng sinh bằng được em trai, cuộc sống gia đình mới hoàn toàn thay đổi. Bố trở nên điềm đạm hơn, không hay nổi giận như trước, mỗi ngày đi làm về lại ôm Gia Đống chơi đùa vui vẻ. Quan hệ giữa bố mẹ cũng tốt hẳn lên, chẳng còn những trận cãi vã, họ trở thành một cặp vợ chồng kiểu mẫu trong mắt mọi người.


Đôi lúc, Trình Vũ Phi tự hỏi, nếu không có đứa em trai này thì cuộc sống của cô sẽ ra sao? Có lẽ bố mẹ vẫn cứ dăm ba hôm lại to tiếng với nhau, có lẽ bố sẽ nuôi tình nhân bên ngoài rồi sinh rất nhiều con riêng, gia đình cô tan nát. Cứ nghĩ đến những chuyện kinh khủng ấy, Trình Vũ Phi lại cảm thấy ông trời thực sự đã ưu ái mình. Bố mẹ yêu thương Gia Đống nhưng không hề nuông chiều quá đà, hơn nữa cũng không vì có con trai mà đối xử lạnh nhạt với cô hay để cô phải thua thiệt điều gì. Cô rất hài lòng với cuộc sống như vậy.


Đáng tiếc, số phận rất biết trêu ngươi. Trong khi bạn cho rằng mình hạnh phúc thì tất cả bất hạnh dồn dập kéo đến cùng một lúc, cướp đi của bạn tất cả, khiến bạn trở tay không kịp.


Trình Vũ Phi cười khổ.


Nhận lấy bát cơm Gia Đống vừa xới, cô gắp thức ăn vào bát của em trai, “Ăn nhiều vào, trông em dạo này gầy lắm”.


Trình Gia Đống lập tức xắn tay áo lên, gập khuỷu tay lại, “Chị xem, tất cả đều dồn vào cơ bắp rồi này. Giờ em đi thi thể hình cũng được đấy!”.


Trình Vũ Phi nghe em trai nói vậy, không khỏi bật cười.


Tâm trạng được thả lỏng, Trình Gia Đống ăn thêm vài miếng cơm rồi quyết định nói với Vũ Phi chuyện mình đã suy nghĩ từ lâu: “Chị, em định từ giờ trở đi cuối tuần sẽ ở lại trường học”.


Trình Vũ Phi kinh ngạc nhìn em trai.


Cậu kiên định nói tiếp: “Cuối tuần em còn phải đi làm, ở lại trường đi lại sẽ tiện hơn”. Trình Gia Đống làm gia sư cho một học sinh lớp bảy, thế nên ngày thường cũng bận chứ không chỉ cuối tuần, hễ tan học là cậu phải lập tức đến nhà học sinh.


Trình Vũ Phi do dự chốc lát rồi gật đầu: “Ừ, nhớ giữ sức khoẻ, đừng cố quá kẻo ốm”.


Gia Đống chợt thấy khoé mắt cay cay, vội cúi đầu, “Em có phải trẻ con nữa đâu! Chị đừng lo!”. Ngừng một lát, cậu ta lại nói tiếp: “Chị cũng nên tìm bạn trai đi!”.


Trình Vũ Phi đánh trống lảng: “Sao tự dưng lại nhắc đến chuyện này? Có phải thích cô bạn nào ở trường rồi không?”.


“Sao lại quay sang nói em thế? Thôi bỏ đi, không thèm nói với chị nữa.” Trình Gia Đống thở dài. Cậu quyết định ở lại trường học, một phần cũng là vì muốn chị dành nhiều thời gian cho bản thân hơn.


Buổi chiều, Gia Đống quay về trường, Vũ Phi kiên quyết đòi đưa cậu ra bến xe. Dọc đường, Trình Gia Đống liên tục nói cô phải nhanh chóng tìm một anh rể về chăm sóc, có như vậy cậu mới yên tâm ở trường học tập.


Vũ Phi chỉ cười trừ, cơ hồ không mấy để tâm.


“Trước kia…có phải chị rất yêu người đó không?”


