Chính Là Không Ly Hôn


"Em muốn ăn đòn đúng không!"


Hắn mang theo gương mặt lạnh lùng, nghiến răng nghiến lợi nói ra lời này, một đôi mắt mơ hồ đỏ ửng chặt chẽ khoá chặt ở trên cuống họng của Yến Thù Thanh, giống như mãnh thú bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công.


Thế nhưng Yến Thù Thanh hoàn toàn không sợ hắn, giơ tay chọc vào mắt hắn, khẽ cười nói, "Vậy có thể đánh nhẹ một chút, tìm chỗ nhiều thịt không đau hãy ra tay nhé, con người của em tương đối thương vợ mình, cho nên anh đánh em cũng sẽ bị đau... a!"


Yến Thù Thanh chưa kịp nói hết từ "tay", Cận Hằng liền trực tiếp ngăn chặn đôi môi của anh.


Hai người lên giường tựa hồ rất ăn ý với nhau, nhưng số lần hôn môi chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, lần này đột nhiên đôi môi dán vào nhau, ánh mắt chạm vào nhau, hai trái tim đồng thời đập mạnh, thân thể lập tức bốc cháy, lại giống như ô xy cùng ngọn lửa, căn bản không cần chất dẫn cháy, đụng vào nhau sẽ dấy lên lửa lớn.


Độ ăn khớp từ trong gien kèm theo mùi vị hormone dâng lên, quanh quẩn chóp mũi đều là mùi vị bạc hà nồng nặc, đầu Cận Hằng vang lên ong ong, hắn vốn chỉ muốn ngăn chặn miệng Yến Thù Thanh lải nhải, ai nghĩ đến lại tự cầm một cây đuốc đốt chính bản thân mình.


Con mắt của hắn triệt để chìm xuống, lửa nóng lúc trước cố ký kìm nén vì Yến Thù Thanh hết lần này tới lần khác trêu chọc, cũng bởi vì nụ hôn nhợt nhạt này mà triệt để bộc phát ra, hắn như một con báo săn mồi, một cái tay chặt chẽ đem con mồi giữ ở chỗ cũ, một cái tay khác trực tiếp chui vào vạt áo, dùng hết thảy sức lực cơ hồ muốn đem đối phương ăn vào trong bụng.


Yến Thù Thanh bị hắn sờ đến nỗi tê cả da đầu, toàn thân run rẩy, chính anh cũng không hiểu rõ ràng hai người đang nói chuyện, làm sao đột nhiên lại đi đến bước này, trong miệng không ngừng mà phát ra âm thanh rên rỉ "A a", còn không quên dùng ngôn ngữ công kích hắn, "... Có chịu cùng... Lão tử giao du hay không... Ân... Dù sao anh cũng đáp ứng rồi a... Lời đã nói ra... Không thể nuốt lời! Không đáp ứng chính là lưu manh!"


Lời nói kèm theo tiếng rên rỉ từ giữa đôi môi truyền ra, đôi mắt ướt nhẹp nhiễm phải một tầng nước mắt, âm thanh tiến vào màng tai Cận Hằng, làm cho hắn trực tiếp dùng hành động thực tế chứng minh, "Sau khi xong việc nếu như em có thể tỉnh táo, anh sẽ nói cho em biết anh có phải lưu manh hay không!"


Hắn nói xong lời này, còn không đợi Yến Thù Thanh cãi lại, liền trực tiếp nặng nề cắn đối phương một cái.


Trong miệng tràn ngập ra mùi máu tanh, Yến Thù Thanh bị "Tê" hít vào một ngụm khí lạnh, đầu lưỡi Cận Hằng thuận thế chui vào, chiếm lấy đầu lưỡi anh, điên cuồng công thành đoạt đất.


"A!" Yến Thù Thanh sau khi phát ra một tiếng rên rỉ rốt cuộc không còn nói được gỉ nữa, cả người giống như là bị đóng đinh trên giường, bàn tay mới vừa hơi nhúc nhích liền bị Cận Hằng trực tiếp giữ lại ấn lên trên đỉnh đầu.


Bàn tay Cận Hằng mang theo chai sạn thô ráp, giống như que diêm châm lửa khắp toàn thân từ trên xuống dưới của Yến Thù Thanh, sờ đến mức anh chỉ có thể thở hồng hộc, toàn thân rất không hăng hái trở nên mềm nhũn.


Động vật ăn thịt nếu như cả đời không khai trai, có thể vẫn luôn làm con báo nhỏ an phận thủ thường, chỉ khi nào hưởng qua tư vị thịt, căn bản không cách nào cự tuyệt mê hoặc.


Gương mặt tựa như điêu khắc của Cận Hằng lung lay ở trước mặt Yến Thù Thanh, ý thức rõ ràng tỉnh táo như vậy, nhưng thân thể lại đang lựa chọn thần phục kẻ mạnh, vào lúc này đầu Yến Thù Thanh vang lên ong ong, đối mặt với người đàn ông trước mắt, dĩ nhiên muốn trực tiếp mở ra hai chân, ngoan ngoãn nằm trong tay hắn, mặc hắn muốn làm gì thì làm.


Ý nghĩ này mới vừa vừa nhô ra liền làm cho anh kinh sợ, vội vàng đưa tay ra để ở trên lồng ngực Cận Hằng.


Nhưng anh vừa mới hơi nhúc nhích, hai tay liền bị bắt chéo đặt sau lưng, sau đó chỉ nghe "Roẹt" một tiếng, quần áo bệnh nhân trực tiếp bị Cận Hằng xé bỏ, nút buộc rơi xuống, rơi xuống đất phát ra âm thanh lanh lảnh, làn da bóng loáng mát mẻ nhanh chóng đập vào mắt, khiến gương mặt Cận Hằng trở nên đỏ ửng.


Ngày hôm nay hắn rốt cục xác định bản thân đã thành công phá vỡ trái tim được canh phòng nghiêm ngặt của Yến Thù Thanh, không còn là cảm kích, cũng không còn là trêu đùa, mà là thật sự đi vào trong lòng đối phương, chuyện này không thể nghi ngờ làm cho hắn cảm thấy mừng như điên.


Thật ra hắn nghĩ bản thân có thể nhẫn nại, chỉ cần hôn nhẹ đối phương là tốt rồi, thế nhưng Yến Thù Thanh với hắn mà nói rõ ràng là điểm yếu, đụng vào liền mất đi lý trí, cho nên hắn cũng thẳng thắn không tiếp tục khắc chế, chỉ muốn dùng hành động thực tế nói cho đối phương biết đáp án.


Giống như cắn xé hôn cổ của Yến Thù Thanh, hắn đột nhiên trầm giọng mở miệng, "Trần Lâm không có nói cho em biết, khoang sinh sôi nảy nở của em đã triệt để trổ mã hay sao."


"Cái...cái gì? Ưm..." Yến Thù Thanh cả người đều đang phát run, căn bản là không theo kịp suy nghĩ của hắn.


Cận Hằng nhếch miệng, đột nhiên lộ ra một vệt nụ cười tà khí, nói giọng khàn khàn, "Em không phải nói mình cô đơn sao, không bằng sinh một đứa con, em nói xem em có thể mang thai luôn hay không?"


Câu nói này khiến Yến Thù Thanh ngẩn người một chút, không khỏi xấu hổ, "Tới địa ngục đi! Muốn sinh anh tự đi mà sinh, đừng hòng... A!"


Câu nói kế tiếp anh đã mắng không ra, nhìn ý cười trên khoé miệng Cận Hằng, đầu anh vang lên ong ong, rõ ràng là anh chủ động trêu chọc hắn, cuối cùng tại sao lại bị hắn dằn vặt đến nông nỗi bây giờ?


Nếu biết như thế này anh sẽ không chủ động trêu chọc hắn! Đã vậy không bằng hôm nay hai người đổi vị trí đi.


Đối diện đôi mắt của Cận Hằng, trong lòng anh đánh cược một lần, hai chân vừa nhấc đột nhiên kẹp lấy eo hắn, tư thế chủ động như thế khiến Cận Hằng dừng một chút, có chút chưa hoàn hồn lại, lúc này Yến Thù Thanh đột nhiên thay đổi tư thế, đem hắn đặt ở phía dưới.


Rốt cục có thể thở một cái, Yến Thù Thanh vào lúc này mới phát hiện mình đã sắp trống trơn, Cận Hằng cái tên này dĩ nhiên còn một thân chỉnh tề, không nhịn được giơ tay xé quần áo của hắn, kết quả áo sơ mi của Cận thiếu gia chất lượng quá tốt, xé nửa ngày cũng không cởi ra được.


"Này quần áo bệnh nhân của anh đâu, phòng bệnh của hai chúng ta tổng cộng cách hai cái hành lang, tại sao anh lại mặc thành như vậy."


Nhìn Yến Thù Thanh lòng như lửa đốt muốn xé quần áo, Cận Hằng vốn đang rất vui mừng, kết quả vừa nghe lời này thân hình đột nhiên cứng đờ, trên mặt nhanh chóng chợt loé lên một vệt chật vật, táo bạo nói, "Em hỏi mà không thấy ngại à, em vốn dĩ không nên hỏi câu này."


"Ha?" Lời này khiến Yến Thù Thanh mông lung, "Em nói anh đổi chính trang lúc nào."


Cận Hằng trên mặt chật vật lại sâu một tầng, thần sắc tức giận nói, "Nếu không phải em cùng những y tá kia bác sĩ khoe khoang khắp nơi, em cho rằng anh nguyện ý mặc thành như vậy! Tuy rằng ánh mắt em không ra sao, mà anh cũng không có thể ở trước mặt người ngoài mất mặt được."


"Em lúc nào ở trước mắt y tá bác sĩ..."


Yến Thù Thanh nói được nửa câu đột nhiên ý thức được cái gì, cái tên này sẽ không coi lời nói đùa của anh là thật đi?


Vừa nãy sau khi Cận Hằng vào cửa anh liền cảm thấy kỳ quái, hai người cả ngày ngẩng đầu gặp cúi đầu thấy, cái tên này làm gì ăn mặc trịnh trọng như thế tìm đến mình, thế nhưng bị vướng bởi Yến Trọng Vĩ ở đây anh chưa kịp hỏi nhiều, bây giờ mới hiểu được, hắn cố ý mặc như vậy là để cho y tác bác sĩ kia nhìn thấy.


Phút chốc Yến Thù Thanh dở khóc dở cười, tâm tư trêu chọc đã không còn.


Cận Hằng nhìn Yến Thù Thanh nở nụ cười, càng là tức giận lườm đối phương, "Cười cái gì mà cười, có gì đáng cười, ngày hôm nay anh phải để cho những người phụ nữ kia nhìn, đừng cả ngày giống như bươm bướm chạy vào phòng đàn ông đã kết hôn."


"Ha ha ha..." Hắn vừa nói như thế Yến Thù Thanh lại cực kỳ buồn cười, trực tiếp từ trên eo hắn lăn xuống, "Đúng đúng đúng, anh phải coi chừng em, đừng để cho em bị bươm bướm cướp đi."


Người này ăn dấm chua tuy rằng không hiểu ra sao, thế nhưng đối với anh mà nói, quả thực so với nói thẳng một trăm lần anh yêu em còn hữu hiệu hơn rất nhiều.


"Không cho cười câm miệng!" Cận Hằng bị nụ cười của Yến Thù Thanh làm cho tức đến nổ phổi.


"Thật không tiện thật là buồn cười quá ha ha ha ha... A."


Tiếng cười bị chặn ở trong cổ họng, Cận Hằng nắm cằm của Yến Thù Thanh ngăn chặn đôi môi của đối phương, hai người bốn cái lỗ tai trong lúc nhất thời đều trở nên đỏ bừng.


"Tích —— tích —— "


Trong lúc này phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng chuông chói tai, đây là âm thanh cảnh báo đầu giường, chỉ đến lúc quan trọng cần gọi bác sĩ mới có thể ấn xuống vật này.


Yến Thù Thanh ngẩn người một chút, sau đó luống cuống tay chân đẩy Cận Hằng ra, dưới ánh mắt lên án của hắn, chật vật ấn xuống chuông cảnh báo, lúc này bên tai truyền đến âm thanh Trần Lâm.


"Thù Thanh, cậu ở trong phòng bệnh sao? Vậy tại sao không trả lời tin nhắn của tôi."


Trần Lâm vừa nói như thế, thiết bị truyền tin của Yến Thù Thanh quả thực vừa nãy có vang lên một chút, thế nhưng bởi vì Cận Hằng đè lên cho nên anh không quan tâm để ý tới, theo bản năng sờ chóp mũi, anh xấu hổ cười một tiếng, "... Vừa này tôi đi ra ngoài một chút không mang theo thiết bị truyền tin, làm sao vậy bác sĩ Trần, tìm tôi có việc gì không?"


"Đúng, chuyện rất trọng yếu." Trần Lâm ý vị thâm trường nói xong lời này, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân, "Cậu mở cửa cho tôi đi, tôi sắp đến phòng bệnh cậu rồi."


"Cái...cái gì!"


Yến Thù Thanh lập tức hoảng sợ, theo bản năng liếc mắt nhìn quần áo không chỉnh tề của mình cùng với Cận Hằng dựa vào ở trên giường, nhất thời mặt đều tái rồi, "Chờ đã chờ một chút! Bác sĩ Trần bây giờ tôi không có phòng bệnh, anh có thể trước tiên —— "


Lời của anh không kịp nói xong, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa, mà anh và Cận Hằng dĩ nhiên cứ như vậy đột nhiên bị chặn ở trên giường, không kịp di chuyển.


Không kịp nghĩ nhiều, anh đột nhiên đem chăn đè lên người Cận Hằng, xốc lên chăn bông đắp lên trên người hắn, trong nháy mắt mặt Cận Hằng đen thui, "Tôi là gậy đấm bóp của em à, dùng cho đã đời xong lại ném đi."


"Chúng ta như vậy làm sao gặp người khác! Anh trước tiên tránh một chút, em mặc quần áo xong sẽ tìm cách tiễn anh ta đi, đừng nóng giận đừng nóng giận, chỉ trốn một lát thôi!"


Anh luống cuống tay chân mặc quần áo, thế nhưng quần áo bệnh nhân của anh đã bị Cận Hằng xé rách, vào lúc này giống như tấm rẻ rách mặc cũng như không mặc.


Yến Thù Thanh mặt đỏ bừng, anh là người bảo thủ, không có cách nào thản nhiên lộ ra thân thể của mình trước mặt người khác, vào lúc này bó tay toàn tập, vừa nhìn áo sơ mi của Cận Hằng, tiện tay cởi ra mặc vào trên người mình.


Cận Hằng vốn đã tức giận, vào lúc này lại bị Yến Thù Thanh lột sạch, trực tiếp đem người kéo đến trên giường, "Anh ta muốn xem thì để anh ta xem, chẳng lẽ vì vậy mà anh phải trốn sao?"


Yến Thù Thanh ngồi ở trên giường, nhanh chóng mặc quần áo, phát ra âm thanh tương đối lớn, tủ đầu giường theo đó run rẩy, ngoài cửa Trần Lâm nghe thấy động tĩnh cho là anh đã xảy ra chuyện gì, trong lòng sốt ruột trực tiếp đẩy cửa ra ——


Sau đó nhìn thấy Yến Thù Thanh nằm ở trên giường, trên người che kín một tầng chăn bông dày dặn, nhìn Trần Lâm nở nụ cười gượng gạo, "Bác sĩ Trần..."


Trần Lâm kinh ngạc nháy mắt mấy cái, sau đó thở phào một hơi, "Làm tôi sợ muốn chết, suýt chút nữa cho là cậu xảy ra chuyện, vừa nãy làm sao lại gây ra động tĩnh lớn như vậy?"


"Tôi... Cái kia... Chân của tôi không cẩn thận đụng phải tủ cho nên..."


Trần Lâm gật gật đầu, ngược lại cũng không hoài nghi, thuận thế ngồi ở mép giường, "Sớm như vậy cậu đã chui vào chăn rồi, không thoải mái à? Có muốn tôi giúp cậu kiểm tra một chút hay không?"


"Không không không... Không cần." Yến Thù Thanh lúng túng sờ mũi một cái, ánh mắt không khống chế được nhìn về phía chăn hơi nhô lên, "Bác sĩ Trần... rốt cục có chuyện gì vậy, anh tới tìm tôi gấp như thế?"


Trần Lâm liếc nhìn Yến Thù Thanh một cái, luôn cảm thấy sắc mặt đối phương quái lạ, còn tưởng rằng đối phương đã biết chuyện, không nhịn được mở miệng, "Xem ra cậu cũng biết rồi, thế nhưng chuyện này cũng là chuyện bất đắc dĩ, chuyện của cậu và Cận Hằng vốn là không che giấu nổi, người của quân bộ hiện tại kỳ thực cũng có thể đoán được một ít chuyện, ngày ấy cậu được cứu, vừa vặn có người nhìn thấy cậu cùng Cận Hằng tay cầm tay từ trên băng ca khiêng xuống, kết quả người đó lại quay video phát lên trên mạng, như thế cũng rất tốt, nhân dân cả nước đều thấy được, hiện tại toàn bộ internet đều nổ tung rồi."


"... Cái gì!?" Yến Thù Thanh sững sờ tại chỗ, không dám tin trợn to hai mắt.


"Cậu cũng đừng quá gấp, lúc này sốt ruột cũng không —— "


Trần Lâm lời còn chưa nói hết, liền trơ mắt nhìn trong chăn của Yến Thù Thanh chui ra cái đầu, nghiêm mặt co quắp hỏi, "Bị phát tán lên mạng?"


Đột nhiên nhìn thấy Cận Hằng, Trần Lâm sợ hết hồn, đối diện mặt đen như đáy nồi của Cận thượng tá, lại len lén liếc mắt nhìn tư thế trên dưới quỷ dị của hai người bọn họ bên trong chăn, Trần Lâm gian nan nuốt một ngụm nước bọt, ngay cả chuyện bát quái cũng quăng ra sau đầu, trong đầu chỉ còn dư lại một câu: Con mẹ nó! Tôi có thể bị diệt khẩu hay không...


Cận thượng tá dĩ nhiên ở phía dưới...


Vậy đời này cho đến chết hai người họ cũng không làm ra được đời kế tiếp a!


Hết chương 37- phần 2.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận