Chưa Từng Hẹn Ước


Cứ như thế, cô cho rằng mình đã thật sự quên.


Ngày hôm nay của Trình Vũ Phi có vẻ xui xẻo. Đầu tiên là trượt chân ngã lúc xuống xe bus, tiếp theo là bị bỏng tay khi pha cafe, sau đó thì máy tính hỏng, toàn bộ tài liệu vừa soạn xong đã không cánh mà bay. Dù cấp trên không yêu cầu nộp ngay, nhưng nhìn thư mục rỗng tuếch, Trình Vũ Phi vẫn thấy vô cũng phiền muộn.


Đến giờ tan ca, người nào người nấy đều phấn chấn, khác hẳn với cái vẻ uể oải lúc làm việc. Dạo gần đây, có mấy cô sinh viên năm cuối thực tập ở văn phòng nên bầu không khí cũng nhộn nhịp và tươi mới hơn trước. Lúc này, một cô bé có gương mặt đáng yêu giơ tờ tạp chí trong tay lên, hào hứng nói: “Chị em mình đi xem phim đi! Em rất thích Hạ Tư Tư, hôm nay công chiếu bộ phim điện ảnh mới của cô ấy.”


Vài người nhiệt tình hưởng ứng, không phải vì thích Hạ Tư Tư, mà là hiếu kỳ về nữ diễn viên vừa đạt giải Nữ hoàng màn bạc.


Một nữ sinh khác giằng lấy tờ báo, “Sao vẫn là cái tin cũ rích này? Tớ đọc mấy lần rôi. Cái toà soạn này làm sao thế? Chẳng đổi mới gì cả!”.


“Trai tài gái sắc rất đẹp đôi mà, hơn nữa họ cũng yêu nhau khá lâu rồi, bị cánh phóng viên chụp được và lên mặt báo nhiều cũng dễ hiểu.”


Ngay lập tức, mọi người lại nhao nhao bàn tán về chuyện của Hạ Tư Tư và An Diệc Thành.


Từ khi Hạ Tư Tư bước chân vào làng giải trí, tin đồn tình cảm với An Diệc Thành xuất hiện không ngừng. Nhiều tờ báo còn viết bài tỉ mỉ về mối quan hệ giữa họ. Hạ Tư Tư và An Diệc Thành là bạn học từ thời cấp hai, nghe nói lúc đó đã khá thân thiết, cho tới giờ tình cảm vẫn tốt.


Ban đầu, người ta chỉ quan tâm tới cái danh hiệu “ngôi sao mới nổi” của Hạ Tư Tư. Càng về sau, khi báo giới liên tiếp chụp được ảnh Hạ Tư Tư và An Diệc Thành đi ăn tối cùng nhau, cái tên An Diệc Thành mới được đào bới lên. Lúc ấy, mọi người vô cùng kinh ngạc khi biết An Diệc Thành chính là một trong số những người đứng đầu Hoàng Thành.


Hoàng Thành là một tổ chức rất bí ẩn, nhiều tai tiếng ngay từ khi mới hình thành. Nhưng sau khi Cố Trường Dạ lên nắm quyền, Hoàng Thành dần được “thay da đổi thịt”, trở thành một thế lực mạnh không gì lay chuyển được, mặt nổi là kinh doanh các lĩnh vực dịch vụ, giải trí, du lịch…thực chất bên trong có ảnh hưởng tới bao nhiêu thứ khác thì không ai rõ. Mấy năm trở lại đây, Hoàng Thành còn quyên góp rất nhiều tiền cho giáo dục tiểu học, tạo cơ hội cho trẻ em nghèo được đến trường, tích cực phối hợp với chính quyền thành phố trong việc xây dựng hạ tầng thành phố, vì vậy thế lực của họ càng thêm vững chắc.


Tiếng tăm của Hoàng Thành càng nổi thì những người đứng đầu tổ chức càng nhận được nhiều sự quan tâm từ dư luận. An Diệc Thành cũng không ngoại lệ, anh là một trong bốn nhân vật có ảnh hưởng trong tổ chức, có biệt danh “Hoàng Thành An Thiếu”.


Nghe đồng nghiệp bàn tán xôn xao, ánh mắt Trình Vũ Phi đờ đẫn nhìn vào khoảng không, hai tay vẫn đặt trên bàn phím nhưng chẳng gõ được chữ nào. Cô thu tay lại, từ bỏ ý định tăng ca soạn lại tài liệu. Nếu giờ cô nói, An Diệc Thành chính là bạn học thời cấp ba của mình, không rõ đồng nghiệp sẽ phản ứng ra sao?


“Chị Trình cùng đi xem nhé? Đằng nào tan ca cũng không có việc gì làm!” Cô sinh viên kia đột nhiên quay sang nói với Trình Vũ Phi. Hai tiếng “chị Trình” đã kéo Trình Vũ Phi về thực tại.


Ừ nhỉ, mình đã là một người phụ nữ hai mươi sáu tuổi rồi! Không còn là thiếu nữ mười sáu năm xưa nữa, những khát vọng trước kia đã vụt trôi như giấc mộng.


“Thôi, mọi người đi đi, tối nay chị có hẹn rồi.”


Nghe Trình Vũ Phi nói vậy, không ai ép nữa, người nào người nấy thu dọn đồ đạc rời khỏi văn phòng.


Trình Vũ Phi do dự nhìn màn hình vi tính hồi lâu, sau đó, cô tắt máy, cầm túi xách chuẩn bị ra về. Bỗng dưng, ánh mắt vô tình lướt qua tờ tạp chí kia, dòng chữ trên đó khiến cô thất thần: Hôn nhân rạn nứt, cậu ấm họ Từ tái hôn với người con gái khác.


Vừa rồi đồng nghiệp mải mê bình luận về Hạ Tư Tư mà không chú ý tới tin tức giật gân này.


Cậu ấm Từ Triệu Luân chính là chồng của Tiết Giai Nhu – người bạn thân duy nhất của cô.


Tin tức này khiến nỗi phiền muộn trong lòng Trình Vũ Phi càng thêm nặng nề. Cô lập tức gọi điện thoại cho Tiết Giai Nhu. Giọng điệu của Tiết Giai Nhu hoàn toàn bình thường, không có vẻ gì là đau khổ khi chồng cũ tái hôn. Trình Vũ Phi mím chặt môi, cố gắng kìm nén sự tức giận, hẹn Tiết Giai Nhu ra ngoài ăn tối. Tâm tình Tiết Giai Nhu dường như rất tốt, hí hửng giới thiệu một nhà hàng mới, còn tranh giành trả tiền với cô.


Thái độ của Tiết Giai Nhu thản nhiên đến mức Trình Vũ Phi cũng phải nghi ngờ mình đọc nhầm. Nhưng bài báo kia viết rõ ràng nào là thời gian Từ Triệu Luân dọn ra ở riêng, nào là anh ta có ý định tái hôn với ai, thậm chí ngày đính hôn cũng đã ấn định.


Trình Vũ Phi từ lâu đã quên mất mình và Tiết Giai Nhu quen biết nhau ra sao. Cô chỉ nhớ hai người học chung suốt mười hai năm, trải qua bao nhiêu kỳ thi phân lớp, phân ban nhưng chưa từng bị chia rẽ. Tiết Giai Nhu từng nói đùa rằng: “Xem ra cả đời này, chúng ta đã được định sẵn sẽ ở bên nhau rồi!”.


Ra khỏi công ty, Trình Vũ Phi vội vàng đi tới trạm xe bus gần nhất. Bạn thân ly hôn mà cô chẳng hay tin, chỉ có thể trách mình không đủ quan tâm tới bạn bè. Cô thật sự không ngờ, quan hệ vợ chồng của hai người họ lại tệ đến mức này.

Ra khỏi công ty, Trình Vũ Phi vội vàng đi tới trạm xe bus gần nhất. Bạn thân ly hôn mà cô chẳng hay tin, chỉ có thể trách mình không đủ quan tâm tới bạn bè. Cô thật sự không ngờ, quan hệ vợ chồng của hai người họ lại tệ đến mức này.


Cách đây ít lâu, khi em trai cô xảy ra chuyện, Trình Vũ Phi quá lo lắng nên đã tìm Tiết Giai Nhu nhờ giúp đỡ. Lúc ấy, Tiết Giai Nhu đồng ý không chút do dự, nhưng về sau lại không có động tĩnh gì.Ở cái đất An Xuyên này, với gia thế của nhà họ Từ, mọi việc đều có thể giải quyết dễ dàng. Chuyện của em trai cô không thu xếp ổn thoả, có lẽ do Từ Triệu Luân không chịu ra mặt giúp đỡ. Khi đó, Trình Vũ Phi đã lờ mờ đoán được vợ chồng họ có xích mích, chỉ là không ngờ nghiêm trọng đến mức ly hôn, hơn nữa, Từ Triệu Luân còn nhanh chóng tái hôn với người con gái khác.


Trong lòng Trình Vũ Phi hiểu rõ, Tiết Giai Nhu rất áy náy vì lần trước không giúp được em trai cô, vậy nên hôm nay mới đề nghị mời cơm. Nhưng cô cảm thấy, người áy náy lẽ ra phải là mình mới đúng.


Vừa bước vào cửa, Trình Vũ Phi đã thấy Tiết Giai Nhu tươi cười vẫy tay về phía mình. Có lẽ do mấy ngày trước đi du lịch nước ngoài nên làn da của Tiết Giai Nhu hơi sạm đen, thế nhưng nụ cười vẫn không kém phần rạng rỡ. Bao nhiêu lời giận hờn trách móc, Trình Vũ Phi chẳng thể nào nói ra được. Hai người quen biết nhau nhiều năm, đã hiểu rõ tính tình đối phương. Tiết Giai Nhu tuyệt đối không phải kiểu người hay dùng vẻ mặt tươi cười để che giấu nỗi buồn. Cho dù xảy ra chuyện lớn cỡ nào, cô ấy vẫn có thể ăn ngon ngủ kỹ. Có lẽ mọi người sẽ cho rằng cô ấy quá vô tư, hoặc rành lẽ đời đến mức vô cảm, nhưng cả hai trường hợp đều rất khó có được hạnh phúc


Tiết Giai Nhu từng nói: “Làm người sao cứ phải thể hiện rõ nỗi buồn trên mặt? Nghĩ tới những điều vui vẻ và cười thật nhiều thì những chuyện buồn sẽ chẳng đáng để mình quan tâm tới nữa. Dần dần, trong đầu chỉ còn ghi nhớ những chuyện vui mà thôi”.


Vốn Trình Vũ Phi muốn khuyên nhủ Tiết Giai Nhu suy nghĩ lại, dù sao giữa vợ chồng họ còn có một đứa con gái hơn năm tuổi là Từ Nhân Nhân. Nhưng hiện tại, xem ra, cô đã lo lắng quá nhiều rồi.


Trình Vũ Phi vừa tiến lại gần bàn, Tiết Giai Nhu đột nhiên đứng dậy, kéo tay cô và nói: “Mình chợt nhớ ra có một nhà hàng làm món đậu phụ cực ngon. Bọn mình qua đó đi, cũng gần đây thôi”.


Hành động bất ngờ của Tiết Giai Nhu khiến Trình Vũ Phi nhất thời không theo kịp. Trước mặt bao nhiêu nhân viên phục vụ thế này mà rời đi thì thật không hay, nhưng thấy thái độ kiên quyết của Tiết Giai Nhu, Trình Vũ Phi cũng đành gật đầu.


Hai người vừa ra đến cửa thì nghe thấy có ai đó hét lên: “Ấy! Đúng là Hạ Tư Tư! Chị ký tên cho em được không ?”.


Ở nhà hàng sang trọng này, bắt gặp những người nổi tiếng cũng không phải chuyện lạ.


Trình Vũ Phi ngoảnh lại, vừa lúc Hạ Tư Tư ra khỏi phòng bao, theo sau cô ta còn có một người đàn ông. Là An Diệc Thành. Trình Vũ Phi lập tức quay đầu đi, liếc cô bạn bên cạnh một cái.


Tiết Giai Nhu mỉm cười gãi đầu: “Thôi vậy, đã đến đây rồi thì ăn ở đây cũng được, mình cũng lười đi lắm”.


Lúc nãy, trông thấy An Diệc Thành và Hạ Tư Tư ở đây nên Tiết Giai Nhu mới cố tình kéo Trình Vũ Phi đi. Nhưng giờ đã chạm mặt nhau, cần gì phải trốn tránh?


Hai người chọn một bàn cạnh cửa sổ, không nhìn đôi nam nữ kia nữa. Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang thực đơn lên.


Sau khi ký tên cho người hâm mộ, Hạ Tư Tư mới nhìn qua bên này. Năm xưa khi thi Hoa khôi Giảng đường, Hạ Tư Tư đã bị Tiết Giai Nhu đánh bại. Sự ganh đua giữa phụ nữ với nhau đôi khi chẳng thể nào giải thích được cụ thể. Chỉ là một danh hiệu sờ không được, nhìn không thấy, nhưng người thua cuộc luôn canh cánh trong lòng.


Hạ Tư Tư nhíu mày, ngoái đầu nhìn An Diệc Thành đi phía sau, lên giọng châm chọc: “Kìa, anh có nhớ tên hai mỹ nữ ngồi đằng kia không ? Bạn cấp ba của anh đấy”.


Anh Diệc Thành không trả lời, gương mặt tĩnh lặng che giấu toàn bộ cảm xúc, thậm chí chẳng buồn nhìn theo hướng mà Hạ Tư Tư chỉ.


Điều này không nằm ngoài dự đoán của Hạ Tư Tư. Xưa nay, An Diệc Thành không có hứng thú với những chuyện thế này. Chưa biết chừng, anh còn chẳng nhớ nổi Tiết Giai Nhu là ai, cho dù khi học cấp ba, cô ta xinh đẹp có tiếng. An Diệc Thành dường như có một năng lực đặc biệt, “miễn dịch” với những cô gái “quốc sắc thiên hương”.


“Thôi, không làm khó anh nữa.” Hạ Tư Tư đắc ý nói.


Bỗng nhiên, An Diệc Thành đi vượt lên trước, thốt ra ba từ: “Trình Vũ Phi”.


Hạ Tư Tư ngây người, một lúc sau mới ý thức được anh đang gọi tên cô gái ngồi chung bàn với Tiết Giai Nhu. Cô ta không quen thân với Trình Vũ Phi, ban nãy chỉ thuận miệng nói là bạn cấp ba, nào ngờ An Diệc Thành lại gọi chính xác tên đối phương.


Thế nhưng, Hạ Tư Tư rất nhanh chóng khôi phục vẻ mặt bình thường. Cô ta nghĩ, biết đâu An Diệc Thành chỉ tuỳ tiện đọc ra một cái tên để lừa mình. Chuyện này cũng không phải không có khả năng. Trước kia, Hạ Tư Tư từng hỏi An Diệc Thành rằng đứa trẻ anh đang nuôi rốt cuộc có phải là con ruột của anh hay không. Khi đó, anh đã gật đầu thừa nhận. Nhưng càng nghĩ, Hạ Tư Tư càng cảm thấy không thích hợp, làm sao anh lại có con lớn như vậy được?!


Rất nhiều năm về trước, Trình Vũ Phi không ngừng nghĩ đến ngày tái ngộ An Diệc Thành. Nhưng từ sau khi gia đình gặp chuyện không may, cô đã từ bỏ giấc mộng ấy.


Cha cô làm ăn thất bại, nợ nần chồng chất, sau đó bị xuất huyết não và qua đời. Mẹ cô không chịu nổi cú sốc, chẳng bao lâu cũng đi theo ông. Căn nhà của gia đình bị người ta niêm phong rồi đem bán đấu giá, Trình Vũ Phi phải một mình chống chọi với cuộc sống vừa lo cho bản thân, vừa nuôi đứa em trai kém mình bảy tuổi. Trong đầu cô chỉ chứa một chuyện duy nhất là kiếm tiền nuôi em ăn học, đâu có tâm trí để nghĩ tới thứ tình cảm như gió thoảng qua kia?


Cứ như thế, cô cho rằng mình đã thật sự quên. Nhưng bây giờ cô mới hiểu, chỉ là thâm tâm cô không muốn nghĩ về người đó. Cô chôn chặt ký ức vào sâu dưới đáy lòng, không muốn đào bới nó lên, cuối cùng thì sao đây ? Hành động của Tiết Giai Nhu hôm nay chẳng khác nào một cái tát đã thức tỉnh cô, ngay cả người khác cô cũng không lừa được thì làm sao có thể lừa dối bản thân mình?


Gọi món xong, Trình Vũ Phi nhìn Tiết Giai Nhu, nói: “Cậu không cần làm vậy đâu!”.


Không cần áy náy vì chuyện em trai cô, cũng không cần nghĩ cách giúp cô tránh mặt An Diệc Thành.


“Thế cậu thử nói xem, vì sao bao nhiêu năm qua cậu vẫn không chịu yêu người khác?”, Tiết Giai Nhu nghiêm mặt nhìn bạn, “Vì sao không chịu suy nghĩ về chuyện tình cảm?”.


Không cho Trình Vũ Phi cơ hội biện minh, Tiết Giai Nhu đã lắc đầu nói tiếp: “Đừng có kêu là phải lo cho em trai, cớ này cũ rích rồi, kiếm cái khác mà dùng đi!”.


Nghe vậy, Trình Vũ Phi đột nhiên mất sạch dũng khí giải thích. Tiết Giai Nhu hiểu rõ chuyện của cô đến từng chân răng kẽ tóc, cô chẳng thể che giấu bất cứ điều gì khi đứng trước mặt cô ấy.


Thực ra, Tiết Giai Nhu cũng chỉ tình cờ biết được chuyện giữa Trình Vũ Phi và An Diệc Thành. Khi đó, bọn họ đang học cấp ba, suốt ngày phải nghe giáo viên nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thi đại học nên ai nấy đều lao vào học ngày học đêm. Trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng như vậy mà Trình Vũ Phi lại thường xuyên đi bộ lang thang sau khi tan học. Tiết Giai Nhu thắc mắc thì cô lấy cớ là rèn luyện thân thể.


Mãi cho đến một hôm, Tiết Giai Nhu cảm thấy kỳ lạ, bèn bí mật theo sau Trình Vũ Phi. Nếu không làm như thế, có lẽ cả đời này cô cũng không biết Trình Vũ Phi lại giấu kỹ chuyện tình cảm đến vậy. Tiết Giai Nhu trông thấy Trình Vũ Phi một mực đi theo cậu bạn lớp trưởng An Diệc Thành, thậm chí bản thân bị theo dõi cũng không biết. Tới lối rẽ, Trình Vũ Phi luyến tiếc đi về hướng khác, bấy giờ Tiết Giai Nhu mới bước nhanh lên trước, vỗ vào vai bạn: “Hoá ra là thế này hả? ”.


Nụ cười ranh mãnh của Tiết Giai Nhu khiến Trình Vũ Phi xấu hổ đỏ bừng mặt.


Về chuyện này Tiết Giai Nhu không tỏ thái độ gì đặc biệt. Ấn tượng của cô về An Diệc Thành chẳng tốt cũng chẳng xấu. Anh ta được khá nhiều nữ sinh trong trường thầm mến nhưng lại hờ hững với tất cả. Cho dù đối tượng xinh đẹp thế nào anh ta cũng thẳng thừng từ chối. Nếu nói về mức độ thân thiết, có lẽ anh ta chỉ giao du nhiều nhất với Hạ Tư Tư. Kiểu đàn ông lạnh lùng, cao ngạo như vậy thường khiến người khác bị tổn thương, chẳng ai có khả năng nắm giữ được tâm tư của anh ta.


Tiết Giai Nhu rất tò mò, không hiểu vì sao Trình Vũ Phi lại rung động trước An Diệc Thành. Ngoài đẹp trai ra, anh ta không có điểm gì khác biệt. Huống hồ, gia cảnh của An Diệc Thành vô cùng khó khăn, điều này mọi người đều biết. Có lần, Tiết Giai Nhu hỏi lý do thì Trình Vũ Phi nói, bản thân mình cũng không rõ, chỉ là mỗi lần khi nhìn thấy An Diệc Thành, trong lòng bất giác cảm thấy vui vẻ, cứ muốn lại gần anh thêm chút nữa.


Thấy Trình Vũ Phi vì An Diệc thành mà chăm chỉ học hơn, Tiết Giai Nhu cũng từ bỏ ý định khuyên can.


So với Trình Vũ Phi, Tiết Giai Nhu suy nghĩ thực tế hơn nhiều. Mặc dù giáo viên và bạn bè đều cho rằng một người tài giỏi như An Diệc Thành sau này ắt có tương lai, thế nhưng đó là chuyện của nhiều năm nữa. Huống hồ, trên đời này có hàng vạn người tài giỏi, chẳng thể nào nói trước được điều gì. Không chỉ riêng gia đình khá giả như nhà họ Trình, những gia đình bình thường khác có lẽ cũng không muốn gả con gái cho một người không quyền, không của như vậy.


Quan trọng hơn, Trình Vũ Phi bấy giờ đã có đối tượng kết hôn do bố mẹ sắp đặt. Tiết Giai Nhu không khuyên ngăn chỉ vì không muốn dội gáo nước lạnh vào người đang yêu say đắm. Về sau, nhà họ Trình gặp chuyện không may nên phía nhà trai huỷ hôn. Nếu không, chưa biết chừng giờ này Trình Vũ Phi đã phải kết hôn với đối tượng kia rồi.


“Vì chưa gặp được người thích hợp thôi!” Trình Vũ Phi gượng cười.


“Thế để mình giới thiệu cho nhé! Nhất định sẽ tìm cho cậu một người đàn ông tốt!” Tiết Giai Nhu phấn khích nói.


“Để sau đi!” Trình Vũ Phi vừa ăn vừa đáp. “Cậu muốn đẩy mình đi nhanh thế cơ à?”


Tiết Giai Nhu vẫn chưa muốn kết thúc chủ đề.


“Vũ Phi, chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi, cái gì nên từ bỏ thì từ bỏ. Sau khi chia tay, cố chấp giữ lấy hồi ức là việc vô cùng ngu ngốc. Huống hồ, hai người còn chưa thật sự hẹn hò. Sao phải vậy chứ?”.


“Từ xưa tới nay, mình chưa từng có suy nghĩ dây dưa với người đó! Cậu tin hay không thì tuỳ.”

“Từ xưa tới nay, mình chưa từng có suy nghĩ dây dưa với người đó! Cậu tin hay không thì tuỳ.”




Nhưng đến một ngày, Trình Vũ Phi lên diễn đàn nhóm bạn thời cấp ba, đọc được tin An Diệc Thành đã bỏ học sau khi vào đại học chưa lâu, không ai biết anh đi đâu, làm gì. Trình Vũ Phi vô cùng kinh ngạc, bởi lẽ, An Diệc Thành từ nhỏ tới lớn luôn coi học tập là việc quan trọng nhất trong đời. Hy vọng duy nhất của mẹ anh chính là anh học hành thành tài, tương lai có ngày ngẩng cao đầu với xã hội. Vậy mà anh lại bỏ học? Bạn bè đều cho rằng, anh đi tìm cô bạn gái Hạ Tư Tư. Thời gian đó, cô ta đang ở nước ngoài du học.


Một người đàn ông có thể từ bỏ cả thứ quan trọng như sinh mệnh vì một người phụ nữ, thì tình cảm của anh ta phải sâu đậm đến đâu?


Trình Vũ Phi lập tức tắt máy tính, không dám đọc thêm bất cứ lời bình luận nào của đám bạn học cũ. Từ khoảnh khắc đó, cô đã thực sự tỉnh ngộ, anh và cô thuộc về hai thế giới khác nhau, không thể có bất cứ mối liên hệ nào.


“Tìm một người đàn ông tốt rồi kết hôn đi! An Diệc Thành không hợp với cậu đâu. Cậu ta chẳng qua chỉ là giấc mơ thời thiếu nữ của cậu thôi.” Tiết Giai Nhu thở dài. “Việc An Diệc Thành đi theo Cố Trường Dạ, đằng sau có bao nhiêu ẩn tình là điều chúng ta không thể tưởng tượng nổi. Bản lĩnh của cậu ta lớn đến đâu mới có thể trở thành tâm phúc của Cố Trường Dạ?”


Trình Vũ Phi gật đầu. Mấy năm qua, cô nghe ngóng được nhiều tin tức về An Diệc Thành, nên rất hiểu lời khuyên của Tiết Giai Nhu.


Tiết Giai Nhu tiếp tục: “Cứ coi như không bận tâm tới cuộc sống của An Diệc Thành hiện giờ, nhưng mối quan hệ giữa cậu ta và Hạ Tư Tư suốt mấy năm qua, thật giả thế nào mọi người đều nhìn thấy cả”.


Trình Vũ Phi mím môi, đột nhiên không biết nên nói gì.


Tiết Giai Nhu lại dội thêm một quả bom nữa: “An Diệc Thành còn có một đứa con trai! Mặc dù không công bố ra bên ngoài, nhưng người của Hoàng Thành không ai là không biết”.


Đây mới là điều mà Tiết Giai Nhu muốn nói với Trình Vũ Phi nhất. Không nên lãng phí thời gian vào An Diệc Thành nữa! Có thể ngốc nghếch thầm yêu một người đàn ông vĩnh viễn không yêu mình, nhưng không thể nghĩ về một người đàn ông đã có gia đình!


Đó là giới hạn, giới hạn mà các cô nên có.


Thấy sắc mặt Trình Vũ Phi trắng bệch, Tiết Giai Nhu bấy giờ mới chịu im lặng.


Trình Vũ Phi chợt cảm thấy buồn cười. Ý định ban đầu của cô là đến an ủi Tiết Giai Nhu, vậy mà cuối cùng lại đổi thành Tiết Giai Nhu khuyên nhủ cô.


Ngồi ăn được một lúc, Tiết Giai Nhu nhận được điện thoại. Nói chuyện với đối phương xong, sắc mặt cô lập tức biến đổi.


Trình Vũ Phi lo lắng hỏi: “Có chuyện gì thế?”.


“Bảo mẫu bảo là không biết Nhân Nhân đã đi đâu, tìm mãi không thấy.”


“Vậy mau đi tìm đi.” Trình Vũ Phi giục bạn. Cô vốn muốn nói rất nhiều điều, nhưng có lẽ hiện giờ không thích hợp. Thời gian này, tâm trạng của bé Nhân Nhân chắc chắn bị ảnh hưởng từ việc bố mẹ ly hôn.


Tiết Giai Nhu gật đầu rồi vội vàng đứng dậy, nhưng vẫn không quên ra quầy thanh toán trước khi rời đi.


Trình Vũ Phi nhìn một bàn đầy thức ăn, tâm trạng phức tạp. Cô cầm đũa, liên tục gắp đồ ăn bỏ vào miệng, giống như muốn dùng cách thức này để đẩy hết những khó chịu trong lòng ra ngoài. Mãi đến khi dạ dày không thể chứ thêm được nữa, cô mới đứng dậy ra về.


Rời khỏi nhà hàng chưa bao xa, Trình Vũ Phi tựa vào thùng rác nôn thốc nôn tháo. Cô nôn rất lâu, chảy cả nước mắt. Sau đó, cô đứng im một lát rồi mới lấy khăn giấy trong túi xách ra lau mặt. Lúc chuẩn bị đi tiếp, Trình Vũ Phi chợt thấy có cảm giác bị theo dõi. Cô quay đầu lại, trông thấy một chiếc xe dừng cách mình không xa, quen thuộc đến nỗi cô lập tức đoán được người ngồi trong xe là ai.


Cửa kính từ từ hạ xuống, An Diệc Thành lạnh lùng nhìn về phía Trình Vũ Phi: “Lên xe”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận