Chính Là Không Ly Hôn


Cận Hằng không mặc đồng phục bệnh nhân lúc trước, mà là thay đổi một thân âu phục nhìn qua cực kỳ nghiêm túc.


Áo sơ mi màu đen phối hợp với âu phục màu xám tro, khiến cả người hắn tôn lên khí chất hiên ngang, cổ tay áo lộ ra bên ngoài, trên cúc tay áo có đính một viên kim cương lấp lánh. Cả người toát ra khí chất vừa hoa lệ vừa chính trực.


Trang phục của hắn bây giờ, hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh trong phòng, điều này làm cho Yến Thù Thanh không khỏi ngây người một lúc, sau đó lại cảm thấy một trận lúng túng trước nay chưa từng có.


Anh không hề muốn đem chuyện xấu trong nhà mình nói ra cho người khác biết, đặc biệt cái người này còn là Cận Hằng, gia đình của hắn vốn dĩ ấm áp đầy đủ như vậy, so với anh chẳng khác nào một người trên trời một người dưới đất, anh chỉ muốn cho hắn nhìn thấy mặt tốt của anh, mà không phải lộ ra vết sẹo khó coi nhất.


Yến Thù Thanh đi vài bước tiến lên, chặn ở cửa, tận lực ngăn trở tầm mắt của Cận Hằng, thấp giọng nói, "Tại sao anh lại tới, hiện tại em có chút chuyện cần xử lý, anh đi về trước được không, chờ em xử lý xong sẽ lập tức gọi điện cho anh."


Anh chưa từng dùng khẩu khí vội vã như vậy nói chuyện cùng Cận Hằng, thậm chí trong con ngươi còn chứa đựng một sự cầu khẩn không dễ phát giác.


Cái ánh mắt này khiến đôi mắt Cận Hằng trầm xuống, sau đó lại nhìn về hai người còn lại trong phòng, lặng lẽ nói, "Nếu là việc nhà của em, vậy anh càng không nên đi, dù sao cho đến bây giờ anh vẫn chưa từng gặp bác trai bác gái."


"Bác trai bác gái" bốn chữ này ý tứ sâu xa, hắn đi vào phòng bệnh, vừa vặn đối diện ánh mắt của Yến Trọng Vĩ.


Mới vừa rồi gương mặt Yến Trọng Vĩ còn vặn vẹo miệng lại liên tục chửi bới muốn đánh chết Yến Thù Thanh, vào lúc này vừa nhìn thấy Cận Hằng lập tức thu tay về.


Tuy rằng ông ta xuất thân không cao, cả đời ngoại trừ một chuyện khoác lác thì không làm được gì ra hồn, thế nhưng đôi mắt lại nhạy bén vô cùng, vừa nhìn bộ trang phục này của Cận Hằng, liền biết thân phận của hắn bất phàm, hơn nữa bộ dạng vừa nãy hắn nói chuyện cùng Yến Thù Thanh tựa hồ rất quen thuộc, quan hệ của hai người khẳng định không nhỏ.


Nghĩ tới đây, ông ta trở mặt nở một nụ cười nhiệt tình, lại làm như vừa nãy chưa từng xảy ra chuyện gì, quay đầu hỏi Yến Thù Thanh bên cạnh, "Đây là bạn con sao? Làm sao không giới thiệu cho cha một chút."


Nhìn vẻ mặt giả tạo của ông ta, khiến Yến Thù Thanh trong lòng nảy sinh một trận phiền chán, căn bản không thèm để ý tới ông ta, bước nhanh đi tới bên cạnh Cận Hằng, kéo ống tay áo của hắn, hạ thấp giọng nói, "Chuyện này là chuyện của nhà em anh đừng quan tâm, anh không biết tính tình của bọn họ đâu, nếu như bọn họ trở mặt sẽ rất kinh khủng, anh nghe em, mau trở về đi."


"Nơi này là phòng của em, người nên đi ra không phải anh."


Cận Hằng vỗ vỗ tay Yến Thù Thanh, thấp giọng nói xong lời này trực tiếp đi về phía Yến Trọng Vĩ, khá là hữu hảo đưa tay ra, "Xin chào, thượng tá quân bộ Cận Hằng."


Vừa nhìn Cận Hằng dĩ nhiên chủ động đưa tay ra muốn bắt tay mình, trong mắt, Yến Trọng Vĩ lộ ra thần sắc mừng rỡ, ông ta vốn cho là Cận Hằng nhiều nhất chỉ là người có tiền, không nghĩ tới dĩ nhiên quân hàm còn cao hơn Yến Thù Thanh, trẻ tuổi như vậy đã là thượng tá, nhất thời vội vàng bắt lấy tay hắn, cười càng thêm nhiệt tình, "Thì ra là Cận thượng tá, chào cậu, không nghĩ tới cậu còn trẻ như vậy đã ngồi vào vị trí này, thực sự là anh hùng xuất thiếu niên, trước đây cảm ơn cậu đã chăm sóc Thù Thanh."


Nhắc tới Yến Thù Thanh gương mặt Yến Trọng Vĩ ý vị sâu xa, một bộ dạng thực lòng quan tâm con trai, ánh mắt Cận Hằng lạnh như băng nhìn ông ta biểu diễn xong, mới tự tiếu phi tiếu nói, "Dù sao chăm sóc cấp dưới cũng là chức trách của tôi, thế nhưng xin hỏi hai vị là ai, làm sao lại đột nhiên lại xuất hiện ở phòng bệnh của tôi và Thù Thanh?"


Câu hỏi này lượng thông tin quá lớn, khiến Yến Trọng Vĩ cùng Trương di nhất thời có chút chưa hoàn hồn lại, cái gì gọi là phòng của hắn và Thù Thanh, chẳng lẽ đây không phải phòng Vip đơn sao?


Đè xuống nghi vấn trong lòng, Yến Trọng Vĩ cười vỗ đùi một cái nói, "Này, cậu xem một chút Thù Thanh đứa nhỏ này cũng không biết giới thiệu một chút, thực sự là càng lớn càng không có lễ phép, đều tại tôi làm cha không dạy được con, Cận thượng tá ngài đừng trách, tôi là cha của Thù Thanh, hôm nay cố ý tới thăm con trai một chút, trùng hợp lại gặp gỡ Cận thượng tá ở đây, quả thực là duyên phận."


Cận Hằng biết rõ bọn họ là ai, trên mặt không có biểu tình, bỗng nhiên tỉnh ngộ nói, "Ồ thì ra là bác trai bác gái, thất kính, trước đây làm sao xưa nay chưa từng thấy hai vị, tôi còn cho rằng cha mẹ Thù Thanh chết rồi, cậu ấy vốn dĩ là cô nhi."


Lời này vừa nói ra chẳng khác nào một cái bạt tai đánh ở trên mặt hai người, nhất thời khiến thần sắc Yến Trọng Vĩ cứng đờ, nhưng ông ta lại không thể cùng Cận Hằng trở mặt, chỉ có thể mang theo gương mặt tái nhợt, câu ra một vệt cười gượng, "Chuyện này... Nói ra thật xấu hổ, cũng vì gần đây bác gái có bầu, tôi làm cha bận bịu lo liệu chuyện trong nhà, nhất thời không quan tâm Thù Thanh, khiến trưởng quan chê cười rồi."


Cận Hằng liếc mắt một cái nhìn bụng Trương di, khá là lý giải gật gật đầu, "Mang thai chính là lúc cần người nhà chiếu cố, ngài không giúp được cũng bình thường, thế nhưng bác gái mang bầu cũng lâu thật, bác trai có muốn tôi dẫn bà ấy đi gặp bác sĩ không, hay là mang thai Na Tra thái tử, một lần mang bầu chính là năm sáu năm, tôi quen biết Yến Thù Thanh lâu như vậy, ngày hôm nay cũng là lần đầu tiên thấy hai vị."


Hắn nói xong lại thuận thế ngồi xuống bên cạnh Yến Thù Thanh, hai cái tay tùy ý khoát lên trên lưng ghế sô pha, dùng một tư thế phảng phất tuyên thị bảo vệ vững vàng Yến Thù Thanh trong lồng ngực.


Tư thế mập mờ như thế khiến Yến Trọng Vĩ nghi hoặc nheo lại đôi mắt, không khỏi nghĩ đến vừa nãy lúc Cận Hằng đi vào cùng Yến Thù Thanh thì thầm to nhỏ, lại liên tưởng đến ý tứ sâu xa trong lời nói Cận Hằng, trong nháy mắt trái tim đập mạnh một cái, "Cận thượng tá thật biết nói đùa, người ta có câu nói vô duyên không bằng trùng hợp, ngày hôm nay không phải trùng hợp gặp nhau sao."


Ông ta nói xong, ánh mắt lại chuyển động nhìn về phía Cận Hằng và Yến Thù Thanh, híp lại một đôi mắt tràn ngập tính kế, giống như thăm dò hỏi, "Thế nhưng nói đi nói lại, Cận thượng tá làm cấp trên, quan hệ của cậu và Thù Thanh thoạt nhìn rất tốt thì phải?"


Ông ta vốn là chỉ là muốn phỏng đoán một chút quan hệ giữa hai người, không nghĩ tới lại đổi lấy thần sắc không dám tin của Cận Hằng, "Thì ra hai vị không biết tôi cùng Thù Thanh đã sớm kết hôn rồi sao?"


Nói xong hắn nhíu mày lại, không nhịn được mở miệng, "Chuyện này đã qua bao lâu rồi, hai người thậm chí vẫn không biết, hai vị đến tột cùng làm cha mẹ kiểu gì vậy? Con trai bị thương nằm viện hơn nửa tháng bây giờ mới xuất hiện không nói, ngay cả chuyện kết hôn lớn như vậy dĩ nhiên còn muốn tôi đến nói cho hai người, không trách người khác đều cho là cha mẹ Thù Thanh chết rồi, thì ra hai vị thật sự cũng không khác gì đã chết cả."


Cận Hằng nói ra lời này không khác gì một con dao sắc bén, nếu là người nóng tính nhất định sẽ trở mặt tại chỗ, nhưng hắn biết đến Yến Trọng Vĩ là người ưa nịnh nọt lại trọng sĩ diện, cho nên liền cố tình nói ra những lời như vậy.


Nhìn thấy gương mặt Yến Trọng Vĩ xanh rờn, Cận Hằng mặt không thay đổi nói, "Xin lỗi bác trai, tính tình tôi vốn dĩ thẳng tính, có thể lời nói ra không êm tai, thế nhưng tôi thật sự không phải nguyện rủa ngài chết đi, ngàn vạn lần ngài đừng để ở trong lòng."

Nhìn thấy gương mặt Yến Trọng Vĩ xanh rờn, Cận Hằng mặt không thay đổi nói, "Xin lỗi bác trai, tính tình tôi vốn dĩ thẳng tính, có thể lời nói ra không êm tai, thế nhưng tôi thật sự không phải nguyện rủa ngài chết đi, ngàn vạn lần ngài đừng để ở trong lòng."


Lời này lại giống như nhét vào miệng Yến Trọng Vĩ một đống phân, khiến cho ông ta không nuốt được cũng chẳng nhổ ra được, gương mặt càng thêm tái nhợt, tuy rằng cực kì giận mà không dám nói gì, hít sâu một hơi, trong đầu vẫn cứ vang lên ong ong.


Hai chữ "Kết hôn" không thể nghi ngờ như một quả bom trực tiếp khiến ông ta nổ tung, trong lúc nhất thời ông ta không còn kịp suy tư tin tức này đến tột cùng có bao nhiêu đột ngột, càng không có tâm tư kiêng kỵ đến chuyện Yến Thù Thanh một người đã từng là cầm kiếm giả lại cùng "Đồng loại" kết hôn có bao nhiêu hoang đường, trong đầu lại bị cảm giác mừng như điên bao phủ.


Chẳng trách Yến Thù Thanh quái vật bất nam bất nữ này có thể đường hoàng lưu lại quân bộ, còn được ở trong phòng bệnh tốt như vậy, hơn nữa bộ dạng còn rất thoải mái, thì ra là leo lên giường người có tiền, quả thật là lợi hại!


Đã như vậy mà Yến Thù Thanh dĩ nhiên còn không thấy ngại nói không có tiền!?


Yến Trọng Vĩ ở trong lòng cười lạnh một tiếng, trên mặt lại gấp gáp, nói năng lộn xộn, "Ai nha, chuyện này... Đây thật là chuyện hiểu lầm lớn, Thù Thanh căn bản không đề cập tới chúng tôi việc này, cậu nói xem đứa nhỏ này làm sao lại làm chuyện không có đầu óc như vậy, náo loạn nửa ngày, thì ra chúng ta đều là người một nhà, sớm biết là như thế này, chúng tôi ngày hôm nay thật thất lễ khi đi tay không tới."


"Đây tột cùng là chuyện khi nào, hiện tại Thù Thanh ở nhà cậu sao, cụ thể ở nơi nào, lần sau tôi nhất định sẽ đến gặp mặt thông gia."


Bộ dạng ông ta sáng sủa, đôi mắt cười đến mức tựa hồ không nhìn thấy ánh mặt trời, thoạt nhìn hình như là vì hôn sự của con trai mà cao hứng, nhưng ông ta không hỏi quá trình hai người quen biết đến khi kết hôn, một miệng trước tiên hỏi thăm gia thế Cận Hằng.


Ngày hôm nay Yến Thù Thanh cũng là chân chính biết đến Yến Trọng Vĩ đến tột cùng là hạng người gì, tâm lý buồn nôn gần như sắp phun ra, gắt gao siết chặt nắm đấm lạnh lùng nói, "Ông hỏi đủ chưa, bây giờ có thể đi rồi chứ, này là chuyện riêng của tôi, không tới phiên ông hỏi đến!"


Yến Trọng Vĩ nhìn Cận Hằng ánh mắt lại như đang xem một cây tiền treo đầy kim ngân châu báu, ánh mắt như vậy khiến Yến Thù Thanh chán ghét đến mức không cách nào nhịn được, thân thể đều không khống chế được hơi phát run.


Coi như bọn họ là bố mẹ nuôi của anh, nhưng rốt cuộc bọn họ phải áp bức anh đến mức nào mới bằng lòng bỏ qua cho anh! Vừa nghĩ tới sắc mặt bọn họ tham lam nhìn Cận Hằng, anh chỉ cảm thấy mình giống như môt thằng hề bị lột sạch đứng ở giữa đường mặc cho người ta chỉ trỏ bàn tán, không còn bất kỳ tôn nghiêm nào.


Thấy bộ dạng Yến Trọng Vĩ tựa hồ không đạt được mục đích thì sẽ không rời đi, anh rốt cuộc không khống chế được lửa giận trong lòng, nhanh chân tiến lên một cái nắm lấy cánh tay Yến Trọng Vĩ, "Các người không đi đúng không, được, vậy tôi tự tay đưa các người đi!"


Nói xong anh kéo lấy tay Yến Trọng Vĩ, đột nhiên kéo ra phía ngoài, Trương di lại bắt đầu sói tru quỷ kêu khóc lớn lên, trong miệng vẫn luôn mắng anh táng tận lương tâm.


Lúc này Cận Hằng tiến lên nắm lấy cánh tay của anh, bất mãn nói, "Thù Thanh, em làm gì vậy, dù sao bọn họ cũng là cha mẹ em, có lời gì không thể bình tĩnh nói."


Nói xong hắn đem Yến Thù Thanh kéo qua một bên, nắm lấy lòng bàn tay của đối phương, không tiếng động cho Yến Thù Thanh một ánh mắt động viên, sau đó tự mình giúp Yến Trọng Vĩ lấy cái ghế, "Bác trai ngồi đi, đừng nổi giận, ngồi xuống trước uống nước, bác cũng biết tính khí của Thù Thanh rất bướng bỉnh."


Có Cận Hằng làm chỗ dựa, Yến Trọng Vĩ mới vừa rồi bị Yến Thù Thanh kéo tay sợ đến biến sắc, vào lúc này như có sức lực, cười cười nói, "Cận thượng tá, cậu cũng nhìn thấy thằng nhóc này rất bướng tỉnh, có thể tìm được người chồng như Cận thượng tá, thực sự là đời trước nó tích phúc, nếu như sớm biết việc này, ngày hôm nay nhất định sẽ mang đến lì xì cho cậu."


Cận Hằng uống một hớp, không mặn không nhạt cười cười, "Bác trai, hiện tại Thù Thanh ở tại nhà tôi, làm sao còn có thể nhận tiền lì xì của ngài, hơn nữa tôi làm chồng cũng phải có trách nhiệm, đảm bảo cuộc sống cho Thù Thanh."


Lời này quả thực đúng ý của Yến Trọng Vĩ, ông ta mới không quản nhân phẩm của Cận Hằng, cái ông ta quan tâm chính là tiền tài của người này, huống hồ chỉ bằng viên kim cương đính ở trên cúc tay áo, đã đủ mua hơn trăm căn nhà, càng không phải nói người này giàu có như thế nào.


Trong lúc nhất thời con mắt của ông ta sáng lên, Trương di bên cạnh càng là vui vẻ ra mặt, hiện tại chỉ cần bọn họ tốn tâm tư một chút, từ trên người Cận Hằng kiếm một món lớn căn bản cũng không phải là vấn đề, lúc này hai người liếc nhìn nhau, đều thấy được thần sắc hưng phấn trong mắt đối phương.


Biểu cảm của hai người, Cận Hằng đều nhìn ở trong mắt, ánh mắt trở nên âm trầm, âm thầm câu lên một vệt nụ cười, mở miệng nói, "Bất quá cha tôi cũng nói, kết hôn dù sao không phải làm việc nhỏ, chung quy phải tặng quà tặng cho ra hồn mới có thể biểu hiện thành ý, trước lúc kết hôn, tôi vẫn luôn không biết hai người còn khoẻ mạnh, cho nên cũng không có mang theo lễ vật đến nhà đến thăm, bây giờ tự nhiên gặp được, không bằng mời hai vị nhận tấm lòng thành ý của tôi đi."


Nói xong hắn vỗ tay cái độp, một binh lính chẳng biết lúc nào đứng ở cửa đẩy cửa mà vào, trong tay nhấc theo một cái va ly màu bạc.


Thấy cảnh này, Yến Thù Thanh không khỏi đau đầu, không dám tin nhìn Cận Hằng liếc mắt một cái, tàn nhẫn mà lôi ống tay áo hắn một cái: mặt cá chết anh điên rồi sao, dĩ nhiên thật sự cho bọn họ tiền!?


Số tiền kia một khi đưa ra chính là dùng


bánh bao thịt đánh chó một đi không trở lại!


Thế nhưng Cận Hằng lại như không thấy ánh mắt của anh, trực tiếp đem valy đẩy lên trước mặt hai người.


"Trong này tổng cộng là một triệu, con số này tuy rằng không nhiều, mà cũng coi như là thành ý của tôi, hi vọng hai vị đừng ghét bỏ."


Hết chương 36- phần 1.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...