Chính Là Không Ly Hôn


Anh hít sâu một hơi, quay người muốn rời đi, vào lúc này anh không thể để cho hai người kia ảnh hưởng đến tâm tình của mình.


Thế nhưng mới vừa quay đi, hai người bọn họ tựa hồ nghe thấy tiếng bước chân của anh, xa xa ở phía sau gọi lên tên của anh, "Thù Thanh!"


Nghe đến âm thanh quen thuộc, bước chân Yến Thù Thanh dừng lại, đột nhiên nhắm mắt không có lập tức xoay đầu lại, mà hai người kia đã nhanh chân đi tới bên cạnh anh.


"Quả nhiên không nhìn lầm, đúng thật là con rồi."


Âm thanh mạnh mẽ truyền đến, bờ vai anh bị người kia thân thiết vỗ một cái, lúc này không thể không quay đầu lại, anh hít sâu một hơi cuối cùng xoay người, sau đó lại thấy được gương mặt của Yến Trọng Vĩ và Trương di.


Một tiếng "cha" bị nghẹn ở trong cổ họng, nửa ngày không nói ra được, anh cứ như vậy trầm mặc câu lên khoé miệng, nhất thời không biết bản thân nên làm sao đối mặt với hai người này.


Trước mặt Yến Trọng Vĩ cùng Trương di vẫn là bộ dạng trước kia, tóc Yến Trọng Vĩ có vài sợi trắng xoá, thế nhưng sống lưng thẳng tắp, một thân áo sơ mi quần tây sạch sẽ, vừa nhìn liền biết bộ dạng này đã được tỉ mỉ sửa sang, mà Trương di rõ ràng so với lúc trước đẫy đà hơn rất nhiều, bụng đã nổi lên khá cao.


Vào lúc này bà ta nhếch miệng, cười ha hả đối với Yến Thù Thanh nói, "Nhìn con xem đứa nhỏ này, mấy ngày không gặp còn sợ người lạ, không nhận ra cha và dì Trương sao? Gặp mặt tại sao không chào một tiếng?"


"Bụng em đã to như vậy, còn hi vọng con mình nhận ra sao?"


Yến Trọng Vĩ đứng bên cạnh cười theo, nếp nhăn trên khóe mắt tụ lại cùng nhau, phác hoạ ra một đường nét hiền lành, giơ tay vỗ vỗ vai Yến Thù Thanh, "Khá lắm, mấy ngày không gặp cảm giác thằng nhóc này hình như cao hơn a, vốn cho là ngày hôm nay không gặp được con, không nghĩ tới lại ở đây thấy được con, ngược lại cũng khéo."


Ánh mắt của ông ta ôn hòa, khẩu khí hiền lành, trong lúc nhắc tới hai chữ "cao hơn", ý cười trong mắt không giấu được, trong ký ức Yến Thù Thanh cảm thấy anh vẫn là đứa con kiêu ngạo của Yến Trọng Vĩ, nếu như không phải tận mắt thấy bộ dạng của ông ta đối với mình trừng mắt lạnh lẽo mặt đầy chán ghét coi thường, Yến Thù Thanh thật sự cho là chuyện xảy ra đêm đó tất cả chỉ là một hồi ảo giác của anh.


Anh chưa quên buổi tối ngày hôm ấy ánh mắt của Yến Trọng Vĩ lạnh như băng, cũng không quên cái bạt tai mạnh mẽ đánh vào mặt của anh, càng chưa quên cuộc nói chuyện chứa đầy chán ghét cùng buồn nôn của hai người bọn họ giữa đêm khuya.


Trong nháy mắt nhắm mắt lại, loại cảm giác lạnh đến thấu xương kia vẫn cứ rõ ràng ở trươc mắt, anh không hiểu lúc trước bọn họ vẫn luôn coi anh là quái vật chỉ hận không thể cách càng xa càng tốt, bây giờ lại làm như không có chuyện gì xảy ra, chủ động tới đây tìm anh!


Trong lòng vừa nặng nề vừa lạnh lẽo, anh trầm mặc một hồi lâu mới thấp giọng mở miệng, "Đúng a, ở đây cũng có thể gặp gỡ hai người, không biết là vô tình hay cố ý nữa."


Lời này rõ ràng là chậm chọc, thế nhưng đây đã là phương phức ở chung hoà bình nhất anh có thể nghĩ ra, anh gọi không được "Cha mẹ", cũng không có cách nào giả tạo coi như cái gì cũng chưa từng xảy ra, càng không thể vào lúc này trực tiếp quay người rời đi, bởi vì dù sao bọn họ vẫn là bố mẹ nuôi hơn hai mươi năm của anh, anh không thể đối xử với bọn họ giống như người xa lạ được.


Ai biết lời này lập tức khiến nụ cười trên mặt Yến Trọng Vĩ dừng lại, ánh mắt rất rõ ràng trầm xuống, Trương di bên cạnh vội vàng cười ha hả tiến lên, "Không phải trùng hợp a, đừng xem cha con ở đây giả vờ nghiêm túc, kỳ thực ông ấy cố ý ở chỗ này chờ con, con cũng biết tính xấu của ông ấy chính là mạnh miệng, trên thực tế trong lòng lại rất nhớ con, ngày hôm qua sau khi quyết định đi tìm con, cả một buổi tối ông ấy đều ngủ không ngon."


Tính tình Trương di khôn khéo, am hiểu nhất chính là đối xử, vào lúc này nói ra mấy câu như thế, ý đồ muốn làm dịu lại bầu không khí sốt sắng.


Thế nhưng trên đời này không phải tất cả mọi chuyện đều có thể dùng một câu "Mạnh miệng" để giải thích.


Yến Thù Thanh ở trong lòng cười nhạt, nhếch miệng lên, không mặn không nhạt nói, "Thì ra là vậy, vậy thì thật là khổ cực hai người vì con từ xa chạy đến nơi này."


Trương di vừa nghe lời này lúc này thẳng thắn nở nụ cười, "Con đứa nhỏ này nói cái gì ngốc vậy, đều là người trong nhà còn khách khí như vậy làm gì."


Nói xong bà ta thân thiết kéo cánh tay Yến Thù Thanh, phảng phất thực sự là đang cùng con ruột của mình nói chuyện, hỏi han ân cần nói, "Hôm nay trời quá nóng, con ở viện khẳng định không thích hợp ở lâu, nếu không chúng ta vào phòng trước đi, nếu như con lại bị ốm, dì và ba con rất đau lòng.


Đau lòng? Trước đây nếu như bọn họ nói lời này anh sẽ tin tưởng vô điều kiện, nhưng bây giờ tiếp tục tin anh chính là kẻ ngu.


Yến Thù Thanh kéo kéo khóe miệng, đột nhiên cảm thấy trong lòng một trận uể oải trước nay chưa từng có, căn bản không muốn cùng bọn họ diễn tiết mục phụ tử tình thâm.


Trong lúc đang chuẩn bị tìm lý do rời đi, y tá trực ban vừa vặn đi tới, nhìn ba người bọn họ đứng chung một chỗ, lúc này nở nụ cười ân cần nói, "Yến thiếu tá, ngài đã trở lại rồi, hai người bọn họ đến đây đợi đã hơn nửa ngày, tôi vừa hỏi mới biết là cha mẹ của ngài, sợ bọn họ không tìm được đường liền trực tiếp dẫn tới phòng bệnh của ngài, không nghĩ tới ngài lại không ở trong phòng."

Trong lúc đang chuẩn bị tìm lý do rời đi, y tá trực ban vừa vặn đi tới, nhìn ba người bọn họ đứng chung một chỗ, lúc này nở nụ cười ân cần nói, "Yến thiếu tá, ngài đã trở lại rồi, hai người bọn họ đến đây đợi đã hơn nửa ngày, tôi vừa hỏi mới biết là cha mẹ của ngài, sợ bọn họ không tìm được đường liền trực tiếp dẫn tới phòng bệnh của ngài, không nghĩ tới ngài lại không ở trong phòng."


Lời này vừa nói, Yến Thù Thanh dừng một chút mới cười một cái nói, "Thật không tiện, vừa nãy có chút việc trì hoãn, đã làm phiền cô."


Y tá cười hì hì vung vung tay, "Thiếu tá ngài quá khách khí, ngài đây là muốn vào phòng sao? Có cần tôi giúp cô chú cầm đồ không?"


Nói xong cô ấy muốn tiến lên hỗ trợ, Yến Thù Thanh vừa muốn xua tay từ chối, Trương di đã cười đưa đồ trong tay tới, cuối cùng còn không quên khách khí nói một tiếng "Cám ơn cô y tá".


Có người ngoài ở đây, Yến Thù Thanh căn bản không có cách nào nói thêm gì nữa, chỉ có thể trầm mặt để hai người bọn họ vào phòng.


Cửa phòng bệnh "Răng rắc" một tiếng đóng lại, anh dựa vào đầu giường mệt mỏi xoa xoa thái dương.


Yến Trọng Vĩ tìm cái ghế sô pha rộng nhất ngồi xuống, nhìn lướt qua bốn phía phòng bệnh trang hoàng hoa lệ, cùng với thiết bị y tế đầy đủ, khóe miệng câu lên nở nụ cười, "Nhìn thấy con ở nơi này sinh sống tốt như vậy, cha cũng yên lòng, lúc trước con âm thầm rời đi, vẫn luôn không trở về, cha với Trương di đều rất lo lắng cho con."


Yến Thù Thanh nhìn mặt của ông ta, nửa ngày không có hé răng, đây là cha nuôi từ nhỏ đến lớn anh đều kính trọng cảm kích, rõ ràng khuôn mặt này quen biết đã hơn hai mươi năm, coi như hóa thành tro anh cũng sẽ không quên, bây giờ vừa nhìn lại cảm thấy đặc biệt xa lạ.


Trước đây anh nơm nớp lo sợ, liều mạng nỗ lực học tập huấn luyện, chỉ là vì đến lúc nhận được thành tích cùng vinh dự, có thể đổi lấy nụ cười cùng khích lệ của cha nuôi, giống như bây giờ, nếu như trước đây Yến Trọng Vĩ có thể quan tâm anh như vậy, anh sẽ luôn ghi nhớ rất lâu, thế nhưng trải qua đêm đó, anh mới hiểu được cái gì là nụ cười khích lệ, hết thảy đều là giả dối.


Thấy anh không nói lời nào, Yến Trọng Vĩ cũng không trở mặt, mang theo túi đựng hộp cơm đặt tại trên bàn, " Trương di nhớ thân thể con không tốt, cố ý làm cho con vài món con thích ăn, vào lúc này chắc vẫn còn nóng, con mau nếm thử xem."


Nói xong ông ta lần lượt mở ra từng cái hộp cơm, bên trong hương vị cơm nước nóng hổi quen thuộc bay tới trong mũi, Yến Thù Thanh trước đây cho đó là mùi vị gia đình, bây giờ nhìn thấy không nhịn được cảm thấy phiền lòng.


"Ngài và Trương di ngày hôm nay đến đây rốt cục có chuyện gì, nói thẳng đi, không cần vòng vo như thế."


Lời này vừa nói, tay Yến Trọng Vĩ cầm hộp cơm nhất thời cứng đờ, lồng ngực kịch liệt chập trùng mấy lần, như là đè nén tâm tình không vui, thở dài nói, "Còn không phải là vì con đứa nhỏ này lâu như vậy không trở về nhà, khiến hai người già chúng ta lo lắng, không nhịn được đến quân bộ hỏi một chút tình huống, ai nghĩ đến sau khi nghe ngóng mới biết con đang nằm viện, mới vội vàng chạy tới đây thăm con."


Yến Thù Thanh cười cười, hoàn toàn không có vì vậy lộ ra thần sắc rung động, "Thế nhưng lúc trước không phải ngài nói không nhận đứa con trai này sao, bây giờ còn đến xem tôi làm gì."


Yến Trọng Vĩ không nghĩ tới Yến Thù Thanh còn băn khoăn chuyện lúc trước, nhất thời sắc mặt có chút tái nhợt, rất hiển nhiên chưa bao giờ cùng Yến Thù Thanh ăn nói khép nép như thế, lúc này muốn trở mặt, lại bị Trương di bên cạnh đẩy một cái, chỉ có thể mạnh mẽ nuốt lời muốn nói vào trong bụng.


Bầu không khí nhất thời có chút ngưng trệ, Yến Trọng Vĩ hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra biểu cảm vừa khổ não vừa hối hận nói, "Thù Thanh a, thì ra con còn giận cha chuyện hôm đó sao."


"Con cũng biết cha có tính xấu, lúc trước uống một chút rượu, lại nghe nói con đắc tội người của quân bộ, tâm lý sốt ruột mới cùng con nói lời không dễ nghe, trên thực tế trong lòng cha là vì lo lắng cho con, sợ con sau này thật sự đắc tội người ta, nửa đời sau sẽ không dễ sống, cha cũng vì vậy mà tức giận, thế nhưng đều là một lòng suy nghĩ cho con, sau này nhớ tới cũng cảm thấy được bản thân lúc đó làm quá rồi, con trai của cha ưu tú như vậy, cha uống rượu vào lại động thủ đánh con."


Trương di đứng bên cạnh vừa nghe lời này cũng cùng gật đầu liên tục, "Đúng a Thù Thanh, sáng ngày thứ hai cha con tỉnh rượu phát hiện con không ở nhà, suốt mấy ngày vẫn tự trách bản thân, có lúc nằm mơ trong miệng đều gọi tên con, con từ nhỏ lớn lên ở cạnh cha con, còn không biết ông ấy nói năng chua ngoa nhưng tính tình lại mềm yếu, nếu như ông ấy thật sự không nhận đứa con trai này, lúc trước làm sao có khả năng đưa con về nhà."


Những câu nói này nếu như nói ở trong quá khứ, thậm chí là trước khi nghe được cuộc nói chuyện của hai người giữa đêm người, anh sẽ nhẹ dạ tin tưởng, ngoan ngoãn trở lại làm con trai ngoan của hai người.


Hơn hai mươi năm công ơn nuôi dưỡng thật sự là quá nặng, bất kể là đánh hay là mắng, anh cũng không thể hận Yến Trọng Vĩ, thế nhưng đêm đó lời nói của ông ta không khác nào một con dao sắc bén, tàn nhẫn mà đâm vào trái tim của anh, đến nay vẫn còn chảy ra máu tươi, anh căn bản không có khả năng làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


Cái gì gọi là vì anh suy nghĩ, thực chất chỉ là oán hận anh khiến ông ta không còn mặt mũi, không có cách nào trở thành đề tài câu chuyện để cho ông ta khoe khoang khắp nơi, càng không có cách nào để cho ông ta lợi dụng lót đường cho con trai ruột của ông ta sau này.


Mà phần công ơn nuôi dưỡng nặng trình trịch, cũng không phải vì lòng tốt, chỉ là bởi vì lúc đó Yến Trọng Vĩ một kẻ lưu manh không có con cái, cho nên mới muốn nuôi một cầm kiếm giả ở bên người dưỡng già, kết quả sau này có con trai ruột, anh lại trở thành một quái vật bị biến dị nam không ra nam nữ không ra nữ, thân phận chẳng bằng một con chó bị đá ra khỏi nhà.


Đè xuống đau nhói trong lòng, anh kéo kéo khóe miệng, lộ ra một vệt nụ cười khó coi, "Ngài không cần giải thích cho tôi nhiều như vậy, chuyện đêm đó tôi không muốn nhắc lại."


Không phải không để ý, mà là nói ra sẽ càng khiến anh chán ghét bản thân.

Không phải không để ý, mà là nói ra sẽ càng khiến anh chán ghét bản thân.


Nghe nói như thế, Yến Trọng Vĩ cùng Trương di trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn không có chú ý tới sắc mặt khó coi của Yến Thù Thanh, lúc này lại nở nụ cười.


"Lại nói tình cảm cha con nào có ai lại thù hận lẫn nhau, Thù Thanh con không để ở trong lòng thật sự là quá tốt, sau này chúng ta ai cũng không nhắc đến chuyện này, đến đến, mau tới dùng cơm đi, một nhà ba người chúng ta đã lâu không có ăn cơm chung với nhau."


Trương di cười khúc khích, vừa nói vừa nhét đôi đũa vào trong tay Yến Thù Thanh, chỉ vào món tôm om nước tương trên bàn, "Món này là cha con làm, ông ấy biết đến con thích ăn món này, sáng sớm liền đi chợ mua tôm, con mau nếm thử thủ nghệ của ông ấy, có phải là vẫn là bảo đao chưa già hay không."


Một con tôm hồng bao bọc nước tương, nồng nặc vị ngọt bay vào trong lỗ mũi, Yến Thù Thanh lại không có nửa điểm khẩu vị, đem đũa để xuống bàn, trầm mặc một hồi mới thấp giọng mở miệng, "Nếu đã làm cha con hơn hai mươi năm, có mấy lời không ngại nói thẳng đi, tất cả mọi người đều bận rộn, đừng ở chỗ này lãng phí thời gian."


Nụ cười trên mặt Trương di trong nháy mắt cứng đờ, biểu tình Yến Trọng Vĩ càng là khó xem tới cực điểm, khả năng ông ta chưa bao giờ nịnh nọt trước mặt con trai nuỗi cho nên vào lúc này liền ném đũa muốn trở mặt.


Trương di bên cạnh dùng sức đẩy ông ta hai lần, nháy mắt vài cái, ông ta mới ngăn chặn lửa giận, nở nụ cười nói, "Thù Thanh, đừng cùng cha con xa cách như vậy, vừa nãy chúng ta không phải nói ai cũng không được nhắc lại chuyện đã qua hay sao."


"Ngày hôm nay cha quả thật là tới thăm con, nhìn con sinh sống tốt cũng yên lòng, kỳ thực... Gần đây cha và Trương di con sống không tốt mấy, con cũng thấy đấy, Trương di con mang thai, hành động rất không tiện, hơn nữa thân thể vốn là suy yếu, bác sĩ nói phải bồi bổ thân thể, để cho đứa nhỏ trong bụng được khoẻ mạnh."


"Nhưng số tiền phải tiêu hàng ngày thật sự là quá lớn, điều kiện gia đình chúng ta con cũng biết, một mình cha mỗi ngày ngoại trừ công tác, còn phải chăm sóc hai mẹ con bọn họ, thân thể này của cha xương cốt không lưu loát, mỗi tháng mua thuốc ăn cơm sinh hoạt hàng ngày, mọi thứ đều phải tốn tiền, thực sự trải qua có chút túng quẫn..."


Nghe đến đó, Yến Thù Thanh cuối cùng cũng coi như hiểu rõ, trong lòng một trận sắc bén đâm nhói, chỉ cảm thấy cực kỳ buồn cười, thì ra bọn họ diễn màn kịch hòa thuận vui vẻ này chỉ là vì muốn đòi tiền anh.


Anh cắn chặt đôi môi, ngón tay nắm chặt bởi vì quá mức dùng sức mà làn da trở nên tái nhợt.


Yến Trọng Vĩ bên cạnh lại không chú ý thần sắc của anh, chỉ là theo dõi sắc mặt hồng hào dưỡng bệnh mấy ngày nay của anh, không nhịn được bốc lên chút ghen tuông nói, "Cha vốn là còn lo lắng cho con bên người không có ai chăm sóc, hiện tại vừa nhìn con ở nơi này sống tốt như thế cũng yên lòng, chờ thân thể con tốt nhớ tới về thăm nhà nhiều một chút, cũng giúp đỡ giúp đỡ cha chăm sóc em trai tương lai của con."


Nghe xong lời này, Yến Thù Thanh nhìn Yến Trọng Vĩ giả mù sa mưa, nhẹ nhàng nói, "Cho nên, ngày hôm nay ngài cùng Trương di tới thăm là giả, quan tâm tôi có lưu lại quân bộ hay không cũng là giả, mục đích chỉ muốn đến mượn tiền tôi thôi đúng không?"


Yến Trọng Vĩ sắc mặt cứng đờ, "Con đứa nhỏ này nói chuyện kiều gì vậy, cha mẹ đối với con quan tâm như vậy, con lại nói năng kiểu đó?"


"Quan tâm?"


Yến Thù Thanh nhấn mạnh lặp lại hai chữ này, cười lạnh một tiếng, "Nếu như ngài thật sự quan tâm tôi, làm sao thời gian dài như vậy đều không gửi cho tôi một tin nhắn hoặc gọi điện thoại hỏi thăm tôi, thiết bị truyền tin của tôi hỏng, hay là ngài đã thẳng thắn xoá số của tôi rồi?"


Yến Trọng Vĩ sắc mặt cứng đờ, gân xanh trên trán thình thịch nhảy, nhất thời dĩ nhiên nói không ra một lời.


Yến Thù Thanh nhìn thấy vẻ mặt của ông ta, đã hiểu toàn bộ, "Xem ra không phải nghe nói tôi vào bệnh viện quân bộ chữa bệnh, ngày hôm nay khẳng định hai người không vội vàng chạy tới đây."


Trương di bên cạnh không biết nên làm sao giảng hòa, không nhịn được mở miệng, "Thù Thanh, chuyện này không giống như con, chúng ta không gọi cho con, chỉ là bởi vì..."


"Trương di, dì không cần giải thích cho tôi nhiều như vậy, tôi cũng không muốn tiếp tục nghe lời nói dối, trên thực tế hai người ngày hôm nay chỉ là muốn nhìn tôi tại sao một người đắc tội thượng tướng người, còn có thể bình yên vô sự nằm ở trong bệnh viện quân sự, thậm chí ở trong phòng bệnh tốt như vậy đúng không?"


"Vậy tôi cũng không ngại nói thật nói cho hai người, tôi chính xác còn lưu lại quân bộ, hơn nữa còn giữ được quân hàm thiếu tá, sau này nếu như không có gì bất ngờ phỏng chừng cũng sẽ không dễ dàng rời đi, hiện tại hai người đã biết tôi vẫn còn giá trị lợi dụng, cho nên muốn đến đây ra vẻ quan tâm, tiếp tục để cho tôi cùng các người diễn màn kịch phụ tử tình tình thâm hay sao?"


"Nói thật cho hai người, ngày hôm nay đừng nghĩ ở chỗ này của tôi lấy đi một phân tiền, tôi có thể cám ơn công ơn nuôi dưỡng của ngài, nhưng tôi không phải máy rút tiền tự động của hai người."


Anh nói ra tất cả lời trong lòng, cảm giác giải toả làm cho anh trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm, cảm giác cả người đều buông lỏng không ít.


Tảng đá lớn đặt ở trong lòng, rốt cục bị anh dùng cách khốc liệt nhất phá tan, quá trình có lẽ sẽ đau, thế nhưng đau ngắn không bằng đau dài, anh và Yến Trọng Vĩ sớm muộn phải đi đến ngày đó.

Tảng đá lớn đặt ở trong lòng, rốt cục bị anh dùng cách khốc liệt nhất phá tan, quá trình có lẽ sẽ đau, thế nhưng đau ngắn không bằng đau dài, anh và Yến Trọng Vĩ sớm muộn phải đi đến ngày đó.


Lời của anh mạnh mẽ đâm bị thương Yến Trọng Vĩ, ông ta giơ tay muốn trực tiếp cho Yến Thù Thanh một cái tát, "Mày ——!"


Kết quả tay vừa mới duỗi ra, Yến Thù Thanh lại nhanh chóng nắm lấy tay ông ta.


"Từ nhỏ đến lớn ngài đánh tôi bao nhiêu lần, chính bản thân tôi cũng không nhớ rõ, trước đây tôi để ngài đánh, là bởi vì tôi xem ngài là cha ruột của tôi, cho nên tôi không động thủ, nhưng bây giờ là ngài tự tay xé rách quan hệ cha con của chúng ta, với tôi mà nói ngài chỉ là người xa lạ, đối với người xa lạ ngài còn hi vọng tôi mặc cho ngài đánh mặc cho ngài mắng, thì đừng trách tôi không khách khí!"


Động tác của Yến Thù Thanh, khiến dưới chân Yến Trọng Vĩ lảo đảo một cái suýt chút nữa ngã nhào trên đất.


Điều này làm cho mặt của ông ta trong nháy mắt vặn vẹo, một bộ dạng hận không thể đánh chết Yến Thù Thanh, rốt cuộc cũng không tiếp tục giả bộ người cha tốt, tức miệng mắng to, "Mày nghĩ mày là ai, chỉ dựa vào thân phận thiếu tá nhỏ bé của mày mà lại muốn trở mặt với tao sao?! Chỉ là để cho mày lấy ra vài đồng tiền, mày đã đau lòng không muốn đưa rồi, năm đó ta thà nuôi một con dê còn hơn là nuôi một con người không bằng loài chó như mày."


Lồng ngực Yến Thù Thanh kịch liệt chập trùng, anh không muốn cùng Yến Trọng Vĩ cãi nhau, chỉ cần hai người bọn họ sau này không phiền toái đến anh, anh nhất định sẽ chăm sóc bọn họ nửa cuối cuộc đời, để cho bọn họ áo cơm không lo an hưởng tuổi già, thế nhưng bây giờ nhìn lại nếu như anh làm như vậy bọn họ có thể bớt coi thường anh hay không?


Anh hít sâu một hơi, ổn định hô hấp, nhấn mạnh từng chữ từng câu nói, "Trở mặt không quen biết chính là ngài không phải tôi, nếu như ngài hôm nay tới chuyến này chỉ là vì nhìn tôi hiện tại còn sống hay không, có thể tiếp tục lợi dụng hay không, vậy ngài đã thấy, hiện tại có thể rời khỏi không?"


Vừa nghe lời này, Trương di bên cạnh đột nhiên khóc lớn lên, một bên khóc một bên đấm vào ngực Yến Thù Thanh, "Con đứa nhỏ này có còn lương tâm hay không! Cha con không phải ý này a! Ông ấy chỉ là muốn tới thăm con, hi vọng con không để bụng chuyện lúc trước, làm sao con lại tổn thương ông ấy như thế."


Trương di khóc lên cực kỳ phô trương thanh thế, hơn nữa mang theo bụng lớn cùng âm thanh gào khóc khóc thút thít, khiến người ta không biết nhìn thấy còn tưởng rằng Yến Thù Thanh làm chuyện táng tận lương tâm cỡ nào.


Yến Thù Thanh giận quá mà cười, giống như động viên vỗ vỗ bờ vai bà ta, "Trương di, dì hiện tại có đứa nhỏ, tôi không cùng dì tính toán, mà dì cũng không cần nói những thứ này kích thích tôi, kỳ thực đêm đó hai người ở sau lưng tôi nói chuyện, tôi đều nghe được hết hơn nữa còn nghe rất rõ ràng, hai người hi vọng một quái vậy bất nam bất nữ thay con trai của hai người lót đường, còn muốn để cho tôi tiếp tục làm kẻ ngu si mặc cho hai người đánh mắng, chuyện này quả thực không hiện thực, dì nói đúng không?"


Trương di toàn thân cứng đờ, gương mặt thoáng chốc không còn huyết sắc, đè nén tâm lý bất an, lắc đầu nói, "Con... con đang nói cái gì, dì nghe không hiểu con có ý gì."


Yến Thù Thanh khẽ cười một tiếng, đem hộp cơm đã đóng nắp vào nhét vào trong tay Trương di, "Nghe không hiểu cũng không sao, mang theo đồ vật của hai người rời đi là được, những thức ăn này tôi ăn không nổi, vẫn là để cho con trai ruột của dì đi, lời này đừng làm cho tôi nói thêm lần thứ ba, dù sao coi như tôi là thiếu tá cũng ít nhiều có chút quyền lực, không tin ngài có thể thử một lần."


Nghe Yến Thù Thanh nói như thế, Yến Trọng Vĩ đều cứng tại chỗ, ông ta không nghĩ tới đêm đó lời mình nói đều bị Yến Thù Thanh nghe được, nhất thời trong lòng tức giận không thôi, thế nhưng đối diện đôi mắt không có nhiệt độ của Yến Thù Thanh, trong phút chốc ông ta liền lên cơn giận dữ, cầm gậy hướng về phía Yến Thù Thanh muốn đánh tới.


"Dám nói chuyện với chúng tao như thế, ngày hôm nay tao cần phải đánh chết mày!"


Yến Thù Thanh căn bản không tốn sức nắm lấy cổ tay của Yến Trọng Vĩ, làm cho ông ta đau đến nhất thời căn bản không có cách nào nhúc nhích, "Có phải là trước đây tôi để cho ngài đánh quá tiện tay, cho nên ngài cho là chỉ bằng một cái gậy có thể đánh chết tôi?"


Hai mươi mấy năm qua đến tột cùng không biết ăn đòn bao nhiêu lầm, so với bất luận người nào anh hiểu rõ hơn tất cả, tính khí Yến Trọng Vĩ rất kém cỏi, uống rượu say biết đánh người, ở bên ngoài bị tức vẫn chỉ biết về nhà đánh người, nói chung trước khi Yến Thù Thanh vào trường quân đội, ông ta có vô số lý do đánh anh, trước đây Yến Thù Thanh cảm thấy được Yến Trọng Vĩ dù có đánh mình gãy xương tróc da, dù sao cũng không đánh chết, liền để cho ông ta coi mình là bao tải để hả giận, nhưng bây giờ mới rốt cục thấy rõ, ở trong mắt ông ta e sợ anh căn bản không phải một con người, chỉ là nơi chà đạp trút giận không thương tiếc.


Yến Thù Thanh dễ như ăn bánh hất gậy của ông ta, anh cũng lười nói thêm cái gì nữa, trực tiếp nhấn chuông cảnh báo đầu giường.


"Nếu hai người không muốn bảo an đến trói hai người đi, mời hai người hiện tại lập tức đi ra khỏi phòng tôi."


Yến Trọng Vĩ tức giận run cầm cập, không để ý Trương di ngăn cản, vứt gậy xuống đất xông lên đánh người, một bên giơ nắm đấm một bên chửi ầm lên, "Năm đó tao làm sao không để cho mày chết đói ở ven đường!"


Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh đột nhiên "Răng rắc" một tiếng mở ra, ba người đồng thời ngẩng đầu lên, thấy được Cận Hằng mặt không thay đổi đứng ở cửa.


Hắn lạnh lùng nhìn vào trong phòng, ánh mắt ở trên người Yến Thù Thanh ngừng một chút, lại nhìn sang Yến Trọng Vĩ đang chuẩn bị nhào tới đánh người cùng Trương di đứng bên cạnh, lông mày nhíu lại, lộ ra một nụ cười gằn, "Nhá, làm cái gì vậy, náo nhiệt như thế."


Hết chương 35.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...