Chính Là Không Ly Hôn


Bên trong phi hành khí lay động kịch liệt, đột nhiên không khí tiến vào khiến nó căn bản không có cách nào tiếp tục bảo trì cân bằng.


[Cánh phải trúng đạn, thân máy bay đang sa xuống, xin khẩn cấp hạ cánh, khoảng cách còn 13400m...12100m...10056m...] Tiếng còi báo động vang lên chói tai, hệ thống liên tục lặp lại tình huống khẩn cấp, phi hành khí nhanh chóng rơi xuống, cả đám người bên trong căn bản không có cách nào bảo trì cân bằng, mà ngay tại lúc này, bên trong ra đa nguyên bản trống rỗng lúc này lại nổi lên mười mấy điểm đỏ, tiếng cảnh báo vang lên bên tai [ Phát hiện mười chiếc phi hành khí không rõ, hiện tại không ngừng tới gần chỗ chúng ta, có lập tức tiến vào cảnh giới cấp một hay không] binh lính Á Hi không hề phòng bị, giờ khắc này tất cả đều kinh ngạc, vội vàng nhìn bên ngoài cửa sổ, lúc vừa nhìn mới phát hiện bọn họ dĩ nhiên đã bị mười mấy phi thuyền vây quanh, nhất thời cả đám choáng váng: Những phi hành khí này xuất hiện vào lúc nào, tại sao ra đa của bọn họ lại không phát hiện ra?!


Thế nhưng trong nháy mắt bọn họ trố mắt vì kinh ngạc, hoả lự mạnh mẽ đột nhiên kéo tới, "Oanh" một tiếng vang thật lớn vang lên, toàn bộ đuôi phi thuyền trong nháy mắt dấy lên lửa lớn rừng rực.


"Con mẹ nó!"


Trạch Long hét lớn một tiếng, không để ý tới vết thương trên bả vai, lập tức hạ lệnh nổ súng phản kích, nhưng mục đích của bọn họ vốn chỉ là bắt cóc Yến Thù Thanh, vì ẩn giấu hành tung cho nên không dùng phi hành khí quân dụng, coi như trải qua cải tiến, hỏa lực dù có bắn xa đến mấy hoàn toàn không phải đối thủ của mười mấy chiến hạm quân đội.


Chỉ lát nữa là chạy đến biên giới Thương Kiếm, dĩ nhiên lại ở nơi mấu chốt này bị phục kích.


Trạch Long tàn nhẫn mà đập một quyền vào vách tường, biết đến phi hành khí này sợ là không giữ được, dùng một tay nhấc lên Yến Thù Thanh đã hôn mê đi về phía cửa thoát hiểm, "Mấy người các cậu yểm trợ tôi! Ngày hôm nay không tiếc bất cứ giá nào cũng phải đem thằng nhóc này mang về hành tinh mẹ!"


Ra lệnh một tiếng, tất cả mọi người vác súng xúm lại, che chắn ở trước mặt Trạch Long cùng Yến Thù Thanh, lúc này bên ngoài khoang thuyền truyền đến âm thanh cảnh cáo, "Trạch Long, anh đã không còn đường chạy trốn rồi, lập tức giao ra con tin bó tay chịu trói đi."


Âm thanh cảnh cáo vang dội vang vọng toàn bộ bầu trời, trong lúc phó quan vừa muốn nói câu tiếp theo, một cái tay trực tiếp đè tay phó quan xuống, phó quan vừa ngẩng đầu liền đối diện đôi mắt lạnh như băng của Cận Hằng, "Không cần nói nhảm nhiều như vậy, rắn hổ mang nếu như dễ dàng bị doạ như vậy sẽ không gọi là rắn hổ mang rồi."


"Lái phi hành khí qua, tôi muốn đích thân đi đến."