Đến bến xe, Trình Gia Đống mới rụt rè hỏi chị gái vấn đề này. Trong ký ức của cậu, Trình Vũ Phi là một cô gái dịu dàng, ngoan ngoãn, rất được lòng người lớn, cô chưa từng gây chuyện gì khiến bố mẹ thất vọng. Kết quả học tập của cô rất khá, nhưng cô luôn cho rằng mình học kém, cần phải nỗ lực gấp đôi.


Một cô gái thuỳ mị đến mức cơ hồ không biết nổi giận, thế nhưng năm lớp mười hai, Trình Vũ Phi lại cãi nhau kịch liệt với bố mẹ. Cô kiên quyết không chấp nhận lấy người đàn ông mà bố mẹ chọn. Trình Gia Đống bấy giờ mới phát hiện ra, trái tim chị gái từ lâu đã cất giữ hình bóng một người, thậm chí sẵn sàng vì người đó mà đối đầu với bố mẹ, làm những việc tưởng chừng sẽ không bao giờ làm. Dù đã nhiều năm trôi qua nhưng Trình Gia Đống vẫn nhớ như in cảnh tượng chị gái mình điên cuồng khóc lóc, doạ tuyệt thực, doạ tự sát.


“Gì cơ? Ai?” Bất ngờ bị hỏi, Trình Vũ Phi không kịp phản ứng.


“Hồi cấp ba, chị…” Biết mình nói những lời không nên nói, Trình Gia Đống lập tức dừng lại. Thực ra, cậu chỉ muốn khích lệ chị gái mình, dáng vẻ yêu đến cuồng nhiệt của chị ngày đó thực sự rất đẹp, khiến người ra không thể rời mắt.


Trình Vũ Phi hơi nhíu mày, “Chuyện từ thủa nào rồi, chị quên lâu rồi mà em vẫn nhớ cơ à?”.


Nghe thế, Trình Gia Đống không còn gì để nói. Đúng lúc này xe bus tới, cậu vội vã lên xe, chỉ có điều khi ngoảnh đầu lại, cậu bắt gặp ánh mắt thất thần của Vũ Phi. Cậu biết, chị gái mình đang nói dối.


Em trai vừa đi thì Trình Vũ Phi nhận được điện thoại của Tiết Giai Nhu, cô lại tất bật chạy tới chỗ hẹn. Tiết Giai Nhu lúc nào cũng thế, bất kể có chuyện vui hay buồn, cô ấy đều thích đi ăn, ăn đến no căng bụng mới chịu thôi. Ấy vậy mà vóc dáng vẫn cứ thon thả khiến người ta phải ganh tị.


Trình Vũ Phi bước vào nhà hàng đã thấy cô bạn thân ngồi bên một bàn kín đồ ăn. Tiết Giai Nhu đang ăn cực kỳ “cao hứng”, đến nỗi Trình Vũ Phi không thể tin được chính cô ấy là người vừa hét vào điện thoại: “Mình đang bực bội, mau đi ăn với mình”.


Trông thấy Trình Vũ Phi, Tiết Giai Nhu bèn đưa thực đơn ra, nhưng miệng vẫn không ngừng nhai. Nhìn một bàn đầy món điểm tâm ngọt, Trình Vũ Phi chẳng buồn mở thực đơn ra xem.


“Cậu lại làm sao nữa?” Cô hỏi.


Bộ dạng của Tiết Giai Nhu lúc này thật sự rất buồn cười, hệt như một đứa trẻ con.


“Đừng hỏi nữa!” Tiết Giai Nhu giận dỗi. “Nhân Nhân đòi đi theo bố nó, không muốn ở với mình nữa! Thích đi thì cho đi, cho nó nếm mùi bị mẹ kế hành hạ, ai thèm giữ chứ! Nói sớm ngay từ đầu thì có phải mình đỡ phải vất vả giành quyền nuôi con với lão Từ Triệu Luân rồi không? Con với chả cái!”.


Trình Vũ Phi nghe xong chỉ thấy buồn cười. Cô hiểu rất rõ bạn mình, Tiết Giai Nhu bây giờ không hề tức giận, bởi lúc tức giận thật sự, cô ấy sẽ không nói được gì.


Tiết Giai Nhu là một người biết suy nghĩ thấu đáo, luôn cố gắng làm thỏa mãn nhu cầu của con, nếu bé Nhân Nhân không muốn ở với cô nữa, cô sẽ không đau buồn hay cương quyết giữ nó lại. Cô luôn tôn trọng lựa chọn của người khác, chỉ cần mọi thứ không đi quá giới hạn.


Trình Vũ Phi đẩy cốc nước về phía bạn. Nghe Tiết Giai Nhu “tố tội” con gái, cô chợt nhận ra sâu thẳm trong lòng mình có một chút ngưỡng mộ. Nếu ngày ấy không xảy ra bất trắc thì cô đã có một đứa con của riêng mình. Đáng tiếc, ngay cả đứa bé là trai hay gái, cô cũng không biết, nên chẳng thể tưởng tượng được nó lớn lên trông sẽ thế nào. Nó đã vĩnh viễn rời xa cô. Có lẽ do yêu cầu của cô quá cao, ông trời mới không cho cô cơ hội được làm mẹ.


Trình Vũ Phi cố gắng kìm nén nỗi đau. Cơ hồ như một vết thương mưng mủ lâu ngày, bề ngoài tuy đã đóng vảy, nhưng chỉ cô mới biết bên trong nó đang vô cùng nhức nhối.


Tiết Giai Nhu trút giận xong mới phát hiện ra sự khác thường của Trình Vũ Phi, đang định nói gì đó thì một cô gái ăn mặc thời thượng tiến lại bàn của hai người.


“Cô Trình, đã lâu không gặp.” Cô ta cố tình kéo dài giọng, hai tay khoanh trước ngực. “Tôi cũng không định quấy rầy hai cô dùng bữa, nhưng đã gặp nhau rồi thì vẫn nên tới chào hỏi cô một tiếng.”


Trình Vũ Phi khẽ chau mày.


“Cô Trình vừa trẻ vừa đẹp như vậy, thiếu gì đàn ông theo đuổi, chắc chắn cuộc sống sau này sẽ rất thoải mái. Sao cô cứ phải bám lấy đàn ông đã có gia đình thế? Đúng là không biết xấu hổ.” Bạch Khinh Nhu đanh mặt lại, giọng nói lạnh lùng. “Nhưng mà cũng dễ hiểu thôi. Nghe đâu trước đây gia đình cô thuộc loại khá giả, nhất thời không thể thích ứng kịp với cuộc sống cơ cực bần hàn, từ công chúa biến thành cô bé Lọ Lem. Nhưng tôi cảnh cáo cô, có muốn tìm đàn ông tiêu tiền như rác thì hãy mở to mắt ra mà nhìn, nếu dám tìm tới chồng tôi, đừng có trách!”.


Đúng là tai bay vạ gió. Trình Vũ Phi cảm thấy nực cười, đang định lên tiếng thì Tiết Giai Nhu đã tranh nói trước : “Phục vụ đâu, các anh để cho một người nói năng tục tĩu thế này vào nhà hàng sao? Không sợ hạ thấp đẳng cấp bữa ăn à?”. Nói xong, Tiết Giai Nhu lại quay sang nhìn Bạch Khinh Nhu, “Giỏi quá nhỉ? Chạy tới tận đây bắt nạt bạn tôi cơ đấy. Có bản lĩnh sao không trông coi chồng cho chặt vào? Chắc là chồng cô thấy cái mặt cô khó ưa quá nên vừa gặp đã trốn phải không?”.


“Cô…”, Bạch Khinh Nhu tức sôi máu, “Đúng là vật hợp theo loài! Cô chẳng qua cũng chỉ là hạng phụ nữ đê tiện đàn ông không thèm ngó ngàng đến…”


Lúc này Trình Vũ Phi không nhẫn nhịn được nữa, cô đứng bật dậy, hất cả cốc nước trái cây vào chân Bạch Khinh Nhu. Sắc mặt cô thực sự rất tệ, “Chị Lê, chị nói chuyện tử tế một chút. Chị đã tới đây thì nhân tiện tôi nhờ chị việc này, mời chị về nhà quản lý chồng cho tốt, bảo anh ta đừng có quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, bạn trai tôi sẽ không vui đâu”.


Ánh mắt lạnh băng của Trình Vũ Phi khiến Bạch Khinh Nhu rùng mình. Bị mất mặt, cô ta hùng hổ bỏ đi.


Tiết Giai Nhu bật cười sảng khoái, “Đám con trai theo đuổi cậu hồi cấp ba mà biết cô nàng nết na hiền dịu trong lòng họ cũng có lúc nổi đoá lên thế này, không biết có vỡ mộng không?”.


Trình Vũ Phi chỉ có thể thở dài.


Lúc ra thanh toán, tâm trạng Tiết Giai Nhu có vẻ rất tốt, cố ý khoác tay Trình Vũ Phi rời khỏi nhà hàng. Chợt nhớ đến lời Trình Gia Đống từng nói, chị gái cậu ta tuy bề ngoài có vẻ nhu nhược nhưng khi trong lòng đã để ý tới một người thì sẽ nỗ lực hết mình, không bao giờ trốn phía sau bất kỳ ai để chờ bảo vệ.


“Tên Lê Hồng Diệu đó vẫn bám lấy cậu à?” Tiết Giai Nhu ngán ngẩm hỏi.


Lê Hồng Diệu chính là đối tượng kết hôn mà bố mẹ Trình Vũ Phi đã lựa chọn cho cô trước đây. Sau khi gia đình cô phá sản, nhà họ Lê huỷ hôn, ép Lê Hồng Diệu cưới Bạch Khinh Nhu. Tuy nhiên, anh ta hứa hẹn với cô rằng nhất định sẽ ly hôn vợ rồi đi tìm cô. Trình Vũ Phi thật sự hết cách với người đàn ông này.


Đi được một đoạn, Trình Vũ Phi đột nhiên nghĩ, hôm nay người đến tìm mình là Bạch Khinh Nhu, giữa mình và Lê Hồng Diệu hoàn toàn không có quan hệ gì nên mình mới có thể hiên ngang ngẩng cao đầu mà nói những lời như thế. Nhưng nếu một ngày đẹp trời nào đó, người đến tìm mình là người khác thì sao ?


Giả dụ, cô gái đó xuất hiện dưới danh nghĩa của An Diệc Thành? Lúc đó, mình phải ứng phó thế nào? Liệu có thể giữ được khí thế hùng hồn như vừa rồi không? Nghĩ tới đây, Trình Vũ Phi mất bình tĩnh kéo tay Tiết Giai Nhu hỏi: “An Diệc Thành đã kết hôn chưa?”.


Tiết Giai Nhu nhìn chằm chằm bạn hồi lâu, phẫn nộ mắng: “Trình Vũ Phi! Não cậu hỏng rồi phải không? Đang yên đang lành hỏi về người đàn ông đó làm gì? Cậu với anh ta có quan hệ gì mà phải quan tâm chuyện anh ta lấy vợ hay chưa? Chẳng lẽ nếu chưa thì cậu có cơ hội à?”.


Trình Vũ Phi mím chặt môi không giải thích, nhưng biểu hiện này lại được Tiết Giai Nhu hiểu thành sự thừa nhận.


“Mình xin cậu, đừng có hâm nữa! Cậu và An Diệc Thành hoàn toàn không có khả năng, quên anh ta đi, tìm một người đàn ông tốt rồi sống yên ổn đến già.”


Những người đứng đầu Hoàng Thành tuy mỗi người quản lý một lĩnh vực khác nhau nhưng kết hôn là sự kiện lớn, đều được tổ chức long trọng. Cho đến thời điểm này vẫn chưa có tin tức gì về An Diệc Thành lấy vợ, Tiết Giai Nhu biết rõ điều này, nhưng cô cảm thấy không nên nói với Trình Vũ Phi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận