Chồng Xấu Xa Rất Khó Chơi


Nếu nói ngày đó yến hội chính là cái khai mạc, như vậy kế tiếp phát sinh hết thảy chính là chủ đề khác.


Một tháng xuống dưới, vẻ mặt tất cả mọi người ở Tần gia đều tiều tụy chật vật không chịu nổi. Một tháng này, không biết là chuyện gì xảy ra, khách hàng trong công ty ào ào trách cứ đối với hàng hóa không đủ chất lượng, thậm chí còn có rất nhiều đối tác hợp tác đột nhiên bội bạc ngưng hẳn hợp tác.


Tần Thư Nam cùng Lâm Hinh không có đem chuyện Lam Phong Ngữ trở về nói ra, bọn họ đều đoán được này hết thảy khẳng định cùng cô có quan hệ, nhưng là lại thật sự không có dũng khí đem chuyện này nói ra.


Nếu làm cho những người trong nhà biết là bởi vì quan hệ của bọn họ mà làm cho Lam gia giận giữ sau đó bắt đầu trả thù bọn họ, căn cứ kinh nghiệm khẳng định người xui xẻo chính là hai người bọn họ.


Đối với tính các sự xự của người trong nhà này, bọn họ đã là phi thường hiểu biết, thậm chí là sớm tập mãi thành thói quen.


Tần Thư Nam theo đêm đó trở về sau xin nghỉ phép một tuần, một tuần về sau lại trực tiếp tìm lấy cớ đi công tác nước ngoài. Thẳng đến gần nhất mới trở về, mà Lâm Hinh, khi biết Lam Phong Ngữ chính là tổng tài của công ty QTS, sau đó liền lập tức trình đơn từ chức, sau đó không có bất luận cái hiềm nghi gì, bây giờ cô ta không còn là nhân viên công chức, mỗi ngày liền ở nhà xem tivi lên mạng, hoặc là một người đi ra ngoài dạo phố, ngày thực tại quá nhàm chán cực kỳ.


Mà so với việc bọn họ nhàm chán cùng lo lắng, Lam Phong Ngữ mấy ngày nay quá thật sự phong phú. Chuyện công việc đều là trợ lý xử lý rất tốt chỉ cần một ít chuyện trọng yếu mới tìm cô, mà chuyện của Tần gia cũng trực tiếp giao cho anh Tự, còn cô chỉ phải phụ trách mỗi ngày cùng cục cưng ở nhà làm sâu gạo đến nơi.


“Mẹ, chúng ta đi ra ngoài chơi có được hay không?”


Danny cũng chính là bảo bối của Randal cùng Lam Phong Ngữ, đột nhiên vui vẻ chạy tới, con ngươi lục sắc trong ánh mắt tràn đầy giảo hoạt quang mang.


“Muốn đi chơi chỗ nào? Cha không có ở nhà, không đợi cha cùng nhau đi sao?”


Lam Phong Ngữ đang dùng máy tính vẽ đồ, nghe được thanh âm bảo bối, chạy nhanh đưa con theo trên đất ôm lấy đến để bé ngồi trên đùi mình.


Danny hôn mặt mẹ, sau đó mới thanh thanh nãi nãi nói: “Cục cưng còn chưa có đi dạo ở Trung Quốc đâu, cha nói nơi này là tổ quốc của mẹ, khẳng định rất xinh đẹp.”


Lam Phong Ngữ nở nụ cười, bảo bối của cô, chính là thiên tài. Tuy rằng hiện tại mới hai tuổi, lại biểu hiện không giống như những đứa nhỏ khác, thông mình biết chuyện vô cùng. Có thể có bảo bối như vậy, là cô đã tu luyện mấy đời phúc khí. Thẳng đến khi cô có cục cưng thì cô mới chân chính hiểu biết đến thời điểm bản thân mình bị chịu ủy khuất, cha mẹ là sẽ khổ sở đến cỡ nào. Cũng là vì nguyên nhân vậy, cô mới rốt cuộc hạ quyết tâm nhất định phải làm cho những người kia trả giá đại giới. Đặc biệt là sau khi nghe đến một ít lời đồn đãi không tốt về bản thân mình, loại nguyện vọng này cũng liền trở nên càng thêm bức thiết đứng lên.


Cô chịu ủy khuất không quan hệ, nhưng không phải chỉ vì bản thân cô, cô chịu ủy khuất liền tỏ vẻ người nhà của cô cũng bởi vì lo lắng cho mình mà khổ sở, mà này, đúng là cô không thể dễ dàng tha thứ.


“Cục cưng, con thích chú và dì lần trước sao?”


Không biết vì sao, Lam Phong Ngữ đột nhiên rất muốn tìm người trò chuyện. Tuy rằng biết bản thân mình cùng một đứa bé hai tuổi nói loại chuyện này rất kỳ quái, nhưng cô chính là khống chế không được suy nghĩ, cứ như vậy chậm rì rì đã mở miệng.


“Quỷ chán ghét.”


Cục cưng quyệt miệng bất mãn nói, ánh mắt lục sắc to liền nheo lại: “Ghê tởm.”


Lam Phong Ngữ buồn cười nhìn cục cưng phản ứng quá khích: “Cục cưng vì sao không thích bọn họ?”


Cục cưng của cô, thật đúng là đáng yêu đến không được a.


“Người khi dễ mẹ, đều là quỷ chán ghét.”


Danny lòng đầy căm phẫn căm giận nói.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận