Chính Là Không Ly Hôn


Hai người đàn ông không biết xấu hổ lần đầu khai trai cơ hồ giằng co cả một đêm, mãi đến tận khi chân trời nổi lên tia sáng mới hoàn toàn yên tĩnh, sau đó Yến Thù Thanh thậm chí không thể nhớ rõ bản thân trở về phòng bệnh lúc nào, chỉ nhớ rõ hai chân mình đã không còn cảm giác, vừa mới gục đầu xuống giường liền đi tìm Chu Công đánh cờ, chờ lần thứ hai tỉnh lại đã là trưa ngày thứ ba.


Có lẽ là giằng co cả một đêm, cuối cùng giải toả hết tất cả dược hiệu trong cơ thể, tỉnh lại sau giấc ngủ, Yến Thù Thanh cảm thấy được cả người khoan khoái từ trước tới nay chưa từng có, trước đó cảm giác không thoải mái cũng đã biến mất không để lại đâu vết, thế nhưng Cận Hằng không có may mắn như vậy, bởi vì đêm đó động tác quá mức "Kịch liệt" liền ảnh hưởng tới vết thương trên đùi hắn, cho nên bây giờ so với Yến Thù Thanh hắn lại trở thành bệnh nhân bệnh tình nghiêm trọng hơn rất nhiều.


Sau khi nghe đến tin tức này, Yến Thù Thanh dở khóc dở cười, thừa dịp buổi trưa rảnh rỗi liền trực tiếp đi đến phòng bệnh của hắn.


Không nghĩ trong phòng bệnh dĩ nhiên người đông như mắc cửi, từ trong ra ngoài người đứng chật ních, tất cả mọi người đều đang cười nói chuyện gì đó.


Bốn phía phòng bệnh bày đầy hoa tươi cùng hoa quả, trên ghế sa long ở góc tường chất đầy quà tặng, mà những người đến thăm quần áo gọn gàng sạch sẽ, cử chỉ bất phàm, không cần đoán cũng biết tại sao bọn họ lại đến đây.


Dù sao dựa vào thân phận hiển hách của Cận Hằng, từ khi đi học có không ít người tới ôm bắp đùi của hắn, bây giờ nghe nói vị "quý nhân" này bị thương nằm viện, mấy người muốn trèo cây cao khẳng định không kịp chờ đợi muốn tới lấy lòng.


Yến Thù Thanh nhìn lướt qua mỹ nam tuấn tú mỹ nữ xinh đẹp đứng ở đó, lại xem lễ vật bọn họ chuẩn bị trong tay, không nhịn được cúi đầu liếc mắt nhìn chính mình.


Quần áo bệnh nhân lôi thôi lếch thếch, một đầu tóc rối bời, hay tay rỗng tuếch, hoàn toàn không phù hợp bầu không khí trong phòng, nếu như lúc này đi vào nhất định sẽ bị tên kia ghét bỏ!


Nghĩ tới đây, anh nắm tóc, bám vào cửa sổ nhìn vào một lần nữa, nhìn thấy Cận Hằng đang ngồi bên giường cùng người trong phòng bệnh nói chuyện, vào lúc này tầm mắt của hắn vẫn luôn ở trong phòng, căn bản không có nhìn ra phía ngoài, không có chú ý tới anh đang đứng trước cửa.


Yến Thù Thanh chà chà hai tiếng, quyết định không đi tham gia náo nhiệt, yên lặng từ cửa lùi ra, xoay người đi đến hoa viên dưới lầu tản bộ.


Đợi đến khi mặt trời lặn về hướng tây, sắc trời dần đen, Yến Thù Thanh tính toán thời gian không sai biệt lắm, lúc này mới lấy ra thiết bị truyền tin gửi cho Cận Hằng một tin nhắn: [ buổi tối anh muốn ăn cái gì?] tin gửi đi giống như đá chìm biển lớn, đã lâu không có nửa điểm động tĩnh, trong lúc Yến Thù Thanh cho là hắn sẽ không trả lời, thiết bị truyền tin đột nhiên vang lên một chút, cũng chỉ có hai chữ ngắn ngủi, [không ăn.] nhìn chằm chằm hai chữ đơn giản này, Yến Thù Thanh đoán không ra tâm tư người này, [ tại sao không ăn, hiện tại em rất đói, chúng ta cùng nhau ăn cơm được không?] sau khi tin tức gửi đi thiết bị truyền tin lại rơi vào trầm mặc, giống như là đang suy nghĩ xem nên nói gì, hồi lâu sau mới có tin nhắn gửi đến [ không sao, dù sao vết thương của anh không chết được, em không cần tìm anh nữa, anh không đói bụng] vài chữ phối hợp với mấy dấu chấm câu, Yến Thù Thanh không cần nhìn cũng biết giờ khắc này vẻ mặt của tên kia nhất định không cao hứng.


Nhìn chằm chằm dòng chữ "Không cần tới tìm anh nữa", Yến Thù Thanh ngẩn người một chút, cái gì gọi là "Không cần tới", chẳng lẽ nói...


[Anh biết em đi tìm anh?]


[Anh không biết!]


Lần này tin nhắn trả lời rất nhanh, hơn nữa cái tên này lần đầu tiên đổi dấu chấm tròn thành dấu chấm than, có thể thấy được hắn đang giận thật, Yến Thù Thanh nhìn cái dấu chấm than kia không giải thích được có chút muốn cười, lại không hiểu cái tên này bởi vì chuyện gì mà tức giận như vậy.


Chắc không phải là bởi vì hắn vẫn luôn chờ anh, kết quả một đống người đến, anh lại im lặng không lên tiếng rời đi đó chứ?


Nghĩ đến loại khả năng này, trái tim Yến Thù Thanh nhất thời đập mạnh một cái, anh không muốn tưởng bở, nhưng anh không nghĩ ra lý do nào thuyết phục hơn, trong lúc anh còn không rõ xảy ra chuyện gì, khoé miệng trước tiên không tự chủ ngẩng lên, ngón tay nhanh chóng nhấn chữ, [ vậy hiện tại em đi tìm anh có được không, em muốn cùng anh ăn cơm tối o(*////▽////*)q] thiết bị truyền tin lần thứ hai không còn động tĩnh, trong phòng bệnh của Cận Hằng lại truyền đến một trận ho kịch liệt, hắn chăm chú nhìn dòng tin nhắn này, sau khi xác định bản thân không nhìn nhầm mới đem thiết bị truyền tin đặt xuống bàn, cả gương mặt trở nên đỏ ửng, thân thể cứng đơ giống như tảng đá.


Vợ của hắn dĩ nhiên còn cùng hắn làm nũng, hơn nữa còn gửi thêm biểu tượng o(*////▽////*) rõ ràng muốn ám chỉ vợ hắn đang năn nỉ hắn, hắn nên làm gì bây giờ!


Đè nén trái tim bay nhảy loạn xạ, hắn nghiêm mặt, qua rất lâu mới gửi đi tin nhắn chỉ có một chữ [Ừm] Yến Thù Thanh nhìn chằm chằm chữ "Ừm" này hồi lâu, cảm thấy được đầu mình cũng có lúc không bình thường, chỉ một từ rất đơn giản, dĩ nhiên lại muốn chạy thật nhanh đến bên Cận Hằng.


Yến Thù Thanh vì sự ngu ngốc của bản thân mà nở nụ cười, anh từ dưới lầu mua hai hộp cơm, sau đó đi lên phòng bệnh Cận Hằng.


Vào lúc này phòng bệnh của Cận Hằng trống không, lễ vật lúc trước không biết đi nơi nào, trong phòng chỉ có một mình Cận Hằng, một mình hắn đang ngồi ở bên giường đọc sách, mặc trên người quần áo bệnh nhân màu trắng, lúc thường đầu tóc chải chuốt hất về phía sau, lúc này tóc mái lại phủ xuống trán, phối hợp với cặp kính màu vàng trên mũi, bộ dạng thật giống quý công tử hiền lành.


Yến Thù Thanh đẩy cửa đi vào, Cận Hằng tiện tay đem sách khép lại, không mặn không nhạt nhướng mày nói, "Em đến thật à."


Vẻ mặt của hắn lúc nói câu này thực sự rất muốn ăn đòn, quả thực còn kém ở trên mặt viết bốn chữ lớn "Không mời mà tới", trước đây Yến Thù Thanh nhìn thấy tấm đức hạnh này của hắn, bảo đảm sẽ trợn trừng mắt, thế nhưng lúc này lại lén lút liếc mắt về quyển sách vừa nãy hắn cầm, phát hiện hắn dĩ nhiên cầm ngược, không nhịn được liền nở nụ cười.


Cái tên này không phải vì che giấu căng thẳng, cho nên mới cố ý bày ra bộ mặt thối này chứ.


Kỹ năng diễn xuất này phải cho điểm tối đa!


Yến Thù Thanh câu lên khóe miệng, theo bản năng sờ sờ chóp mũi, kỳ thực trong lòng ít nhiều cũng có chút không dễ chịu.


Trước khi tới cũng không cảm giác gì, vào lúc này nhìn thấy người sống sờ sờ trước mắt, anh mới mơ hồ cảm thấy được có chút quẫn bách, dù sao đây là lần thứ nhất hai người gặp mặt sau sự kiện kia, lần trước hai người bọn họ ở trên cái giường này làm chuyện xấu hổ, tình cảnh lúc đó vẫn còn hiện ra ở trước mắt, vào lúc này lại cùng Cận Hằng ở trong cùng một phòng cùng một cái gường, cũng thật là có chút... Xấu hổ.


".. Không phải nói em muốn chúng ta cùng nhau ăn cơm sao, em tuỳ tiện mua một ít đồ, anh xem một chút có thích hay không."


Yến Thù Thanh trước tiên phá vỡ trầm mặc, cố ý không nhìn tới con mắt của Cận Hằng, sau khi giơ lên hộp cơm trong tay, liền cúi đầu bắt đầu chia thức ăn.


Cận Hằng không tiếng động đi tới bên cạnh ngồi xuống, theo dõi Yến Thù Thanh vì tính ưa sạch sẽ của hắn trong lúc chia cơm còn đeo bao tay, hắn không nói một lời, nhưng trong lòng tựa hồ có chút thụ sủng nhược kinh.


(Thụ sủng nhược kinh: được sủng mà kinh sợ)


Ngày đó hắn bị đối phương trêu chọc như vậy, lập tức không kiềm chế, làm quá nhiều lần, cuối cùng còn khiến đối phương khóc xin tha, bằng tính cách cường liệt của Yến Thù Thanh không làm thịt hắn tại chỗ là tốt lắm rồi, hiện tại làm sao lại đột nhiên đưa cơm cho hắn?


Từng món đồ ăn đặt tại trước mặt, đậu hà lan xào, gạch cua gầm canh măng, thịt dê non xào tỏi, mì vằn thắn không bỏ hành thơm cùng với dịch dinh dưỡng gấp đôi phần đường, tất cả đều là đồ vật hắn thích ăn.


Yến Thù Thanh bị hắn nhìn lỗ tai có chút toả nhiệt, thế nhưng đôi mắt vẫn như cũ mang theo ý cười nói, "Chân của anh không phải bị thương sao, khẳng định không có cách nào chạy khắp nơi, em xem đồ ăn ở nhà hàng dưới lầu làm cũng khá, cũng không biết khẩu vị của anh liền tuỳ tiện chọn vài món, ừm... Anh có muốn trước tiên nếm thử hay không?"


Đôi mắt Cận Hằng sâu hơn một tầng, thấp giọng hỏi, "Em... Làm sao biết trên đùi anh có thương tích?"


Hắn xưa nay chưa từng cùng Yến Thù Thanh đề cập tới việc này.


Lời này khiến Yến Thù Thanh không biết nói sao, anh có thể nói là trong miệng bác sĩ nghe được sao, lại liên tưởng đến buổi tối ngày hôm ấy động tác hai người quá mức kịch liệt, cho nên anh mới cố ý hỏi bác sĩ.


"Ai nha, cơm đều nguội, đừng nói nhiều như vậy, em sắp chết đói rồi, ăn đã rồi hãy nói."


Anh cầm lấy đũa, gắp lên một miếng thịt nhét vào miệng, Cận Hằng vẫn là không có động, vẫn như cũ không hề chớp mắt nhìn anh, "Em cố ý hỏi bác sĩ nói về thương tích của anh?"


Yến Thù Thanh cắn đũa không lên tiếng.


Cận Hằng cũng lập tức trầm mặc, nhịp tim hai người đều có chút nhanh, cuối cùng hoà lên nhau, ở trong căn phòng an tĩnh phát ra âm thanh điếc tai nhức óc.


"Thịch —— thịch —— thịch —— "


"Yến Thù Thanh, em nghe bác sĩ nói về vết thương của anh, lại mang cơm đến đây cho anh, đây là...Em có ý gì?


Yến Thù Thanh mím môi trầm mặc một hồi, sau một chốc lại ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi giống như lấy được quyết tâm, cười nhìn hắn nói, "Anh không thấy được à, em muốn theo đuổi anh."


Hết chương 34- phần 2.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...