"... Thượng, thượng tá?" Phó quan sợ hết hồn, "Tôi biết ngài sốt ruột cứu người, thế nhưng Trạch Long ngày hôm nay khẳng định trốn không thoát, phi hành khí của bọn họ hiện tại bất cứ lúc nào cũng có thể rơi nguy hiểm, tôi đã sắp xếp một đội đi qua, bảo đảm có thể đem Yến thiếu tá bình an cứu về, ngài không cần —— "


Phó quan còn chưa nói hết, Cận Hằng đã trực tiếp mở ra cửa khoang nhảy xuống...


Thời khắc này trái tim phó quan đều sắp nhảy khỏi cổ họng, thượng tá đây chính là trên không hơn vạn thước a!


Càng ngày càng nhiều đạn lạc kéo tới, toàn bộ phi hành khí đung đưa kịch kiệt không khác nào bị sóng lớn Hoàng Hà kéo tới, phảng phất một giây sau liền muốn nổ tung.


Van cửa chuyển động, cửa thoát hiểm chậm rãi nâng lên, Trạch Long không kịp chờ đợi nắm lấy công tắc, đột nhiên xương bánh chè bị trúng đạn, máu tươi tung toé bắn ra, gã thống khổ theo tiếng ngã xuống đất, liền thấy bên trong khói thuốc súng, một bóng người dĩ nhiên cạy ra cửa khoang nhảy vào.


Một đám binh lính Á Hi không chút do dự kéo cò súng, nhưng còn không đợi bọn họ nổ súng, bộ đội vũ trang đi theo liền trực tiếp nổ tung đầu của bọn họ.


Máu tươi tung toé bắn ra, mười mấy binh lính Á Hi theo tiếng ngã xuống đất, Trạch Long cũng trúng đạn giờ khắc này ngã trên mặt đất thoi thóp, đội vũ trang lấy ra còng tay tiến lên liền muốn đem hắn bắt giữ, Cận Hằng lại giơ tay ngăn cản bọn họ, dưới ánh mắt nghi hoặc của một đám người, Cận Hằng lại không hề liếc mắt nhìn Trạch Long một cái, trực tiếp đi về phía Yến Thù Thanh đang nằm hôn mê dưới mặt đất.


Hai ngày không gặp, Yến Thù Thanh cơ hồ gầy hơn, giờ khắc này cả người đều là máu nằm ở nơi đó, đôi môi không có nửa phần huyết sắc, thậm chí tại trong nháy mắt hắn đưa tay ra đụng vào, đối phương cơ hồ theo bản năng co rúm lại.

Hai ngày không gặp, Yến Thù Thanh cơ hồ gầy hơn, giờ khắc này cả người đều là máu nằm ở nơi đó, đôi môi không có nửa phần huyết sắc, thậm chí tại trong nháy mắt hắn đưa tay ra đụng vào, đối phương cơ hồ theo bản năng co rúm lại.


Cho tới nay, trong mắt hắn Yến Thù Thanh vĩnh viễn là dũng cảm lạc quan, cứng cỏi bất khuất, chưa từng xuất hiện bộ dạng co rúm lại như thế, Cận Hằng trong phút chốc cảm thấy được hô hấp dừng lại, ngực kịch liệt chập trùng mấy lần, bên trong đôi mắt cuốn lên hừng hực lửa giận, như là một giây sau liền muốn đốt cháy toàn bộ nơi này.


Hắn đưa tay ra xoa vết máu trên mặt Yến Thù Thanh, ôm lấy đối phương, giao cho bộ đội vũ trang bên cạnh.


"Các người trước tiên đem thiếu tá mang ra ngoài, Trạch Long giao cho tôi."


Trên mặt của hắn không có nửa phần biểu tình, ánh mắt lạnh như băng thật giống như muốn khiến tất cả mọi người xung quanh đều đóng băng, đối diện ánh mắt như vậy, đội vũ trang khó giải thích được rùng mình không nhịn được mở miệng, "Thượng tá... Cái tên này tốt nhất là bắt giữ... Hơn nữa phi hành khí lập tức sẽ nổ tung, ngài ở đây quá nguy hiểm, không bằng ngài mang theo thiếu tá đi trước, chúng tôi nhất định làm tốt công tác khắc phục hậu quả."


"Tôi lặp lại lần nữa, hiện tại đem người mang đi, còn cái tên này." Cận Hằng nhìn lướt qua Trạch Long nằm trong vũng máu, hé mắt, "Các người cảm thấy tôi không bắt được gã sao?"


Một câu nói ngăn chặn tất cả miệng mọi người, thượng tá tự mình động thủ ai còn dám có dị nghị, đội trưởng đội vũ trang yên lặng mà lau mồ hôi trên đầu, không dám lại nói thêm gì nữa, không thể làm gì khác hơn là tuân mệnh mang theo Yến Thù Thanh đi đến phi thuyền tiếp ứng bên cạnh.


Trong lúc nhất thời bên trong phi hành khí to lớn chỉ còn dư lại hai người, bên tai vang lên tiếng nổ thật to, dưới chân mặt đất không ngừng mà run rẩy, như là một giây sau liền muốn sụp đổ.


Nhìn thấy Cận Hằng một thân một mình lưu lại, Trạch Long thâm trầm nở nụ cười, "Cận Hằng mày cũng thật là lớn mật, tao không biết nên khen mày tự tin hay nên mắng mày ngu xuẩn, coi như tao trúng đạn, mày cho rằng một mình mày có thể thắng được tao sao?"


Cận Hằng nhíu nhíu mày, "Có thể thắng hay không chỉ có thử mới biết, lần trước khiến mày may mắn chạy trốn, ngày hôm nay chúng ta tính sổ đi, mày không có vũ khí, tao cũng không cần súng, nếu như mày thắng tao ngày hôm nay để cho mày đi."


Nói xong hắn tiện tay mở ra nút buộc trên quân trang, đem súng bên hông ném tới một bên, Trạch Long đương nhiên sẽ không bỏ qua cái cơ hội tốt này, trong phút chốc Cận Hằng ném súng xuống, đột nhiên nhào tới.


Hai người như hai con thú hung ác mãnh liệt chỉ một thoáng lao vào chiến đấu, rắn hổ mang coi như bị thương vẫn là rắn hổ mang, vào lúc này không còn vũ khí uy hiếp, càng là trắng trợn không kiêng dè, mở ra cái miệng lớn như chậu máu, phun ra lưỡi rắn ác độc, chiêu nào chiêu nấy đánh vào chỗ yếu của Cận Hằng.


Mà Cận Hằng như một con báo đen ưu nhã, đối mặt công kích hung ác của Trạch Long, chỉ là một mực né tránh cùng chống đỡ.


Trạch Long càng đánh càng hăng, nhìn Cận Hằng liên tục lùi về phía sau không nhịn được bừa bãi cười to, "Ngày hôm nay tóm không được Yến Thù Thanh, không nếm được cái tư vị mê người kia, bắt mày chôn cùng tao cũng không thiệt thòi."


Cận Hằng tránh thoát một đòn, bình tĩnh hỏi, "Mày đã làm gì cậu ấy?"


Trạch Long liên tục lùi bước, hoàn toàn không ra bất kỳ sát chiêu nào, biết mình nhắc tới Yến Thù Thanh kích thích Cận Hằng, cười đến càng ngày càng hung hăng, "Sao lại giận rồi? Nên chơi hay không nên chơi, tao đã chơi toàn bộ rồi, mặc dù là quái vật biến dị, thế nhưng tao cũng đã thay mày hưởng qua, rất có tư vị, thế nhưng khả năng kiếp sau mày mới có thể nếm trải tư vị của tên đó!"


Vừa dứt lời trong nháy mắt, gã đột nhiên nhào tới, đuôi rắn khổng lồ chặt chẽ cuốn lấy thân thể báo đen, đột nhiên lấy ra một cây đao không biết giấu ở đầu, hướng về phía cái cổ Cận Hằng tàn nhẫn mà đâm xuống ——


Âm thanh máu tươi phun tung toé truyền đến, dao rơi xuống đất phát ra tiếng "Leng keng".


"A ——!" Trạch Long hét lên muốn rách cả mí mắt, bưng cái cổ bị đạn xuyên qua, ầm một tiếng ngã trên mặt đất.


Viên đạn này hoàn toàn trùng khớp rơi vào vết thương cũ Yến Thù Thanh lúc trước lưu lại, triệt để hủy diệt cổ họng vừa mới khép lại của gã, lúc này Cận Hằng thu hồi súng trong tay áo, một cước đạp vào lồng ngực Trạch Long.


Trạch Long gắt gao nhìn chằm chằm súng đột nhiên nhô ra trong tay hắn, trong miệng phát ra âm thanh hừ hừ, thế nhưng trừ máu chảy ra, gã không thể phát ra bất luận âm thanh nào.


Cận Hằng giơ súng lên, ở trên cao nhìn xuống nhìn, "Tao nói không cần súng mày cũng tin thật a, vậy tao nói hiện tại tao muốn làm thịt mày, mày có tin hay không?"


Trạch Long nằm trên đất không ngừng mà co giật, lượng lớn máu tươi chảy ra, trong miệng gã phát ra gầm nhẹ điên cuồng, "... Bắt giữ... Quân lệnh, mày... Mày không dám... Khụ khục..."


Cận Hằng lạnh như băng cười với gã, "Mày đoán rất đúng, bắt giữ mày thật sự là quân lệnh, dù sao mày còn có chút giá trị lợi dụng."


Nói xong lời này, nụ cười trên mặt hắn đột nhiên biến mất, con ngươi màu đen bên trong hiện ra âm độc tàn nhẫn thậm chí là thần sắc điên cuồng, sóng lớn không sợ từng chữ từng câu nói, "Cho nên mày tự nhiên dám thừa nhận đụng vào Yến Thù Thanh, tao liền nhất định sẽ không để cho mày tắt thở dễ dàng như vậy, bảo đảm mày muốn chết cũng không chết được."


Lúc này, toàn bộ phi hành khí cũng nhịn không được nữa bắt đầu phát ra âm thanh tiếng nổ vỡ vụn, thật sự nếu không rời đi, rất nhanh hai người bọn họ đều sẽ cùng phi hành khí này đồng thời đồng quy vu tận, mà Cận Hằng lại không hề có một chút vẻ sợ hãi, từ bên hông móc ra một dao quân dụng sắc bén, nhẹ nhàng nói: "Đừng xem cây dao này nhỏ, thế nhưng tốc độ của nó rất nhanh, trong nháy mắt có thể đâm thủng xương cốt của mày.


Vừa dứt lời, dao của hắn liền trực tiếp đâm vào thịt của Trạch Long, một giây sau nguyên cả cánh tay của Trạch Long đều bị cắt xuống.


"A ——!"


Trạch Long phát ra âm thanh đau đớn tâm tê phế liệt, trơ mắt nhìn cánh tay của mình cứ như vậy bị cắt xuống, thế nhưng Cận Hằng hoàn toàn không có ý tứ dừng lại, lại như không nghe thấy được tiếng nổ vang lên liên tiếp bên ngoài phi hành khí cùng với tiếng kêu gào thống khổ của người trước mặt, mặt không hề cảm xúc thần sắc như thường cắt xuống cánh tay còn lại cùng với hai chân của Trạch Long.


Rất nhiều máu trào ra, toàn bộ phi hành đã biến thành biển máu, rõ ràng tứ chi đã rơi mất, thế nhưng Trạch Long vẫn không bị tắt thở, loại cảm giác khủng bố sống không bằng chết này làm cho gã điên cuồng quát to lên, "... Giết... Giết tao! Cận Hằng mày mau giết tao đi!"


Thế nhưng Cận Hằng ngoảnh mặt làm ngơ, kéo xuống tứ chi của Trạch Long, trực tiếp ném vào bên trong bánh xoay động cơ phi hành khí..


Bánh xoay nhanh chóng phát ra âm thanh cọt kẹt khủng bố, sau đó một giây tứ chí của Trạch Long lập tức bị xoắn thành thịt băm.


Tận mắt nhìn tất cả những thứ này Trạch Long hoàn toàn điên rồi, há mồm liền muốn cắn lưỡi tự sát, thế nhưng Cận Hằng móc ra một cái khăn tay nhét vào trong miệng gã, nhẹ nhàng nói, "Đừng nghĩ chết nhanh như vậy, tao đáp ứng mày sẽ không để cho mày tắt thở nhanh như vậy."


"Hôn lễ của tao mày tặng tao một món quà bất ngờ như vậy, để báo đáp lại, hi vọng mày cũng có thể yêu thích món quà của tao."

"Hôn lễ của tao mày tặng tao một món quà bất ngờ như vậy, để báo đáp lại, hi vọng mày cũng có thể yêu thích món quà của tao."


Nói xong lời này hắn đứng lên, nhã nhặn xoa xoa vết máu, tránh khỏi đống thịt nát trên đất, thân mật đối với Trạch Long phất phất tay, "Gặp lại sau, bạn cũ."


"Oanh" một tiếng, phi hành khí nổ tung, bầu trời trong nháy mắt nhiễm phải một áng lửa.


Mười mấy binh lính vẫn luôn canh giữ ở bên ngoài khoang thuyền trơ mắt nhìn phi hành khí rơi tan nát, thế nhưng vẫn không liên lạc được cho Cận Hằng, trong lúc lòng như lửa đốt, cho là hắn cùng Trạch Long đồng quy vu tận, buồng chỉ huy đột nhiên "Ầm" một tiếng vang lên, sau đó cự đại khí lưu cuốn vào, một người thân đầy máu nhảy vào, trực tiếp khiến tất cả mọi người ở đây bối rối.


"... Thượng... Thượng tá!?"


Cận Hằng "Ừ" một tiếng, căn bản không thấy người xung quanh liếc mắt một cái, nhìn lướt qua Yến Thù Thanh đang nằm một bên hít dưỡng khí, trực tiếp nằm bên cạnh đối phương, hôn một cái gò má của đối phương.


Tình cảnh này càng làm cho toàn bộ người trong phòng chỉ huy cằm đều rớt xuống, phút chốc thậm chí cảm thấy được bản thân xuất hiện ảo giác, mới vừa mới vừa... Vừa nãy bọn họ nhìn thấy gì, Cận thượng tá có phải là hôn Yến thiếu tá!?


"Thượng tá... Ngài đây là bị thương?"


Không ai trả lời.


Đội trưởng đội vũ trang khó khăn nuốt nước miếng một cái, "Vậy... Trạch Long đâu?"


"Chết rồi."


Đội trưởng vũ trang gấp đến độ muốn khóc, "Không... Không phải nói bắt giữ sao?"


"Phi hành khí đều nổ, ngài muốn tôi vì một tên tù binh hi sinh vì nhiệm vụ sao?" Cận Hằng rốt cục ngẩng đầu liếc mắt nhìn đội trưởng một cái.


Trưởng quan a trời đất chứng giám, thuộc hạ tuyệt đối không có ý này!


Đội trưởng vũ trang lần này khóc thật, người trong buồng chỉ huy cũng không dám hỏi một câu nữa, yên lặng mà nhìn Cận Hằng nắm tay Yến Thù Thanh, nhắm mắt lại nằm ở bên cạnh đối phương, thời khắc này bọn họ khó giải thích được cảm thấy được bản thân thật giống như có chút dư thừa...


***


Hết chương 31- phần 1.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận