Chính Là Không Ly Hôn


Yến Thù Thanh dường như bị cuốn vào bên trong dòng dung nham nóng bỏng giống như muốn che kín bầu trời, nhiệt độ nóng rực giống như đốt cháy tất cả cảnh vật xung quanh, anh giống như một con thuyền không có sức lực bị sóng lớn ngập trời nuốt chửng, phảng phất một giây sau sẽ bị xé nát.


Chất lỏng truyền vào trong cơ thể anh, trong nháy mắt tiến vào thân thể lại tan vào toàn thân, chất lỏng vốn là lạnh lẽo tiếp xúc với nhiệt độ ấm áp, trong nháy mắt biến thành lửa cháy lan ra khắp toàn thân, khiến cả người anh giống như triệt để cháy hừng hực.


Một luồng thuỷ triều trước nay chưa từng xuất hiện từ nơi sâu xa nhất ổ bụng bao phủ lấy, so với lúc trước trúng thuốc mê còn cường liệt hơn gấp trăm lần, ngứa ngáy kịch liệt cắn xé thần kinh của anh, mặc dù tứ chi đã bị trói lại, Yến Thù Thanh vẫn không khống chế được phát run, anh cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình đã bị đốt cháy hầu như không còn một mảnh, chỉ lưu lại một thể xác trống rỗng, cần thứ gì đó lấp đầy, giảm bớt cảm giác khó chịu không có cách nào nhịn được.


Ở trong hôn mê, bên tai lại vang lên âm thanh tiếng chuông báo"Tích tích" cánh tay kim loại kia lần thứ hai bị đổ đầy thuốc nước, máy móc đâm vào cổ anh.


Lần này Yến Thù Thanh ngay cả âm thanh đều không phát ra được, chỉ là hung hăng run rẩy một chút, lần thứ hai bị một vòng thuỷ triều mới bao phủ tựa hồ sắp đem anh nhấn chìm...


Truyền vào thân thể anh chính là lượng lớn chiết xuất hormone của cầm kiếm giả, thứ này một khi tiến vào thân thể phục tùng giả, sẽ khiến cho phục tùng giả phát tình, lúc thường vật này chủ yếu dùng cho phục tùng giả trị liệu tính lãnh cảm hoặc là không có cách nào sinh dục, hơn nữa một ngày nhiều nhất dùng ba lần, thế nhưng Trạch Long nóng lòng cầu thành, mỗi ba tiếng liền tiêm vào cơ thể anh một mũi, bây giờ đã là ba mũi.


Bên cạnh bồn chứa trong suốt có máy ghi chép dữ liệu, chính xác lưu lại mỗi một chỉ tiêu ảnh hưởng đến thân thể Yến Thù Thanh, sau khi ba mũi tiêm đâm vào thân thể, trong cơ thể anh nhân tố kích thích sinh dục chạm đến cực điểm, khoang sinh sôi nảy nở giấu ở bên trong ổ bụng cũng đã có dấu hiệu phát dục.


Thấy cảnh này, ngoài cửa hai thủ vệ không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy Yến Thù Thanh đã hoàn toàn bất tỉnh, lúc này mới yên tâm ngồi xuống.


"Cái tên này thật là đủ bướng bỉnh, liều lượng thuốc lớn như vậy tiêm vào trong thân thể, dĩ nhiên chịu đựng đến bây giờ mới ngất đi, tôi nhớ đến một lần cho một phục tùng giả dùng đồ chơi này, một mũi tiêm thôi cũng đủ khiến cậu ta suýt chút nữa tắt thở, thế nhưng Yến Thù Thanh nhưng đã trúng ba mũi rồi."


Người bên cạnh xì cười một tiếng, "Cậu cũng không nhìn một chút trước kia cậu ta làm gì, tổ trưởng đội hành động quân đoàn Thương Kiếm không phải là đùa giỡn, lúc trước chiến hạm của cậu ta bị phế bỏ, còn có thể một người một ngựa giết năm huynh đệ của chúng ta, vị này trước đây là cầm kiếm giả, cậu không thể đối xử với cậu ta như một phục tùng giả bình thường được."


Vừa nghe lời này, người kia không khỏi hạ thấp giọng nhỏ giọng hỏi, "Nói đến, tôi vẫn không hiểu, thủ lĩnh của chúng ta rốt cuộc là nghĩ như thế nào, cái tên này là kẻ địch của chúng ta, trên tay dính nhiều máu của huynh đệ chúng ta như vậy, giết cậu ta cũng không đủ giải hận, làm gì cần phải đưa vào phòng thực nghiệm? Coi như cậu ta hiện tại biến dị thành phục tùng giả, chỉ khiến cho khoang sinh sôi nảy nở của cậu ta phát triển thì thế nào, cậu ta cũng không mất miếng thịt, không đau không nhột, còn không bằng trực tiếp làm thịt cậu ta mới là biện pháp tốt nhất."


"Cậu thì biết cái gì!"


Người kia ngồi bên cạnh nghe xong lời này nhấc chân liền đạp gã một cước, "Cậu có biết lúc trước thủ lĩnh dùng tới "Độc săn" mới từ trong tay thằng nhóc này tránh được một kiếp hay không, nếu như thằng nhóc này chết e rằng chúng ta cũng không sống được! Cậu còn muốn giết cậu ta, tôi xem thủ lĩnh trước tiên làm thịt cậu rồi mới nói!"


Người kia bị đánh một cái, đau đến hít một hơi, lập tức trợn to hai mắt, "... Độc săn? Chẳng lẽ là..."


"Đúng, chính là "độc săn" phát minh đang trong giai đoạn nghiên cứu còn chưa đưa vào sử dụng."


Nói tới chuyện này người bên cạnh con mắt không khỏi âm trầm, "Làm vũ khí bí mật, độc săn vẫn chưa được sử dụng rộng rãi, một lần duy nhất ngoại lệ chính là mười tháng trước trong chiến dịch cùng với Thương Kiếm, vừa bắt đầu ai cũng không hi vọng một cái phát minh còn đang trong giai đoạn nghiên cứu có thể có bao nhiêu uy lực, không nghĩ tới về sau tìm được tin tức, nếu như là người bị độc săn bắn vào tất cả đều chết, chỉ có một người ngoại lệ, chính là Yến Thù Thanh."


Nghe xong lời này, người kia bỗng nhiên tỉnh ngộ, "Cho nên thủ lĩnh làm ra những chuyện này, kỳ thực chính là vì nghiên cứu gien của cậu ta?"


Người bên cạnh gật gật đầu, quay đầu lại liếc mắt nhìn Yến Thù Thanh hôn mê, thấp giọng nói, "Cái tên này mới vừa biến dị, nghiêm chỉnh mà nói vẫn không thể tính là phục tùng giả, gien cũng không ổn định, chỉ có triệt để thúc đẩy khoang sinh sôi nảy nở của cậu ta, mới có thể chiếm lấy tổ hợp gien hoàn chỉnh của cậu ta, cho nên người này hiện tại không chỉ không thể giết, còn phải mau chóng đưa về hành tinh mẹ, dù sao cậu ta là miếng xương cứng, chỉ có chân chính lấy được gien của cậu ta mới có thể vĩnh viễn trừ hậu hoạ."


Nghe xong lời này, người kia nở nụ cười, "Lời tuy là nói như vậy, nhưng hiện tại cậu ta dù sao cũng không phải cầm kiếm giả, coi như trước kia là miếng xương cứng khó gặm thì thế nào, bây giờ còn không phải là bị chúng ta xích ở đây?"


"Một hồi nữa tiên vào mũi thứ tư, coi như là liệt nữ trọng sạch đến mấy cũng không giữ thể giữ nổi mình, không chừng còn cầu xin chúng ta thoả mãn cậu ta, cậu còn sợ một phục tùng giả nhỏ nhoi có thể lật tung trời đất hay sao?"


Nói xong lời này, người bên cạnh ngược lại cũng cùng thở phào nhẹ nhõm, hai người liếc mắt nhìn nhau, không khỏi cười ha hả.


Mà trong lúc không có ai chú ý, Yến Thù Thanh vẫn luôn "Hôn mê" đã từ từ mở mắt ra...


Không biết qua bao nhiêu thời gian, cũng không biết giờ khắc này bên ngoài đến tột cùng là đêm hay là ban ngày, cửa phòng thực nghiệm lúc này từ từ mở ra, thủ vệ cầm hai túi dịch dinh dưỡng đi vào.


Yến Thù Thanh rũ đầu, cả người dùng một tư thế bị khoá phi thường vặn vẹo ở bên trong bồn chứa, toàn thân đều là mồ hôi, mái tóc ướt nhẹp buông xuống đôi mắt, nhất thời thậm chí không nhìn ra được rốt cuộc anh còn sống hay đã chết.


Thủ vệ liếc nhìn anh một cái, cười nhạo đi tới, đạp anh một cước nói, "Này, dậy, ăn đồ ăn."


Yến Thù Thanh rũ đầu không nhúc nhích.


"Đừng có mà giả chết, mau dậy ăn đồ ăn, đừng hy vọng tao đút cho mày ăn."


Thủ vệ một bên xé túi dịch dinh dưỡng đổ vào bát, một bên miệng không sạch sẽ mắng, "Con mẹ nó mày thực sự là tốt số, trên chiến trường làm sao không bị một pháo bắn chết quách cho rồi, hiện tại lão tử còn phải hầu hạ mày như tổ tông, cho mày ăn cho mày uống, chỉ sợ mày tắt thở."


"Yến Thù Thanh, tao có thể nói cho mày, dịch dinh dưỡng một ngày chỉ có một túi này, nếu hiện tại mày không ăn, thì đừng trách tao nghĩ biện pháp rót vào miệng mày."


Lúc gã nói xong lời này, "Ầm" một tiếng đem bát vứt trên bàn, thấy Yến Thù Thanh vẫn không phản ứng chút nào, nhất thời tức giận không thôi, từ bên cạnh bưng lên một thùng nước đá trực tiếp giội vào trên người Yến Thù Thanh.


"Mẹ nó mày nhanh chóng đứng lên cho tao! Còn thật sự nghĩ mình là đại gia, chờ người hầu hạ mày sao, tao có thể nói cho mày, còn có 15 phút nữa là tiêm mũi thứ tư, nếu như mày cảm thấy có thể không ăn không uống cũng chịu nổi, tao liền ở đây xem mày, xem mày có thể chịu đựng bao lâu!"


Nước lạnh như băng rót vào trên người Yến Thù Thanh, làm cho lỗ chân lông nóng rực trong nháy mắt co rút lại, ngay cả tóc gáy đều dựng lên, dù là người bình thường vào lúc này cũng bị kích thích, thế nhưng Yến Thù Thanh trước sau không động đậy, một cái tay vô tri vô giác buông xuống.


Thủ vệ nổi trận lôi đình, thế nhưng không có biện pháp khác, gã không thể vào lúc này trơ mắt nhìn Yến Thù Thanh chết đói, nhận mệnh một cái nắm cằm của đối phương, bưng bát lên rót vào trong cổ họng Yến Thù Thanh.


Thế nhưng mới vừa nâng đầu Yến Thù Thanh dậy, phảng phất tất cả dịch dinh dưỡng đều từ trong miệng trượt ra ngoài, nửa phần cũng không có rót vào.


Lúc này thủ vệ mới ý thức được không ổn, nhanh chóng lắc lắc Yến Thù Thanh, "Này! Con mẹ nó này đừng giả bộ chết! Dậy!"


Gã liên tục lắc Yến Thù Thanh mấy lần, thế nhưng anh đều không có phản ứng, lúc này điện tim đồ bên cạnh đột nhiên phát ra tiếng còi báo động "Tách tách tách", nhịp tim đập của Yến Thù Thanh dùng mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ đang dần suy nhược, chỉ trong một vài giây liền biến thành một đường thẳng.


"Tích —— "


Thanh âm chói tai vang lên, tim đột nhiên ngưng đập.


Thủ vệ lúc này sắc mặt trắng bệch, giơ tay muốn kiểm tra hô hấp của Yến Thù Thanh, dĩ nhiên đã không còn thở, gã vội vàng cầm qua mặt nạ oxy muốn đeo cho Yến Thù Thanh, kết quả bốn cái ống cùng dây xích trong bồn chứa phức tạp quấn lấy nhau, mặt nạ ô xy căn bản không đưa vào được.


Điện tâm đồ vang lên giống như tiếng còi báo động, đầu tên hộ vệ trống rỗng, cảm giác sợ hãi lan tràn toàn thân vì gã đã vô tình giết chết Yến Thù Thanh cho nên nhất định phải đền mạng, luống cuống tay chân lấy ra thiết bị truyền tin, trực tiếp mở ra trói buộc trên cổ tay của Yến Thù Thanh.


Thân thể không còn cố định, Yến Thù Thanh giống như một bài bùn trượt xuống đất, thủ vệ vội vàng đỡ anh đeo mặt oxy lên, lấy ra thiết bị truyền tin muốn gọi người đến cấp cứu.


Nhưng trong nháy mắt gã xoay người, một cái dây xích đột nhiên từ phía sau chặt chẽ ghìm lại cổ của gã, dùng sức tha gã về phía sau.


"A!"


Gã hoảng sợ mở to hai mắt, tiếng thét chói tai bị một cái tay chặt chẽ che miệng, ánh mắt đột nhiên liếc về Yến Thù Thanh lẽ ra đã "tắc thở" chẳng biết lúc nào ngồi dậy, một cái tay kẹp lại cổ của gã, không chờ gã phản ứng lại, đột nhiên trói chặt dây xích, hung hăng vặn gãy cổ của gã.


Một tiếng "Răng rắc" vang lên là âm thanh của xương bị vỡ vun, đến lúc chết gã cũng không thể nghĩ tới, bản thân lại dễ dàng chết trong tay một phục tùng giả lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng.


Sau khi nhìn thấy thi thể của gã thủ vệ trên mặt đất, cả người Yến Thù Thanh ngồi phịch ở bên trong bồn chứa trong suốt, kịch liệt thở hổn hển, tốc độ tim đập đã nghiêm trọng vượt qua sức chịu đựng của thân thể, mồ hôi chảy xuống giống như mưa rơi, ngay cả chính anh cũng không biết một giây sau bản thân có thể vì vậy mà chết đi hay không.


Trong lúc đang quyết định nên làm như thế nào, anh cũng đã thông suốt đi ra ngoài, cố gắng thêm một lần có lẽ còn có một chút hi vọng sống, còn hơn là ngồi chờ chết, chẳng khác nào là chịu chết, một khi bọn họ chiếm được tổ hợp gien hoàn chỉnh của anh, nhất định sẽ không chút do dự hạ đòn sát thủ, chờ đến lúc đó muốn cứu vãn càng không thể.


May là trước đây anh đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc, tạm thời "Giả chết" để lừa gạt gã thủ vệ kia, nếu như vừa nãy đi vào là một tên bác sĩ, anh sợ là mình sẽ sớm bị phát hiện.


Kiên cường chống đỡ một hơi cuối cùng, anh nhặt lên thiết bị truyền tin của tên thủ vệ kia, mở ra trói buộc trên cổ chân, thừa dịp thời gian một người thủ vệ khác đi ăn cơm, nhanh chóng đổi quần áo của người kia, dỡ xuống kim tiêm giấu ở trong tay áo.


Trong lúc dùng thiết bị truyền tin mở ra cửa phòng thực nghiệm, bản thân Yến Thù Thanh cũng có chút hoảng hốt.


Anh hiện tại cả người đã không phải là của mình, chỉ dựa vào một luồng nghị lực kiên trì, anh không biết mình có thể chạy được bao xa, cũng không còn kịp suy tư có thể chết ở chỗ này hay không, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ: Chạy đi! Dù cho chết ở bên ngoài cũng không thể chết ở trong tay bọn họ!


Có lẽ bọn họ nghĩ ba mũi tiêm vào trong cơ thể đã đủ lấy mạng anh, phản ứng của anh quá mức kịch liệt, ngay cả Trạch Long đều nhận định anh chạy không thoát, cho nên vào lúc này toàn bộ bên trong khoang thuyền dĩ nhiên không có một người, tất cả mọi người đều đi đến phòng ăn cơm.


Yến Thù Thanh dựa vào ký ức rất nhanh liền đi ra ngoài, anh biết đến loại hệ thống này trong phi hành khí nhất định sẽ có cửa thoát hiểm, hơn nữa đều giấu ở vị trí xa nhất.


Cho nên anh thẳng thắn đánh cược một lần, dựa vào kinh nghiệm đi tìm, không nghĩ tới dĩ nhiên thật sự bị anh tìm được.


Nhìn chằm chằm nút lệnh khẩn cấp gần trong gang tấc, anh không còn kịp suy tư nữa đột nhiên ấn xuống, van khởi động phát ra âm thanh nặng nề, mà trong lúc này ở khúc quanh đột nhiên lại xuất hiện một bóng người, "Ai vậy!?"


Yến Thù Thanh nói thầm một tiếng gay go, người kia đã ấn xuống cảnh giới chạy tới trước mặt anh, anh không còn kịp suy tư nữa, lắc người một cái tránh né quả đấm của người kia, nhấc chân một cước đá vào xương đùi của người kia.


Người kia bị đau quát to một tiếng, trong lúc ngã sấp xuống đột nhiên ôm lấy chân Yến Thù Thanh, túm lấy anh cùng nhau ngã xuống dưới đất, anh rốt cuộc không còn khí lực chiến đấu, chỉ có thể trong nháy mắt người kia nhào lên, đem kim tiêm giấu trong tay áo tàn nhẫn mà đâm vào tay người kia.


Máu tươi trong nháy mắt bắn tung toé, bắn đầy mặt Yến Thù Thanh, anh không để ý tới lau chùi, dùng hết sức lực cuối cùng toàn thân nhảy vào cửa thoát hiểm, mắt thấy cửa thoát hiểm đã gần trong gang tấc, một cái tay lại chặt chẽ nắm lấy cổ chân anh, khiến anh nặng nề té xuống đất.


Tiếng chuông cảnh báo vang lên đưa tới tất cả mọi người đến đây, mười mấy nòng súng trong nháy mắt nhắm ngay đầu của anh, Yến Thù Thanh thở ra một hơi, từ từ nhắm hai mắt lại, thời khắc này anh biết mình đã không còn đường có thể đi.


Lại một lần nữa bị thủ vệ áp giải đến trước mặt Trạch Long, anh thậm chí chết lặng, ngay cả ánh mắt dư thừa cũng không cho gã một cái.


Trạch Long nhìn dáng dấp toàn thân đỏ lên, máu me đầy mặt của Yến Thù Thanh, lên cơn giận dữ, tiến lên tàn nhẫn mà đạp anh mấy cái,"Yến Thù Thanh con mẹ nó tao thật sự coi thường mày rồi! Biến thành cái bộ dạng này rồi dĩ nhiên mày còn có thể diệt hai người thủ hạ của tao thiếu một chút nữa để mày chạy đi, mày có phải thật sự cho rằng tao không dám giết mày không!"


Đau nhức khiến Yến Thù Thanh không đứng lên nổi, đầu của anh vang lên ong ong, một lời thừa thãi cũng lười nói, anh có thể cảm giác được sức mạnh của mình đang nhanh chóng trôi đi, vừa lúc nãy còn có một ý niệm thoát thân chống đỡ lấy anh, vào lúc này mất đi hết cả niềm tin, cảm giác mệt mỏi trong nháy mắt kéo về phía anh.


Trước mắt từng trận biến thành màu đen, anh đã không thấy rõ cảnh vật trước mắt, trong lúc hoảng hốt, anh thật giống như trở về ngày lễ cưới hôm đó, anh đứng ở một đầu thảm đỏ dài, một đầu kia có Cận Hằng đang chờ anh, xung quanh rất mờ, mà trên người hắn lại phảng phất có ánh sáng.


Hắn bình tĩnh đứng ở chỗ cũ, hơi nhếch lên đôi môi, mũi cao thẳng ở trên mặt lưu lại một đạo vết tích nhợt nhạt, sau đó trong nháy mắt nhìn thấy anh, lỗ tai của hắn tựa hồ đỏ hơn một chút, sau đó nở cười cười rất nhạt, đối với anh đưa ra một cái tay.


"Thù Thanh."


Thật giống như xưa nay hắn vẫn ôn nhu gọi tên của anh như thế, mỗi lần đều là hung ác mắng anh, thế nhưng Yến Thù Thanh giờ khắc này lại không quản được nhiều chuyện, chỉ cảm thấy trái tim ầm ầm nhảy lên, theo bản năng đi về phía hắn...


"Trưởng quan... Cậu ta hình như ngất rồi..."


Trạch Long cười lạnh một tiếng, ở trên cao nhìn xuống, "Ngất đi càng tốt hơn, đi mang mũi tiêm thứ tư đến đây, để cho cậu ta tỉnh táo một chút."


Chất lỏng lạnh lẽo lại một lần nữa đâm vào cổ, chỉ chốc lát sau cảm giác quen thuộc nóng rực bao phủ tới, hòa lẫn liều lượng ba mũi tiêm đầu tiên, giống như một ngọn lửa trong nháy mắt đốt Yến Thù Thanh đến mức da tróc thịt bong, anh thống khổ co rúc ở trên đất, chịu đựng cảm giác vô số con kiến cắn xé, trong miệng không khống chế được tràn ra âm thanh ho khan, rất nhanh quần đã bị thấm ướt một mảnh chất lỏng.


Lúc này Trạch Long ngồi chồm hỗm xuống, vỗ vỗ nhẹ gò má của anh, "Yến Thù Thanh, nếu mày không muốn ngoan ngoãn dùng thuốc, vậy tao sẽ giúp mày, bảo đảm so với Cận Hằng khiến mày thoả mãn hơn rất nhiều."


Nói xong lời này, gã lộ ra nụ cười dữ tợn, nhìn chằm chằm đôi môi đỏ bừng cùng đường eo trôi chảy của Yến Thù Thanh, không chút lưu tình xé ra quần áo của anh...


Âm thanh vải vóc vỡ vụn vang lên bên tai, Yến Thù Thanh rốt cuộc không còn khí lực phản kháng tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, mà trong nháy mắt ngón tay buồn nôn của Trạch Long chạm vào người anh, toàn bộ phi hành khí đột nhiên lay động kịch liệt một trận, sau đó ánh lửa lóe lên "ầm" một tiếng vang lên một tiếng súng.


Phi hành khí trong nháy mắt mất đi cân bằng, Trạch Long đột nhiên quay đầu lại, một viên đạn trực tiếp xuyên qua xương bả vai của gã.


"A ——!"


Máu tươi ấm áp tung toé ra, bắn vào mặt Yến Thù Thanh, bên trong xóc nảy kịch liệt anh không nhận rõ đây tột cùng là ảo giác hay là hiện thực, trước khi rơi vào bóng tối, anh thật giống như mơ hồ thấy được bên trong khói thuốc súng đi đến một bóng người quen thuộc.


Cái người kia là Cận Hằng.


Hết chương 30-phần 2.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...