Chính Là Không Ly Hôn


Một triệu...


Con số này giống như quả bom trực tiếp khiến Yến Trọng Vĩ cùng Trương di bối rối, đừng nói là một triệu, bọn họ đời này ngay cả mười vạn tiền mặt cũng chưa từng thấy, mà đây vẫn chỉ là con số nhỏ trong miệng Cận Hằng nói.


Trương di không khống chế được nuốt nước miếng một cái, đáy mắt loé lên ánh sáng, nhìn chằm chằm valy trước mặt, kéo kéo khóe miệng cười nói, "Ai nha chuyện này... Thực sự quá nhiều rồi...


Sau này đều là người một nhà, Cận thượng tá sao cậu lại khách khí như vậy, vật này chúng tôi cũng không thể thu."


Trong miệng bà ta nói không muốn, thế nhưng đôi mắt tựa hồ không rời khỏi được va ly, nếu như bị vướng bởi trường hợp không đúng, khả năng bà ta đã trực tiếp nhào tới ôm chặt lấy va ly vào trong lòng mạnh mẽ mà hôn một cái.


"Đúng a Cận thượng tá, hai nhà kết hôn, chúng ta cũng không chuẩn bị cho cậu thứ gì, món đồ này nếu chúng tôi nhận quả thực không tiện."


Nói xong Yến Trọng Vĩ liền làm bộ đem valy đẩy về, trong lúc cho là Cận Hằng sẽ khách khí cùng ông ta nói vài câu khiêm nhường, Cận Hằng lại trực tiếp đem valy lấy đến bên cạnh mình, "Được rồi, nếu như bác trai bác gái không nhận, vậy tôi cũng không tự chuốc nhục nhã."


Lần này hai người đều không khỏi choáng váng, căn bản không nghĩ tới Cận Hằng dĩ nhiên thật sự lấy về.


Yến Trọng Vĩ vội vàng nở nụ cười, trước khi Cận Hằng lấy đi, vội vàng đè lại va ly, "Sao cậu lại nói như vậy, ý tốt của cậu chúng tôi nào có đạo lý ghét bỏ, nếu như cậu đã phí tâm tư như vậy, vậy hai lão già chúng tôi cung kính không bằng tuân mệnh."


Nói xong ông ta vội vàng đem va ly tiền cướp về ôm vào trong lồng ngực của mình, chỉ lo Cận Hằng lật lọng muốn lấy lại.


Sắc mặt tham lam của hai người đã khiến Yến Thù Thanh tức đến nổ phổi, ánh mắt nóng bỏng gần như sắp đốt ra một cái lỗ trên người của Cận Hằng.


Trong lúc hai người kia xì xào nói thầm, Cận Hằng lại nở nụ cười nói khẽ với anh, "Nghe lời, đừng hẹp hòi như vậy, nếu như dùng tiền có thể mua được an bình cho em, bao nhiêu tiền anh cũng mua."


Lời này giống như đang dỗ dành tiểu cô nương đang trong giai đoạn ảo tưởng về tình yêu, e sợ vào lúc này đã sớm vui vẻ đỏ mặt, nhưng đáng tiếc Yến Thù Thanh là đàn ông, không chỉ không mắc bẫy, còn trực tiếp lườm hắn một cái, cho dù có tiền cũng không thể tiêu như thế, một khi đưa tiền cho bọn họ, chẳng khác nào đổ tiền vào cái động không đáy.


Anh tức giận hận không thể trực tiếp đạp Cận Hằng một cước, Cận Hằng vào lúc này lại ngẩng đầu lên hướng Yến Trọng Vĩ cười cười, "Va ly này là quà tặng tôi đã cố ý chuẩn bị cho hai vị, mật mã là 4444, Hai vị có muốn ngay bây giờ xem qua một lần hay không?"


Yến Trọng Vĩ đương nhiên đã sớm không thể chờ đợi được nữa, vừa nghe lời này, trực tiếp chuyển động ấn mật mã mở khóa, Trương di vội vàng đến gần, muốn tận mắt thấy cái va ly tiền này.


"Răng rắc" một tiếng, va ly mở ra, Yến Trọng Vĩ đột nhiên xốc lên valy, gương mặt trong nháy mắt đen thui.

"Răng rắc" một tiếng, va ly mở ra, Yến Trọng Vĩ đột nhiên xốc lên valy, gương mặt trong nháy mắt đen thui.


Bên trong xác thực rải ra một tầng tiền mặt dày đặc, thế nhưng không phải tiền lưu thông ở Thương Kiếm, mà là một va ly tiền âm phủ, tiền chỉ dành cho người chết.


Yến Thù Thanh ngẩn người một chút, sau đó không khống chế được xì một tiếng bật cười.


"Cận Hằng con mẹ nó đây là ý gì!"


Yến Trọng Vĩ trong phút chốc đứng lên, một gương mặt tức giận đến mức cằm đều đang run rẩy, rốt cuộc không khống chế được hỏa khí, quên mất bộ dạng khúm núm vừa nãy, trực tiếp chỉ vào Cận Hằng chửi ầm lên.


Valy bị ông ta trực tiếp hất tung xuống đất, bên trong một tập tiền âm phủ rơi xa, tất cả đều rơi xuống chân hai người, valy rơi xuống đất, lại bất ngờ nổi lên một đoạn nhạc buồn quỷ dị chỉ dùng trong đám tang, mà bên trong va ly là một tấm ảnh trắng đen chụp nửa người của Yến Trọng Vĩ, phối hợp với tiền âm phủ, quả thực giống như đây chính là phần mộ dành cho ông ta.


Yến Thù Thanh chặt chẽ cắn chặt nắm đấm, buồn cười đến mức không nhịn được, vai không khống chế được run run, nước mắt cũng theo đó mà rơi ra.


Anh vẫn là quá xem thường tên mặt cá chết này, người này vẫn ác liệt như vậy, ác liệt đến mức khiến người ta hận đến nghiến răng thế nhưng không thể làm gì hắn.


Đối diện thần sắc Yến Trọng Vĩ nổi giận, Cận Hằng nâng chung trà lên nhấp một cái, gương mặt không rõ hỏi, "Bác trai làm gì nổi giận lớn như vậy, chẳng lẽ là đối với lễ vật tôi chuẩn bị không hài lòng sao?"


Vừa nhìn biểu tình này của hắn, Yến Trọng Vĩ xông lên trước lại muốn động thủ, bị binh lính bên cạnh trực tiếp ngăn cản, không nhịn được chửi ầm lên, "Con mẹ nó mày dám đưa tao tiền âm phủ, có phải mày nghĩ tao đã chết rồi không, mày


đừng khinh người quá đáng!"


"Khinh người quá đáng?" Cận Hằng nhướng mày lên, xì cười một tiếng, "Ông muốn tiền, tôi đây không phải là cho ông tiền, huống hồ tôi còn nói trước, vật này nếu như ông không muốn tôi cũng không bắt buộc, kết quả là chính ông từ trong tay của tôi cướp đi, hiện tại lại đổ lên đầu tôi, lão già, ông nhìn lại bản thân ông đi, rõ ràng là lòng tham không đáy, còn trách ai!?"


"Mày ——! Họ cận tao chửi cả nhà mày, dám nguyền rủa lão tử chết, lão tử có chết cũng kéo theo mày bồi mạng!"


Yến Thù Thanh không thể nhịn được nữa, cầm lấy một tập tiền âm phủ tàn nhẫn mà nhét vào trong miệng của ông ta, hướng binh lính bên cạnh lạnh lùng nói, "Lấp kín miệng bọn họ cho tôi! Bệnh viện quân bộ không phải nơi người dành cho loại người tham lam."


"Dạ!"


Ra lệnh một tiếng, mười mấy người lính cùng tiến lên trước, dù cho Yến Trọng Vĩ cùng Trương di giãy dụa chửi bới thế nào, vẫn là bị binh lính giữ chặt trong lúc bọn họ bị kéo ra ngoài chỉ có thể phát ra âm thanh "A a", Cận Hằng đột nhiên khoát tay.

Ra lệnh một tiếng, mười mấy người lính cùng tiến lên trước, dù cho Yến Trọng Vĩ cùng Trương di giãy dụa chửi bới thế nào, vẫn là bị binh lính giữ chặt trong lúc bọn họ bị kéo ra ngoài chỉ có thể phát ra âm thanh "A a", Cận Hằng đột nhiên khoát tay.


"Chậm đã."


Bao gồm cả Yến Thù Thanh tất cả đều ngẩng đầu lên, Cận Hằng lại không vội vã, nhìn lướt qua va ly trên đất, lại nhìn một chút Yến Trọng Vĩ cùng Trương di bị nhét tiền âm phủ đầy trong miệng, cười như không cười đối với mấy người lính nói, "3775 nghe lệnh."


Binh lính đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức đứng nghiêm, "Dạ!"


"Hôm nay quân bộ thất lạc một valy tiền, trong đó có một triệu tiền mặt, mật mã là 4444, hoài nghi là do nội gián gây nên, một khi phát hiện kẻ tình nghi lập tức trừng phạt."


Mệnh lệnh này vừa được ban ra, binh lính không kịp phản ứng, va ly một triệu tiền mặt cùng mật mã 4444 không phải ở trước mắt sao, cho nên...


Trong nháy mắt ánh mắt tất cả mọi người đều rơi vào trên người Yến Trọng Vĩ cùng Trương di.


Hai người bối rối một chút, đối diện thần sắc mọi người xung quanh rốt cục cũng tỉnh ngộ, bắt đầu điên cuồng giãy dụa, Yến Trọng Vĩ ngay cả mặt mũi cũng không cần, lườm Yến Thù Thanh đến rách cả mi mắt trong miệng không ngừng mắng súc sinh, không chết tử tế.


Thế nhưng rất nhanh hai người muốn mắng cũng không mắng được, bởi vì quyền cước của mấy người tất cả đều rơi vào trên người bọn họ.


"Bác gái đang mang thai, các người cũng đừng đánh phụ nữ, thân thể bác trai nhìn dáng dấp tựa hồ còn rất khỏe mạnh, các người nhớ tới tuyệt đối đừng đánh chết, ít nhất phải lưu lại một hơi."


Làm lính quyền cước, căn bản không thể so sánh với người bình thường, nắm đấm giống như cục đá đập ở trên mặt, Yến Trọng Vĩ bị đánh đến mau me đầy mặt, thống khổ kêu rên, gương mặt tham lam vô độ bị đánh đến mức vặn vẹo, không ngừng mà xin tha, Trương di bên cạnh đã sớm sợ vỡ mật, không ngừng mà khóc lên cầu xin, thế nhưng không có mệnh lệnh Cận Hằng căn bản không ai ngừng tay.


Lúc trước mới vừa rồi hai người bọn họ còn chửi bới Yến Thù Thanh lúc này lại nằm rạp dưới chân anh, không ngừng mà cầu xin, "Thù Thanh... Thù Thanh! Cứu lấy chúng ta! Chúng ta biết sai rồi! Tha chúng ta lần này đi, van cầu con!"


Yến Thù Thanh không muốn nhìn bộ dạng này bọn họ, chặt chẽ siết lấy nắm đấm quay lưng lại.


Anh thừa nhận bản thân không phải là thánh mẫu, không thể lấy đức báo oán, có ân tất nhiên sẽ báo, thế nhưng ân và oán là hai chuyện khác nhau, có mấy người không chịu chút giáo huấn vĩnh viễn không biết hối cải.


Tiếng đánh đấm cùng tiếng kêu rên không ngừng vang lên, lúc này Cận Hằng rốt cục hô dừng lại, từng bước từng bước đi tới trước mặt hai người, "Bác trai bác gái, trước đây hai người có thế nào tôi cũng không xen vào, nhưng bây giờ đang ở địa bàn của tôi các người lại dám vác xác đến đây muốn xin tiền, hai người cũng nhìn thấy rồi đấy, tính khí tôi không được tốt, nếu có lần sau nữa có thể tôi sẽ không niệm tình cũ như thế."


Yến Trọng Vĩ sớm đã bị sợ vỡ mật, vào lúc này đầu như xào tỏi liên tục gật đầu, "Lần sau không dám, lần sau tuyệt đối không dám, van cầu cậu buông tha tôi đi... Tôi sai rồi tôi sai rồi..."

Yến Trọng Vĩ sớm đã bị sợ vỡ mật, vào lúc này đầu như xào tỏi liên tục gật đầu, "Lần sau không dám, lần sau tuyệt đối không dám, van cầu cậu buông tha tôi đi... Tôi sai rồi tôi sai rồi..."


"Người ở bên kia, ông nói cho tôi có tác dụng chó gì."


Yến Trọng Vĩ run rẩy vội vàng bò đến bên chân Yến Thù Thanh, không ngừng mà lặp lại lời vừa mới nói, hiển nhiên đã ăn đủ giáo huấn.


Yến Thù Thanh chưa từng nghĩ đến cha mẹ nuôi sẽ có một ngày đi đến bước này, anh thở dài một hơi, khoát tay áo một cái, không muốn nói nhiều.


Yến Trọng Vĩ cùng Trương di sợ đến mất mật cuối cùng vẫn là bị dẫn đi, trong lúc nhất thời căn phòng yên tĩnh lại.


Cận Hằng liếc mắt nhìn Yến Thù Thanh, theo bản năng sờ sờ mũi, vào lúc này mới khôi phục dáng đi khập khễnh, ngồi vào bên cạnh đối phương, thấy đối phương vẫn luôn sững sờ, do dự đã lâu mới thấp giọng mở miệng, "Ừm... Xin lỗi, một khi anh đã giận thì không thể khống chế được."


Hắn không dễ dàng mở miệng nói xin lỗi, cho nên lời này từ trong miệng có chút kỳ quái, sau khi nói ra chính hắn cũng cảm thấy được không dễ chịu.


Yến Thù Thanh nghe tiếng ngẩng đầu lên, nghi ngờ trừng mắt nhìn Cận Hằng, cái tên này tại sao đột nhiên lại nói xin lỗi?


Lỗ tai Cận Hằng hơi đỏ lên, thô thanh thô khí nói, "Em không phải đang trách anh không quan tâm tới ý nghĩ của em, đối với hai người bọn họ ra tay quá độc ác hay sao? Thế nhưng nói rõ trước a, anh cũng không hối hận, anh đã sớm muốn trừng phạt bọn họ."


Nghe xong lời này, Yến Thù Thanh sửng sốt một chút mới trầm thấp cười rộ lên, "Thì ra anh cũng biết a, không sai, đúng là em cảm thấy cái tên nhà anh ra tay quá ác độc."


Gương mặt Cận Hằng trong nháy mắt tối sầm lại, có chút ủ rũ bĩu môi.


"Thế nhưng mà..."


Yến Thù Thanh kéo dài âm điệu, cố ý thừa nước đục thả câu dường như tiến đến bên tai Cận Hằng mới cười thấp giọng mở miệng, "Thế nhưng thật sự con mẹ nó quá sảng khoái."


Cận Hằng sững người lại, lỗ tai không rõ nguyên nhân lại đột nhiên trở nên đỏ ửng.


Hết chương 36- phần 2.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...