Chồng Xấu Xa Rất Khó Chơi


"Haiz ,người đẹp bị Randall mang đi ,thật sự là không có suy nghĩ a ,cư nhiên cũng không chờ chúng ta nhìn xem ,liền trực tiếp mang đi ăn mảnh ."


Hoa Vũ giả bộ bất mãn nhìn phương hướng Randall rời đi trừng mắt vài lần ,sau đó nhìn về phía mặt hai người khác :"Hiện tại làm sao bây giờ ? Nhân vật chính đều đã đi rồi ,vẫn tiếp tục ,hay là giải tán ?"


"Vừa rồi nhìn người đẹp như vậy ,bây giờ lại đi nhìn người khác cậu còn có khẩu vị sao ? Còn không bằng đi về nhà sớm một chút ,đi ngủ ".Hà Dương đút tay vào túi quần nhìn quanh bốn phía một chút ,sau đó cũng trực tiếp đi ra ngoài.


"Ngày mai còn có cuộc phẫu thật, trở về nghỉ ngơi ."Vưu Phong cũng rời đi


Hoa Vũ nhìn bạn bè đều đi rồi ,hơn nữa quả thật cũng không có hứng thú đi săn ,cũng rời khỏi quán bar sau bọn họ.


"Nóng quá ."Lam Phong Ngữ cảm thấy cả người đều nóng ,thật là khó chịu ,hơn nữa lại khát ,muốn uống nước .


Đợi đến lúc cô chậm rãi mở to mắt khi nhìn đến một màn trước mắt ,nhịn không được thất thanh hét rầm lên .


Đặc biệt phát hiện trên người mình không có quần áo ,hơn nữa bên cạnh còn có một người đàn ông trần trụi ,càng kêu thảm vô cùng .


Randall kỳ thực đã sớm tỉnh ,tối hôm thật sự là rất mệt ,đến khuya mới được đi ngủ . Chính là không biết vì sao , tuy rằng thân thể lại mệt chết đi ,nhưng tinh thần lại rất tốt ,nên giậy sớm ,sau đó liền nhìn chằm chằm bảo bối ở trong ngực ,mắt xanh tràn đầy sủng nịch .


Anh trước kia cho tới bây giờ không có tin vào chuyện nhất kiến chung tình, nhưng bất quá bây giờ ,gặp được bảo bối ,anh tin.


Hiện tại anh cảm thấy rất may mắn vì tối hôm qua mình đã đến quán bar có thể gặp được bảo bối trong lòng ,có lẽ đây là quà tặng mà ông trời ban cho anh .


Bất quá lại cảm giác được người trong lòng đã nhanh tỉnh lại ,anh nhanh vội nhắm hai mắt lại , mãi cho đến khi nghe thấy tiếng thét chói tai của bảo bối ,giả bộ vừa tỉnh mở mắt mơ mơ màng màng hỏi :"Bảo bối ,em làm sao vậy ?"


Lam Phong Ngữ chỉ cảm thấy cả người giống như bị điện giật ,đợi cho đến lúc quay đầu lại nhìn đến diện mạo của người đàn ông này thì ngây dại .


Thiên ,trên thế giới cư nhiên sẽ có người đàn ông anh tuấn như vậy ? Hơn nữa con mắt của hắn là màu xanh lục ,xinh đẹp không biết nên dùng từ gì để diễn tả .


Nhìn đến cặp mắt xanh lục kia ,trong đầu mơ hồ xuất hiện một chút hình ảnh .


Giống như tối hôm qua ,cô có vẻ như làm rất nhiều chuyện kỳ quái .


"A ,anh làm gì ?" Lam Phong Ngữ lắp bắp kinh hãi ,che miệng rụt lui sang hướng bên cạnh.


Anh ta cư nhiên tự mình mình ???


"Bảo bối ,em thật đáng yêu ."


Randall đang nhìn đến cô nhìn chằm chằm bản thân mình cả người ngây ngẩn ngốc hồ ,liền không nhịn được tiến lên hôm cô một ngụm.


"A a a a , anh ,anh ,anh..."


Thời điểm làm Lam Phong Ngữ còn đang bị hãm sâu vào bên trong ,không thể thoát ra được , Randall trực tiếp xốc chăn lên lỏa thân xuống giường .


Nhìn đến thân thể cơ bắp rắn chăc kia ,dưới ánh mặt trời lòe lòe tỏa sáng làn da màu đồng ,còn có kia...


"A a a a..." Ý thức được bản thân mình nhìn cái gì không nên xem gì đó . Lam Phong Ngữ lại che mắt ,phát ra một tiếng chói tai thê thảm .


"Thật là muốn chui xuống lỗ ,muốn chui xuống lỗ a .Anh làm sao lại không mặc quần áo vào a ,a ,a ,người này lại thích bại lộ ."


Randall chẳng những không tức giận bởi vì Lam Phong Ngữ ,mà ngược lại nhìn phản ứng trúc trắc của cô,liền lộ ra một nụ cười xấu xa .


"Bảo bối ,nhưng tối qua chúng ta còn làm chuyện thân mật hơn . Từng cái bộ vị trên người anh ,em đều đã xem qua ,còn ngượng ngùng cái gì . Bảo bối thật là đáng yêu ."


Trong nháy mắt Lam Phong Ngữ liền bất động ,trừng mắt to không dám tin người đàn ông ngoại quốc thần bí trước mắt này .


"Đột nhiên ,cô như là nhớ tới cái gì ,ôm đầu hét rầm lên :"A a a a ,ngày hôm qua chúng ta đã làm gì ?"


Mơ hồ trong trí nhớ ,giống như cô có đem một người ...đàn ông nào đó áp ở trên giường ,sau đó đè nặng hắn cắn lại cắn ,ông trời hi vọng đây đều là ảo giác .


Randall không có buông tha một tia biểu tình nào trên mặt cô ,tùy ý mặc áo tắm vào người ,sau đó quyệt miệng ,điềm đạm đáng yêu thấu lại đây :"Bảo bối ,anh đã cùng em ...cho nên em cần phải chịu trách nhiệm nga ."


Lam Phong Ngữ mặt đỏ muốn nổ tung ,ẩn ẩn còn có thể nhìn đến đỉnh đầu giống như là hơi nước .


"Bảo bối , em xem đây đều là chứng cứ dấu vết của em để lại trên người anh . Anh đây từ nhỏ đều là bé ngoan ,kể cầm tay MM cũng chưa từng có . Ngày hôm qua em đem toàn thân anh đều xem ,sau đó ăn sạch sẽ ,bảo bối ,em phải chịu trách nhiệm đối với anh nga ."


Không tìm thấy một khuyết điểm nào trên khuôn mặt tuấn mỹ đang áp sát vào , Lam Phong Ngữ phát hiện làn da của người đàn này cư nhiên lại tốt như vậy đến cái lỗ chân lông cũng không nhìn thấy ,thật sự là rất huyền diệu .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận